Tần Chi cảm thấy mình bị lừa.
Tối qua trên đường về nhà, cô hỏi Lý Kinh Châu rằng muốn kỳ nghỉ của cô để làm gì. Khi đó, họ đang ngồi trong taxi, và anh hiếm khi nghiêng người sát tai cô, thổi nhẹ một hơi, rồi nói:
“Làm chút gì đó kích thích.”
Làn hơi mơn man bên tai khiến cô lần đầu tiên hiểu được cảm giác “xương cốt rã rời” là như thế nào.
Về đến nhà, cô lục tung cả tủ đồ, tìm ra những bộ quần áo nóng bỏng nhất, thử từng món cho đến nửa đêm.
Sáng hôm sau, cô khoác lên mình một đôi bốt cao cổ, tất lưới dài, chân váy da ngắn, và áo ren đen bó sát. Cô uốn tóc thành sóng lớn, tô son đỏ rực, xịt chút nước hoa.
Thật quyến rũ.
Trước khi ra cửa, cô còn mang theo một chiếc áo khoác đen, vắt hờ lên tay như thể chưa kịp mặc, rồi hối hả chạy đến gõ cửa nhà Lý Kinh Châu.
Anh nhìn cô một cái, biểu cảm hơi kỳ lạ.
Lúc đó cô nghĩ kế “mỹ nhân kế” của mình chắc chắn đã có hiệu quả.
Nhưng không ngờ, một giờ sau, anh dẫn cô đến vùng ngoại ô, chỉ tay về phía một đài cao ở xa và hỏi:
“Cô muốn nhảy bungee trước hay leo núi trước?”
Trong đầu Tần Chi như có ai đó ném vào một quả bom.
Mất vài giây, cô mới nhận ra từ tối qua đến sáng nay, anh cố tình tạo ra bầu không khí mập mờ, chỉ để nhìn thấy biểu cảm ngỡ ngàng trên khuôn mặt cô lúc này.
Nói ngắn gọn, anh đang đùa giỡn cô!
Tần Chi tức giận quay đầu bỏ đi, thầm nghĩ dù hôm nay cô phải bước từng bước về lại căn hộ, cô cũng không muốn ở lại bên anh thêm một giây nào nữa.
“Tôi cho em mượn di vật của mẹ tôi, em định báo đáp thế này à?”
Câu nói của Lý Kinh Châu như dán chặt bước chân của Tần Chi xuống mặt đất, không thể nhấc lên được.
Anh châm điếu thuốc – điếu đầu tiên trong ngày, hút chậm rãi, dáng vẻ không vội vã chút nào.
Tần Chi không vùng vằng được lâu, chỉ vài giây sau, cô quay phắt lại, căm tức nhìn anh:
“Anh giỏi lắm!”
Lý Kinh Châu cười thoải mái, tâm trạng rõ ràng rất tốt:
“Vậy đã nghĩ xem muốn chơi cái nào trước chưa?”
Tần Chi mắt đảo quanh, làm ra vẻ đáng thương, chu môi bước đến trước mặt Lý Kinh Châu, ngẩng mặt lên như muốn khóc:
“Em không nhảy bungee được đâu, em bị bệnh tim mà.”
“...”
Lý Kinh Châu gạt tàn thuốc, im lặng không đáp.
Thấy anh không phản ứng, Tần Chi nghĩ có thể giả vờ thoát được, cô rón rén nhích lại gần, khẽ kéo nhẹ vạt áo anh, giọng nũng nịu:
“Đừng nhảy bungee nữa, chơi gì khác đi, được không?”
Rõ ràng vài câu trước còn hận không thể ăn tươi nuốt sống anh.
Giờ thì bày ra bộ dạng cừu non, đúng là biết mềm biết rắn.
Lý Kinh Châu nâng mắt, nhìn cô:
“Sợ à?”
“Không, chỉ là... chỉ là tim em không khỏe thôi.” Cô cứng giọng, “Không tin anh sờ đi, tim em đập nhanh lắm!”
Vừa nói dối, vừa thích chiếm lợi nhỏ.
Lý Kinh Châu nhíu mày, không vạch trần cô, cứ để cô diễn tiếp.
Tần Chi còn làm nũng thêm một lúc lâu, cuối cùng anh mới lên tiếng:
“Được rồi, không nhảy bungee nữa.”
Mắt cô sáng lên:
“Lý Kinh Châu, anh thật sự—”
“Nhảy dù.”
Những lời khen còn chưa kịp thốt ra, cả người Tần Chi cứng đờ.
Nhìn nụ cười thoáng hiện trong mắt anh, cô hiểu ngay.
Cô lùi lại một bước, hận không thể lập tức phân rõ ranh giới với anh. Ngẩng cao cằm, cô lại lấy lại vẻ bực bội.
Dáng vẻ của cô nói lên tất cả: nhảy thì nhảy, cô không cần phải cầu xin anh nữa.
Kết quả này làm Lý Kinh Châu hài lòng.
Anh dẫn cô đi mua vé, điền biểu mẫu, cân trọng lượng.
Mọi bước làm anh đều quen thuộc, không biết đã tới đây bao nhiêu lần, chẳng lẽ anh coi những môn thể thao mạo hiểm này như tập thể dục?
Nhân viên nhìn thấy anh, liền niềm nở chào hỏi:
“Lại đến nữa à?” Nhìn sang Tần Chi, người đó mỉm cười đầy ẩn ý: “Lần này còn dẫn theo người đi cùng nữa.”
Tần Chi không đáp, quyết tâm coi anh như không khí.
Ngay cả khi họ đã đi thang máy lên tới đài nhảy, cô vẫn không liếc anh lấy một cái.
Trời rất lạnh, gió trên đài nhảy cao hàng chục mét còn buốt hơn.
Nhân viên phát miễn phí cho mỗi người một chiếc áo gió để chắn gió, nhưng áo quá rộng, gió lùa từ tay áo và gấu áo vào, khiến Tần Chi vẫn lạnh đến run cầm cập.
Trước họ là một cặp đôi. Cô gái đã khóc mấy lần, nhưng cứ chần chừ không dám nhảy.
Chờ mãi rồi cũng đến lượt họ, Tần Chi đã lạnh đến mức tê dại, cô gái kia cuối cùng cũng nhảy xuống trong tiếng vỗ tay rầm rộ.
Sau khi nhảy xuống, hai người đó trông không còn quá sợ nữa, thậm chí còn trao nhau một nụ hôn giữa không trung.
Cảnh tượng ấy khiến máu Tần Chi như dồn lên đỉnh đầu.
Khi đến lượt mình đứng trên đài, cảm giác sợ hãi của cô không mạnh như tưởng tượng.
Nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt và cơ thể run rẩy của cô, nhân viên tưởng rằng cô rất sợ.
Người đó cười nói đùa:
“Sợ thì cứ ôm chặt bạn trai của mình là được.”
Thật ra Tần Chi là do lạnh quá, cơ thể không tự chủ được mà run, chứ không hẳn là sợ.
Cô khịt mũi, không trả lời, nhưng bất chợt cảm nhận được vòng tay siết chặt quanh eo mình.
Cả người cô bị ôm gọn trong một cái ôm chắc nịch.
Giọng anh vang lên ngay trên đỉnh đầu cô, trầm thấp nhưng vững vàng:
“Chúng tôi sẵn sàng rồi.”
Tần Chi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, không biết là do Lý Kinh Châu dùng lực kéo cô nhảy xuống hay nhân viên đẩy nhẹ họ, chỉ biết khi nhận ra, cô đã ở trong không trung.
Khoảnh khắc vừa nhảy xuống, cảm giác mất trọng lượng đặc biệt rõ rệt.
Tần Chi cố há to miệng để hét nhưng phát hiện không thể phát ra âm thanh nào.
Cô chỉ cảm thấy như linh hồn mình thoát ra khỏi cơ thể, mỗi giây đều dài như một thế kỷ.
Sau vài giây, Tần Chi dần lấy lại ý thức.
Cảm giác đầu tiên cô nhận ra vẫn là cánh tay vững chắc đang ôm chặt eo mình.
Anh mạnh mẽ đến mức khiến cô có ảo giác rằng chính anh đã nâng cô lên và đưa cô bay lên trời.
Dây đàn hồi kéo cả hai lên xuống, cảm giác này giống như cô đang bám vào vai anh, cùng anh chu du từ trời cao xuống đất sâu.
Gió rít bên tai, cuối cùng cô cũng chịu liếc nhìn anh một cái.
“Lý Kinh Châu.” Cô gọi tên anh.
Anh hỏi:
“Gì vậy?”
Cô nghe nhầm thành “Thích không?” nên ngừng lại một chút, rồi hét lớn:
“Thích!”
Nghe tiếng cô, Lý Kinh Châu đột nhiên ngửa cổ hét lên trời.
Đường nét cổ anh, đặc biệt là yết hầu, hiện rõ và đẹp đến mê hoặc. Cô dám chắc chưa ai từng thấy khía cạnh này của anh: tự do, hoang dã, và đầy phóng túng.
Nếu có thêm chút kiêu hãnh tự tin, anh sẽ càng hoàn hảo.
“Còn giận không?” Khi họ đáp xuống chiếc thuyền phao, anh hỏi lại cô.
“Còn giận!” Cô hét lên đáp trả.
Câu trả lời thật không hề suy nghĩ.
Lý Kinh Châu có vẻ tâm trạng rất tốt, anh mỉm cười nhưng không nói thêm gì.
Không khí mùa đông loãng, trải nghiệm bungee như một lần chạm đến cảm giác cận kề cái chết.
Khi kết thúc, nhân viên mang ảnh chụp lúc nhảy xuống cho họ xem.
Lý Kinh Châu vẫn giữ vẻ điển trai không chê vào đâu được, còn Tần Chi thì khởi đầu với biểu cảm nhăn nhó như khỉ. Nhưng may mắn là sau đó có vài bức khá đẹp.
Cô nhét hết những bức ảnh dở vào túi, chỉ đưa cho anh những tấm đẹp.
Nhưng Lý Kinh Châu không nhận. (truyennhabo.com) Anh giật lấy túi của cô, lục ra những tấm xấu nhất, rồi nhét vào túi quần của mình như một tên cướp.
Trong đầu Tần Chi xuất hiện một chuỗi dấu chấm lửng.
Dù vậy, cô cũng lười cãi nhau với anh. Dù sao những bức hình này, dù có xấu, cũng không tệ bằng dáng vẻ thảm hại của cô hôm trước khi tập nhảy.
Sau khi chơi bungee xong, trời vẫn còn sớm.
Tần Chi đề nghị đến khu du lịch chơi thêm vài trò khác.
Bên đường có những hàng quán nhỏ bán đồ ăn vặt như kẹo hồ lô, bánh gạo chiên, xúc xích nướng, kẹo bông, khoai nướng, bánh chưng ống tre… Mùi thơm phức khiến cô không khỏi thèm thuồng.
Nhưng nghĩ đến việc phải thò tay ra ngoài trời lạnh để ăn, hoặc ăn khoai nướng có phần không tao nhã, cô lại từ bỏ.
Cô mặc ít, dù cố ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, vẫn không chịu nổi cái lạnh run cầm cập. Nhìn dáng vẻ của cô, Lý Kinh Châu chỉ biết cười thầm.
Đi loanh quanh một hồi, họ thấy một quán cà phê.
“Uống cà phê không?” Anh hỏi.
Cô lắc đầu:
“Không uống.”
Lý Kinh Châu liếc cô một cái, định nói gì đó nhưng rồi thôi, vẻ mặt đầy bất lực. Cuối cùng, anh nhấc chân bước vào quán cà phê.
Tần Chi chỉ đành theo sau anh.
Trong quán cà phê, máy sưởi bật rất ấm, vừa bước vào, cô đã cảm thấy mình chọn đúng chỗ.
Lý Kinh Châu đi trước, gọi một ly gì đó. Tần Chi đứng ngay sau, nói:
“Cho em một ly Americano nóng.”
Nhưng anh phớt lờ như không nghe thấy, không gọi giúp cô, khiến cô phải xếp hàng lại từ đầu.
Quán đông nghẹt, giống như phiên chợ, không còn chỗ ngồi. Sau khi lấy đồ uống, Lý Kinh Châu đứng dựa vào tường kính, cúi đầu xem điện thoại.
Khi Tần Chi lấy được đồ uống và quay lại, Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm cô thấy một cô gái xinh đẹp đang tiến về phía anh, dường như muốn xin WeChat, nhưng anh từ chối.
Tần Chi chỉ liếc qua, rồi đứng ở góc xa, cũng lấy điện thoại ra xem.
Khoảng hai phút sau, một chàng trai tiến lại gần cô, mặt đỏ bừng, rụt rè hỏi:
“Chào bạn, bạn đi một mình à?”
Tần Chi cười lịch sự:
“Không, mình đi cùng bạn.”
Cậu ta ngập ngừng rồi hỏi thêm:
“Có thể kết bạn WeChat được không?”
“Không tiện lắm, xin lỗi nhé,” cô đáp, ánh mắt liếc sang Lý Kinh Châu. Anh đã lấy đồ uống và rời khỏi quán.
Chàng trai còn đang nói gì đó, nhưng Tần Chi chỉ kịp nói một câu xin lỗi rồi vội chạy ra ngoài mà chưa lấy ly của mình.
Một cơn gió lạnh táp vào khiến cô run lên. Tần Chi kéo chặt áo khoác, chạy theo Lý Kinh Châu, giận dỗi hỏi:
“Sao anh không đợi em?”
Lý Kinh Châu không nhìn cô, lạnh nhạt đáp:
“Không dám làm phiền em.”
Giọng điệu vừa châm biếm vừa xa cách.
Tần Chi ngẩn ra một giây, rồi lập tức hiểu ngay vấn đề.
Cô mím môi cười, không đáp.
Thấy cô im lặng, Lý Kinh Châu cúi đầu nhìn cô, chìa ly cà phê ra:
“Nóng quá, không muốn uống nữa, giúp tôi vứt đi.”
Tần Chi hiểu ý, nhận lấy ly cà phê rồi uống một ngụm.
Ấm áp đến lạ thường.
Cả hai tiếp tục đi dọc con phố. Vì đang trong kỳ nghỉ, khu này đông người chơi, hầu hết các trò chơi đều phải xếp hàng. Dạo một vòng, Tần Chi không tìm thấy trò nào hứng thú, nhưng cũng không muốn về ngay. Cuối cùng, cô kéo Lý Kinh Châu vào một khu triển lãm về khủng long.
Bên trong đông nghẹt người, chủ yếu là trẻ con. Đứa thì chạy nhảy, đứa thì gào khóc, làm Lý Kinh Châu cau có cả mặt, cuối cùng phải bước ra ngoài với vẻ mặt không mấy dễ chịu.
Trời bắt đầu tối. Mùa đông, mới hơn năm giờ trời đã đen, mà giờ này đã gần bốn rưỡi.
“Về thôi,” Lý Kinh Châu nói.
Tần Chi rõ ràng chưa muốn về, cô nhìn thấy một thứ gì đó, chỉ tay về phía xa:
“Đi vòng đu quay xong rồi về, được không?”
Anh không từ chối.
Trên đường đến vòng đu quay, họ đi ngang qua một quầy bán băng đô. Tần Chi nghĩ một chút, rồi bước đến lấy một chiếc băng đô tai thỏ (truyennhabo.com), đội lên, quay sang hỏi:
“Đẹp không?”
“Ừm,” anh đáp, giọng rất hờ hững.
Cô bĩu môi, chọn thêm một chiếc băng đô hình ác quỷ, có hai chiếc sừng nhỏ phát sáng:
“Cái này hợp với bộ đồ của em hơn.”
Lý Kinh Châu đi tới quét mã thanh toán, hỏi giá, bà chủ bảo hai mươi tệ. Anh trả tiền, rồi hất cằm về phía cô:
“Đi.”
Hôm nay anh có gì đó không ổn. Chính xác hơn, từ sau khi nhảy bungee, anh đã có chút khác thường.
Dù vẫn độc đoán, sắc sảo, và lạnh nhạt, nhưng trong anh toát ra một cảm giác uể oải, như thể sự mệt mỏi đang tràn ra từ sâu thẳm trong con người anh.
Cảm giác đó rất mơ hồ, nhưng Tần Chi nhận ra.
Lý Kinh Châu dường như mất hết năng lượng.
Anh mang một cảm giác uể oải, buồn bã đến cực điểm.
Tần Chi mím môi, lặng lẽ bước theo anh, rồi định thử nắm tay anh.
Chỉ vừa chạm vào, anh đã liếc mắt lạnh lùng nhìn cô, khiến cô hoảng hốt rụt tay lại ngay.
Khu vực vòng đu quay đông người xếp hàng, nhưng nhờ có nhiều cabin, tận 24 chiếc, họ may mắn vào được chiếc cuối cùng.
Vòng đu quay bắt đầu chuyển động, từ từ đưa họ lên cao.
Lúc này là hoàng hôn, mặt trời như một vầng trăng đỏ rực treo đơn độc trên bầu trời. Những dải mây xung quanh mỏng như khói, ánh nắng chiều rực rỡ trải dài. Những tòa nhà dưới ánh nắng bị viền bởi một lớp ánh vàng, còn những tấm kính trên cao phản chiếu lại màu sắc của bầu trời.
Ánh sáng và thành phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một khung cảnh lãng mạn tuyệt đẹp.
Tần Chi theo thói quen lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh hoàng hôn.
Khi vòng đu quay gần lên đến điểm cao nhất, cô nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi anh:
“Anh đã từng nghe một truyền thuyết chưa?”
Lý Kinh Châu ngồi lặng bên cạnh, vẻ mặt không mấy bận tâm đến cảnh sắc đẹp đẽ xung quanh. Anh liếc cô, ra hiệu:
“Muốn nói gì thì nói đi.”
Tần Chi khẽ nói:
“Người ta bảo, các cặp đôi ngồi chung vòng đu quay rồi sẽ chia tay. Nhưng nếu họ hôn nhau khi vòng đu quay đạt đến điểm cao nhất, thì sẽ mãi mãi bên nhau.”
Lý Kinh Châu im lặng nghe cô nói hết.
Anh ngừng lại vài giây, sau đó quay mặt đi, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không đáp lại.
Có lẽ, sự im lặng này chính là câu trả lời tốt nhất.
Tần Chi nghĩ, vậy thì ngồi ngắm hoàng hôn cũng đủ rồi.
Trong ngày cuối cùng của năm, họ đã cùng nhau làm những điều vừa điên rồ nhất, vừa yên bình nhất.
Đáng lẽ họ có thể hôn nhau giữa những nhịp tim dồn dập và hơi thở dịu dàng.
Nhưng tiếc là, thời gian, địa điểm, và cảm xúc đều không hòa hợp.
Vòng đu quay tiếp tục quay, cuối cùng đạt đến điểm cao nhất, rồi nhanh chóng đi xuống.
Sự mong đợi nhỏ nhoi trong lòng Tần Chi cũng giống như ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, từ từ lụi tắt.
Nhận xét Box