Tình Yêu Mãnh Liệt - Chapter 04

Tình Yêu Mãnh Liệt - Chapter 04

 Chương 04

Yến Hòa Dư cảm thấy tim đập mạnh, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Từ Ý, dường như có lời gì đó muốn thốt ra. Nhưng giây tiếp theo, lời anh định nói bị chặn lại bởi chính câu nói của cô.

“Không thích đúng không?” Từ Ý cười nhẹ, trong ánh mắt thoáng qua một chút thanh thản xen lẫn nhẹ nhõm. “May mắn là anh không thích tôi. Chúng ta vốn chỉ là một giao dịch. Không xen lẫn những thứ khác mới là tốt nhất.”

Lời nói ấy, không rõ là để nhắm vào Yến Hòa Dư hay để tự trấn an chính mình.

Yến Hòa Dư lặng lẽ thu lại ánh nhìn, cuối cùng chỉ đáp ngắn gọn:

“Ừ.”

Từ Ý đứng dậy, quay lại mỉm cười với anh:

“Nếu nhà họ Từ có tìm anh, hãy làm lơ họ. Còn nữa, tôi sẽ không ngồi xe của anh về. Tôi có việc cần đi nơi khác.”

“Để tôi đưa em.” Yến Hòa Dư vội nói.

“Không cần đâu. Chỗ này bắt xe rất dễ.” Từ Ý kiên quyết, ánh mắt cô không để lại bất kỳ cơ hội thuyết phục nào.

Cô xoay người bước đi, để lại anh đứng đó với đôi chân mày càng lúc càng nhíu chặt. Chỉ đến khi bóng cô khuất khỏi tầm mắt, anh mới quay về xe.

Hà Lâm nhìn thấy Yến Hòa Dư quay lại một mình, không khỏi thắc mắc:

“Không tìm thấy phu nhân sao, thưa sếp?”

“Nàng có việc đi trước.” Yến Hòa Dư giọng trầm, sau đó ra lệnh:

“Cậu đi điều tra xem nhà họ Từ lại đang làm gì.”

“Rõ.” Hà Lâm gật đầu.

Sau khi lên xe, Hà Lâm rút ra một quyển sách được bọc kỹ, đưa cho anh:

“Sếp, tôi đã tìm đúng cuốn sách theo mô tả của anh. Đây hẳn là nó.”

Ánh mắt Yến Hòa Dư lướt qua bìa sách quen thuộc, gật đầu:

“Đúng, là quyển này.”

Biểu cảm của Hà Lâm thoáng hiện lên vẻ khó hiểu:

“Sếp, tại sao đột nhiên anh lại muốn đọc thể loại sách này?”

Yến Hòa Dư vừa mở lớp bọc nilon, vừa thản nhiên đáp:

“Đọc sách cần gì phải phân biệt thể loại. Hơn nữa, ngôn tình tiểu thuyết được yêu thích rộng rãi vì nó đánh trúng tâm lý phái nữ. Một nam chính tốt chỉ khi hiểu được điều đó mới có thể chiếm được lòng yêu thích của phụ nữ. Đàn ông cũng nên học hỏi thêm.”

“…” Hà Lâm tròn mắt, không ngờ sếp của mình lại có giác ngộ như vậy.

Ánh mắt Yến Hòa Dư trở nên mềm mại hơn khi nghĩ đến Từ Ý.

“Ý Ý rất thích quyển này. Tôi chỉ muốn hiểu thêm những điều cô ấy yêu thích mà thôi.”

_______________

Ở chợ hoa Cảnh Thành.

Rời nghĩa trang, Từ Ý bắt một chiếc taxi và yêu cầu tài xế đưa cô đến khu chợ hoa lớn nhất thành phố.

Bước xuống xe, hương thơm của đủ loại hoa tươi thoang thoảng trong không khí. Dù mùi hương có chút lẫn lộn, nhưng với cô, nơi này luôn mang đến cảm giác dễ chịu và đầy cảm hứng.

Từ Ý đi dạo một vòng quanh chợ hoa mà không có mục tiêu cụ thể, đến khi dừng chân trước một cửa hàng nhỏ. Cô bước vào, nơi này vừa có một lô hoa tú cầu mới được chuyển tới.

Chủ cửa hàng là một cô gái trẻ, đang chăm sóc những bông hoa tươi tắn. Nhìn thấy Từ Ý bước vào, cô vội buông tay, niềm nở chào hỏi:

“Chào cô! Cô muốn tìm loại hoa nào?”

Từ Ý hơi ngẫm nghĩ, rồi hỏi:

“Có gợi ý nào không?”

“Cô có thích hoa tú cầu không? Vừa mới về sáng nay, rất tươi và dễ chăm sóc.” Cô chủ cửa hàng mỉm cười giới thiệu. “Hiện nay mọi người đều bận rộn, không có thời gian chăm hoa, loại này rất phù hợp.”

Từ Ý khẽ gật đầu, nhìn lướt qua những chậu hoa nhỏ xinh:

“Vậy cho tôi hai chậu. Tôi muốn thử điều chỉnh màu sắc.”

Cô chủ cửa hàng lập tức phấn khởi:

“Cô cũng biết về hoa tú cầu à? Loài hoa này có màu sắc phụ thuộc vào độ pH của đất. Đất kiềm cho hoa màu hồng, đất chua lại ra màu lam. Cảnh Thành có thổ nhưỡng thiên về đất chua, hoa thường sẽ nở màu lam, nhưng nếu điều chỉnh đúng cách, cô có thể chuyển chúng thành màu hồng nhạt.”

Từ Ý mỉm cười, cảm nhận được niềm vui nho nhỏ từ cuộc trò chuyện. Đây chính là loại trải nghiệm khiến cô yêu thích việc tìm hiểu và làm việc với các nguyên liệu tự nhiên.

Từ Ý mỉm cười, khẽ đáp:

“Tôi chỉ biết sơ sơ thôi, hy vọng chị có thể cho tôi thêm vài lời khuyên.”

Khi cô chủ cửa hàng đang đóng gói hoa -|-Truyện Nhà Bơ --, Từ Ý bất giác nghĩ đến Chúc Mịch Hạ vừa mới mua nhà, nên cô quyết định chọn thêm một chậu cây mọng nước và một chậu xương rồng tròn.

“Làm ơn gói đẹp một chút, tôi định tặng người khác.”

Cô chủ báo giá, Từ Ý thanh toán ngay.

“Hai chậu hoa tú cầu này tôi sẽ để ở đây, lát nữa sẽ có người đến lấy, có được không?” Từ Ý hỏi, vì cô tạm thời không quay về Lung Cảnh công quán và không tiện mang theo hai chậu hoa lớn.

“Được chứ.” Cô chủ gật đầu.

Sau khi lang thang thêm một lúc trong chợ hoa, Từ Ý gọi điện cho Chúc Mịch Hạ:

“Trưa nay mình mời, muốn ăn gì?”

Chúc Mịch Hạ vừa tỉnh ngủ, ngáp dài:

“Cậu mời thì ăn gì cũng được.”

“Vậy minh đợi cậu ở quán lẩu mà cậu hay đến nhé.” Từ Ý cười, rồi cúp máy.

Tại quán lẩu.

Khi Chúc Mịch Hạ đến quán, cô nhìn quanh một vòng nhưng không thấy Từ Ý đâu. Sau đó, cô chọn một bàn gần cửa sổ và ngồi chờ.

Một lúc sau, Từ Ý bước vào. Chúc Mịch Hạ vẫy tay liên tục, nhưng Từ Ý cứ thản nhiên đi thẳng mà không nhìn thấy.

Cuối cùng, Chúc Mịch Hạ phải đứng dậy, kéo cô về bàn:

“Mình suýt tưởng cậu làm phẫu thuật mắt cận thị không thành công đấy!”

Từ Ý ngượng ngùng cười:

“Còn lâu mắt mình mới có vấn đề.”

Chúc Mịch Hạ ngồi xuống, ánh mắt nhanh chóng quan sát bộ váy đơn giản nhưng thanh lịch của Từ Ý, rồi tò mò hỏi:

“Buổi sáng cậu làm gì mà ăn mặc trông sang trọng thế?”

“Ngày giỗ cha mẹ Yến Hòa Dư, anh ấy bảo mình đi cùng.” Từ Ý bình thản trả lời.

Chúc Mịch Hạ kinh ngạc:

“Anh ta cũng coi trọng cuộc hôn nhân này quá nhỉ, đến mức dẫn cậu đi theo.”

Từ Ý cười nhạt:

“Chỉ là làm tròn bổn phận.”

Sau khi gọi món, Từ Ý lấy hai chậu cây đã mua tặng cho Chúc Mịch Hạ:

“Xem như quà mừng cậu dọn nhà. Cây mọng nước và xương rồng có thể giảm phóng xạ, hy vọng sẽ có ích cho cậu khi làm việc trước máy tính.”

“Wow, cậu đi đâu mà còn mua cả quà thế này?” Chúc Mịch Hạ ngạc nhiên, mắt tròn xoe.

Từ Ý ánh mắt hơi lóe lên, rồi đáp qua loa:

“Chỉ là đi loanh quanh thôi.”

“Thành thật khai báo đi!” Chúc Mịch Hạ nhìn cô chằm chằm, như muốn lột trần suy nghĩ của bạn mình. “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Từ Ý khẽ thở dài, nở một nụ cười khổ:

“Cậu đúng là không thể giấu được gì.”

“Đương nhiên rồi. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com Cậu mà có tâm sự, là y như rằng đi lang thang và mua sắm lung tung. Chạy nhanh khai thật đi!”

Không thể né tránh, Từ Ý đành kể lại mọi chuyện:

“Mình đã chặn hết số của nhà họ Từ vào danh sách đen và cũng dặn Yến Hòa Dư không để họ làm phiền. Nhưng không biết liệu họ có tiếp tục tìm cách quấy rầy anh ấy không.”

“Đúng là không biết xấu hổ!” Chúc Mịch Hạ bực bội, lời nói mạnh đến mức khiến nhân viên phục vụ mang đồ ăn cũng giật mình. “Xin lỗi, không phải mình nói cậu đâu.”

Sau khi nhân viên rời đi, cô hạ giọng:

“Vậy giờ cậu tính sao?”

Từ Ý thở dài, giọng đầy bất lực:

“Cứ để mọi chuyện lắng xuống đã. Bây giờ họ không thể giữ giấy tờ tùy thân của mình như trước nữa, nên họ cũng chẳng làm gì được.”

“Cũng đúng.” Chúc Mịch Hạ gật đầu, nhưng vẫn không khỏi bực bội:

“Thật không hiểu nổi kiểu cha mẹ như thế. Lúc trước giả bệnh để dụ cậu về nước, rồi giữ hộ chiếu của cậu, ép cậu đi tiệc tùng gặp mặt người lạ. Giờ còn xem cậu như cái mỏ vàng, thật khiến người ta buồn nôn!”

Từ Ý chống cằm, ánh mắt xa xăm:

“Ở Pháp mấy năm đó có lẽ là thời gian nhẹ nhõm nhất của mình.”

Chúc Mịch Hạ do dự một lúc, rồi hỏi nhỏ:

“Cậu đã nói chuyện ly hôn với Yến Hòa Dư chưa?”

Từ Ý lắc đầu:

“Chờ thêm một thời gian nữa. Mình không biết nhà họ Từ còn muốn giở trò gì, nên cứ quan sát thêm đã.”

Tại văn phòng Yến Thị.

Hà Lâm vừa đưa Yến Hòa Dư đến công ty, hai người còn chưa kịp ổn định thì Kỳ Nhiên đã xuất hiện, thần thái hớn hở như đang chuẩn bị nói điều gì lớn lao.

Kỳ Nhiên xông vào văn phòng như một cơn lốc, mặt đầy giận dữ:

“Yến Hòa Dư, rốt cuộc anh muốn gì hả?!”

Hà Lâm bên ngoài nhanh chóng đóng cửa, vừa ngăn cách ánh mắt tò mò của các nhân viên vừa lên tiếng dẹp loạn:

“Đừng nhìn nữa, làm việc đi!”

Bên trong, Yến Hòa Dư vẫn ngồi bình tĩnh, không buồn liếc mắt về phía Kỳ Nhiên, chậm rãi hỏi:

“Khấu lương khiến cậu khó chịu lắm sao?”

“Anh còn phải hỏi?!” Kỳ Nhiên giận đến mức mắt trợn tròn, chỉ tay vào anh.

Lúc này, Yến Hòa Dư mới ngẩng đầu nhìn thoáng qua, giọng lạnh lùng:

“Cậu làm hỏng việc của tôi --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com, phải trả giá chút đỉnh thì cũng hợp lý.”

“Việc gì tôi làm hỏng? Gần đây tôi biểu hiện rất tốt mà!” Kỳ Nhiên ấm ức.

“Trong mơ thì có.” Yến Hòa Dư cười khẽ.

Kỳ Nhiên: “…”

“Còn nữa, từ nay về sau tan tầm thì đừng gọi điện cho tôi.” Yến Hòa Dư nhấn mạnh.

“Vì sao chứ?” Kỳ Nhiên không phục.

“Tôi muốn tan tầm là khoảng thời gian không có cậu trong cuộc sống của tôi.” Yến Hòa Dư trả lời gọn lỏn.

Kỳ Nhiên giậm chân, gào lên:

“Anh đang nhằm vào tôi thì có!”

Yến Hòa Dư liếc cậu một cái, lạnh lùng nói:

“Lần này chỉ là cảnh cáo. Nếu cậu còn tái phạm, tôi thật sự sẽ trừ lương.”

Kỳ Nhiên đang định cãi thêm vài câu thì ánh mắt cậu dừng lại trên bàn làm việc của Yến Hòa Dư, nơi đặt cuốn sách với bìa minh họa nổi bật. Không kìm được tò mò, cậu cầm lên:

“Cái gì đây? Anh cũng đọc loại sách này sao?”

Yến Hòa Dư giật lại, vẻ mặt không chút cảm xúc:

“Ra ngoài ngay.”

“Gần đây anh thật kỳ lạ.” Kỳ Nhiên híp mắt quan sát anh. “Thật ra thì từ lúc anh kết hôn, tôi đã thấy không đúng rồi. Rốt cuộc vì sao anh lại kết hôn với Từ Ý?”

“Chuyện riêng của tôi, cậu cần biết à?” Yến Hòa Dư đáp, giọng đạm nhiên.

“Không coi tôi là anh em nữa rồi!” Kỳ Nhiên than thở. “Lúc anh bay sang Pháp hai tháng để làm gì, công ty ai lo? Tôi phải làm việc đến nỗi không có cả thời gian yêu đương, giờ lại trách ai?”

Yến Hòa Dư ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén:

“Cậu không tìm được bạn gái chẳng lẽ không phải vì chính cậu bất tài sao? Oán ai?”

Kỳ Nhiên nghẹn lời, tức đến mức muốn trợn trắng mắt. Cậu thở hắt ra, nhìn Yến Hòa Dư cẩn thận cất cuốn sách vào ngăn kéo, trong đầu lóe lên một ý nghĩ bất thường:

“Chẳng lẽ… anh thật sự thích Từ Ý?”

Ánh mắt Yến Hòa Dư chợt tối lại, giọng lạnh tanh:

“Cút.”

Nhìn phản ứng của anh, Kỳ Nhiên không nhịn được bật cười ha hả:

“Ha! Thì ra anh cũng có ngày hôm nay! Ha ha ha…”

Chạng vạng, trước giờ tan tầm.

Hà Lâm hớt hải chạy vào văn phòng của Yến Hòa Dư, vẻ mặt nghiêm trọng:

“Xếp, có việc lớn cần báo cáo!”

Yến Hòa Dư chậm rãi gấp cuốn "Thế Thân Ái Nhân", đánh dấu lại trang đang đọc, rồi mới ngẩng đầu lên hỏi:

“Chuyện gì?”

“Chuyện Từ gia mà anh bảo tôi điều tra, đã có kết quả. Gần đây họ đang nhắm vào dự án hợp tác với đối tác nước ngoài của Yến Thị, muốn kiếm chác một phần.”

Nghe đến đây, Yến Hòa Dư nhớ lại lời Từ Ý nói sáng nay, không khỏi cau mày:

“Ý Ý không muốn, vậy thì đừng đồng ý.”

Hà Lâm hơi ngập ngừng, nhìn anh, rồi cẩn thận nói:

“Nhưng còn một chuyện khác…”

“Nói đi.” Yến Hòa Dư nhíu mày.

Hà Lâm nhìn sắc mặt anh, do dự một lúc mới dám thốt ra:

“Phu nhân dường như đã tìm luật sư… để tư vấn về chuyện ly hôn.”

Không gian văn phòng lập tức rơi vào im lặng. Hà Lâm chỉ cảm thấy không khí xung quanh lạnh đi vài độ.

Yến Hòa Dư, người vừa mới đọc đến cảnh nam chính bị nữ chính đòi ly hôn trong sách, đột nhiên cảm thấy bản thân như bị tát một cú đau điếng.

Anh cố giữ bình tĩnh, hỏi lại:

“Cô ấy chỉ tư vấn thôi? Hay đã thương lượng chuyện ly hôn rồi?”

Hà Lâm trong lòng không khỏi thầm than:

Có khác gì nhau đâu chứ?


Danh Sách Chương

Nhận xét Box