Nhà của Đường Lê cách Nam Thành Nhất Trung hơi xa, đi bộ thì mất khoảng nửa tiếng.
Lớp bắt đầu lúc 8 giờ 30, thường ngày khoảng 7 giờ Đường Lê đã bị Tằng Quế Lan gọi dậy.
"Nhớ lời ta nói tối qua chưa? Một lát gặp Tề Diệp thì nhớ xin lỗi, còn nữa, nếu cậu ấy gặp khó khăn gì ở trường mà cháu giúp được thì giúp, dù sao mọi người cũng là hàng xóm với nhau."
Từ tối qua đến giờ, đây không phải lần đầu Tằng Quế Lan dặn Đường Lê giúp đỡ Tề Diệp.
Không vì lý do gì khác, chỉ là Nam Thành Nhất Trung là trường tư thục, học sinh ở đây hầu hết đều xuất thân từ các gia đình có tiền có thế.
Giống như Đường Lê, bọn họ đều được nuông chiều từ nhỏ, ngạo mạn. Có lẽ vì tự cao vô cớ hoặc do bản năng bài xích, họ đặc biệt coi thường những học sinh đặc cách như Tề Diệp.
Đó cũng là lý do trong nguyên tác, Tề Diệp bị bạn học cô lập và giáo viên xem thường ở Nam Thành Nhất Trung.
Thêm vào đó, bản tính Tề Diệp vốn đã khép kín, dù không có những yếu tố này thì ở trường khác cậu cũng có khả năng bị bài xích.
"Nhớ rồi, nhắc đi nhắc lại nhiều đến mức không nhớ cũng khó."
Đường Lê vừa đáp vừa nhét chiếc bánh bao lấy từ chỗ Lưu Quang vào miệng.
Cô vừa nói, trong sân đã có tiếng bước chân vọng lại. Đường Lê ngẩng lên, nhìn thấy Tề Diệp.
Thiếu niên vừa chuyển đến Nam Thành Nhất Trung, chưa có đồng phục, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần dài đen.
Thời tiết nóng bức thế này, vậy mà cậu lại che kín mít từ đầu đến chân, không để lộ chút da thịt nào.
"Sao cậu ấy đi sớm thế nhỉ? Mới có 7 giờ 30, đến trường sớm vậy làm gì?"
"Cháu tưởng ai cũng như cháu, lần nào cũng sát giờ mới tới trường chắc? Tề Diệp là học sinh xuất sắc thi đậu vào Nam Thành Nhất Trung với thành tích hạng nhất toàn khối, đâu có giống cháu, đạt điểm trung bình ta cũng phải cảm tạ trời đất."
Tằng Quế Lan rất có ấn tượng tốt với Tề Diệp, cảm thấy cậu vừa có ngoại hình lại vừa lễ phép, học hành xuất sắc.
Chuẩn "con nhà người ta."
Nhìn đứa cháu ngoại trước mặt chỉ biết ăn uống và đánh nhau, bà không khỏi cảm thấy sự khác biệt lớn.
"Cháu nhìn ta làm gì thế?"
"Không, chỉ là thấy lạ thôi. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm Ông ngoại, mẹ và ba của cháu, anh họ cháu đều thông minh, sao đến cháu thì lại biến dị về gene nhỉ?"
Đường Lê im lặng một lúc, rất muốn phản bác.
Nhưng nhớ tới việc phải duy trì hình tượng nên mỗi lần thi cử cô đều cố tình nén điểm xuống dưới mức trung bình...
Cuối cùng, cô buồn bực nói.
"…Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường thiếu niên nghèo."
Sau khi ăn sáng, Đường Lê mới chậm chạp ra ngoài. Vừa lúc Tề Diệp đi khuất, cô bước ra thì bắt gặp ngay Tề Minh.
Cậu bé đeo chiếc cặp sách gần bằng nửa người, ngoan ngoãn vẫy tay chào Tần Uyển.
"Mẹ, con đi đây. Vâng vâng, mẹ yên tâm, con biết chờ xe buýt ở đâu mà."
"Tạm biệt mẹ."
Giống như Tề Diệp, Tề Minh cũng chuyển sang Nam Thành Mẫu Giáo. Nhưng Nam Thành Mẫu Giáo và Nam Thành Nhất Trung không cùng một hướng, may mắn là mỗi ngày đều có xe buýt đưa đón.
Đỡ được công sức đưa đón mỗi ngày.
Tề Minh nói xong, lạch bạch chạy ra trạm xe buýt để chờ xe.
Nhưng vừa quay người, chưa đi được mấy bước đã thấy Đường Lê.
Dù biết viên chocolate trong túi là do Đường Lê cho, nhưng trong lòng cậu vẫn có chút sợ cô.
Cậu nắm chặt dây cặp, rụt rè mở miệng chào.
"Anh Đường Lê, chào buổi sáng."
"Em cũng không để bụng nhỉ."
Đường Lê không ngờ cậu bé lại chủ động chào mình, lúc này xung quanh không có ai, cô không e dè, đưa tay xoa đầu cậu.
Ngay từ hôm qua vừa thấy cậu, cô đã muốn làm vậy, cảm giác đúng như cô nghĩ, mềm mại và mịn màng như bụng mèo.
"Em đi học một mình à?"
Tề Minh bị xoa đầu đến đỏ mặt, gương mặt nhỏ nhắn như quả táo.
"Dạ, mẹ còn phải đi làm, anh trai em với trường em cũng không cùng đường."
"Anh em đâu rồi? Sao lại đi sớm thế?"
Cậu chớp chớp mắt, rõ ràng không ngờ Đường Lê lại hỏi đến Tề Diệp.
"Anh ấy sức khỏe không tốt, đi bộ chậm, nên lần nào cũng phải ra khỏi nhà sớm hơn nửa tiếng để không bị trễ."
"…Chậc."
Nam chính gì chứ, sao mà yếu đuối thế.
Đường Lê ra khỏi nhà đã là tám giờ, tiện tay đưa cho Tề Minh một nắm kẹo rồi tiễn cậu lên xe buýt trước khi thong thả đi về hướng Nam Thành Nhất Trung.
Nam Thành Nhất Trung kiểm tra đồng phục rất gắt gao, mỗi ngày đều có hai học sinh hội học sinh đứng ở cổng.
Chuyện này với Đường Lê chẳng có gì lạ. Cô đến cổng trường, thậm chí không thèm liếc nhìn ai, đi thẳng vào trong.
"Này, bạn kia, đúng rồi, là bạn đó, sao không mặc đồng phục?"
Một nam sinh vừa gọi Đường Lê thì một nữ sinh đứng cạnh liền kéo áo cậu, hạ giọng nhắc nhở.
"Cậu đừng gây chuyện với người này. Đó là Đường Lê lớp Ba, nghe nói cậu ấy rất giỏi đánh nhau."
"Thế sao được? Chúng ta là hội học sinh, nếu cả chúng ta cũng sợ thì làm sao gây uy tín, giáo viên mà biết sẽ nghĩ gì?"
Nam sinh này khá nguyên tắc, đeo kính gọng đen, diện mạo chỉ thuộc dạng thanh tú.
Đường Lê liếc nhìn cậu ta qua khóe mắt. Cô có chút ấn tượng với cậu này, trước đây có lần Cẩu Tầm và bọn bạn bị cậu chặn lại vì đến trễ, còn bị trừ điểm hạnh kiểm của lớp.
Hình như cậu ta cũng là học sinh thi đậu vào đây như Tề Diệp.
"Sao bạn còn đứng đó? Không mặc đồng phục thì ra sân chạy hai vòng, xong rồi vào phòng giám thị viết kiểm điểm."
Đường Lê nghe xong bật cười, như thể vừa nghe chuyện hài.
Cô bạn bên cạnh sợ hãi, liên tục lắc đầu ra hiệu cho nam sinh.
"Ngày nào cậu ấy cũng không mặc đồng phục. Bạn cứ làm ngơ đi, coi như không thấy."
"Đây là thiếu gia nhà họ Đường ở Nam Thành, cậu chọc vào thì hai năm tới đừng mong yên ổn."
Nam sinh im lặng một lúc. Nhà cậu điều kiện bình thường, đủ ăn đủ mặc nhưng không thể so với gia đình như Đường Lê.
Cậu rất muốn giữ nguyên tắc, nhưng lại sợ gây rắc rối cho gia đình.
Suy nghĩ một lúc, cậu hít sâu một hơi rồi quay người làm ngơ Đường Lê.
Đường Lê nhếch mép, chuẩn bị bước tiếp về phía lớp. Không ngờ vừa bước đi thì nghe thấy tiếng gọi người khác từ phía sau.
"Cậu áo sơ mi trắng kia, sao không mặc đồng phục?"
Áo sơ mi trắng?
Bước chân Đường Lê khựng lại, cô ngoảnh lại và quả nhiên thấy Tề Diệp.
Rõ ràng cậu ấy rời nhà sớm hơn cô nửa tiếng, vậy mà lại đến muộn hơn.
Sắc mặt Tề Diệp không tốt lắm, tái nhợt như tờ giấy, môi cũng không còn chút sắc hồng. Tóc mái dính mồ hôi, đôi mắt có chút đục mờ, ẩm ướt.
"Tôi mới chuyển đến, chưa nhận đồng phục."
"Định lừa ai vậy? Lý do này xài chán rồi, muốn qua mặt thì cũng phải kiếm cớ mới mẻ chút chứ?"
Có lẽ vì vừa rồi bị Đường Lê làm cho bực mình, nên khi Tề Diệp vừa đến thì cậu ta bắt đầu khó dễ.
"Tôi không…"
"Thôi bớt lôi thôi, mau ra sân chạy hai vòng, nếu còn lần lữa thì tôi sẽ trừ thêm điểm hạnh kiểm lớp cậu."
Thiếu niên mím môi, định nói gì đó thì liếc thấy Đường Lê đứng gần đó.
"Còn cậu ấy thì sao? Cậu ấy cũng đâu mặc đồng phục?"
Nam sinh ngập ngừng, câu nói của Tề Diệp chẳng khác nào tát vào mặt cậu.
Cậu nghiến răng, không dám đụng tới Đường Lê, đành trút giận vào Tề Diệp.
"Cậu với cậu ấy thì so thế nào? Hay cậu cũng là thiếu gia nhà họ Đường?"
Đôi mắt Tề Diệp thoáng hiện lên vẻ đau khổ, cậu lặng lẽ nhìn nam sinh đang tức giận trước mặt.
Cô bạn bên cạnh cũng sợ gây chuyện nên cúi đầu im lặng.
Tề Diệp chỉ nhìn họ một lát, cuối cùng không nói gì mà lẳng lặng đi về phía sân vận động.
Nếu không có yêu cầu giữ nguyên tính cách nhân vật, Đường Lê chỉ cần nói một câu "Cậu ấy là bạn tôi" thì Tề Diệp đã không phải chạy vòng mà có thể cùng cô vào trường.
Nhìn vẻ lạnh nhạt của Tề Diệp, Đường Lê cảm thấy một sự nặng nề khó tả đè lên ngực.
Thân thể Tề Diệp yếu như vậy, đi bộ từ nhà đến trường đã đủ chật vật, nói gì đến chuyện chạy hai vòng.
Nghĩ đến đây, Đường Lê bực bội xoa đầu, không đi về lớp mà đổi hướng.
"Sắp vào học rồi, cậu không về lớp còn định đi đâu?"
Nam sinh thấy Đường Lê không đi về phía tòa nhà, tưởng cô định trốn học, cau mày bất mãn gọi lại.
"Còn đi đâu nữa? Chạy bộ chứ."
"…Tôi nghe nhầm à?"
"…Tôi cũng không nhìn nhầm đấy chứ?"
Hai người nhìn nhau hồi lâu, trong mắt cả hai đều lộ rõ vẻ "gặp quỷ rồi."
Tề Diệp vừa chạy được nửa vòng, Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm hơi thở mới ổn định được một chút thì thấy Đường Lê bước vào từ một góc đường đua.
Ban đầu cậu định không để ý, nhưng không hiểu sao, đường chạy rộng thế mà cô cứ bám theo.
"Cậu có thể đừng theo tôi được không? Rộng như vậy vẫn chưa đủ chỗ cho cậu chạy sao?"
Sau lần thứ N thấy Đường Lê nhàn nhã chạy đến bên mình, Tề Diệp không nhịn được nữa, khó chịu nói.
"Hừ, sân này là của cậu sao? Tôi muốn chạy thế nào là việc của tôi, liên quan gì đến cậu?"
Đường Lê biết Tề Diệp không ưa mình, nhưng cô cũng không phải kiểu cố bám lấy người khác.
"Chỉ là đứng gần để quan sát thôi, nếu cậu ta có chuyện gì mà đổ hết lên đầu mình, người xui xẻo cuối cùng vẫn là mình."
Nhưng Tề Diệp đâu biết Đường Lê nghĩ gì, chỉ cảm thấy cô thật phiền phức. Thấy cô cứ theo sát mình, cậu tăng tốc để giữ khoảng cách.
Nhưng vừa tăng tốc được chút, Đường Lê lại chỉ vài bước đã theo kịp.
Cậu đỏ mặt, cắn môi rồi chạy nhanh hơn nữa.
Đường Lê ngẩn ra, theo bản năng lại đuổi theo.
Ban đầu Tề Diệp còn giữ được nhịp thở ổn định, nhưng sau khi tăng tốc vài lần, môi cậu khẽ hé mở, hít từng hơi thở gấp gáp.
Trái lại, Đường Lê vẫn giữ vẻ thoải mái, hơi thở đều đặn, thậm chí chẳng đổ bao nhiêu mồ hôi.
Đứng gần hơn, Đường Lê nhận thấy sắc mặt không bình thường của Tề Diệp. Dưới hàng lông mi dài, đôi mắt của cậu có phần mơ hồ, tựa như mất tiêu cự.
Cô hơi hốt hoảng, sợ cậu ngã nên tranh thủ lúc cậu không tỉnh táo mà vươn tay định đỡ.
Nhưng tay cô còn chưa chạm vào thì Tề Diệp đã nhìn thấy, tưởng rằng cô có ý định xấu muốn trêu chọc mình.
Cậu cắn môi, vội vàng tránh đi.
Kết quả là mất thăng bằng, với một tiếng "bịch," cậu ngã sõng soài trên mặt đất.
Đây là điều mà Đường Lê hoàn toàn không ngờ tới.
Cô dừng lại, đứng yên tại chỗ nhìn Tề Diệp đang ngã.
“...Hệ thống, tôi có thể đỡ cậu ta dậy không?”
“Lúc ý thức không rõ ràng thì được, nhưng bây giờ cậu ấy tỉnh lại rồi, nên không được.”
Ý là không được rồi.
Đường Lê nén cảm giác áy náy, từ trên cao nhìn xuống cậu.
Thiếu niên chưa từng chịu đựng sự nhục nhã thế này, lại còn ngay trước mặt người mà cậu ghét.
Vốn nhạy cảm với đau đớn, đầu gối và lòng bàn tay bị trầy xước khiến cậu gần như không chịu nổi mà thốt lên.
Tề Diệp cắn chặt môi, nén tiếng rên rỉ, mắt hơi đỏ, cắn răng chịu đựng rồi từ từ đứng dậy.
"...Còn muốn chạy nữa không?"
Đường Lê chỉ định hỏi xem cậu có cần nghỉ ngơi không, nhưng với Tề Diệp, câu này chẳng khác gì một lời chế nhạo.
"Chân thành cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà! Bé mèo Bơ rất vui khi biết bạn đã đồng hành cùng chúng mình qua từng chương truyện."
Cậu quay lại, mắt đỏ rực, lườm Đường Lê một cái. Sau đó, cậu hít sâu một hơi, không thèm nhìn cô, cố gắng chạy tiếp.
Nhưng chưa kịp chạy xa, chẳng biết là vì đau hay nóng, cậu thấy trước mắt tối sầm, chân lảo đảo.
Cơn đau dự tính không tới, lần này Đường Lê đã nhanh tay đỡ lấy cậu.
Đầu óc Tề Diệp mơ màng, ý thức dần mờ nhạt.
Thấy cậu khép mắt, Đường Lê mới thở phào, đưa tay cậu lên vai mình để đỡ.
Cô cũng không nghĩ nhiều, để giữ cậu đứng vững, bàn tay cô vô thức đặt lên eo cậu.
Nhưng khi tay chạm vào, cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay khiến cô không nhịn được, nhân lúc cậu bất tỉnh, to gan bóp nhẹ một cái.
"...Sao eo con trai cũng thon thế này nhỉ?"
---
Nhận xét Box