Nội dung bảo vệ
Đường Lê im lặng vài giây.
Cô biết Tề Diệp hơi yếu ớt, nhưng không ngờ chỉ ngồi chưa đầy mười phút mà cậu đã bị tê chân, mềm nhũn cả người.
Cô đâu thể nào biết được cảm giác thầm kín trong lòng cậu, chỉ đơn giản nghĩ rằng cậu ngồi lâu nên chân mới không nhấc nổi.
Tề Diệp cảm thấy mình cứ mỗi lần ở cạnh Đường Lê lại gặp phải những chuyện xấu hổ như thế này.
Cậu thấy ngượng, nhưng vì người ở cạnh là Đường Lê, cảm giác ngại ngùng đó cũng không đến mức khó chịu như cậu tưởng.
"…Xin lỗi."
Giọng cậu rất nhỏ, đôi tai dưới những lọn tóc đã đỏ bừng.
"Tôi cũng không biết tại sao tự dưng lại thế này, tôi…"
"Thôi nào, tôi có bảo không đỡ cậu đâu. Xin lỗi làm gì, có gì to tát đâu chứ."
Mỗi lần nghe Tề Diệp xin lỗi, Đường Lê lại có cảm giác như mình vừa làm chuyện gì đó xấu xa, như thể cô là một tên côn đồ chuyên bắt nạt "con nhà lành" vậy.
Đặc biệt là khi cô nhìn thấy đôi mắt đỏ ửng của cậu, cái cách cậu cúi gằm đầu, vẻ mặt rụt rè, đầy uất ức.
Một cảm giác áy náy kỳ lạ không khỏi trỗi dậy trong lòng cô.
Đường Lê chuyển chồng sách vở sang một tay cầm. Dù những quyển sách và vở ghi chú này khá nặng, nhưng với cô thì chẳng đáng kể.
Cô giữ chắc sách vở, sau đó bước đến bên Tề Diệp.
"Đặt tay lên vai tôi đi. Ừ, cả người cũng tựa vào đây nữa."
Đường Lê thấp hơn Tề Diệp một chút, nhưng khi đỡ cậu thì chiều cao đó lại vừa đủ.
Chỉ cần cậu hơi nhấc tay là có thể đặt lên vai cô mà không tốn quá nhiều sức.
Đôi mắt Tề Diệp hơi dao động, mùi hương hoa nhài từ cô thoang thoảng khiến cổ họng cậu bất giác khô khốc.
Cậu ngoan ngoãn đặt tay nhẹ nhàng lên vai cô, cả người cũng khẽ nghiêng, tựa vào cô một chút.
Dù biết rằng cân nặng của mình chẳng là gì đối với Đường Lê -\-T|r|u|y|ệ|n N|h|à B|ơ - ||-, nhưng cậu vẫn lo sợ sẽ khiến cô bị đè nặng, chỉ dám đặt một phần trọng lượng lên người cô.
Người khác có lẽ sẽ không nhận ra, nhưng Đường Lê thì khác.
Cô từng bế cậu vài lần khi cậu bị thương, nên rõ ràng hơn ai hết về trọng lượng thật sự của cậu.
Cảm giác cậu tựa vào người mình nhẹ bẫng như lông hồng, cô không khỏi ngẩng lên nhìn.
Thấy cậu chỉ tựa hờ, cô mất kiên nhẫn mà giục:
"Chậc, tựa vào hẳn đi chứ."
Tề Diệp mím môi, thêm một chút trọng lượng lên vai cô, nhưng động tác của cậu vẫn rất chậm, rất nhẹ, như thể chỉ cần mạnh tay một chút sẽ khiến cô bị thương.
Rõ ràng người yếu ớt ở đây là cậu, thế mà lại cẩn thận với cô như vậy.
Thấy vậy, Đường Lê bật cười, vừa tức vừa buồn cười.
Không đợi cậu phản ứng, cô bất ngờ vươn tay kéo lấy cánh tay cậu, dồn cả người cậu ngả về phía mình.
Với đôi chân đang mềm nhũn, Tề Diệp hoàn toàn mất thăng bằng, cả cơ thể đổ ập lên Đường Lê.
"Sợ gì đè tôi chứ? Cậu có tựa cả người cũng chẳng nặng nhặn gì. Lo xa làm gì không biết."
Đôi lúc Đường Lê cảm thấy sự lúng túng ngốc nghếch của cậu thật đáng yêu.
Như bây giờ, khi cả người cậu dựa hẳn vào cô, đến mức thậm chí cậu còn nín thở, không dám động đậy, cứ như chỉ cần cậu cựa quậy là sẽ khiến cô ngã nhào.
Tề Diệp siết chặt vạt áo mình, ánh mắt vô thức liếc về phía Đường Lê, thấy trong đôi mắt cô ánh lên ý cười, cơ thể cậu như nóng bừng lên.
"…Tôi biết là không thể đè được cậu." Cậu thì thầm, giọng nhẹ như sợ bị phát hiện. "Chỉ là biết là một chuyện, sợ lại là chuyện khác. Đây không phải lo xa, mà là lo lắng."
"Lo lắng cho tôi?"
Đường Lê nghe vậy, bật cười khúc khích, như thể vừa nghe một chuyện rất buồn cười.
"Cậu lo cho bản thân mình trước đi đã. Giờ đứng còn không vững, cần người đỡ thì chẳng phải là cậu sao?"
Ý của Tề Diệp, Đường Lê không hiểu.
Những lời cậu nói chỉ đơn giản là cách giấu diếm tình cảm thầm lặng của mình, nhưng cô lại cho rằng cậu đang kiếm cớ.
Tề Diệp cũng không mong Đường Lê sẽ hiểu, bởi nếu cô thật sự hiểu, thì cô đã không còn là Đường Lê nữa.
Cô vẫn nên như thế này—vô tư, không bị phiền lòng bởi những thứ cậu tự mình suy diễn.
Không giống cậu, luôn nghĩ đông nghĩ tây, tự làm khó mình.
Phòng của Đường Lê rất sáng, không chỉ bởi ánh sáng tự nhiên mà còn bởi các màu sắc rực rỡ bên trong.
Khác xa với căn phòng đơn giản, sạch sẽ đến mức trống trải của Tề Diệp, căn phòng của cô đầy ắp các áp phích sặc sỡ, đĩa nhạc, mô hình, và cả máy chơi game.
Nhìn thì nhỏ nhưng chứa đủ mọi thứ—ngoại trừ sách vở.
"Phòng hơi bừa, cậu đợi chút, tôi dọn bàn đã."
Nhưng "dọn" của Đường Lê chỉ là gom đống đồ bừa bộn trên bàn sang một chỗ bừa bộn khác.
Tiếp đó, cô dùng chân đá mấy món đồ nằm lăn lóc dưới đất sang một bên, cuối cùng cũng đủ chỗ để đặt ghế.
"Xong rồi đấy, qua đây ngồi đi."
"…"
Tề Diệp sớm biết tính cách của Đường Lê không hợp với việc giữ gìn phòng ốc ngăn nắp, nhưng dù đã chuẩn bị tâm lý, --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com cậu vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm choáng.
Dưới ánh mắt giục giã của Đường Lê, cậu im lặng vài giây, sau đó cẩn thận bước qua đống đồ lộn xộn để đến chỗ cô chỉ.
Tề Diệp vốn là người ưa sạch sẽ, thậm chí có chút ám ảnh.
Dù không đến mức nghiêm trọng, nhưng để cậu ngồi trong môi trường như thế này mà không cảm thấy khó chịu thì thực sự là một thử thách lớn.
Ngồi chưa được bao lâu, cuối cùng cậu không nhịn nổi mà lên tiếng:
"…Hay là để tôi giúp cậu dọn dẹp một chút nhé?"
"Không cần đâu, không cần đâu. Nếu cậu thấy chỗ nào vướng thì cứ dịch ra là được. Phòng tôi cũng khá rộng, thừa chỗ mà."
"Không phải vấn đề có đủ chỗ hay không, mà là ở đây… hơi…"
Tề Diệp định nói "quá bừa bộn", nhưng lại sợ làm Đường Lê phật lòng.
Cậu ngừng lại, cân nhắc lời nói, rồi thay bằng một cách diễn đạt nhẹ nhàng hơn:
"Đường Lê, tôi hơi bị ám ảnh sạch sẽ. Nếu mấy thứ này không được sắp xếp gọn gàng, tôi không thể tập trung dạy cậu được."
Nói xong, như sợ cô từ chối, Tề Diệp lập tức đứng dậy, đi thẳng ra ngoài.
Một lúc sau, cậu quay lại, trên tay cầm theo chổi, cây lau nhà, thậm chí cả một xô nước.
"…Không phải chứ, Tề Diệp, cậu đến đây để dạy bổ túc cho tôi, chứ không phải làm lao công dọn dẹp phòng cho tôi đâu."
Đường Lê biết phòng mình lộn xộn, nhưng cũng chỉ là do đồ đạc nhiều, chứ đâu đến mức bẩn.
"Với lại, chân cậu không phải nãy còn mềm nhũn sao? Giờ khỏe rồi à?"
"…Cũng tạm." Tề Diệp đáp, giọng nhỏ, nhưng vẫn kiên quyết bắt tay vào dọn dẹp.
"Trước tiên cậu cầm quyển sổ màu xanh bên cạnh mà học thuộc công thức đi. Tôi dọn một lát là xong thôi."
Tề Diệp vừa nói vừa cúi xuống nhặt từng món đồ dưới đất, sắp xếp lại gọn gàng.
Đường Lê nhìn thấy cảnh đó, làm sao có thể ngồi yên học thuộc được?
Cô cáu kỉnh vò đầu, sau đó bước tới, nhập hội dọn dẹp với cậu.
"Ê, không cần đâu. Cậu cứ ngồi đó là được rồi, tôi…"
"Câm miệng. Cậu dọn bên kia, tôi dọn bên này. Tranh thủ lúc bà tôi còn đang tụng kinh chưa về, nhanh chóng dọn hết đống này đi." Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Tề Diệp cảm thấy mình lại gây thêm phiền toái cho Đường Lê.
Rõ ràng cô không phải kiểu người thích dọn dẹp, nếu không phải vì cậu khó chịu, chắc chắn cô cũng chẳng phải động tay vào việc này.
Cậu nghĩ vậy, tâm trạng lại càng trùng xuống.
Phần Tề Diệp đảm nhiệm bao gồm cả giá sách của Đường Lê. Cậu cẩn thận sắp xếp lại từng đĩa nhạc, mô hình, và máy chơi game của cô.
Khi gần xong, ánh mắt cậu vô tình lướt qua một khung ảnh nhỏ bị phủ một lớp bụi mỏng.
Dù bụi bặm, cậu vẫn nhận ra ngay trong ảnh là một đứa trẻ đang cưỡi lên con sư tử đá, không ai khác ngoài Đường Lê.
Hình dáng cô lúc nhỏ không khác hiện tại là bao, chỉ là khuôn mặt tròn trĩnh hơn, với nét ngây thơ và đáng yêu chưa trưởng thành hoàn toàn.
Cặp má phúng phính, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, cả người toát lên vẻ ngọt ngào dễ thương.
Chẳng liên quan gì đến hình ảnh Đường Lê bạo dạn, nghịch ngợm và bướng bỉnh hiện tại.
Tề Diệp mím môi, ngón tay cẩn thận lướt qua mặt kính của khung ảnh, nhẹ nhàng phác họa từng đường nét trên gương mặt Đường Lê trong ảnh.
"Chỗ tôi xong rồi, cậu bên đó thì sao…"
Cậu giật bắn mình, vội vàng giấu khung ảnh ra sau lưng.
Động tác của cậu quá lớn, khiến Đường Lê không thể không chú ý.
"Cậu giấu gì sau lưng thế? Đưa tôi xem nào."
Đôi mắt cô hơi nheo lại, lập tức bước tới.
Tề Diệp cảm thấy mình chột dạ vô cùng, hàng mi run rẩy như sợ bị phát hiện mình vừa làm chuyện gì không đúng.
"Tôi… tôi…"
Chưa kịp nói hết câu, Đường Lê đã thẳng tay kéo cánh tay cậu, làm khung ảnh cậu đang giấu phía sau lưng lộ ra.
Cô nhìn thoáng qua, thấy đó chỉ là khung ảnh của mình, không khỏi ngẩn ra một chút.
"Tôi cứ tưởng cái gì cơ. Hóa ra chỉ là bức ảnh này à?"
"Cậu không giận sao? Tôi tự tiện xem ảnh của cậu mà chưa xin phép…"
"Giận? Vì cái này? Ai đến nhà tôi cũng đều nhìn thấy bức ảnh này hết, chẳng phải chuyện gì to tát. Tôi có phải không mặc quần áo đâu, sao phải giấu?"
Cô nói như thể không hề bận tâm, nhưng lại khiến Tề Diệp cảm thấy mình quan trọng hóa vấn đề một cách vô ích.
Cậu cúi đầu, khẽ cười, nhưng đôi tai vẫn đỏ bừng vì xấu hổ.
Đường Lê vừa nói vừa thổi sạch bụi trên khung ảnh, rồi tiện tay đặt nó lên giá sách phía sau.
"À này, cậu dọn xong chưa? Nếu xong rồi thì qua đây, cái bàn bên này tôi đã dọn sạch sẽ, còn lau qua một lượt nữa. Sạch bong luôn, đảm bảo!"
Cô đập tay lên mặt bàn, giọng nói mang chút khoe khoang trẻ con.
Tuy nhiên, sau khi nghe câu nói trước đó của Đường Lê, Tề Diệp không thể nào vui lên nổi.
Cô nói rằng tất cả bạn bè từng đến nhà đều đã nhìn thấy bức ảnh này.
Những người bạn đó… có bao gồm Giang Tuyết Nhi, Trần Điềm Điềm, và thậm chí cả Chu Bắc Thần không?
Họ không chỉ xem bức ảnh này, mà có lẽ còn cả một cuốn album đầy những bức hình từ nhỏ đến lớn của Đường Lê.
Chỉ có cậu là chưa từng thấy.
"Chúng ta bắt đầu từ môn nào trước? Toán hay Tiếng Anh?"
Lần đầu tiên trong đời, Đường Lê được học hành một cách đàng hoàng, nghiêm túc thảo luận về chuyện học. Cảm giác này khiến cô không khỏi phấn khích.
"…Toán đi. Tôi có mang theo một tờ đề."
"Cậu làm thử đi. Làm xong tôi sẽ chấm điểm, từ những lỗi sai có thể nhận ra cậu yếu ở phần nào, sau đó tập trung củng cố chỗ đó là được."
Đường Lê không nhận ra giọng điệu có phần trầm thấp của Tề Diệp. Cô hăng hái cầm lấy đề bài, xắn tay áo lên, sẵn sàng lao vào "đại dương tri thức."
Thế nhưng, bút còn chưa kịp hạ xuống, trong đầu cô đã vang lên giọng nói quen thuộc của hệ thống:
| 【Cảnh báo OOC.】 |
| 【??? Chậc, ta làm gì mà OOC chứ? Đây là đề Tề Diệp đưa cho ta, cũng là cậu ấy bảo ta làm. Chẳng phải trước đó ngươi nói chỉ cần được cậu ấy cho phép thì sẽ không tính là OOC sao? Hừ, dám đùa với ta à?】 | Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
| 【…Ký chủ thân mến, xin hãy bình tĩnh lắng nghe lời giải thích chi tiết của tôi.】 |
Hệ thống suýt nữa bị màn phản bác dồn dập của Đường Lê làm nghẹn, thậm chí giọng nói máy móc còn lẫn chút rối loạn.
| 【Tôi không hề nói dối. Đúng là chỉ cần Tề Diệp cho phép, cậu có thể làm bất cứ điều gì mà không vi phạm OOC. Như lúc đầu, khi cậu ấy đơn phương thay đổi ấn tượng về cậu, sự hạn chế về nhân vật của cậu mới dần được nới lỏng.】 |
| 【Nhưng điều kiện để nới lỏng là phải dựa trên quá trình cậu ấy dần dần hiểu rõ về cậu, chứ không phải ngay lập tức buông lỏng mọi thứ.】 |
Đường Lê suy nghĩ một lúc, vẫn không hiểu ra vấn đề, cuối cùng chỉ buồn bực thốt lên ba chữ:
| 【Nói dễ hiểu.】 |
Hệ thống im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng sắp xếp được câu chữ.
| 【Ý là, mọi thứ đều cần có một quá trình. Việc học cũng vậy. Hiện tại Tề Diệp chưa biết cậu giỏi hay dở chỗ nào, nếu cậu vội vàng làm đề mà không hỏi ý kiến, rất dễ khiến cậu ấy nghi ngờ và dẫn đến OOC.】 |
| 【…Vậy ta phải làm gì?】 |
| 【Cậu có thể hỏi cậu ấy, xem cậu ấy nghĩ cậu làm được hay không. Nếu cậu ấy nghĩ cậu có thể làm, thì hãy làm. Nếu cậu ấy cho rằng bài hơi khó, thì đừng làm. Như vậy sẽ tránh được OOC, và cũng không bị phạt.】 |
Hiểu rồi.
Vẫn là nguyên tắc cũ: "Làm gì cũng phải từ từ."
Đường Lê hiểu một nguyên tắc: nếu Tề Diệp coi cô như một người ngốc nghếch, cô phải nhập vai ngốc nghếch. Còn nếu cậu không coi cô là ngốc, cô có thể thoải mái ứng biến.
"Thế nào? Câu đầu tiên đã không biết làm à?"
Thấy Đường Lê cầm bút mãi mà không chịu viết, Tề Diệp hơi ngạc nhiên, cúi xuống nhìn đề bài.
Thông thường, bốn hoặc năm câu lựa chọn đầu tiên của một đề thi đều rất dễ, kiểu câu tặng điểm. Dù không làm đúng hết, ít nhất cũng phải có ý tưởng.
Cậu nhìn câu đầu tiên—một bài toán xác suất đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn—và không khỏi cảm thấy biểu cảm của mình trở nên phức tạp.
Ánh mắt đó rơi vào tầm mắt Đường Lê, khiến cô rơi vào im lặng.
"…Tề Diệp, cậu nghĩ tôi làm được câu này không?"
Đường Lê chỉ đơn giản hỏi ý kiến, nhưng trong mắt Tề Diệp, lại giống như cô đang cần cậu động viên.
Vì thế, cậu không nghĩ nhiều, liền gật đầu.
Nghe vậy, mắt Đường Lê sáng lên, -+-Truyện Nhà Bơ -+- cô lướt qua đề bài và dễ dàng chọn ra đáp án đúng.
Khi chuyển sang câu thứ hai, cô lại ngước lên nhìn cậu.
Tề Diệp còn chưa kịp hết ngạc nhiên với tốc độ làm bài của cô, đã đối diện với đôi mắt màu trà sáng ngời kia.
Không cần cô mở lời, cậu cũng hiểu ý.
"Đừng sợ, cứ thử đi."
Giọng cậu rất nhẹ, dịu dàng như khi dỗ em trai Tề Minh làm bài tập, thậm chí còn mềm mỏng hơn.
Nghe xong, Đường Lê không biết cậu đang nói cô có thể làm hay không thể làm.
Cô cầm bút, nhưng mãi không viết.
Tề Diệp khẽ mỉm cười, cúi sát hơn, thì thầm:
"Câu này không khó, cậu làm được mà."
Được cậu xác nhận, Đường Lê lại nhanh chóng làm xong câu thứ hai, và lần này cũng đúng.
Nhưng đến đây, Tề Diệp bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Cậu khẽ chớp mi, nhìn Đường Lê rồi lại nhìn xuống bài làm.
Như thường lệ, cô tiếp tục ngước lên hỏi ý cậu, và cậu vẫn gật đầu.
Đề bài có mười câu lựa chọn.
Đến câu thứ bảy, sau khi tất cả các câu trước đều có đáp án chính xác, Đường Lê bỗng dưng dừng lại.
Cô nghĩ rằng có lẽ không cần hỏi nữa, vì các câu sau thường khó hơn, chỉ học sinh giỏi mới làm được.
Nếu cô tiếp tục làm mà không giữ giới hạn, rất có thể sẽ bị hệ thống cảnh báo OOC.
Ngay khi cô định lật trang, bỏ qua phần câu hỏi lựa chọn để chuyển sang làm bài điền vào chỗ trống, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng đặt lên tay cô đang cầm bút.
Cô ngẩn ra, ngước lên, liền chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Tề Diệp.
Lòng bàn tay cậu ấm áp, hơi thở phả nhẹ qua tai và má cô, dịu dàng như một làn gió xuân.
Đường Lê nhìn đôi môi mỏng của cậu khẽ động, từng chữ từng chữ chậm rãi vang lên:
"Làm tiếp đi."
"Làm từ câu thứ bảy trở đi." Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Không hiểu sao, cô cũng cảm thấy căng thẳng theo.
Gương mặt Tề Diệp gần trong gang tấc, hơi thở mát lạnh của cậu như bao trùm lấy cô, mang đến cảm giác an tâm kỳ lạ.
Cô cảm giác như bị mê hoặc, bất giác gật đầu, cầm bút viết tiếp.
Đường Lê ngừng lại một chút, vẫn giữ nguyên giọng điệu như trước, nhẹ nhàng hỏi:
"Tôi làm được không?"
Chỉ ba từ đơn giản, nhưng lại mang theo một sự mơ hồ đầy ám muội, dễ khiến người khác nghĩ đến những ý niệm xa xôi.
"Mỗi ngày, bé mèo Bơ đều ngồi canh để kiểm tra xem bạn đọc có quay lại với truyện nhà không. Cảm ơn vì đã khiến Bơ hạnh phúc như vậy!"
Tề Diệp chợt nín thở, như thể một luồng điện tê dại chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận xương cụt.
Cậu cảm thấy tim mình đập loạn, máu trong cơ thể như sôi lên, tỏa ra hơi nóng khắp toàn thân.
"Cậu làm được."
Mất một lúc, cậu mới nghe thấy giọng mình khàn đặc, như cố nén cảm xúc mà nói ra được câu trả lời.
Chỉ cần là cậu.
Làm gì cũng được.
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box