Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 16

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 16

 Chương 16 (Cá cược)

Không lâu sau khi khiến Tề Diệp khóc, cậu bé bên cạnh dường như cũng bị ảnh hưởng.

Nhìn thấy anh trai với đôi mắt đỏ hoe, cậu cũng mím môi lại, rồi bật khóc thành tiếng.

Trong phút chốc, cả hai anh em đều bật khóc, khiến Đường Lê cảm thấy đau đầu.

“Hu hu hu… Anh lừa em! Anh nói là sẽ nhẹ tay mà, anh lừa em! Anh xấu xa! Anh là đồ xấu xa!”

Tề Minh siết chặt nắm tay nhỏ của mình, đánh vào người Đường Lê, chỉ để bênh vực cho anh trai.

Nhưng với Đường Lê, lực đánh của cậu bé chẳng khác gì gãi ngứa.

“Được rồi, được rồi, tôi là đồ xấu xa, tôi là kẻ tồi tệ, vậy được chưa? Hai anh em nhà này làm từ nước à? Khóc mãi không ngừng thế này.”

Vừa dứt lời, một cái gối từ phía sofa “vút” qua đầu Đường Lê.

Cậu nghiêng người tránh, kịp thời thoát khỏi cú ném.

“Này, Tề Diệp, cậu có thể dừng cái thói cứ không vừa ý là động tay động chân không? Tôi ít nhất cũng đến đây để giúp cậu xoa thuốc đấy nhé. Vừa rồi cậu đã cào tôi, cắn tôi còn chưa tính, giờ lại còn ném đồ vào tôi…”

“Cút! Cậu cút đi!”

Chưa kịp nói hết câu, Đường Lê đã thấy thiếu niên nghiến răng, cầm mấy cái gối còn lại trên sofa ném về phía mình.

Khi Đường Lê dễ dàng né tránh, cậu thấy Tề Diệp loạng choạng đứng dậy, đưa tay với lấy chai rượu thuốc trên bàn trà.

Đường Lê nheo mắt, nhanh chóng quay người bước về phía cửa.

“Hừ, quân tử không đấu với kẻ tiểu nhân, tôi không thèm chấp cậu.”

Vừa nói, Đường Lê vừa bước nhanh ra khỏi cửa. Tề Minh chưa kịp phản ứng, liền nghe thấy tiếng “cạch” khi Đường Lê đóng cửa lại.

Tề Diệp cắn chặt môi, cơ thể run lên vì tức giận.

Khóe mắt cậu vẫn còn đỏ, trong đôi mắt vẫn còn đọng lại chút nước.

Cậu nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, chỉ khi thấy bóng dáng của Đường Lê biến mất khỏi tầm mắt mới quay lại, đặt chai rượu thuốc xuống bàn.

Khi chai chạm mặt bàn, tạo nên một âm thanh va chạm nhỏ.

Căn phòng vốn yên tĩnh, giờ càng trở nên tĩnh mịch.

Tề Minh hít một hơi, cẩn thận tiến đến gần để nhìn vào mắt cá chân của Tề Diệp.

Vết bầm tím đã tan đi nhiều, cũng không còn sưng như lúc trước, nhưng làn da trắng nhợt vẫn lưu lại vài dấu vết đỏ hằn rõ ràng.

Đó là dấu tay của Đường Lê.

Huống chi Tề Diệp vốn là người mảnh mai, dễ lưu lại vết bầm, nhưng ngay cả người bình thường cũng sẽ có dấu vết sau cú bóp mạnh vừa rồi của Đường Lê.

Không chỉ có mắt cá chân, ngay cả phần cẳng chân cũng vậy, khi xắn nhẹ ống quần lên cũng thấy rõ.

“Anh ơi, còn đau không? Để em thổi, thổi sẽ đỡ đau hơn…”

Tề Diệp hít sâu, đưa tay lên khẽ lau đi hơi ẩm nơi khóe mắt.

Cậu lắc đầu, giọng khàn nhưng ngữ điệu dịu dàng.

“Không sao, đỡ nhiều rồi.”

Dù vậy, Tề Minh vẫn không tin tưởng lắm, cậu tiếp tục rướn người lên, chu môi thổi nhẹ vào chỗ đau của anh trai.

Nhìn xuống cậu em nhỏ, Tề Diệp dần bình tĩnh lại và nhớ ra điều gì.

“Đô Đô, vừa nãy sao em lại mở cửa cho cậu ấy?”

“Đô Đô” là tên gọi thân mật của Tề Minh, bình thường chỉ có mẹ và Tề Diệp gọi cậu như vậy.

Cậu nhóc cúi đầu chăm chú thổi vào chỗ đau của anh, chỉ muốn giảm bớt phần nào sự khó chịu cho Tề Diệp.

Nghe thấy câu hỏi bất ngờ của anh, cậu ngẩng đầu lên, sững người không kịp phản ứng.

“Anh nói là anh Đường Lê ạ?”

Tề Diệp khẽ gật đầu, đôi mắt thoáng hiện lên chút lưỡng lự.

"Em chẳng phải ghét cậu ta sao? Sao lại mở cửa cho cậu ta vào?"

"Em… em không ghét anh Đường Lê. Em chỉ hơi sợ anh ấy… nhưng thực ra anh ấy không phải người xấu, chỉ là trông có hơi dữ thôi."

Vì Đường Lê đã dặn cậu không được kể cho Tề Diệp về việc cậu cho cậu chocolate, nên Tề Minh lúng túng nói dối.

Nhưng Tề Diệp hiểu rất rõ tính cách của em mình. Tề Minh có trí nhớ kém, không hay để bụng.

Chỉ cần ai đó cho cậu chút ngọt ngào, đối xử tốt một chút thì cậu sẽ luôn ghi nhớ, tính tình ngoan ngoãn và đơn giản.

Một đứa trẻ như vậy rất dễ bị người khác lừa dối, thậm chí có khi bị bán đi mà vẫn còn giúp người ta đếm tiền.

Nên dù Đường Lê vừa khiến cậu khóc hai lần, nhưng chỉ cần cậu ta cho chút lợi lộc thì Tề Minh đã đổi thái độ, rõ ràng Đường Lê đã cho cậu thứ gì đó.

Tề Diệp thông minh, nhìn biểu hiện lúng túng của Tề Minh, lại liên tưởng đến việc cậu nhóc lảng tránh khi đưa mình chocolate lần trước.

Ánh mắt cậu dừng lại, nhìn vào viên chocolate trên bàn.

"Viên chocolate này là của Đường Lê cho em phải không?"

Cậu bé vô thức gật đầu, nhưng sau đó lại vội vàng lắc đầu.

"…Tề Minh, anh hỏi lần cuối cùng. Viên này là của Đường Lê hay là của cô giáo?"

Đôi mắt Tề Diệp trầm xuống, không có chút ý cười nào, hiếm khi lạnh nhạt như vậy trước mặt cậu bé.

"Em không trả lời cũng không sao. Anh nhớ tuần sau trường mẫu giáo của em có họp phụ huynh, đến lúc đó anh sẽ hỏi cô giáo."

Nghe đến đây, Tề Minh hoảng sợ, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối.

"Em vẫn chưa muốn nói thật sao? Em còn nhớ câu chuyện anh kể về Pinocchio chứ? Đứa trẻ nói dối sẽ bị mũi dài ra, khi mũi dài thì không ai chơi với em nữa đâu."

"Không… không! Em không muốn mũi dài!"

Cậu bé mím môi, mũi đỏ ửng, trông vừa tủi thân vừa đáng thương. Cậu do dự hồi lâu, cuối cùng, trước ánh mắt mỗi lúc một tối sầm của Tề Diệp, mới lí nhí nói.

"…Là của anh Đường Lê cho em."

"Vậy sao em lại nói dối là của cô giáo?"

"Em… em không muốn, là anh Đường Lê không cho em nói. Anh ấy nói nếu anh biết là anh ấy cho em, chắc chắn anh sẽ… sẽ…”

Tề Diệp nhíu mày, giọng cứng rắn.

“Sẽ làm sao?”

“Anh ấy bảo chắc chắn anh sẽ bám lấy để xin, nhưng anh ấy không muốn cho anh. Còn bảo em phải ăn trước mặt anh, để cho anh thèm chơi.”

Tề Diệp nghe vậy thì bật cười, vừa tức vừa buồn cười.

“Thèm chơi? Rốt cuộc là em ba tuổi hay cậu ta ba tuổi? Nói mấy lời này không thấy ấu trĩ sao?”

"...Anh à, em đã bốn tuổi rồi, không phải là trẻ con ba tuổi đâu."

"Em còn dám cãi à? Anh vẫn chưa mắng em đâu. Em mới quen cậu ta được mấy ngày mà đã học được cách nói dối rồi sao?"

Trong mắt Tề Diệp, nếu là người khác cho Tề Minh chocolate có thể là vì lòng tốt, nhưng nếu là Đường Lê, chắc chắn không phải vậy.

Cậu ta làm vậy phần lớn là để trêu chọc thôi.

Giống như cách người ta hay đùa giỡn với chó mèo, vui thì cho một miếng xương, không vui thì chẳng thèm nhìn, thậm chí còn cố tình trêu chọc một cách ác ý.

Tề Diệp không hề có ý nghĩ xấu về người khác.

Nhưng từ ngày đầu chuyển đến khu này, Đường Lê đã dùng chocolate để trêu chọc Tề Minh, còn làm cậu bé khóc.

Nghĩ đến đây, cảm xúc vừa dịu đi của Tề Diệp lại dâng lên.

Môi cậu mím chặt, nhìn chai rượu thuốc trên bàn càng thấy ngứa mắt.

"Nghe anh nói này, chuyện lần này em nói dối anh sẽ không mách với mẹ. Nhưng từ giờ, em không được nhận bất cứ thứ gì từ cậu ta nữa. Dù có là món ngon hơn chocolate gấp trăm lần cũng không được."

"Bởi vì cậu ta không thực sự thích em hay thấy em dễ thương nên mới cho em chocolate, cậu ta chỉ muốn trêu chọc em thôi. Đô Đô, em hiểu ý anh chứ?"

Tề Diệp biết ở tuổi này, trẻ con thường thích ăn kẹo ngọt. Điều kiện gia đình không tốt, mà Tề Minh lại ngoan ngoãn, chưa từng đòi mẹ kẹo bánh.

Chính vì vậy, mấy viên chocolate mà Đường Lê đưa cho cậu có sức hấp dẫn lớn.

Dù Tề Minh không kìm lòng được, Tề Diệp không trách em.

Nhưng cậu không muốn có lần sau.

Đặc biệt là khi kẹo lại đến từ Đường Lê - người đầy ác ý.

Cậu bé nhận ra mình đã làm sai, cố gắng mím môi không khóc, mắt đỏ hoe, ngoan ngoãn gật đầu.

"Em hiểu rồi… Em sẽ không tham ăn nữa, sẽ không nhận bất kỳ thứ gì từ anh Đường Lê nữa."

Nói xong, không biết cậu nghĩ đến điều gì, ngẩng đầu nhìn Tề Diệp với vẻ do dự.

"Sao vậy? Có gì muốn nói thì cứ nói, anh nghe đây."

Thấy Tề Minh gật đầu đồng ý, vẻ nghiêm khắc trên gương mặt Tề Diệp cũng dịu đi, trở lại vẻ dịu dàng thường ngày.

"Em… em sợ anh sẽ giận."

"Anh đâu có hay giận như thế?"

Tề Diệp sững lại, nhìn em trai rụt cổ lại, đoán có lẽ mình vừa làm cậu bé sợ.

Cậu khẽ cười, đưa tay xoa đầu Tề Minh.

"Được rồi, anh hứa không giận, giờ em có thể yên tâm mà nói ra rồi chứ?"

Tề Minh thở phào, có chút ngượng ngùng gãi má.

"Vậy… anh ơi, em có thể uống thêm một bát canh gà nữa không?"

"…"

Tối hôm đó, khi Tần Uyển về và thấy mắt cá chân của Tề Diệp bị sưng, bà hốt hoảng. Dù rượu thuốc có tác dụng rất tốt, nhưng bà vẫn không yên tâm nên đưa Tề Diệp đến phòng khám kiểm tra thêm.

Bác sĩ ở phòng khám nói không có vấn đề gì nghiêm trọng, lúc này Tần Uyển mới thực sự yên tâm.

Khi bà hỏi chuyện xảy ra thế nào, vì thấy xấu hổ, Tề Diệp chỉ nói là mình vô ý bị trẹo chân, không nhắc gì đến Đường Lê.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, vết sưng đã giảm đáng kể, dù vẫn còn đau nhưng cậu có thể đi lại bình thường.

Vì chân còn đau, đi lại có phần chậm hơn bình thường, nên cậu đã đi học sớm hơn nửa tiếng để có thể đến lớp đúng giờ. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Trần Điềm Điềm là lớp trưởng lớp 5, cũng là cán sự môn tiếng Anh.

Thấy Tề Diệp đến, cô nhanh chóng bước tới.

Tề Diệp tưởng cô đến thu bài tập tiếng Anh nên vừa định lấy vở ra, nhưng thấy cô nhíu mày với vẻ lo lắng.

"Tề Diệp, chẳng phải cậu đã nói là sẽ không tìm Đường Lê nữa sao?" Trần Điềm Điềm nói với vẻ gấp gáp, nhưng không phải với ý trách móc.

Cô tiện tay đặt cuốn vở mà Tề Diệp đưa lên góc phải bàn.

Nhận thấy sắc mặt cậu lạnh đi, cô liền vội vàng giải thích, biết rằng cậu có thể hiểu lầm là cô đang trách móc.

"À không, đừng hiểu lầm, đừng giận. Tôi không có ý trách cậu đâu. Chỉ là tôi vừa tới văn phòng lấy tài liệu thì thấy Tống Đào ở đó. Trông cậu ấy không được tốt lắm, cả khuỷu tay và mặt đều có vết bầm."

"Ở Nam Thành Nhất Trung này, chẳng ai có thể đánh Tống Đào đến mức như vậy, nên tôi nghĩ rằng..."

"Vậy nên cậu nghĩ rằng tôi đã ngầm nhờ Đường Lê ra tay giúp mình sao?"

Tề Diệp vốn đã ít nói và nghiêm nghị, khi sắc mặt cậu trầm xuống lại càng lạnh lùng, khiến người khác cảm thấy đáng sợ.

Cô gái chẳng hiểu sao Đường Lê lại thích cậu, ngoài vẻ ngoài ưa nhìn, tính khí lại cộc cằn, lạnh lùng, tựa như một đóa hoa hồng đầy gai nhọn.

Cô mím môi, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói.

"Tôi không có ý đó, chỉ là huấn luyện viên của câu lạc bộ bóng chuyền nói rằng hôm qua đã gặp Đường Lê ở cầu thang, rồi sau đó Tống Đào bị đánh."

"Có thể cậu không nhờ Đường Lê giúp mình trừng phạt Tống Đào, nhưng chắc chắn vì cậu mà cậu ta ra tay."

Trần Điềm Điềm không thể nán lại lâu ở văn phòng, chỉ nghe được một vài câu rồi vội vàng quay lại lớp.

Dù không nghe rõ nhiều, nhưng cô không ngốc, giữa Đường Lê và Tống Đào vốn không có xích mích lớn, mà lại có chuyện xô xát ngay sau vụ việc ở nhà ăn hôm qua. Cô lập tức đoán được Đường Lê ra tay là để xả giận thay cho Tề Diệp.

Hàng mi dài của Tề Diệp khẽ động, đôi mắt đen như ngọc không ánh lên chút tia sáng nào.

Cậu không có cảm giác đặc biệt gì với cô gái trước mặt, cũng không quá thích hay ghét. Cô đã giúp cậu khi cậu bị hạ đường huyết, cho cậu hai viên kẹo.

Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ nhẫn nhịn trước sự suy đoán vô căn cứ của cô.

"Tôi nhớ đã nói với cậu là tôi không thân với Đường Lê. Dù cậu ta có đánh Tống Đào thì cũng là chuyện riêng của họ, không liên quan gì đến tôi."

"Dù có lùi lại một vạn bước, cho rằng cậu ta đánh Tống Đào vì tôi, chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến tôi."

"Dù sao tất cả đều là cậu ta tự nguyện, tôi chẳng hề xúi giục cậu ta ra tay."

Lời nói nghe lạnh nhạt, vẻ mặt người nói càng thêm lạnh lùng.

Trần Điềm Điềm há miệng định nói hết những gì đang nghĩ, nhưng lại lo ngại điều gì đó nên cuối cùng đành nuốt lại.

"...Sao cậu có thể lạnh lùng như vậy?"

"Tôi biết cậu không tin Đường Lê đánh người là vì cậu, nhưng còn chuyện xô nước đó, chẳng phải cậu là người hất sao?"

Nghe đến đây, ánh mắt của Tề Diệp trầm lại, cậu đột nhiên ngẩng lên nhìn cô.

"Là Đường Lê nói cho cậu biết à?"

"Không, là tôi tự thấy. Tôi là thành viên đội cổ vũ của trường, hôm qua buổi chiều tôi cũng ở lại luyện tập, nhưng tôi ở tầng hai. Khi nghỉ ngơi, Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com tôi nhìn thấy cậu vào nhà vệ sinh nam, nhưng chỉ thấy mỗi cậu, không thấy Đường Lê. Cũng không rõ cậu ta xuất hiện từ đâu và làm sao lại đánh Tống Đào."

Ở tầng hai, Trần Điềm Điềm chỉ có thể nhìn thấy khu vực máy bán hàng tự động, còn khu vực cầu thang là điểm mù, cô không thấy được.

Vì vậy cô chỉ thấy Tề Diệp vào và không lâu sau Tống Đào ướt đẫm bước ra.

Lúc đó cô hơi ngạc nhiên khi thấy Tề Diệp dám nhốt Tống Đào trong nhà vệ sinh và hắt nước lên cậu ta, nhưng nghĩ lại, có lẽ do Tống Đào tự chuốc lấy, đã bắt nạt Tề Diệp trước. Ngay cả người hiền lành cũng có lúc phản kháng.

Trần Điềm Điềm đã quyết định coi như không thấy gì, giữ kín chuyện này.

Nhưng sáng nay, cô phát hiện ra không chỉ có Tề Diệp, mà Đường Lê cũng đã tham gia vào.

Nếu bị giáo viên nào khác phát hiện thì còn đỡ, nhưng huấn luyện viên của đội bóng chuyền lại rất bảo vệ học sinh, đặc biệt là Tống Đào - một tay chuyền triển vọng. Ông ta xem Tống Đào như báu vật.

Khi biết Tống Đào bị đánh, ông đã lập tức kiểm tra camera, nhưng không như Tề Diệp, người cẩn thận tránh điểm mù của camera, Đường Lê hành động thẳng thắn, không hề lẩn tránh.

Vì vậy, sau khi xem camera, chỉ thấy có Đường Lê và Tống Đào, không thấy ai khác.

Nếu không phải vô tình thấy Tề Diệp cũng có mặt hôm qua, chắc chắn Đường Lê sẽ một mình chịu trách nhiệm.

Tề Diệp không biết Trần Điềm Điềm đang nghĩ gì, cậu chỉ mím môi, ánh mắt hờ hững, giọng nói lạnh lùng.

"Tôi không biết Đường Lê đã cho cậu uống loại thuốc gì mà khiến cậu mù quáng với cậu ta đến vậy, nhưng có một điều cậu nên rõ. Camera không ghi lại hình tôi, nếu có, tôi đã bị gọi lên văn phòng rồi. Cậu không thể đe dọa được tôi."

"Hơn nữa, tôi cũng chẳng thấy mình làm gì sai. Kẻ gây sự trước phải chịu, tôi chỉ trả đũa chút thôi."

Trần Điềm Điềm đương nhiên biết Tề Diệp không làm sai, ngón tay cô khẽ động, bối rối nắm chặt vạt áo.

"Tôi không định đe dọa cậu. Tôi chưa nói với ai về chuyện này. Tôi chỉ muốn cậu đến nói giúp cho Đường Lê, rằng chính Tống Đào đã bắt nạt cậu trước nên Đường Lê mới nóng nảy dạy cho cậu ta một bài học. Như vậy sẽ giảm bớt trách nhiệm của Đường Lê, hình phạt cũng sẽ nhẹ hơn."

"Tôi từ chối."

"Tại sao? Dù cậu không tin Đường Lê ra tay vì cậu, nhưng cậu cũng đã tham gia. Cậu ta không khai cậu ra là vì tử tế. Cậu không thể để cậu ta một mình gánh hết mọi chuyện, như vậy không công bằng."

Cô gái hiền lành bình thường nay đã tức giận vì thái độ lạnh lùng của Tề Diệp, đôi má hơi đỏ lên, như hoa đào tháng ba, ngay cả khi nổi giận vẫn rất đáng yêu.

Nhưng Tề Diệp vẫn không lay chuyển.

Thứ nhất, cậu cảm thấy không cần phải dính vào rắc rối này. Cho dù cậu không hắt nước thì Đường Lê hôm qua cũng sẽ ra tay, dù không gặp huấn luyện viên thì vẫn bị camera ghi lại, không tránh được trách nhiệm.

Thứ hai, cậu không muốn vì Đường Lê mà phải nói một lời nói dối đáng ghét như vậy.

Thấy Tề Diệp im lặng, Trần Điềm Điềm nôn nóng đẩy nhẹ cánh tay cậu.

"Cậu đừng im lặng thế, nói gì đi chứ."

Cậu không thích tiếp xúc cơ thể với người khác, ngay khi cô chạm vào cánh tay cậu, cậu nhíu mày, khẽ dịch ra xa.

"Cậu muốn tôi nói gì? Tôi vừa mới trả lời rồi. Nếu cậu không hài lòng với cách làm của tôi thì cứ việc ra tố giác tôi, còn họ có tin hay không là chuyện khác."

"Mỗi ngày, bé mèo Bơ đều ngồi canh để kiểm tra xem bạn đọc có quay lại với truyện nhà không. Cảm ơn vì đã khiến Bơ hạnh phúc như vậy!"

"Sao cậu lại nghĩ tôi sẽ làm vậy? Tôi sao có thể đi tố cáo cậu được, tôi cũng không phải người không có lý. Hơn nữa, nếu tôi làm thế, Đường Lê chắc chắn sẽ giận tôi..."

Đường Lê, lại là Đường Lê.

Từ ngày đầu tiên nhập học ở Nam Thành Nhất Trung, Tề Diệp đã nhận ra rằng dù cậu cố tránh xa Đường Lê, nhưng trong lớp học, trên sân thể dục hay bất cứ đâu trong trường, vẫn có người nhắc đến cậu ta.

Cậu không muốn nghe bất kỳ tin tức nào về người này, nhưng lại bất lực khi người ngồi cạnh mình là một kẻ "mù mắt," luôn dành tình cảm cho Đường Lê. Mười câu thì đến tám, chín câu đều liên quan đến cậu ta.

Bình thường thì Tề Diệp có thể lờ đi và nhẫn nhịn cho qua.

Nhưng sau những gì đã xảy ra ngày hôm qua, khi chân vẫn còn đau nhức, và trên bắp chân còn dấu vết mà Đường Lê để lại, cảm giác tức giận khiến cậu đóng sập quyển sách trong tay lại. Tiếng "bộp" vang lên làm Trần Điềm Điềm giật mình.

"Đủ rồi. Nếu cậu tin chắc rằng Đường Lê sẽ không khai tôi ra, vậy thì chúng ta hãy đánh cược."

Cô gái ngơ ngác chớp mắt.

"Cược gì?"

"Rất đơn giản. Cậu chẳng phải nói Đường Lê rất để ý tôi sao? Vậy chúng ta cược xem cậu ta có khai tôi ra hay không. Nếu cậu ta thực sự nhận hết mọi lỗi về mình, tôi sẽ đồng ý đến xin tha cho cậu ta. Ngược lại, nếu kết quả không như cậu nghĩ, từ nay về sau cậu không được nhắc đến cậu ta trước mặt tôi nữa."

"Tôi nghe thấy vừa phiền phức vừa khó chịu."

Không chỉ khi khóc mà khi tức giận, đuôi mắt Tề Diệp cũng đỏ lên.

Như lúc này, đôi mắt ấy lại không biết từ bao giờ đã nhuộm một màu đỏ phơn phớt, vẻ đẹp mong manh mà kiêu hãnh.

Lý do Tề Diệp giữ được vẻ thản nhiên sau khi biết chuyện là vì trong đoạn video giám sát không có cậu.

Ngay cả khi Đường Lê có khai ra cậu, chỉ cần cậu không thừa nhận, không có chứng cứ thì sẽ chẳng ai phạt được cậu.

Hôm qua, Đường Lê kéo cậu vào hành lang có lẽ chỉ là một phút hứng thú bất chợt. Một người có thể nặng tay và ác ý với cậu như thế, ghét cậu còn không kịp, sao có thể như Trần Điềm Điềm nói mà quan tâm đến cậu?

Và ngay cả nếu Đường Lê thực sự có những ý nghĩ mờ ám đối với mình...

Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó thôi cũng đủ làm Tề Diệp cảm thấy ghê tởm.

Trần Điềm Điềm im lặng hồi lâu, không ngờ rằng Tề Diệp lại chán ghét Đường Lê đến mức chỉ cần nghe tên cậu ta đã thấy khó chịu.

Thực ra, bình thường Đường Lê đánh nhau cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Chỉ là thời gian gần đây cậu ta đã nhận hai lần phạt, lại thêm lần này vướng vào một huấn luyện viên bảo vệ học sinh.

Trần Điềm Điềm lo rằng Đường Lê sẽ phải chịu phạt nặng, nên mới tìm đến Tề Diệp.

Chưa kể, nếu chuyện này đến tai cha của Đường Lê, cậu ta chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn.

Nghĩ đến đây, Trần Điềm Điềm hít sâu một hơi, nhìn chăm chú vào vẻ mặt lạnh lùng của thiếu niên trước mắt.

"Được, tôi cược với cậu."

"Tôi cược rằng trong lòng cậu ấy có cậu."


Danh Sách Chương

Nhận xét Box