Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 66

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 66

 Chương 66: Thích

Đường Lê hoàn toàn không biết Tề Diệp đang nghĩ gì.

Vì lo ngại nếu lỡ OOC sẽ bị phạt, cô không chỉ ra ngoài nghe điện thoại mà còn cẩn thận khép cửa lại.

Cô sợ Tề Diệp sẽ nghe thấy điều gì đó không nên nghe.

Ban đầu, Đường Lê định đứng trong phòng khách nghe máy, nhưng lại thấy Tằng Quế Lan đang tụng kinh ở đó, có vẻ cũng không tiện.

Cuối cùng, cô đành phải ra ngoài sân sau.

Rõ ràng cô chẳng làm gì mờ ám, vậy mà một cuộc điện thoại cũng khiến cô xoay như chong chóng, suýt nữa đi hết cả vòng quanh nhà.

Sân sau nhà cô có một chiếc xích đu, không phải do Tằng Quế Lan làm, mà là thứ có từ khi căn nhà này được xây dựng. 

Thấy xung quanh chẳng có chỗ nào ngồi, Đường Lê chọn ngồi lên xích đu rồi bắt máy.

"Ê, A Lộc, có chuyện gì thế?"

Trầm Lộc, người gọi điện, đợi mãi tưởng Đường Lê để quên điện thoại, suýt chút nữa định cúp máy thì thấy cuộc gọi được kết nối.

"Chậc, cậu vừa làm gì thế? Nhắn tin không trả lời, gọi mãi mới nghe máy."

"Cậu nhắn tin à?"

Đường Lê theo phản xạ định mở WeChat kiểm tra, nhưng nhớ ra đang nghe điện thoại, không tiện thoát ra xem.

"Lúc nãy tôi chơi game, không để ý điện thoại. Có chuyện gì à? Nếu khó khăn chuyện dạy kèm gia sư bị mất việc, túng thiếu thì cứ nói, tôi gửi cậu ít tiền nhé? Năm ngàn được không? Mà nghĩ lại năm ngàn chắc ít, để tôi gửi hẳn mười ngàn cho cậu dùng tạm. Không đủ thì nói, yên tâm, bạn cậu không thiếu tiền."

"..."

Chết tiệt thật.

Tại sao cùng là người xuyên sách mà khác biệt lại lớn đến vậy?

Trước khi xuyên sách, Trầm Lộc cũng là một tiểu thư nhà giàu, sống trong nhung lụa, chưa từng chịu khổ.

Giờ đây, dù cuộc sống của cô có thêm áp lực phải chăm lo cho gia đình, cũng không đến mức thiếu ăn thiếu mặc.

"…Biến đi! Thu lại cái kiểu ăn nói của dân mới giàu đó! Tôi còn chưa thê thảm đến mức không có cơm ăn đâu."

Nghe Đường Lê nhắc đến ăn cơm, Trầm Lộc mới nhớ đến mục đích thật sự của cuộc gọi.

"À đúng rồi, suýt quên mất chuyện chính. Lần trước không phải cậu hỏi tôi khi nào rảnh à? Chiều nay tôi phải đưa em gái đến Cung Thiếu Nhi, trước 6 giờ là tôi rảnh. Hay là chúng ta đi ăn một bữa?"

"À… hôm nay hả…"

"Sao? Cậu bận à?"

Giọng của Trầm Lộc không có vẻ gì là không hài lòng, chỉ đơn giản là thắc mắc.

Nhưng Đường Lê lại nghĩ đến việc Trầm Lộc cả ngày bận rộn, nào là học hành, làm việc, rồi còn đưa đón em gái.

Hôm nay cô ấy hiếm hoi có chút thời gian rảnh để hẹn cô, còn mình thì lại quá nhàn rỗi mà lại "bận" đúng lúc này. Tự nhiên cô thấy có chút áy náy.

"Không phải chuyện gì gấp lắm, chỉ là hôm nay tôi đang học bổ túc với Tề Diệp, không tiện bỏ cậu ấy ở lại mà tự đi chơi…"

Cô vừa nói vừa gãi gãi mũi, vẻ mặt đầy khó xử.

"Hay để hôm khác? Hoặc mai hoặc ngày kia cậu tan học thì qua tìm tôi?"

Trầm Lộc nghe thế không hiểu lắm, dừng lại suy nghĩ một chút rồi mở miệng hỏi:

"Ý cậu là sao? Cậu học bổ túc thì học, liên quan gì đến việc ra ngoài ăn cơm chứ? Cậu ta là bạn trai cậu à? Sao đi ăn cơm mà cũng phải báo cáo với cậu ta, đợi cậu ta cho phép nữa?"

Câu nói vừa dứt, không chỉ Trầm Lộc mà ngay cả Đường Lê cũng bừng tỉnh.

Đúng nhỉ.

Bây giờ đâu phải như hôm qua ở ngoài, học bổ túc xong Tề Diệp hoàn toàn có thể về nhà, làm gì có chuyện phải bỏ cậu ấy lại?

Hơn nữa, cậu ta đến để dạy cô, đâu phải để canh chừng không cho cô ra ngoài. Cô còn ngại ngần gì chứ?

Tề Diệp đâu phải ba cô, cô sợ cậu ta làm gì?

Trầm Lộc không cần nhìn cũng biết bên kia điện thoại chắc chắn Đường Lê vừa có một khoảnh khắc "ngộ ra chân lý".

"…Cậu có vẻ sợ cậu ta nhỉ?"

"Nói bậy! Tôi sợ cậu ta làm gì? Chỉ là tôi nghĩ nhầm, tưởng đang ở ngoài như hôm qua thôi. Lúc đó đầu óc chưa thông suốt."

Đường Lê là kiểu người không chịu được bị kích, lại càng không chịu nổi bị nghi ngờ.

Ban nãy trong lòng còn hơi do dự, nhưng nghe Trầm Lộc nói thế, cô lập tức hứng chí hẳn lên.

"Ăn cơm đúng không? Được, cậu chờ đó, tôi thu xếp xong sẽ gọi xe đến Hoài Nam tìm cậu ngay!"

"Cậu muốn ăn gì cứ chọn thoải mái, Lê ca đây thừa tiền!"

Nghe có bữa ăn ngon, sự chú ý của Trầm Lộc lập tức bị dời đi. Nghĩ đến cảnh thoát khỏi những bữa cơm đạm bạc suốt tháng nay để được ăn một bữa ra trò, giọng cô nàng cũng trở nên ngọt ngào hẳn.

"Được nha, Lê ca, yêu cậu nhiều lắm, chụt chụt~"

"..."

Ghê tởm, buồn nôn quá. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Đường Lê kiềm nén cảm giác muốn ói, vẻ mặt phức tạp cúp máy.

Vừa xoay người định quay lại phòng, cô bất ngờ đối diện ánh mắt của Tề Diệp đang đứng ở cửa sổ nhìn về phía mình.

?!

Chết tiệt, hóa ra sân sau gần phòng mình đến vậy sao?

Vậy là mình đi vòng một hồi rồi quay lại gần đúng chỗ cũ?

Tề Diệp đứng yên lặng bên cửa sổ, đôi mi dài rủ xuống, để lại một lớp bóng mờ nhạt dưới mắt.

Trời mùa hè oi bức, cửa sổ mở toang, rèm cửa bị gió thổi lay động, ánh sáng lấp lánh đan xen giữa bóng tối và ánh nắng.

Dưới những mảng sáng tối ấy, Đường Lê không thể thấy rõ biểu cảm trên mặt cậu.

"Chuyện đó..."

"Xin lỗi, tôi không cố ý nghe trộm cậu nói chuyện."

Đường Lê còn chưa kịp nói hết, Tề Diệp đã cúi đầu, cất giọng nhỏ nhẹ nhận lỗi trước.

"Nhưng cậu yên tâm, khoảng cách xa như vậy, tôi không nghe được nhiều đâu."

Nghe vậy, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

"Chuyện đó, Tề Diệp, cậu đừng hiểu lầm. Tôi không phải cố ý giấu cậu để ra ngoài ăn cơm với ai cả. Đây là bạn tôi, cô ấy lâu rồi chưa ăn được bữa no. Tôi không thể để cô ấy đói được, đúng không?"

"…Cậu có thể nói cho tôi biết cô ấy là ai không?"

Ngón tay Tề Diệp vô thức bấu chặt vào mép bàn, lực hơi mạnh khiến các khớp tay trắng bệch, nhưng giọng nói của cậu lại rất điềm tĩnh.

"Xin lỗi, lúc nãy quên kể với cậu. Khi cậu đi lấy nước và thuốc, tôi vô tình thấy cô ấy nhắn tin cho cậu. Ảnh đại diện dễ thương lắm, trông không giống con trai. Nên tôi hơi tò mò."

"Nhưng nếu cậu không tiện nói thì cũng không sao. Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi."

Lời cậu nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cúi xuống cùng gương mặt tái nhợt khiến Đường Lê cảm thấy một cảm giác tội lỗi kỳ lạ.

"Không sao, không sao. Có gì mà không nói được chứ. Cậu biết cô ấy mà, hôm trước cậu gặp rồi đấy, Trầm Lộc của Hoài Nam Nhất Trung."

"Con bé rất xinh, khóe mắt có nốt ruồi lệ. Cậu có nhớ không?"

Đôi mắt Tề Diệp khẽ dao động, hình ảnh Trầm Lộc hiện lên trong đầu.

Quả thật là một cô gái vừa mạnh mẽ vừa xinh đẹp, lại có tính cách dễ mến.

Cậu nhớ hôm đó Đường Lê còn nói rằng:

Cô không nhờ Trầm Lộc dạy kèm vì sợ cô ấy quá xinh, dễ khiến mình không tập trung nổi.

Lừa đảo.

Sợ không tập trung lúc học kèm, nhưng đi ăn cùng thì lại được sao?

Đây là kiểu logic gì vậy?

Tề Diệp đè nén cảm giác ngột ngạt trong lòng, cúi đầu, tránh ánh mắt của Đường Lê.

"…Vậy nên cậu đang theo đuổi cô ấy, đúng không?"

"Hả? Theo đuổi á?"

"Không phải sao? Trước đây cậu nói cô ấy rất xinh, nếu cô ấy dạy kèm thì cậu sẽ không giữ được mình, đúng không?"

Tề Diệp hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Với lại, dù là cậu hẹn cô ấy hay đáp lại lời hẹn, thì chẳng phải đều có ý nghĩa như nhau sao?"

Giọng cậu khẽ run, đôi mắt hơi đỏ lên.

Tề Diệp đứng đó, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn như một cây hoa mùa xuân run rẩy trong gió, vừa mỏng manh vừa đẹp đến nao lòng.

"Đường Lê, cậu rất thích cô ấy đúng không?"

"Ơ, không phải! Chỉ là đi ăn thôi mà, sao cậu lại lôi chuyện thích hay không thích vào đây?"

Đường Lê cau mày, bực bội vò đầu. Cô không hiểu vì sao Tề Diệp cứ mãi xoáy vào vấn đề này.

"Tôi và cô ấy là bạn bè. Cô ấy rủ tôi đi ăn, tôi cũng muốn đi. Chuyện chỉ có vậy, cậu làm nó phức tạp làm gì?"

"Thế tôi có thể đi cùng không?"

"…Hôm nay thì chắc không được."

"Nhưng lần sau thì có thể. Khi nào cậu muốn ăn gì, tôi dẫn cậu đi, được không?"

Nếu Đường Lê giống như lúc trước, nhanh miệng đồng ý đưa cậu đi luôn, có lẽ Tề Diệp sẽ không hỏi thêm gì nữa.

Nhưng cô lại không làm thế.

Tề Diệp cắn môi, đôi mắt đỏ hoe, cuối cùng buột miệng nói ra suy nghĩ của mình:

"Tại sao lại không được? Không phải cậu vừa nói tôi là bạn cậu, cô ấy cũng là bạn cậu sao?"

"Nếu là Chu Bắc Thần hay đám bạn khác thì thôi, vì họ quen cậu lâu hơn tôi. Nhưng Trầm Lộc thì sao? Theo logic của cậu, tôi là bạn cậu, cô ấy cũng là bạn cậu. Cô ấy đâu phải người yêu cậu. Nếu đều là bạn bè thì đi ăn chung có gì sai?"

Tề Diệp không hiểu vì sao bản thân lại trở nên gay gắt đến thế, điều mà cậu vốn không thích.

Nhưng trong lòng cậu như có một ngọn lửa cháy bừng bừng, khiến cả người nóng bức và bức bối.

Có điều gì đó như muốn bật ra khỏi miệng, nhưng lại bị mắc kẹt không thể giải tỏa.

"Vì cậu thích cô ấy…"

"Vì cậu thích cô ấy, đúng không?"

Không chỉ một lần.

Tề Diệp lặp lại câu hỏi đến ba lần, lần cuối thậm chí còn mang chút chất vấn.

Đường Lê phát cáu. Không chỉ vì lần này, mà cả những lần trước nữa.

Cô không hiểu nổi, vì sao cô chơi với ai cũng bị cậu can thiệp, đi ăn với ai cũng khiến cậu khó chịu.

Đây là kết bạn hay là tìm một ông bố đây? Sao chuyện gì cậu ta cũng muốn quản lý vậy?

"Vậy thì cứ coi như tôi thích cô ấy đi, thì sao nào? Cô ấy xinh đẹp, học giỏi. Tôi thích cô ấy thì có gì không được? Hẹn cô ấy đi ăn thì sao?"

"Tề Diệp, cậu là gì của tôi? Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm Ngay cả bạn bè cũng không quản chuyện của nhau đến mức này, cậu phiền thật đấy! Đến bố tôi còn không quản nhiều như cậu!"

Cơn giận bốc lên, Đường Lê mất kiên nhẫn.

Không nghĩ ngợi nhiều, cô nhấc chân đạp mạnh vào bức tường gần đó.

Kết quả, lực đạp quá lớn...

Tường không sao, nhưng chân Đường Lê thì đau điếng.

Cơn giận của cô càng thêm bùng lên.

Đây là lần đầu tiên Đường Lê nói với Tề Diệp những lời nặng nề như thế.

Cả người Tề Diệp cứng đờ, ánh mắt như mất hồn.

Sắc mặt cậu trắng bệch, không còn chút máu, giống như một tờ giấy.

Lần này, Đường Lê không cúi đầu nhận lỗi, cũng không nói lời dịu dàng.

Cô ngẩng cao đầu, đôi lông mày nhíu chặt, ánh mắt toát ra sự cứng rắn.

Cô buộc mình phải giữ thái độ cứng rắn, bởi cô biết nếu không nói rõ ràng lần này, sau này những chuyện tương tự sẽ còn lặp lại.

"Chậc, cậu làm gì mà cứ làm ra vẻ này? Tôi làm gì cậu à? Chuyện này vốn dĩ cậu đã sai rồi. Một lần thì thôi, nhưng lần nào cũng vậy. Quá tam ba bận, cậu tưởng tôi không có giới hạn chắc?"

Tề Diệp cúi gằm đầu, cả người run rẩy dữ dội.

Bàn tay cậu bấu chặt vào mép bàn, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nhưng cậu không nói được lời nào.

Đúng vậy.

Cậu là gì của Đường Lê? Chỉ là một người bạn bình thường thôi sao? Tại sao mỗi lần lại không kìm được mà xen vào các mối quan hệ của Đường Lê?

Rõ ràng, trước đây Cẩu Tầm đã từng khuyên cậu, rằng Đường Lê không thích bị kiểm soát. Tính chiếm hữu như thế này chỉ khiến Đường Lê ngày càng xa cách.

Cậu biết tất cả những điều đó, không phải một kẻ ngốc không biết suy nghĩ. Nhưng...

Cậu vẫn không thể kiềm chế được.

Nếu là những người khác, có lẽ Tề Diệp còn tự an ủi mình rằng họ chỉ là bạn bè, giống như cậu, chỉ khác biệt về mức độ thân thiết.

Chỉ cần cậu cố gắng, một ngày nào đó cậu sẽ trở thành người bạn thân nhất của Đường Lê.

Nhưng với Trầm Lộc thì không. Cậu không thể chịu đựng được.

Cảm giác ghen tuông trong cậu không thể bị kiểm soát, bởi sự tồn tại của cô ấy là điều mà cậu không thể thay thế.

Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh trong lòng Đường Lê ngập tràn hình bóng một người khác, Tề Diệp đã đau khổ đến mức không chịu nổi.

"Đường Lê..."

Giọng cậu rất nhỏ, đầy kìm nén và run rẩy.

Chưa kịp nói hết câu, nước mắt đã lăn dài trên má cậu.

Đường Lê sững sờ khi nhìn thấy điều đó, theo phản xạ định bước tới dỗ dành cậu. Nhưng ngay khi nhận ra bản thân đã hình thành phản xạ điều kiện với cậu, cô lại càng thêm buồn bực.

"Lại như thế nữa, cậu lúc nào cũng thế!"

Cô vò đầu bứt tai, cảm giác vừa bực bội vừa bất lực.

"Tôi chỉ ra ngoài ăn một bữa cơm thôi, tại sao cậu không muốn tôi đi? Cậu không thích Chu Bắc Thần, không muốn tôi thân thiết với cậu ta, thôi thì cũng được, vì cậu ta từng xô cậu."

Đường Lê thở dài, buông xuôi.

Cô thực sự không biết phải làm gì với Tề Diệp.

Chỉ cần cậu khóc, cô liền không còn cách nào để đối phó.

Cô thở dài thêm lần nữa, đi tới chỗ cậu đứng bên cửa sổ, khẽ lau nước mắt cho cậu.

Giọng nói của cô cũng dịu lại. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

"Nhưng Tề Diệp, Trầm Lộc đâu có làm gì cậu, đúng không? Tại sao cậu cũng không thích cô ấy?"

"Không phải tôi không thích cô ấy..."

"Tôi chỉ là..."

Thích cậu.

Ba chữ cuối gần như bật ra khỏi miệng mà không qua bất kỳ suy nghĩ nào trong đầu cậu.

May thay, khi đến khoảnh khắc cuối cùng, Tề Diệp chợt nhận ra. Cậu cắn mạnh vào đầu lưỡi mình, đau đến mức nước mắt lại dâng đầy trong mắt.

Cơn đau nhói ấy làm mắt cậu đỏ bừng, nhưng sự kinh hoàng do câu nói suýt buột ra còn mạnh hơn gấp bội.

Có những thứ khi đã bén rễ, sẽ len lỏi khắp nơi mà không ai hay biết.

Khi nhận ra, đã không còn kịp nữa.

Cậu không có nơi nào để trốn, cũng không cách nào tránh né được.

"Sao cậu lại im lặng nữa rồi?"

Đường Lê nhíu mày, nhìn Tề Diệp cúi đầu không nói gì, cảm thấy như mình đang độc thoại.

Cô ghét cảm giác này.

Thấy cậu mím môi không nói, Đường Lê nghiến răng, mất kiên nhẫn. Cô đưa tay véo hai má cậu, cố ép cậu phải mở lời.

Nhưng khi nhìn kỹ, cô nhận ra cậu đang cắn chặt lưỡi mình. Đầu lưỡi bị cắn đến chảy máu, vệt máu đỏ loang trên đôi môi nhợt nhạt của cậu.

Cảnh tượng ấy đẹp một cách mong manh nhưng cũng khiến người khác đau lòng.

Đường Lê hoảng hốt, vội vươn tay cố gắng tách miệng Tề Diệp ra.

"Cậu làm cái quái gì thế? Có gì nói đàng hoàng! Được rồi, được rồi, tôi không đi nữa, được chưa? Đừng có cắn lưỡi tự tử ép tôi kiểu này! Chết tiệt!"

Tề Diệp không hề có ý định dùng cách này để ép cô. Chỉ là nếu cậu không cắn chặt lưỡi, cơn đau tạm thời tan biến, nỗi đau trong lòng lại càng tràn ngập hơn.

Cậu nhìn đôi mắt màu trà đang đầy hoảng loạn trước mặt, nước mắt không thể ngừng rơi, tuôn xuống từng giọt từng giọt.

Lần này, không còn là những tiếng nức nở nhỏ như trước, mà là tiếng khóc lớn bật ra không thể kiềm chế.

Tất cả những cảm xúc bị đè nén suốt thời gian qua đột ngột tìm được lối thoát.

Không thể nói ra bằng lời, cậu chỉ có thể dùng tiếng khóc để trút hết mọi cảm xúc.

"Chết tiệt! Là tôi sai rồi, không nên quát cậu! Đại ca, tổ tông, đừng như thế nữa!"

Đường Lê thực sự hoảng sợ, không chỉ vì tiếng khóc của cậu mà còn vì sợ người khác trong nhà nghe thấy.

Thấy càng dỗ, Tề Diệp càng khóc lớn hơn, cô thực sự không còn cách nào khác.

Cô vươn tay kéo cậu vào lòng, đặt đầu cậu lên hõm vai mình, giữ chặt.

"Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa… Tôi sẽ không quát cậu nữa, tôi sẽ sửa, được chưa?"

Nước mắt cậu vẫn không ngừng rơi, từng giọt thấm đẫm quần áo Đường Lê.

Ban đầu, cậu cố gắng nắm chặt tay mình, cố kìm nén cảm xúc.

Nhưng khi Đường Lê ôm cậu, mọi sự kiềm chế vỡ òa.

Cậu không kiềm chế được nữa, vươn tay ôm chặt lấy Đường Lê, như muốn níu giữ toàn bộ thế giới của mình trong vòng tay.

"Đường Lê… Đường Lê…"

Cậu lặp đi lặp lại cái tên đó, như thể đang muốn xác nhận điều gì đó.

Giọng cậu khàn đặc, nghẹn ngào, nghe thật yếu ớt và vụn vỡ.

Tề Diệp biết bản thân không nên như vậy, càng không được phép như vậy.

Nhưng xung quanh cậu là mùi hương hoa nhài ngọt ngào của cô.

Khứu giác tràn ngập hương thơm ấy, qua lớp quần áo, cậu cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể cô.

Cậu không thể bình tĩnh được, càng không thể kiểm soát được những suy nghĩ và khao khát thật sự trong lòng mình.

Cậu muốn ôm Đường Lê, muốn hôn Đường Lê.

Thậm chí, cậu muốn sở hữu Đường Lê.

― Khao khát đó mãnh liệt đến mức khiến cậu đau đớn.

Có những điều trước khi nhận ra còn dễ chịu. Nhưng khi đã nhận ra, chúng giống như đám cỏ dại điên cuồng lan ra, không gì có thể ngăn được.

Lửa thiêu cũng không hết, càng không thể dập tắt.

Mẹ ơi, con phải làm gì đây?

Con thích một người. Con thích một người con không nên thích.

Con có phải là kẻ bệnh hoạn không? Có phải con rất đáng ghê tởm không? Nếu cậu ấy biết, cậu ấy cũng sẽ thấy con ghê tởm, đúng không?

Nhưng con không thể kiểm soát được mình.

Con thích cậu ấy.

Con rất thích cậu ấy.

Con thực sự rất thích cậu ấy.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box