Trước đây, Đường Lê thực ra đã tranh thủ ghé qua vài lần.
Nhưng lần thì đến quá sớm, lần thì lại quá muộn, nên mãi vẫn không gặp được Lâm Kiều.
Thời gian đi học của cô bé không giống Đường Lê. Buổi sáng, 7 giờ 30 là Lâm Kiều phải đến trường, trong khi Đường Lê thường 8 giờ mới uể oải ra khỏi nhà.
Buổi chiều, Đường Lê lại hay cùng Trương Hiểu Hổ và bọn họ qua trường nam sinh để chơi game, đến tận 7-8 giờ tối mới về, càng không thể gặp được ai.
Vì vậy, mỗi lần đến đây, Đường Lê đều tiện tay mang theo ít thức ăn cho mèo. Gặp Lâm Kiều thì hai người cùng cho mèo ăn, không gặp thì cô tự làm rồi để dành lần sau.
“Đây, tôi còn mang theo cả pate và đồ ăn sấy khô, lát nữa trộn chung với thức ăn hạt cho tụi mèo ăn nhé.”
Nhìn đồng hồ thấy đã sắp muộn, Đường Lê không muốn trì hoãn thêm, kẻo Lâm Kiều bị trễ giờ học, mà cô với Tề Diệp cũng không kịp đến trường trước khi chuông reo.
Đường Lê đặt cô bé xuống, lấy túi thức ăn cho mèo trong ba lô ra và đưa cho cô bé.
Lâm Kiều vừa nhận lấy, thấy trong tay Đường Lê còn mấy túi khác, liền định chìa tay ra giúp một chút.
Nhưng chưa kịp làm gì, Đường Lê đã chọn một hộp nhẹ nhất rồi đưa sang cho Tề Diệp.
“Cầm này, phần của cậu.”
Tề Diệp cúi đầu nhìn chiếc hộp trong tay.
Cậu nhận ra thức ăn hạt trên tay Lâm Kiều, nhưng không biết thứ trong hộp này là gì.
“Cái này là gì vậy?”
“Còn gì nữa? Đồ ăn sấy khô đấy.”
Đường Lê vừa kiểm tra lại mấy túi đồ, vừa trả lời theo phản xạ khi nghe Tề Diệp hỏi.
Nói xong, cô dừng lại, ngẩng lên nhìn cậu.
“Đây là lần đầu cậu cho mèo ăn hả?”
Thông thường, những người nuôi hoặc hay cho mèo ăn đều biết qua các loại thức ăn cho mèo.
Nhìn vẻ mặt mơ hồ của Tề Diệp, Đường Lê không cần câu trả lời cũng đoán được cậu không có kinh nghiệm gì.
Nhưng cho mèo ăn khác với việc nuôi mèo, không cần cầu kỳ phức tạp như vậy.
“Không sao, đến lúc đó cậu chỉ cần lấy cái này, đổ một ít trộn chung với thức ăn hạt hoặc để riêng ra cũng được.”
“Đồ ăn sấy khô này toàn là thịt nguyên chất, không có chất phụ gia gì cả, tụi mèo rất thích ăn.”
Lời Đường Lê giải thích đơn giản dễ hiểu, Tề Diệp nghe xong cũng hiểu ngay.
Nhưng dù vậy, vì đây là lần đầu, cậu vẫn cảm thấy có chút căng thẳng không rõ lý do.
Thật ra trước đây, Tề Diệp cũng từng có ý định cho mấy chú mèo hoang và chó lang thang ăn.
Hồi còn ở Hoài Hà, vì đó là một thị trấn nhỏ, trên đường đi học, cậu thường thấy những con mèo hoang gầy gò, ốm yếu.
Lúc ấy, cậu chưa có khái niệm về việc mua thức ăn cho mèo, cũng không có nhiều tiền.
Cậu từng tìm hiểu xem mèo có thể ăn gì và không nên ăn gì, rồi lên kế hoạch, khi có chút tiền rảnh rỗi sẽ ra siêu thị hoặc chợ mua ít ức gà cho tụi mèo.
Thế nhưng, ngay lần đầu tiên thực hiện ý định này, Tề Diệp đã gặp phải một cú sốc lớn.
Tề Diệp không hiểu tại sao lũ mèo lại sợ cậu đến thế. Rõ ràng, khi có mấy cô bạn nữ đến cho chúng ăn, dù không chạy ngay tới, nhưng ít nhất chúng cũng thận trọng tiến lại gần.
Thế nhưng, đến lượt cậu, mọi chuyện lại khác hẳn.
Tề Diệp đặt thức ăn xuống, giữ khoảng cách xa, chúng mới dám tới.
Nhưng chỉ cần cậu nhích lại gần một chút, chúng liền tản ra chạy mất.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tề Diệp thoáng dao động. Trong lòng cậu rất muốn thử cho mèo ăn, nhất là được làm việc đó cùng Đường Lê.
Nhưng cậu sợ rằng lần này cũng sẽ giống như trước, lũ mèo lại hoảng loạn bỏ chạy. Không chỉ cậu không cho ăn được, mà còn làm hỏng niềm vui của Đường Lê.
“Tôi nghĩ… hay là tôi không đi nữa. Tôi ngồi đây đợi cậu nhé?”
Tề Diệp cầm hộp thức ăn sấy khô, mím chặt môi, khẽ nói với Đường Lê.
“Tôi sẽ ngồi ở ghế dài này, không đi lung tung đâu, cậu cứ yên tâm.”
Đường Lê hơi ngạc nhiên. Cậu vừa rồi trông có vẻ hứng thú, sao đột nhiên lại cúi đầu, không muốn đi cùng nữa?
“Sao thế? Cậu không thích mèo à?”
“Không… tôi rất thích.”
“Vậy tại sao tự nhiên không muốn đi nữa…”
Đường Lê nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt lướt qua chỗ má của Tề Diệp, nơi lúc nãy cô vô tình áp ly sữa đậu đỏ.
Chỗ đó vẫn còn hơi đỏ, trông như vừa bị phủ một lớp phấn hồng.
“Cậu sợ bị mèo cào phải à?”
“Đừng lo, mấy con mèo này tôi quen cả rồi, chúng rất ngoan. Hơn nữa, dù có bị cào thì cũng không sao, tôi đã bắt chúng đi tiêm phòng từ hồi hè rồi, không vấn đề gì đâu.”
Thực lòng mà nói, -+-Truyện Nhà Bơ -+- nếu là Trương Hiểu Hổ hay ai khác từ chối, Đường Lê sẽ không hỏi thêm nhiều.
Nhưng Tề Diệp thì khác. Cậu luôn giấu mọi chuyện trong lòng, không bao giờ chịu nói ra.
Chỉ một việc nhỏ như cô đi ăn tối hôm qua cũng khiến cậu phản ứng thái quá. Dù hiện tại cậu nói đã ổn, sẽ không làm vậy nữa, nhưng nhìn vẻ mặt bình thản của cậu, trong lòng cậu nghĩ gì, chỉ mình cậu biết.
Đường Lê vốn đã quyết tâm coi Tề Diệp là bạn, chứ không phải một nhiệm vụ cần phải hoàn thành.
Cô không thích đoán suy nghĩ của người khác. Thay vì đoán mò, tốt hơn hết là giữ cậu luôn bên mình, để mắt tới mọi lúc mọi nơi.
Nếu không, cô vừa quay lưng đi, cậu sẽ lại cúi đầu, tỏ vẻ đáng thương, làm cô không nỡ.
Tề Diệp không biết Đường Lê giữ cậu lại là vì lo lắng. Thấy cô hiếm khi kiên định như vậy, cậu hơi ngẩn người.
Hàng mi khẽ rung, Tề Diệp cuối cùng lên tiếng, nhẹ nhàng giải thích.
"Không phải tôi sợ bị mèo cào hay gì, chỉ là... chúng không thích tôi."
"Trước đây, tôi từng thử cho chúng ăn, nhưng hễ nhìn thấy tôi, chúng liền bỏ chạy. Tôi sợ lần này cũng vậy, sẽ làm chúng hoảng sợ rồi các cậu không cho chúng ăn được."
Đường Lê không ngờ đây lại là lý do, vừa nghe xong đã chưa kịp đáp lại.
Lâm Kiều ôm túi thức ăn, chớp chớp đôi mắt rồi nghiêng đầu, quay sang nói với Tề Diệp:
"Anh Tề Diệp, không sao đâu. Mèo sợ anh, nhưng không sợ bọn em mà!"
"Anh không biết đâu, mấy con mèo thích anh Đường Lê lắm luôn! Có mấy con mèo khó tính, mỗi lần thấy em là xù lông, có khi còn suýt cào em nữa. Nhưng chỉ cần thấy anh Đường Lê là chúng lập tức vẫy đuôi chạy tới, cứ quấn quanh chân anh ấy, cọ tới cọ lui như bị nghiện cỏ bạc hà vậy đó!"
Nói tới đây, giọng Lâm Kiều thoáng chút ghen tị. Rõ ràng cô bé là người cho chúng ăn nhiều nhất, vậy mà lần nào cũng chẳng được chúng đối xử tử tế.
Nghĩ đến điều đó, cô bé phụng phịu, xị mặt xuống.
"Dù sao, có anh Đường Lê ở đây thì anh yên tâm đi. Dù chúng sợ anh, cũng sẽ không nỡ rời xa anh ấy đâu."
Mặc dù Lâm Kiều nói đúng sự thật, nhưng nghe vậy, Đường Lê vẫn có chút ngại ngùng.
Từ nhỏ, cô đã nhận ra rằng dù khuôn mặt mình có phần hung dữ, khiến trẻ con và nhiều bạn nữ không dám lại gần, nhưng động vật nhỏ thì lại đặc biệt thích cô.
Đặc biệt là mèo và chó.
Như lời của Tằng Quế Lan, thể chất của Đường Lê chính là "thể chất hút mèo." Chỉ cần là mèo, chúng đều muốn tiếp cận cô.
Trên đường, nếu gặp mấy con mèo hoang, chúng đều chạy tới quấn lấy Đường Lê.
Lâu dần, cô hình thành thói quen mang theo chút thức ăn cho mèo trong túi, gặp con nào thì cho chúng ăn.
Không chỉ Lâm Kiều, mà cả Tề Diệp sau khi nghe vậy cũng rất ngạc nhiên, ánh mắt còn mang chút ngưỡng mộ nhìn Đường Lê.
Cảm thấy không được tự nhiên, Đường Lê đưa tay gãi gãi mũi.
"Không đến mức cô bé nói đâu. Nhưng nếu cậu ở bên tôi, khả năng cao cậu sẽ cho chúng ăn được đấy."
"Biết đâu còn vuốt ve được chúng nữa cũng không chừng."
"Vậy cậu có đi không?"
Trong lòng Tề Diệp vốn đã dao động.
Ban đầu, vì sợ dọa mèo chạy mất, cậu còn do dự. Nhưng nghe Đường Lê nói vậy, ánh mắt cậu sáng lên, đôi môi khẽ cong, rồi cậu gật đầu.
"Được, tôi thử xem."
“Nếu thực sự không được, tôi sẽ đứng xa một chút, chờ cậu vậy.”
Đường Lê mỉm cười, không nói gì thêm. Cô dẫn theo hai người, một lớn một nhỏ, tiến về phía bãi cỏ bên kia hồ.
Mấy chú mèo hoang trong công viên thường tụ tập ở đó, mỗi lần Đường Lê đến, chỉ cần vẫy tay là có thể gọi được ba, bốn con.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Vừa đến gần, Đường Lê đã nhìn thấy đuôi của một, hai con mèo vàng. Cô đặt thức ăn xuống đất, ngồi xổm, ngoắc tay gọi chúng:
“Đại Béo, Tiểu Béo, còn cả Tiểu Bạch, lại đây ăn đi nào.”
Mấy chú mèo đang nằm ngủ bỗng dựng tai lên khi nghe thấy giọng cô.
Sau khi ngửi thấy mùi quen thuộc, chúng lập tức chạy tới.
Đường Lê đổ thức ăn hạt ra đất, Lâm Kiều cũng nhanh chóng mở hộp pate.
Có vẻ chúng đã đói từ lâu, không còn như mọi khi sẽ cọ cọ vào chân Đường Lê làm nũng. Vừa thấy đồ ăn, chúng lập tức lao vào ăn ngay.
Tề Diệp đứng cách Đường Lê hai, ba bước, nhìn mấy chú mèo không bỏ chạy như trước kia, trong lòng dấy lên chút hy vọng.
Cậu thử nhích lại gần, rồi cũng ngồi xổm xuống bên cạnh Đường Lê.
Cảm giác có một bóng đổ xuống, Đường Lê liếc nhìn cậu.
Tề Diệp căng thẳng nắm chặt hộp thức ăn khô trong tay, đến mức cả hơi thở cũng nhẹ đi, sợ làm lũ mèo giật mình.
Cậu cẩn thận đến từng chi tiết.
“Đừng căng thẳng thế. Thử cho chúng ăn đi.”
“Này, thử cho vài miếng đồ khô này.”
Vừa nói, Đường Lê vừa cầm hộp thức ăn trên tay Tề Diệp mở ra, định đổ một ít ra để cậu thử cho mèo ăn.
Nhưng còn chưa kịp làm gì…
Hương nhài thoảng qua từ Đường Lê lan tỏa quanh người, khiến Tề Diệp hoảng hốt, theo phản xạ liền muốn rụt lại.
“Tôi… tôi nghĩ hay là thôi, tôi không cho ăn nữa.”
"Mỗi ngày, bé mèo Bơ đều ngồi canh để kiểm tra xem bạn đọc có quay lại với truyện nhà không. Cảm ơn vì đã khiến Bơ hạnh phúc như vậy!"
Cậu lắp bắp, cúi đầu giấu đi cảm xúc hỗn loạn, định đứng dậy quay về phía ghế dài.
Nếu lúc chưa tới đây thì còn được, nhưng giờ mấy con mèo đã ở ngay bên chân, không cho chúng ăn thì thật lãng phí.
Đường Lê nhíu mày, nghĩ rằng cậu vẫn còn sợ, liền nhanh tay nắm lấy cổ tay Tề Diệp, kéo cậu trở lại.
“Chậc, cậu sợ gì chứ? Rốt cuộc là mèo sợ cậu hay cậu sợ mèo đây? Trốn tránh cái gì?”
Đường Lê đâu biết rằng điều Tề Diệp sợ không phải là mèo, mà là cô.
Yết hầu Tề Diệp khẽ chuyển động, ánh mắt chăm chú nhìn vào bàn tay đang nắm lấy cổ tay mình.
Lực nắm không mạnh, nhưng cảm giác lại nóng rực.
“Đường Lê, cậu… cậu đừng lúc nào cũng chạm vào tôi như thế.”
Giọng nói của Tề Diệp có chút run rẩy, cậu phải gắng sức kìm nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng.
Đường Lê khựng lại, không hiểu tại sao hôm nay cậu lại phản ứng lớn như vậy.
Rõ ràng lúc trên đường đến đây, cậu còn ôm cô không chịu buông ra, sao giờ lại đột nhiên khó chịu vì chuyện này?
“Tôi làm cậu đau à?”
“…Không phải.”
Đường Lê hoàn toàn không dùng sức, nào có chuyện làm cậu đau.
Chỉ là chính Tề Diệp quá bối rối, đầy những ý nghĩ kỳ quặc trong đầu.
Cô chẳng làm gì cả, vậy mà trong tâm trí cậu, đủ thứ hình ảnh kỳ lạ cứ thế hiện lên.
Cậu cảm thấy tội lỗi.
Vì thích bạn mình đã là sai lầm lớn, mà cậu lại không thể kìm lòng mỗi khi cô chạm vào hay đến gần.
Không biết xấu hổ.
Từ trước đến nay, Tề Diệp luôn nghĩ mình là người có tự chủ rất mạnh, luôn biết kiểm soát bản thân.
Cậu cũng tưởng rằng bản thân sẽ mãi như vậy.
Cho đến khi gặp Đường Lê.
Cho đến khi nhận ra tình cảm trong lòng mình.
Mọi lý trí từng khiến cậu tự hào, giờ đây dường như hoàn toàn sụp đổ, không còn gì vững chắc.
Tề Diệp muốn cố gắng không dựa dẫm vào cô quá nhiều, không tiếp tục lợi dụng việc cô không biết gì để tham lam với sự dịu dàng của cô dưới danh nghĩa bạn bè.
Cậu không thể tiếp tục như vậy nữa.
Cậu phải chủ động giữ khoảng cách, dù chỉ một chút.
Họ là bạn, bạn bè cả đời.
Những thứ khác, cậu không thể mong mỏi thêm được.
“Đường Lê, tôi không thích.”
— Không thích chính con người này của mình.
Một lúc lâu, trong ánh mắt Tề Diệp thoáng qua sự u ám, -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||- như thể cậu đã quyết định điều gì đó. Cậu dồn hết sức lực, lần đầu tiên từ chối Đường Lê một cách rõ ràng như vậy.
Giọng nói khàn khàn và nặng nề.
“…Lần sau cậu đừng làm vậy nữa.”
— Tôi không chịu nổi.
Ngón tay Đường Lê khẽ động. Cô không ngờ Tề Diệp lại phản ứng mạnh mẽ với sự chạm vào của mình đến vậy.
Cô ngẩng đầu, nhìn cậu với vẻ nhẫn nhịn như thể đang chịu đựng điều gì đó rất khó chịu.
Không phải đau lòng, nhưng cô thấy khó chịu trong lòng.
Đường Lê không hiểu.
Cậu thiếu niên mà hôm trước còn níu lấy cô, năn nỉ muốn làm bạn thân nhất của cô, không để cô đi ăn với người khác, hôm nay lại đột nhiên trở nên lạnh lùng, xa cách.
Không một dấu hiệu báo trước.
Làm sao có thể như vậy?
Chỉ qua chưa đầy một ngày, tại sao thái độ của cậu lại thay đổi nhanh chóng như trời đất đảo lộn?
Lẽ nào Tề Diệp có hai bộ mặt?
Đường Lê nghĩ rằng việc nhất quyết đưa Tề Diệp đến công viên này là một sai lầm.
Cô tưởng rằng cậu chỉ nói một đằng nghĩ một nẻo.
Nhưng không ngờ, cậu nói thật lòng.
Là cô tự suy diễn, tự cho mình quan trọng, nhất định phải kéo cậu theo.
Nhận ra điều này, Đường Lê tự cảm thấy bản thân thật nực cười.
Sắc mặt cô u ám, buông tay khỏi cổ tay Tề Diệp, giọng lạnh nhạt.
“Xin lỗi, sau này tôi sẽ không làm thế nữa.”
Tề Diệp ngẩn người, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của cô, mở miệng muốn giải thích điều gì đó.
Nhưng cậu nhận ra, chẳng có gì để nói rõ ràng cả.
Giải thích điều gì đây?
Rằng cậu không ghét cô chạm vào mình, mà vì cậu thích cô đến mức không thể kiểm soát bản thân?
Điều đó còn khiến cô ghê tởm hơn cả việc làm cô giận.
Tề Diệp cúi đầu, không nói thêm gì, chỉ đứng im lặng bên cạnh cô.
Đường Lê cũng không thèm quan tâm, tiếp tục cúi xuống cho lũ mèo ăn.
Không khí xung quanh như đông lại. Lâm Kiều nhìn hai người bỗng nhiên không nói chuyện nữa, nuốt nước bọt, rồi khẽ ngẩng đầu lên nhìn Tề Diệp.
Thấy mắt cậu đỏ hoe, cô bé ngập ngừng một lát, rồi cẩn thận đưa vài miếng thức ăn khô trong tay cho cậu.
“Anh Tề Diệp đừng khóc, này, em cho anh nè.”
Tề Diệp định nói mình không khóc, nhưng khi lông mi khẽ rung, hơi nước đã phủ mờ mắt.
Cậu ngơ ngác giơ tay lên, chạm vào khóe mắt ướt, rồi hốt hoảng quay đi, dùng mu bàn tay lau vội.
Đường Lê nghe thấy tiếng cậu khóc, bàn tay đang vuốt mèo khựng lại, nhưng cô không ngẩng đầu nhìn về phía cậu. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
"Các cậu cứ từ từ cho ăn, tôi quay lại ghế ngồi đợi..."
Tề Diệp còn chưa nói xong, Đường Lê đã khẽ vỗ lên đầu một con mèo vàng trước mặt, nhẹ nhàng đẩy nó về phía cậu.
Chú mèo như hiểu điều gì đó, từ từ bước về phía Tề Diệp.
Dù không đến quá gần, nhưng đôi mắt tròn xoe của nó vẫn nhìn chằm chằm vào cậu, như đang thúc giục cậu mau cho nó ăn.
"Wow, Đại Béo hình như thích anh lắm đấy! Anh Tề Diệp, mau mau cho nó ăn đi!"
Tề Diệp không ngờ con mèo này lại không sợ mình mà còn tự tiến lại gần. Sự xúc động và bất ngờ này đã cuốn sạch hết mọi tâm trạng nặng nề trong lòng cậu lúc nãy.
Ánh mắt cậu sáng lên, cẩn thận nhận lấy miếng thức ăn khô từ tay Lâm Kiều, sau đó ngồi xuống, đưa tay chìa miếng đồ ăn tới gần miệng con mèo vàng.
Nhưng nó không ăn.
Tề Diệp mím môi, ánh sáng trong mắt dần tắt đi, vẻ mặt lộ rõ sự thất vọng.
"Chậc, nó không ăn mà cậu không biết dỗ à?"
Đường Lê vốn không định nói gì, nhưng thấy cậu chỉ cầm miếng thức ăn đứng yên, vẻ mặt buồn bã như thể bị bỏ rơi, cô không nhịn được lên tiếng.
Giọng điệu của cô không mấy thân thiện.
Lâm Kiều, sợ Đường Lê nổi nóng, vội xen vào hòa giải.
"À, anh Tề Diệp, Đại Béo là một con mèo 'cưng của ba,' tính tình thì được, nhưng ăn gì cũng phải được người ta dỗ mới chịu."
"Anh thử dỗ nó xem, chỉ cần dỗ nó là nó sẽ ăn ngay."
Yết hầu của Tề Diệp khẽ chuyển động, tay cậu vô thức siết chặt miếng thức ăn khô.
Cậu không sợ giọng điệu của Đường Lê, mà chỉ đơn giản là không biết phải làm thế nào để dỗ mèo.
Dỗ mèo?
Làm thế nào để dỗ?
Tề Diệp không có chút kinh nghiệm nào, theo bản năng ngẩng đầu định hỏi Đường Lê. Nhưng thiếu niên vẫn còn đang giận, khoanh tay đứng một bên, thậm chí không thèm liếc nhìn cậu.
Ánh mắt Tề Diệp liền chuyển qua Lâm Kiều.
"Tôi... tôi không biết dỗ."
"Em có thể chỉ cho tôi không?"
Lâm Kiều cũng bối rối. Vì Đại Béo không thân thiết với cô bé, nó chỉ thích Đường Lê.
Cô bé chưa từng thực sự cho nó ăn, chỉ biết rằng mỗi khi Đường Lê gãi cằm hoặc vuốt ve tai nó, nó sẽ ngoan ngoãn ăn ngay.
"Cái này em cũng không rõ lắm phải làm sao. Hay anh thử vuốt ve nó đi? Có khi vuốt đúng ý nó sẽ chịu ăn đấy."
Tề Diệp chưa từng vuốt mèo (tr|uy|en|nha|bo.com), tay cậu căng thẳng đến mức đổ mồ hôi.
Tề Diệp hít một hơi thật sâu, dưới ánh mắt khích lệ của Lâm Kiều, cậu rụt rè đưa tay chạm vào đầu chú mèo vàng.
Nhưng thật không may, thể chất “bị mèo ghét” của cậu lại phát huy tác dụng. Chú mèo né tránh ngay khi cậu vừa đặt tay lên.
Bàn tay Tề Diệp lơ lửng giữa không trung, thu lại cũng không được, mà để yên cũng không xong.
“Nó không thích bị sờ đầu đâu.”
“Cậu thử dỗ nó bằng giọng nói xem. Nếu nó vẫn không chịu ăn, thì thôi, có lẽ cậu và nó không hợp nhau.”
Không hợp nhau?
Nhìn thấy ánh mắt Tề Diệp tràn đầy bối rối, Đường Lê bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, mọi khó chịu trong lòng tan biến một chút.
Cô nhếch môi cười, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
“Hừm, mèo lớn mèo nhỏ, chẳng phải đều là cùng loại sao?”
Tề Diệp nghe xong mới nhận ra cô đang ám chỉ mình là mèo.
Mặt cậu đỏ lên, xấu hổ trừng mắt nhìn cô, định mở miệng phản bác.
Nhưng ngay lúc đó, hình ảnh cậu vùi mặt vào người Đường Lê và hít lấy mùi hương của cô lại ùa về, khiến cơ thể cậu cứng đờ, cả người nóng bừng.
Tại sao cô lại nói cậu là mèo?
Có phải cô đã phát hiện ra điều gì? Chẳng lẽ cô biết chuyện lúc trên xe…
Đường Lê cúi xuống nhìn đồng hồ, thấy cậu lại đứng đơ ra không động đậy, cô bắt đầu mất kiên nhẫn.
Cô cúi người bế chú mèo vàng lên, đưa sát nó về phía Tề Diệp.
“Mau nào, thử dỗ nó đi.”
Tề Diệp nhìn chú mèo qua làn khói mờ mịt của tâm trí mình, ánh mắt cậu khựng lại khi đối diện với đôi mắt màu trà của nó.
Trước giờ, cậu chưa nhận ra đôi mắt của chú mèo này lại giống đôi mắt của Đường Lê đến thế, chỉ là sắc thái của nó đậm hơn.
Nhưng cả hai đều thuần khiết và trong trẻo.
Khoảng cách giữa cậu và con mèo lúc này rất gần.
Hơn nữa, Đường Lê đang ôm nó, hương nhài từ cô lại lặng lẽ lan tỏa, nhẹ nhàng bao bọc lấy cậu.
Tề Diệp bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Cậu nâng miếng thức ăn khô lên, nhẹ nhàng đưa tới gần miệng chú mèo vàng.
Chú mèo theo bản năng định né đi.
Cậu không biết phải làm gì khác, chần chừ một chút, đôi môi khẽ hé, cậu thử lên tiếng dỗ dành.
Giọng nói cậu nhẹ nhàng, mềm mại, đôi mắt hơi cong, đuôi mắt nhếch lên một cách tự nhiên.
Âm thanh ấy, như một dòng điện nhẹ lan khắp người, khiến người nghe không khỏi tê dại.
“Meo~”
Nhận xét Box