Tề Diệp chuyển đến Nam Thành chưa được bao lâu. Từ khi vừa dọn đến, hầu hết thời gian cậu đều bận rộn lo thủ tục nhập học và sắm sửa vài thứ cần thiết.
Ngoài những việc đó, cậu hầu như rất ít ra ngoài.
Do đó, Tề Diệp không quen thuộc khu vực này.
Cậu biết rằng đi từ khu tập thể này về phía trước một đoạn không xa là có một công viên, nơi có một hồ nước lớn. Buổi sáng hoặc tối, rất nhiều người đến đây chạy bộ hoặc dạo chơi.
Nhưng từ khi chuyển đến đây, hôm nay là lần đầu tiên cậu đến.
Hơn nữa, là đi cùng với Đường Lê.
Ánh mắt Tề Diệp thoáng sáng lên, nhìn về phía công viên đang dần hiện ra trước mặt. Trong khoảnh khắc, cậu bất giác cảm thấy tiếc vì con đường này sao không dài thêm chút nữa.
Chỉ trong chớp mắt, công viên đã ở ngay trước mắt.
Cậu mím chặt môi. Lúc nãy, nhờ đoạn đường xuống dốc, cậu mới dám bạo gan vòng tay ôm chặt lấy Đường Lê từ phía sau.
Thậm chí, còn vùi mặt vào người Đường Lê.
Giờ đây, đường đã bằng phẳng trở lại. Tề Diệp sợ Đường Lê sẽ phát hiện điều bất thường, liền buông tay ra, chỉ dám khẽ giữ nhẹ ở eo Đường Lê, tranh thủ lúc Đường Lê không để ý, cúi đầu khẽ cọ mũi vào lớp vải mỏng trên áo.
Cậu biết bản thân thật đê hèn, mang theo những suy nghĩ thầm kín và đầy ám muội này, vẫn cảm thấy may mắn vì được tiếp cận Đường Lê với tư cách bạn bè.
Nếu Đường Lê biết rằng chỉ cần hít thở mùi hương từ Đường Lê, hoặc chạm nhẹ vào Đường Lê, cậu đã nảy sinh những ý nghĩ không đứng đắn...
... Đường Lê nhất định sẽ rất ghê tởm và căm ghét cậu.
Tề Diệp cắn môi, chậm rãi buông lỏng bàn tay đang siết chặt lấy vạt áo.
Dưới ánh nắng buổi sáng, đôi mắt cậu rũ xuống, để lại một vùng bóng mờ ở dưới mi mắt. Lông mi dài che khuất toàn bộ những cảm xúc mơ hồ của cậu.
Những điều đó, Đường Lê ở phía trước không hề hay biết. Đường Lê tập trung đạp xe, thỉnh thoảng quét mắt nhìn xung quanh.
Đã lâu rồi cô không đến đây, nhất thời không tìm được chỗ để xe.
Vòng một đoạn quanh hồ, cuối cùng cô cũng tìm thấy vị trí cũ mà mình từng dừng lại.
Lúc này, trời vẫn còn sớm. Trong công viên, đã có khá nhiều quầy hàng bán đồ ăn sáng và đồ ăn vặt hoạt động.
Tầm sáu, bảy giờ, nơi này đã có không ít người mang chim đi dạo, tản bộ, hay chạy bộ buổi sáng.
Nhìn quanh, độ tuổi rất đa dạng. Từ già đến trẻ, nam hay nữ, chỉ cần đưa mắt nhìn cũng có thể thấy đủ mọi người.
Đường Lê dừng xe, rồi mua hai ly sữa đậu đỏ và quay lại. Cô thấy Tề Diệp đang ngồi trên một chiếc ghế dài đối diện mặt hồ, đầu cúi thấp, trông có vẻ đăm chiêu, chẳng có chút tinh thần nào.
Dáng vẻ này của cậu dường như đã bắt đầu từ trưa hôm qua, và kéo dài mãi đến giờ.
Dù trước đó cô có hỏi liệu cậu còn để tâm đến chuyện của Trầm Lộc không, Tề Diệp đã lập tức phủ nhận. Nhìn vẻ mặt cậu, có vẻ không phải nói dối, nhưng Đường Lê vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
Cậu lại có tâm sự.
Và một lần nữa, chọn cách giữ im lặng.
Nếu cậu không muốn nói, cô cũng chẳng thể làm gì hơn.
Đường Lê vốn không muốn suy nghĩ về những chuyện rối rắm này. Cô nghĩ, mỗi người đều là một cá thể độc lập, ai cũng có tâm sự và bí mật của riêng mình.
Có những chuyện không muốn nói ra là điều hết sức bình thường.
Nhưng dù hiểu được điều này, Đường Lê vẫn cảm thấy không thoải mái khi nhìn thấy dáng vẻ thiếu sức sống, uể oải của Tề Diệp lúc này.
Cô khẽ nghiến răng, bước đến, bất ngờ áp ly sữa đậu đỏ còn nóng lên má cậu thiếu niên đang ngẩn ngơ.
Ly sữa vừa mua, dù cách lớp cốc giấy nhưng vẫn rất nóng.
Hành động bất ngờ này khiến Tề Diệp giật mình, theo phản xạ né người ra sau. Vừa mới chạm nhẹ một chút, phần má của cậu đã đỏ lên. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
“Đường… Đường Lê?”
“Chậc, ngẩn ngơ cái gì? Cầm lấy này.”
Cô vừa nói vừa nhét ly sữa vào tay Tề Diệp, sau đó ngồi xuống chỗ bên cạnh cậu.
Ánh mắt Tề Diệp thoáng dao động, cúi đầu nhìn ly sữa còn ấm trong tay.
“…Tôi ăn sáng rồi.”
“Vậy cầm lấy mà ủ ấm, ở gần hồ gió lạnh lắm, kẻo cảm đấy.”
Ngón tay cậu khẽ động, ban đầu chỉ đưa một tay ra nhận, giờ lại dùng cả hai tay để giữ lấy ly sữa.
Lòng bàn tay phủ lên chiếc cốc giấy nóng hổi, cảm giác ấm áp lan tỏa.
Một lúc sau, qua khóe mắt, Đường Lê thấy Tề Diệp dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt chiếc cốc. Dáng vẻ đó không có gì sai, nhưng cô lại cảm thấy có chút kỳ quặc.
Sao nhìn thế nào cũng giống như cậu đang vuốt ve thứ gì đó vậy? Hành động này quá ư là mờ ám.
Đường Lê nghĩ chắc chắn dạo này cô bị ảnh hưởng bởi đám nội dung linh tinh mà Trương Hiểu Hổ và bọn họ gửi cho, đầu óc dần chất đầy những suy nghĩ không trong sáng.
Nhưng thực tế, cô không hề nghĩ sai.
Tề Diệp đúng là đang tưởng tượng mình vuốt ve một thứ gì đó.
— Nhưng đó chỉ là hành động vô thức, ngay cả chính cậu cũng chưa kịp nhận ra.
Bàn tay cậu đã tự hành động trước.
Ly sữa nóng hổi, qua lớp cốc giấy cũng đủ khiến đầu ngón tay Tề Diệp đỏ ửng. Hương thơm ngọt ngào của táo đỏ phảng phất quanh chóp mũi, ấm áp và có chút dính dấp.
Mùi hương đó khiến Tề Diệp không thể không liên tưởng đến cảm giác ấm nóng mà cậu nhận được khi ôm lấy Đường Lê trên xe vừa nãy.
Đây là phản xạ vô thức, ngón tay cậu nhẹ nhàng lướt qua bề mặt cốc, như muốn khắc sâu cảm giác đó.
Đến khi nhận ra hành động của mình, cơ thể cậu cứng đờ, cả người chết lặng tại chỗ.
Mình đang làm cái gì thế này…
Tề Diệp đỏ bừng cả tai, sắc đỏ len lỏi qua những lọn tóc mỏng, thậm chí dưới làn sương mờ từ hồ cũng có thể nhìn rõ. Cậu mím chặt môi, (tr|uy|en|nha|bo.com) như thể sợ rằng chỉ cần lơ là, một âm thanh nhỏ bé nhưng không thể thốt thành lời sẽ bật ra.
Nhưng Tề Diệp không biết rằng, ngay từ lúc Đường Lê nhìn thấy cậu mân mê chiếc cốc giấy, cô đã nhanh chóng quay mặt đi.
Thực ra, cô hầu như chẳng nhìn thấy gì.
Lý do Đường Lê tránh ánh mắt không phải vì điều gì đặc biệt, mà chỉ đơn giản là vì cậu quá đẹp. Với cô, còn trẻ tuổi, trước sự cám dỗ ấy, cô sợ mình lại nảy sinh suy nghĩ không trong sáng.
Dẫu sao, chỉ cần một cái chạm nhẹ thoáng qua hôm trước đã khiến Đường Lê cả đêm trằn trọc không ngủ được. Giờ đây, khi cảm giác ấy vừa mới tạm lắng xuống, cô nào dám nhìn bừa thêm nữa.
Vậy nên, mỗi khi Tề Diệp để lộ dáng vẻ dễ khiến người khác xao động như thế, Đường Lê đều theo bản năng mà né tránh.
Lúc Tề Diệp nhận ra hành động của mình, hoảng hốt ngẩng lên nhìn về phía Đường Lê, cô đã quay mặt đi, chỉ để lộ một đoạn cổ trắng mịn, thon dài.
Trong lòng Tề Diệp thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng sâu thẳm bên trong lại dâng lên một nỗi chua xót không thể kiểm soát.
Nhẹ nhõm vì cô không nhìn thấy.
Nhưng chua xót vì cô không nhìn cậu.
Ý thức được điều đó, sắc mặt Tề Diệp thoáng buồn bã. Cậu cúi đầu, cắn nhẹ chiếc ống hút trong tay, cố gắng đè nén cảm xúc mơ hồ trong lòng.
Thế nhưng, khi cậu vừa bình ổn lại cảm xúc chưa bao lâu, thì không xa đó, một cô bé mặc váy trắng dừng bước.
Nhìn thấy Đường Lê, mắt cô bé sáng lên.
“Anh Đường Lê!”
Đường Lê đang uống sữa đậu đỏ, nghe có người gọi mình, cô khẽ nhướng mắt, nhìn về phía âm thanh phát ra.
Cô bé thấy Đường Lê ngẩng đầu, xác nhận không nhận nhầm người, liền vui mừng chạy tới, nụ cười tươi tắn hiện rõ trên khuôn mặt.
Cô bé trước mắt tên là Lâm Kiều.
Không phải người ở khu tập thể, mà là học sinh lớp ba trường tiểu học Hồ Tâm gần đó.
Ngôi trường của cô bé nằm ngay phía trước công viên, không xa. Trước đây, khi Đường Lê tan học, cô thường đi dạo quanh đây hoặc chơi cờ với mấy ông lão gần đó.
Có lẽ vì cô trông rất ưa nhìn, cô bé Lâm Kiều sau một lần gặp Đường Lê ở đây đã thường xuyên bám theo mỗi khi trông thấy cô.
"Anh Đường Lê, sao hôm nay anh dậy sớm thế? Em cứ nghĩ chỉ buổi chiều mới gặp được anh ở đây thôi cơ."
"Ôi trời, nói cái gì mà hôm nay dậy sớm? Chỉ cần có đi học, anh đây dậy chẳng muộn đâu nhé, đừng làm như kiểu hôm nay mặt trời mọc từ đằng Tây mà chọc anh."
Cô bé nghe vậy, cười khúc khích, rồi như mọi lần, giơ hai tay ra phía Đường Lê.
"Anh, bế em nào~"
"Chậc, lớn rồi mà còn đòi bế? Không biết xấu hổ à?"
Miệng thì nói vậy, nhưng tay Đường Lê rất thành thật, đặt ly sữa đậu đỏ sang một bên, cúi người bế cô bé lên.
Cô bé vui vẻ ôm cổ Đường Lê, nũng nịu dụi đầu vào hõm cổ cô.
Tóc của trẻ con mềm mại hơn của người lớn, động tác của cô bé khiến Đường Lê bị nhột, cười mà như khóc. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
"Đừng nghịch nữa."
Đường Lê thở dài, đưa tay giữ đầu cô bé, không để cô nhúc nhích lung tung.
Lâm Kiều xụ mặt, nhưng lại càng ôm chặt lấy cổ Đường Lê hơn.
"Em nhớ anh mà. Hôm trước anh nói sẽ đi mua thức ăn cho mèo với em, rồi cùng em cho mèo ăn. Vậy mà mấy ngày nay anh không đến, em cứ tưởng anh quên em rồi cơ."
Cô bé rất biết cách nũng nịu, miệng lại ngọt ngào.
Thêm vào đó, là con một trong gia đình, từ nhỏ đến lớn không có anh chị chơi cùng, nên cô bé đặc biệt thích Đường Lê.
Dù không gặp nhau thường xuyên, Đường Lê cũng rất quý cô bé.
Cô bé vừa dễ thương lại ngoan ngoãn, tính cách tốt, thường dành tiền tiêu vặt để mua đồ ăn cho mấy chú mèo hoang quanh đây.
"Anh không quên đâu, không quên. Trong túi anh còn có thức ăn và cả đồ ăn sấy khô nữa. Giờ còn sớm, hay là anh với em qua bên kia cho mèo ăn..."
Đường Lê nói được một nửa thì khựng lại, lúc này mới sực nhớ ra còn có một người khác ở bên cạnh.
Từ đầu đến giờ, Tề Diệp vẫn không mở lời, chỉ im lặng ngồi yên.
Từ lúc Lâm Kiều chạy tới cho đến khi được Đường Lê bế vào lòng, cậu thiếu niên vẫn chưa nói câu nào.
Đây là lần đầu tiên Tề Diệp nhìn thấy Đường Lê dịu dàng đến vậy. Ánh mắt cô mềm mại, giọng nói cũng nhẹ nhàng, như sợ làm cô bé giật mình.
Không những thế, Đường Lê còn để cô bé thoải mái ôm lấy mình, dụi đầu vào cổ, hoàn toàn không từ chối.
Tề Diệp không thể nói rõ cảm giác trong lòng lúc này là gì.
Trong lòng Tề Diệp, so với việc ghen tuông, cậu cảm thấy u sầu nhiều hơn.
Sự ghen tị của cậu không phải dành cho Lâm Kiều, mà chỉ đơn giản là sự chiếm hữu trong cậu đang trỗi dậy.
Hôm nay, bất kể ai được Đường Lê đối xử dịu dàng như vậy trước mặt cậu, trái tim Tề Diệp đều sẽ nghẹn lại, đến mức khó thở.
Sự yêu thương mà cậu khao khát, thứ cậu luôn mong muốn nhưng không bao giờ với tới, giờ đây lại ở ngay trước mắt.
Cảm giác ấy còn khó chịu hơn cả bị tra tấn.
“À này, Tề Diệp, vừa rồi xin lỗi nhé, tôi quên mất cậu luôn.”
Đường Lê cho rằng Tề Diệp buồn vì bị cô phớt lờ.
Cô gãi gãi mũi một cách áy náy, rồi nhẹ nhàng xoa đầu Lâm Kiều.
“Đây là Lâm Kiều, học sinh lớp ba trường tiểu học Hồ Tâm. Kiều Kiều, đây là anh Tề Diệp, học cùng trường với anh.”
“Em chào anh Tề Diệp ạ!”
Lâm Kiều líu lo chào hỏi, vừa định nói thêm gì đó, ánh mắt chợt ngây ra khi nhìn thấy cậu.
Cô bé há hốc miệng, ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng thốt lên với vẻ cảm thán.
“Anh ơi, anh đẹp trai quá!”
Ánh mắt Tề Diệp khẽ động. Những lời khen như vậy cậu không phải chưa từng nghe, nhưng sự chân thành, không chút ác ý như thế này thì đây là lần đầu tiên.
Nhìn vào đôi mắt trong veo của Lâm Kiều, nỗi nặng nề trong lòng Tề Diệp bỗng tan biến đi rất nhiều.
“Cảm ơn em.”
Cậu mỉm cười, đáp lời với giọng điệu nhẹ nhàng. Nhưng ngay sau đó, cảm thấy như vậy hơi lạnh nhạt, Tề Diệp suy nghĩ một lúc rồi bổ sung thêm:
“Em cũng rất xinh đẹp.”
"Mỗi ngày, bé mèo Bơ đều ngồi canh để kiểm tra xem bạn đọc có quay lại với truyện nhà không. Cảm ơn vì đã khiến Bơ hạnh phúc như vậy!"
Cô bé được khen, mặt đỏ bừng, vội vàng vùi mặt vào hõm cổ Đường Lê.
Thế nhưng, một lát sau, không kìm được sự tò mò, Lâm Kiều lại len lén ngẩng đầu nhìn trộm. Khi ánh mắt chạm phải nụ cười nhẹ nhàng của Tề Diệp, cô bé lại đỏ mặt, xấu hổ rúc vào người Đường Lê.
Đường Lê định trêu chọc cô bé vài câu, nhưng ngay lúc đó đã nghe thấy tiếng Lâm Kiều cười “hì hì hì” trong vòng tay mình.
Dáng vẻ cô bé còn nhỏ nhưng tiếng cười lại mang nét gì đó vô cùng… tinh quái.
“...Em cười cái gì thế?”
“Giọng anh ấy cũng hay quá đi, hì hì.”
“...”
Nhận xét Box