Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 70

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 70

 Chương 70: Hòa Nhập

Thực ra, chấn thương ở chân Tề Diệp đã gần như khỏi hẳn.

Nhưng Đường Lê nghĩ đến việc cậu ta bị gã đàn ông kia va chạm ở KTV, trên người vẫn còn vết bầm và dấu đỏ, có lẽ đi lại nhiều vẫn sẽ khó chịu.

Thêm nữa, tối qua cô cũng đã quyết định xong.

Nâng cao chỉ số hạnh phúc của Tề Diệp không còn đơn thuần là nhiệm vụ của cô nữa. Cô muốn thật sự coi cậu ấy như một người bạn, ít tính toán, ít suy nghĩ vụ lợi hơn.

Tề Diệp đã khổ sở như vậy rồi. Mười bảy năm qua, chỉ có mỗi mình cô là bạn.

Dù cô không thể hứa sẽ trở thành bạn thân nhất của cậu ấy, hoặc chỉ chơi với mỗi cậu ấy, nhưng cô có thể làm tốt nhất trong khả năng của mình để đối xử tốt với cậu ấy hơn.

Không phải chỉ vì cậu ấy là nam chính, hay việc giữ quan hệ tốt với cậu ấy mang lại lợi ích.

Mà phần lớn xuất phát từ bản tâm và mong muốn của chính cô.

Chỉ hai năm thôi, nếu sau khi tốt nghiệp, Tề Diệp vẫn muốn làm bạn với cô thì tiếp tục, còn nếu cậu ấy có bạn tốt hơn và muốn cắt đứt quan hệ, cô cũng chẳng sao.

Đường Lê không phải người hay suy nghĩ vòng vo, nghĩ gì thì làm đó, muốn tốt với ai thì tốt với người đó, chẳng cần cân đo xem người khác sẽ đáp lại ra sao.

Hơn nữa, Tề Diệp đối xử với cô cũng không tệ, chẳng có gì phải tính toán thiệt hơn.

Sau khi đã định xong, tối qua Đường Lê đặt báo thức. Nếu là ngày thường, cô chắc chắn sẽ ngủ đến tầm tám giờ.

Nhưng Tề Diệp có thói quen đi học đúng giờ, thường ra khỏi nhà lúc 6 giờ 30.

Vì thế, hiếm hoi lắm cô mới dậy sớm như hôm nay, ngậm miếng bánh mì, mắt vẫn còn ngái ngủ, bước ra khỏi nhà.

Tề Diệp vừa đi tới cổng, nghe thấy tiếng bước chân phía sau thì khựng lại, theo phản xạ ngoảnh đầu nhìn.

Thấy người vừa đến, cậu sững sờ tại chỗ. Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh hai túi kẹo mà Đường Lê lén đặt trên bậu cửa sổ tối qua.

Cùng với đó là mẩu giấy ghi chú khiến trái tim cậu lúc này chỉ cần nhớ đến đã nóng ran, vành tai đỏ bừng.

“Chào buổi sáng.”

Đường Lê vì còn ngái ngủ, trông có chút uể oải, không chú ý đến vành tai đỏ rực ẩn giữa mái tóc của Tề Diệp.

“…Chào buổi sáng.”

Trước đây, Tề Diệp cố tình đợi để đưa vở ghi chép cho cô.

Nhưng lần này, cậu ra khỏi nhà đúng giờ như mọi khi, thế nên khi gặp Đường Lê ở cổng, cậu khá bất ngờ.

Sáng nay, cậu đã băn khoăn rất lâu. Cậu muốn đi cùng Đường Lê đến trường, nhưng lại nghĩ đến những suy nghĩ lén lút trong lòng mình, --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com Tề Diệp cảm thấy mình không xứng để đi bên cạnh cô.

Cậu có thể kiểm soát cảm xúc, kiểm soát nét mặt của mình, nhưng không thể kiểm soát những ý nghĩ thực sự trong tim.

Trước đây, đi cùng Đường Lê, cậu chỉ muốn đến gần Đường Lê hơn, ngửi hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí để cảm thấy an yên.

Nhưng giờ thì khác.

Khi nhìn thấy Đường Lê, ánh mắt cậu vô thức rơi xuống đôi môi Đường Lê. Cậu muốn hôn Đường Lê.

Khi Đường Lê đến gần, mùi hương thoảng nhẹ kia bỗng trở nên nồng hơn, bao bọc lấy toàn thân cậu.

Cậu cảm thấy cả người mình nóng bừng.

Cậu muốn ôm lấy Đường Lê.

Ngay cả ánh mắt mơ màng, lơ đễnh của Đường Lê khi nhìn cậu vì còn buồn ngủ cũng khiến cậu cảm thấy khô cổ họng.

Vì thế, Tề Diệp không đợi Đường Lê. Nhưng cậu cũng không ngờ, ngay tại cổng, cậu lại tình cờ gặp Đường Lê.

Đường Lê vốn không quen dậy sớm như vậy, ít nhất là trước đây chưa từng.

Nhận ra điều này, yết hầu của cậu thiếu niên khẽ chuyển động, dù ánh mắt đã cúi xuống để tránh nhìn thẳng vào đối phương.

Hai tay buông thõng bên người nhưng lại siết chặt lấy vạt áo, thể hiện rõ sự căng thẳng.

“Cậu hôm nay dậy sớm hơn bình thường đấy.”

“Đặt báo thức lúc sáu giờ, bảo không sớm sao được?”

Đường Lê vẫn còn chút bực bội vì vừa thức giấc. Không phải kiểu nổi nóng vô cớ, mà là giọng điệu có phần gay gắt hơn thường ngày.

“…Cậu có thể ngủ thêm một chút mà.”

“Chậc, cậu nghĩ tôi không muốn à? Ai bảo cậu ngày nào cũng dậy sớm thế chứ. Mà này, Tề Diệp, tôi thực sự thấy kỳ lạ, cậu không cần ngủ à? Ngày nào cũng dậy sớm vậy, không buồn ngủ lúc lên lớp sao?”

“Tôi ổn, không thấy buồn ngủ lắm.”

Tề Diệp không dám lại gần Đường Lê quá, chỉ khẽ dịch sang một bên để giữ khoảng cách.

“Vết thương của tôi lành rồi, cậu không cần phải cố dậy sớm để đi cùng tôi đâu.”

Dù nói vậy, nhưng khi biết Đường Lê thực sự đặt báo thức chỉ để chờ mình, tim Tề Diệp đập loạn nhịp, thậm chí có chút khó thở.

Đường Lê vốn tưởng cậu ta sẽ giận dỗi vì chuyện hôm qua, thậm chí cô còn chuẩn bị tinh thần để nhẫn nại dỗ dành vài câu.

Thế nhưng, cậu thiếu niên lại không như vậy.

Cậu chỉ cúi đầu, ngoan ngoãn đứng bên cạnh cô, không nhắc đến chút gì về chuyện đã xảy ra hôm qua.

Vì không nhìn rõ nét mặt của Tề Diệp, Đường Lê nhất thời không đoán được cậu thực sự không sao hay lại đang giấu điều gì trong lòng.

Cô ngừng lại một chút, chủ động mở lời:

“Hôm qua tôi không đi.”

Lông mi của Tề Diệp khẽ động, cậu hơi ngẩn người, ngước mắt nhìn cậu bạn trước mặt.

Đường Lê cũng vì chuyện trước đó mà cảm thấy không được tự nhiên. Thấy ánh mắt cậu hướng về phía mình, cô quay mặt đi, giọng nói có chút nặng nề, giải thích lại một lần nữa.

“Hôm qua tôi không đi ăn với Trầm Lộc, chỉ ở nhà làm mấy bài tập mà cậu giao thôi.”

“Cũng không có gì khó lắm, chỉ là mấy câu dịch văn cổ trong bài Ngữ Văn làm tôi hơi đau đầu. Để tôi mang đến trường cho cậu xem sau nhé.”

Tề Diệp hơi ngẩn ra trong chốc lát, --Truyện Nhà Bơ - - trong lòng cảm thấy một chút vui sướng, nhưng ngay sau đó lại bị cảm giác ghê tởm chính bản thân mình xâm chiếm.

Cậu ghét cái cảm giác vui thầm thấp kém mà mình vừa nảy sinh.

“Đường Lê, cậu đừng như vậy.”

“...Tôi đã nói rồi, cậu không cần để ý đến tôi đâu.”

Nếu câu này được Tề Diệp nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng hơn, nét mặt cũng thoải mái hơn, có lẽ Đường Lê sẽ thật sự tin lời cậu.

“Không liên quan đến cậu, tôi chỉ không muốn đi thôi.”

“Cậu không phải thích cô ấy sao? Vậy tại sao lại không muốn đi nữa?”

Hiển nhiên, Tề Diệp không tin.

Đường Lê khẽ nâng mí mắt, liếc qua cậu bằng ánh mắt hờ hững, vừa nhìn đã thấy ngay cậu ta vẫn còn để tâm đến chuyện này.

“Bởi vì tôi nghĩ so với mấy chị gái thơm tho ngọt ngào, mạng sống của mình vẫn quan trọng hơn. Nếu để anh tôi hoặc ba tôi biết tôi yêu sớm, chắc chắn tôi sẽ bị đánh gãy chân.”

“Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Thật sự không phải vì cậu đâu. Cậu yếu ớt như vậy, chẳng lẽ tôi còn sợ cậu sao?”

Nghe qua thì chẳng có gì sai.

Nhưng Tề Diệp mím chặt môi, trong lòng lại cảm thấy Đường Lê không đi vì muốn tránh làm cậu khó xử.

Có lẽ trong mắt Đường Lê, cậu đặc biệt hơn những người bạn bình thường một chút, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức bạn bè.

Đường Lê quan tâm đến cậu, điều đó không phải là cái cớ để cậu tùy hứng.

"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."

Đường Lê đã quá quen với việc Tề Diệp thường xuyên im lặng, vừa nhìn thấy dáng vẻ cúi thấp của cậu là cô đã đoán ra cậu lại đang suy nghĩ lung tung.

Cô cũng chẳng buồn giải thích thêm, xoay người đi thẳng về phía sân sau.

Tề Diệp vẫn đang ngẩn người, ánh mắt vô thức liếc thấy Đường Lê đang đi ngược hướng với mình, lòng cậu bỗng dưng hoảng hốt.

Cậu nghĩ Đường Lê không muốn đi học cùng mình nữa, thế nên cơ thể nhanh hơn cả suy nghĩ, chẳng kịp cân nhắc đã vươn tay kéo lấy vạt áo của Đường Lê.

Đường Lê vừa đi được vài bước đã bị giữ lại. Cô ngạc nhiên quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt cậu thiếu niên đầy vẻ bối rối.

“Đường Lê, cậu... cậu giận tôi phải không?”

Giọng Tề Diệp run rẩy, bàn tay đang nắm lấy vạt áo của cô cũng run theo.

Đôi mắt đen láy đầy bối rối, bất an, nhìn cô như một đứa trẻ vừa gây ra lỗi lầm, khẽ khàng dò xét.

“Vừa rồi tôi không nói gì không phải vì không tin cậu. Tôi chỉ cảm thấy hôm qua là tôi tùy hứng, vô lý, đã phá hỏng buổi hẹn của cậu với Trầm Lộc. Sau này tôi sẽ không như vậy nữa.”

“Tôi... tôi sẽ không suy nghĩ lung tung, lúc nào cũng sợ mất sợ được nữa.”

Cậu hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc dâng trào, nở một nụ cười gượng gạo với Đường Lê.

“Tôi muốn làm bạn tốt với cậu cả đời.”

Chậc, thà không cười còn hơn, nụ cười này còn khó coi hơn cả khóc.

Đường Lê nhíu mày.

Thấy vẻ mặt không vui của cô, Tề Diệp lại hoảng hốt, đôi mắt đỏ hoe, trông như sắp khóc đến nơi.

Cô thở dài nặng nề.

“Cậu ngày nào cũng nghĩ cái gì thế?”

“Tôi không giận. Tôi chỉ định đi đẩy xe thôi.”

“Đẩy xe?”

“Ừ.”

“Cậu bị thương chưa khỏi, để tôi chở cậu.”

Ánh mắt Tề Diệp thoáng sáng lên, một tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, nét mặt dần thả lỏng.

Nhưng rồi cậu chợt nhớ ra điều gì đó, toàn thân lại cứng đờ.

Đường Lê đạp xe chở cậu (tr|uy|en|nha|bo.com), nghĩa là lát nữa cậu sẽ ngồi phía sau Đường Lê.

Khoảng cách giữa hai người gần như không còn. Cậu chỉ cần khẽ đưa tay ra là có thể chạm vào Đường Lê.

Thậm chí, cậu còn có thể giả vờ như không biết gì, tiếp tục như trước đây, vô tư vòng tay ôm chặt lấy eo Đường Lê từ phía sau.

Lớp áo mỏng, cơ thể Đường Lê lại ấm áp.

Chỉ nghĩ đến thôi, Tề Diệp đã thấy cả người nóng ran.

— Đây... thật sự rất nguy hiểm.

“Đợi chút, Đường Lê, tôi... tôi khỏe rồi. Tôi có thể tự đi được.”

"Không có gì, cậu khách sáo với tôi làm gì? Đi xe nhanh hơn, với lại mùa hè đi bộ nóng lắm, gió thổi vào còn mát."

Đường Lê nói xong, chẳng để ý đến phản ứng của Tề Diệp, liền bước vài bước ra sân sau, đẩy chiếc xe đạp ra ngoài.

Cô leo lên xe, quay lại thấy Tề Diệp vẫn đứng nguyên tại chỗ, nắm chặt lấy vạt áo, liền nhướn mày thúc giục.

"Tranh thủ trời còn sớm, tôi chở cậu vòng qua hồ ở công viên rồi mới đến trường. Thời gian vừa đủ."

"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Lên nhanh đi."

Đường Lê không biết trong đầu Tề Diệp lúc này đang đấu tranh kịch liệt, muốn đi nhưng lại ngần ngại vì đủ thứ lý do.

Nghe thấy tiếng cô không kiên nhẫn thúc giục, cuối cùng cậu cắn răng, mang dáng vẻ như thể quyết tử ngồi lên sau xe.

Đường Lê chẳng để tâm điều gì khác, thấy cậu đã ngồi yên thì lập tức đạp xe lao về phía trước.

Dù rằng cô đã giảm tốc độ vì đang chở thêm người, đoạn đường này vẫn khá xóc, thêm việc Tề Diệp không dám bám vào cô, chỉ biết nắm chặt lấy yên xe phía sau.

Mấy lần cậu suýt nữa đã bị hất ngã xuống đất.

Tề Diệp không phải không sợ, nhưng cậu còn sợ hơn cả việc không kiểm soát được khao khát trong lòng mình.

Chỉ riêng mùi hương từ người Đường Lê đã khiến cậu loạn nhịp thở.

"Phía trước có đoạn xuống dốc, cậu đừng cứ nắm áo tôi mãi. Ôm chặt đi, ngã bây giờ."

Đường Lê không ngoái lại nhìn, nghĩ rằng Tề Diệp vẫn đang túm lấy áo mình như lần trước.

Không giống như lần trêu đùa trước đây, lần này cô lên tiếng nhắc nhở cậu trước.

Tề Diệp ngẩn người, vô thức mở mắt nhìn về phía trước. Vừa thấy con dốc dài, mặt cậu lập tức tái nhợt.

"Đường Lê, tôi... tôi không muốn ngồi nữa. Thả tôi xuống được không?"

"Ơ, sắp đến công viên rồi, sao tự nhiên lại muốn xuống?"

Tiếng gió thổi lớn quá, Đường Lê không nghe thấy giọng nói run rẩy của người ngồi phía sau.

"Tôi... tôi sợ..."

"Sợ cái gì? Chỉ là một đoạn xuống dốc thôi mà."

Đường Lê nghĩ Tề Diệp sợ mình lại trêu chọc như lần trước, liền dịu giọng trấn an.

"Yên tâm đi, lần này tôi đảm bảo không dọa cậu nữa. Ôm chắc vào là được. Không vấn đề gì đâu."

Tề Diệp cắn môi, ánh mắt nhìn đoạn dốc ngày càng gần, tim cậu đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tề Diệp không còn để tâm đến bất cứ điều gì khác, cậu vươn tay ra, siết chặt lấy eo Đường Lê từ phía sau.

Hương nhài thoang thoảng pha chút ngọt ngào tràn ngập trong khoang mũi.

Không kiềm chế được nữa, Tề Diệp khẽ nghiêng người, áp mặt vào lưng Đường Lê.

Qua lớp vải mỏng, hơi ấm từ Đường Lê dường như len lỏi vào từng nhịp thở của cậu, hòa vào máu và lan tỏa đến từng tế bào.

Một lát sau.

Từ giữa đôi môi, cậu phát ra một tiếng rên nhỏ, nghẹn ngào, đầy mơ hồ.

Mang theo giọng mũi nặng nề.

“Ưm… thích…”

Thích cậu rất nhiều.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box