Núi Lửa Ngủ Say - Chapter 51

Núi Lửa Ngủ Say - Chapter 51

 Chương 51

Lý Kinh Châu dẫn một bác sĩ tâm lý đến.

Đây quả thực là điều Tần Hưởng cần nhất lúc này. Tần Chi vì vậy vừa cảm kích vừa cảm động. Ra khỏi phòng bệnh, cô kéo anh đến lối thoát hiểm, kiễng chân, ôm cổ anh rồi hôn một cái.

Lý Kinh Châu cười lạnh: "Cách cảm ơn của em chẳng có chút sáng tạo nào."

Tần Chi bám chặt lấy anh, ôm cổ không chịu buông, nghe anh nói vậy, cô liền dùng mũi cọ nhẹ vào mũi anh: "Ai nói đây là cách cảm ơn của em? Sau này ngày nào em cũng hôn anh."

"Chậc." Lý Kinh Châu nhíu mày, "Đây là bệnh viện, đừng có chơi lửa."

Tần Chi định nói gì đó thì cửa bị đẩy ra:

"À…"

Là Thái Như.

Tần Chi như bị điện giật, vội vàng rời khỏi người Lý Kinh Châu, chỉnh lại quần áo và tóc tai, cố ép mình bình tĩnh: "Có chuyện gì vậy mẹ?"

"Mẹ chỉ muốn hỏi tối nay hai đứa muốn ăn gì." Thái Như cười gượng gạo. Vừa rồi Tần Chi phản ứng nhanh thật, nhưng cái cần thấy thì bà vẫn thấy hết, không tránh khỏi bối rối. "Chú con sắp đến bệnh viện, định nấu hai món mang lên, mọi người cùng ăn một bữa."

"Con sao cũng được." Tần Chi thờ ơ đáp, cô vẫn chưa hóa giải được khúc mắc với Thái Như.

Thái Như gật đầu lia lịa: "Được rồi, vậy mẹ đi báo chú con nhé."

"..."

Thái Như đẩy cửa đi ra. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Tần Chi ủ rũ nhăn mặt, kêu lên: "Cứu mạng!" rồi úp mặt vào tường, ngồi xổm xuống.

Lý Kinh Châu đứng cạnh cười không chút nể nang: "Đáng đời."

Tần Chi ngẩng khuôn mặt đỏ bừng như cà chua từ đầu gối lên: "Lý Kinh Châu!"

"Đừng gọi nữa, đứng dậy đi." Lý Kinh Châu đưa tay ra phía cô. "Không ra ngoài, mẹ em lại càng suy nghĩ lung tung."

Tần Chi trừng mắt nhìn anh, "Bốp" một cái đập tay anh ra, tự mình đứng dậy, bước ra khỏi cầu thang trước.

Trước khi đóng cửa, cô vẫn nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Lý Kinh Châu.

Bác sĩ tâm lý đang trò chuyện với Tần Hưởng, Thái Như không dám quấy rầy, chỉ ngồi chờ ngoài cửa.

Từ xa, thấy Tần Chi bước ra từ lối thoát hiểm, bà nghĩ ngợi một lúc rồi gọi: "Huy… Tần Chi, mẹ có chuyện muốn hỏi con."

Tần Chi đi đến ngồi cạnh, cố tỏ ra bình tĩnh: "Mẹ đừng hỏi chuyện của con và Lý Kinh Châu đấy nhé."

Thái Như có cả bụng điều muốn nói, còn chưa mở miệng đã bị Tần Chi chặn lại. Nhưng bà không nhịn được, suy nghĩ vài giây cuối cùng vẫn hỏi:

"Con với cậu ta… tiến triển đến mức nào rồi?"

Tần Chi như lâm vào trận địa: "Đừng hỏi mấy chuyện riêng tư như vậy được không?"

"..." Thái Như liếc Tần Chi một cái, "Được rồi, được rồi, con lớn rồi, tự do rồi, nên mẹ chẳng còn được tham gia vào cuộc đời của con nữa."

Tần Chi hỏi: "Mẹ lại đang nói gì vậy?"

Thái Như đứng lên: "Dù sao thì, nếu con với cậu ta tiến triển quá nhanh, nhớ chuẩn bị biện pháp phòng tránh…" Nói đến đây, bà dừng lại, không nói thêm gì, chỉ nhấn mạnh ý chính, "Thôi, mẹ đi vệ sinh đây."

Tần Chi nhìn theo bóng lưng bà rời đi, trong lòng bỗng trầm tư.

Vì chuyện của Tần Hưởng, Thái Như đã thay đổi không ít.

Giữa cha mẹ và con cái, không có thù hận, nhưng lại có ngăn cách. Trong chốc lát, thật sự không biết nên đối mặt thế nào với nhau.

Không lâu sau, Lý Kinh Châu từ cầu thang bước ra.

Trên người anh mang theo mùi thuốc lá, Tần Chi cau mày: "Hay lắm, anh Lý Kinh Châu, lại hút thuốc à?"

"Hôm nay mới điếu đầu tiên."

"Trước kia anh nói thế nào nhỉ? Em giúp anh làm cái gì đó, anh sẽ bỏ thuốc."

"Cái gì đó là cái gì?" Lý Kinh Châu giả vờ không hiểu, "Anh không nhớ, em nói rõ chút xem nào."

Tần Chi tức đến nghiến răng, sớm biết người đàn ông này lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, cô đã chẳng tin làm gì.

Lý Kinh Châu ngồi xuống, véo má cô. Tần Chi chợt nhớ ra gì đó, nói với anh: "Đúng rồi, chờ giải quyết xong mọi chuyện, em phải dọn về ký túc xá."

Lý Kinh Châu ngẩn ra: "Tại sao?"

"Ban ngày anh đi sở cảnh sát, em nhận được tin nhắn từ chủ nhà. Bà ấy muốn để căn nhà lại cho con trai làm phòng tân hôn, không cho thuê nữa." Tần Chi nhún vai, "Mà cũng đúng lúc, trước kia em thuê nhà cũng chỉ để tiện theo đuổi anh thôi, giá nhà đắt như vậy, em sớm đã muốn trả rồi."

"Em làm thế à? Đạt được mục đích rồi thì bỏ mặc anh?"

"Ai bỏ mặc anh chứ?" Tần Chi xích ra xa một chút, cố gắng giữ khoảng cách: "Em chỉ không muốn ở chung với người không giữ lời thôi."

Lý Kinh Châu nhíu mày, đưa tay định "trừng trị" cô.

Đúng lúc này, Thái Như từ nhà vệ sinh đi ra, anh đành thu tay, chỉ dùng khẩu hình miệng nói: "Em chờ đó."

Tần Chi làm như không thấy.

Khoảng nửa tiếng sau, bác sĩ tâm lý từ phòng bệnh của Tần Hưởng bước ra. Bà không nói nhiều, chỉ bảo: "Cậu ấy hợp tác khá tốt. Sau này tôi sẽ hỗ trợ dài hạn."

Thái Như hỏi: "Bác sĩ, bên chị tính phí thế nào?"

Bác sĩ ngẩn ra: "Không phải đã thanh toán xong rồi sao?"

"Hả?"

"Ừm, con rể cô đã trả trước rồi." Bác sĩ mỉm cười với Lý Kinh Châu, "Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Hai ngày nữa tôi sẽ quay lại."

Lý Kinh Châu định tiễn bác sĩ xuống.

Bà khoát tay: "Không cần đâu."

Thế là anh cũng không khách sáo, để bà tự rời đi.

Thái Như tiếp tục hỏi: "Tiểu Lý, hết bao nhiêu tiền, cô chuyển lại cho con."

"Không cần." Lý Kinh Châu đáp.

Tần Chi nói: "Vừa nãy lúc bác sĩ giới thiệu, em có tìm thử thông tin trên mạng. --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com Bà ấy là chuyên gia tâm lý chuyên về thanh thiếu niên, nghe nói phí khá cao, một năm ít nhất bảy tám vạn. Thôi cứ chuyển lại cho anh ấy đi."

Lý Kinh Châu suy nghĩ một lát, rồi đáp: "Được."

Ngày hôm đó diễn ra trong sự hỗn loạn, tâm trạng của tất cả bọn họ đều thay đổi hết lần này đến lần khác.

Tối muộn, Tần Phong Hoa cũng đến bệnh viện, cả gia đình cùng ăn một bữa trong phòng bệnh.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại ngày này, Tần Phong Hoa vẫn không kìm được mà nói lời xin lỗi với Lý Kinh Châu: "Lần đầu cậu đến, chúng tôi đã không tiếp đón chu đáo."

Mỗi lần như vậy, Lý Kinh Châu lại liếc nhìn Tần Chi.

Tần Chi biết anh đang nghĩ gì, bởi chỉ vài ngày sau, khi quay lại Di Đường, cô đã bù đắp cho anh đủ đầy, cả đêm không ngừng "tiếp đãi" anh.

Tối hôm đó sau bữa ăn, (truyennhabo.com) Tần Phong Hoa nhắc đến chuyện trở lại trường: "Hai đứa vẫn còn là học sinh, ở đây lâu thế không ổn, phải về thôi."

Thái Như cũng phụ họa: "Đúng vậy, ở đây có cô và chú con lo rồi, hai đứa về đi học đi."

Tần Chi và Lý Kinh Châu bàn bạc một lúc, quyết định trưa hôm sau sẽ trở về trường.

Nhưng sáng hôm sau, khi họ đến bệnh viện, một nhóm người đang đứng ngoài phòng bệnh.

Những người đó chính là Tôn Thiên Vũ và bố mẹ của cậu ta, kẻ đã quấy rối Tần Hưởng.

Tần Hưởng không muốn gặp bọn họ, vì vậy Tần Phong Hoa đã chặn ở cửa, không cho vào.

Cha của Tôn Thiên Vũ là một người đàn ông trung niên nghiêm nghị, đầu hói bóng loáng, khóe miệng cụp xuống, ánh mắt uy nghiêm, trông rất giống một người lãnh đạo quyền uy, nói một là một, quyết đoán như sấm sét.

Nhưng rõ ràng, ông ta hoàn toàn không biết cách dạy con.

Bởi chưa đầy mười phút nói chuyện với Tần Phong Hoa, ông ta đã tát vào mặt Tôn Thiên Vũ mấy cái.

Tôn Thiên Vũ run rẩy, nghiến răng chịu đựng, giận mà không dám nói. Mẹ cậu ta thì đầy vẻ lo lắng, nhưng cũng không dám nói một lời.

Chứng kiến cảnh cha con họ, không hiểu sao Tần Chi lại cảm thấy đau lòng.

Cô nghĩ đến mối quan hệ giữa Lý Kinh Châu và Lý Minh Thành.

Im lặng một lát, cô tựa gần vào Lý Kinh Châu hơn, rồi nắm lấy tay anh.

Lý Kinh Châu hơi sững người một giây, sau đó càng nắm chặt tay cô hơn.

Cuối cùng, Tần Phong Hoa dừng tất cả lại.

Ông không có thời gian để xem "vở kịch cha con nghiêm khắc," mà nghiêm túc yêu cầu cả nhà Tôn Thiên Vũ rời khỏi và không được quay lại nữa.

Sau khi gia đình Tôn Thiên Vũ rời đi, Tần Chi và những người khác mới vào phòng bệnh.

Tần Hưởng nằm im lặng trên giường, ánh mắt trầm tĩnh nhìn từng người một bước vào phòng. Cái nhìn đó khiến người ta không đành lòng đối diện.

Sau khi uống thuốc, Tần Hưởng gặp phải những di chứng nghiêm trọng. Cậu thường xuyên đau đầu, cơ thể yếu ớt, nhưng may mắn là các triệu chứng nôn mửa và mất kiểm soát đã được khống chế.

Nhìn Tần Hưởng gầy gò và nhợt nhạt, Tần Chi chỉ cảm thấy trái tim mình mềm nhũn. Cô nắm lấy tay cậu: "Chị đi đây, đến kỳ nghỉ lại đến thăm em."

Tần Hưởng nói: "Dạ." Sau đó nhìn sang Lý Kinh Châu, "Anh rể, tạm biệt."

Cách gọi này khiến Lý Kinh Châu ngẩn người, không phản ứng kịp.

Đó là sự chấp nhận tự nhiên đến vậy.

Sự ấm áp từ tình thân này, Lý Kinh Châu đã lâu không cảm nhận, nhưng không hề xa lạ.

Tuy nhiên, anh không thể hiện quá nồng nhiệt, chỉ hạ giọng một chút, nói với Tần Hưởng: "Dưỡng bệnh cho tốt, hè này tôi dẫn em đi chơi."

Tần Hưởng lắc đầu: "Em không muốn làm bóng đèn đâu."

Lý Kinh Châu không nghĩ ngợi gì: "Ai nói sẽ dẫn chị em theo? Không mang chị ấy đâu, chỉ hai anh em mình đi thôi."

Tần Hưởng liếc nhìn Tần Chi, --Truyện Nhà Bơ - - thấy cô trừng mắt với Lý Kinh Châu, không khỏi bật cười.

"..."

Nói chuyện được một lúc, Trì Tuyết gọi video đến. Cô rất lo lắng cho tình trạng của Tần Hưởng, muốn trò chuyện với cậu.

Sau khi Trì Tuyết nói chuyện xong, Tần Phong Hoa đã rất sốt ruột: "Hai đứa đi nhanh lên, bắt xe sớm còn hơn muộn."

Tần Chi gật đầu, nói với Tần Phong Hoa: "Vậy bọn con đi đây, ba."

Tần Phong Hoa sững người.

Thái Như, vốn đang rót nước, cũng đứng hình.

Đây là lần đầu tiên Tần Chi gọi Tần Phong Hoa là ba.

Từ khoảnh khắc Tần Phong Hoa không do dự mà ra tay đánh người hôm đó, Tần Chi đã muốn thay đổi cách xưng hô, nhưng cô luôn đợi một thời điểm tự nhiên, không cần khoa trương, để có thể cất lời.

Tần Chi và Lý Kinh Châu bắt taxi đến ga tàu cao tốc, trên đường cả hai hầu như không nói gì.

Lái xe là một tài xế trẻ, âm thanh trên xe phát rất lớn, lần lượt từ Orange Ocean đến Penicillin, rồi chuyển sang Thôi Kiện và Trịnh Quân.

Họ đi qua trung tâm thương mại, các tấm biển quảng cáo của Gucci, Prada, Chanel treo cao trên tường tòa nhà. Nhiều nam nữ mặc đồ thời trang ra vào nhộn nhịp. Qua sở thú, trước cổng có những cụ già bán xúc xích nướng và người tàn tật nằm trên xe đẩy, kéo loa hát rong...

Cuối cùng, họ đi ngang trường học, đúng giờ tan học buổi trưa. Nhiều nam nữ mặc đồng phục, dù đôi mắt bị che lấp bởi những cặp kính dày cộp, vẫn toát lên vẻ tràn đầy sức sống tuổi trẻ.

Tất nhiên, ở góc đường vẫn còn những thanh thiếu niên nhuộm tóc đỏ tóc xanh, tụ tập thành từng nhóm, hút thuốc.

Tần Chi luôn không hiểu, trong đời có biết bao sự lựa chọn, tại sao lại có người chọn trở thành những kẻ côn đồ, những tên du côn?

Hồi còn học cấp ba, những cậu bạn ngồi bàn cuối luôn miệng nhắc đến hai chữ "anh em," nhưng lại làm những việc tưởng chừng hào phóng nhưng thực ra vô cùng trẻ con.

Kẻ "học đòi làm anh lớn" thì muốn làm đại ca, kẻ "thấp cổ bé họng" lại càng tỏ ra huênh hoang, mở miệng là: "Cậu biết ai không? Đó là bạn tôi đấy."

Những người đó, khi đánh nhau thì nghĩa khí nhất, khi phạm sai lầm thì ngang nhiên nói: "Anh em tôi gặp chuyện, tôi không giúp được sao?"

Nhìn mãi cái giả tạo của người lớn, lại không thể nhìn thẳng vào sự thẳng thắn, không che đậy của những kẻ xấu.

Người ta thậm chí không thể phản bác được sự "nghĩa khí" và "chân thành" của họ.

Nhưng đôi lúc T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, Tần Chi thật sự muốn hỏi những người đó.

Giang hồ của cậu ở đâu?

Trong trường học sao?

Trong quán net, quán bar, hay phòng karaoke à?

Giang hồ có hiệp nghĩa.

Nhưng "đạo" của các cậu là đạo gì?

Ngay cả kẻ cướp cũng nói mình cần nuôi mẹ già tám mươi tuổi.

Nhưng ác chính là ác. Nó không nên dây dưa với lòng tốt, càng không nên được tha thứ chỉ vì có lý do.

Nó không xứng đáng.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box