Đường Lê cũng không ngờ mình chỉ định đưa tay giúp cậu xách ba lô mà lại làm cậu sợ đến mức này.
Cô im lặng một lát, thấy Tần Uyển vội vàng bước đến ôm cậu bé, nhẹ nhàng dỗ dành.
Tiếng khóc của Tề Minh vang khắp sân, mà trong sân còn có hai hộ gia đình khác. Một nhà bán đồ ăn sáng, chủ nhà là một người đàn ông ngoài bốn mươi, họ Lưu, tên Lưu Quang.
Nghe thấy tiếng động từ cổng, Lưu Quang cầm một chiếc quạt lá bước ra.
“Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế? Đường thiếu gia, lại gây chuyện nữa phải không?”
“Ai gây chuyện chứ? Tôi có lòng tốt giúp cậu ta xách đồ, tay còn chưa chạm vào mà đã khóc nhè rồi.”
Thiếu niên cau có gãi đầu, định nói gì thêm thì liếc thấy Lưu Quang đứng đó.
“Đến đúng lúc, nhà này là gia đình mới chuyển đến hôm nay. Dù sao bác cũng chỉ bán buổi sáng, giờ không bận gì, giúp họ mang hành lý vào đi.”
Lưu Quang nghe vậy thì bật cười đầy bực dọc.
"Ê, không phải bà ngoại cậu gọi cậu ra giúp họ sao? Thế mà lại sai khiến tôi."
Lúc này đang là thời điểm nóng nhất trong ngày, ngoại trừ Tằng Quế Lan thì chẳng ai có thể gọi Đường Lê ra khỏi nhà được.
"Nói nhiều thế làm gì? Rốt cuộc có giúp không? Không thì tôi đi méc bà ngoại tôi, nói rằng bác ức hiếp tôi, rồi tăng tiền thuê nhà của bác lên đấy."
Người đàn ông vừa cười đùa chọc ghẹo, nghe câu đó liền vội nhét chiếc quạt lá vào cạp quần, ba chân bốn cẳng bước tới, xách một chiếc vali lên.
"Tôi ức hiếp cậu? Cậu nhóc này nói dối mà không cần nghĩ lại nhỉ. Nếu tôi mà thực sự ức hiếp cậu, thì sao có thể để cậu ăn bánh bao của tôi suốt một năm không tốn đồng nào?"
Vừa nói, ông vừa quay lại nhìn về phía Tần Uyển và hai đứa con.
"Chào cô, tôi là Lưu Quang. Mọi người cứ gọi tôi là ông Lưu được rồi. Để tôi giúp mọi người mang hành lý vào phòng."
"Ôi, không cần phiền đâu, chỉ vài cái vali thôi mà…"
Tần Uyển chưa nói xong, Đường Lê đã liếc nhìn bà, giọng lạnh nhạt nói.
"Chỉ vài cái vali thôi sao? Lúc nãy tôi thấy cô xách một cái qua cửa thôi mà đã chật vật rồi. Nếu để tự mình cô chuyển hết, chắc hôm nay không ai ra vào cổng nổi đâu, vì bị chắn kín hết rồi."
Tề Diệp mím môi mỏng lại, thấy mặt mẹ mình tái nhợt vì bị Đường Lê nói móc, gương mặt cậu như phủ một lớp băng giá.
Rõ ràng là ngày hè oi bức, nhưng không hiểu sao lại thấy chút lạnh lẽo.
Đường Lê cũng chẳng bận tâm đến phản ứng của họ, trước khi rời đi còn nhíu mày nói thêm với vẻ chán ghét.
"Còn nữa, thằng nhóc kia vừa tè ra đầy đất đấy, nhớ dọn đi."
"Ê, cái cậu nhóc thối này…"
Lưu Quang chưa nói hết, Đường Lê đã đi vào nhà với vẻ mặt đầy khó chịu.
Ông biết tính Đường Lê không phải ngày một ngày hai, nhưng hôm nay thấy cô cáu kỉnh thế này thì là lần đầu.
"Lạ thật, hôm nay thằng nhóc này bị gì vậy, cứ như ăn phải thuốc nổ ấy, chẳng ai trêu chọc mà nổi nóng ghê vậy."
Lưu Quang nói rồi quay lại nhìn mẹ con Tề Diệp, người thì mặt lạnh như băng, người thì lo âu bất an, cả hai trông chẳng vui vẻ gì.
"Ê, mọi người đừng để bụng. Cậu ấy vốn thế mà, ngoài bà ngoại ra, chẳng mấy khi thấy cậu ấy tốt bụng với ai. Chắc mọi người cũng biết rồi, cái sân này thuộc về nhà họ Đường ở Nam Thành, còn Đường Lê là thiếu gia nhà Đường, từ nhỏ sống trong nhung lụa nên không giỏi ăn nói, nhưng thật ra cậu ấy không phải người xấu. Thường ngày, cậu ấy còn dậy sớm giúp tôi đẩy xe ba gác đi bán nữa cơ."
Trước khi thuê nhà, Tần Uyển đã biết bà cụ Đường là chủ của khu sân này. Chồng bà ấy từng sống ở đây khi còn trẻ.
Sau này, hai người kết hôn rồi chuyển đi, nhiều năm không trở về. Cho đến khi ông cụ qua đời, bà cụ mới quay lại Nam Thành sống ở sân này, xem như để tưởng nhớ.
Tần Uyển quyết định thuê phòng ở đây không chỉ vì vị trí tốt, giá thuê thấp mà còn vì Tằng Quế Lan là người tốt bụng, giàu lòng nhân ái.
Kể từ khi cha của Tề Diệp mắc nợ cờ bạc, bỏ rơi vợ con và rời khỏi Nam Thành, họ đã phải bán nhà để trả một phần nợ, nhờ đó mới tránh được sự quấy nhiễu từ những kẻ đòi nợ.
Không còn nhà cửa, từ khi Tề Diệp vào trung học cơ sở, họ đã phải chuyển nhà ba, bốn lần, sống trong cảnh bấp bênh.
Chồng của Tần Uyển khi ra đi đã mang theo cả sổ tiết kiệm, không để lại chút tiền nào.
Thêm vào đó, cả hai đứa con đều phải đi học, nên bà không thể thuê được chỗ ở tốt. Nhưng những khu nhà rẻ tiền thì an ninh không tốt, thành phần phức tạp. Vì bà trông khá xinh đẹp nên mỗi khi về nhà thường bị quấy rối.
Nếu chỉ có bà bị quấy rối thì có thể nhẫn nhịn cho qua --Truyện Nhà Bơ - -, nhưng có một lần, trên đường đi làm về, bà thấy một người đàn ông đè Tề Diệp xuống, cố kéo rách quần áo của cậu.
Cậu bé yếu đuối, không thể thoát được, nếu không phải bà phát hiện sớm và gọi cảnh sát thì…
Có lẽ cậu đã bị kéo vào rừng và bị xâm hại.
Cũng từ lúc đó, Tần Uyển nhận ra rằng trên đời này không chỉ phụ nữ, mà cả những người đàn ông xinh đẹp cũng chẳng an toàn hơn là bao.
Chính vì chuyện đó, Tần Uyển thậm chí còn không lấy lại tiền đặt cọc nhà, ngày hôm sau thu xếp hành lý, đưa Tề Diệp và Tề Minh đến Nam Thành.
Sinh hoạt phí ở Nam Thành cao hơn rất nhiều so với nơi trước đây họ sống. Một người phụ nữ đơn thân phải nuôi hai đứa con, bà thực sự không đủ khả năng chi trả tiền thuê nhà đắt đỏ.
Nhưng bà cũng không dám quay về, trong lúc không còn đường lui, Tần Uyển đã tìm thấy nơi này.
Bà rất hài lòng, coi nơi đây như chiếc phao cứu sinh cuối cùng, một nơi để nương náu.
Cũng chính vì lý do đó mà dù thái độ của Đường Lê có tệ thế nào, họ cũng nhẫn nhịn không phản bác.
Lưu Quang giúp họ chuyển hết hành lý vào trong nhà, Tần Uyển cảm kích, mời ông vào uống trà.
Ông cũng không khách sáo, vui vẻ bước vào.
Tần Uyển còn chưa kịp nói gì, Tề Diệp đã rửa sạch cốc, vào bếp đun nước.
Chờ nước sôi, cậu rót vào bình trà rồi mang ra rót cho Lưu Quang.
“Chú Lưu, trà của chú đây.”
Lưu Quang đang nói chuyện phiếm với Tần Uyển, nghe giọng lạnh lùng của cậu liền nhanh chóng đưa tay nhận lấy chén trà.
Mùa hè oi ả, nước trà cũng làm dịu cơn khát.
Ông uống vài ngụm để làm ẩm cổ họng, lúc này mới chú ý đến thiếu niên trước mặt với vẻ đẹp tinh tế, làn da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh, trông rất cuốn hút.
“Tần cô em à, cậu con trai lớn của cô đẹp thật, lại còn hiểu chuyện, lễ phép. Không giống cái cậu Đường Lê kia, bề ngoài thì đàng hoàng nhưng chẳng hề biết tôn trọng người lớn.”
“Cháu là Tề Diệp, đúng không? Nhìn cháu trạc tuổi Đường Lê, học trung học rồi chứ?”
Đối với những người không có ác ý, Tề Diệp tuy không tỏ ra quá thân thiện, nhưng cũng giữ thái độ ôn hòa.
“Cháu vừa lên lớp 11.”
“Lớp 11? Thế thì mười bảy tuổi, đúng là trạc tuổi Đường Lê thật.”
Lưu Quang đặt cốc xuống, lúc này Tần Uyển đã dẫn Tề Minh vào phòng trong để thay quần.
Ông nhớ lại những gì đã nói chuyện với Tần Uyển trước đó, liền hỏi:
“Mẹ cháu vừa bảo cả nhà vừa chuyển từ Hoài Hà đến, thế cháu học trường nào? Cũng học ở Hoài Hà à?”
“Trước đây thì đúng, giờ cháu chuyển đến Nhất Trung Nam Thành rồi.”
Nghe vậy, Lưu Quang cười vui vẻ, vỗ đùi một cái. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
“Ô, đúng là trùng hợp! Thằng nhóc Đường Lê cũng học ở Nhất Trung Nam Thành, cháu vừa chuyển đến chưa quen trường, mai cứ đi học cùng nó đi, đỡ phải tìm tòa nhà học.”
Nghe vậy, Tề Diệp không hề có chút vui vẻ nào. Gương mặt cậu lạnh nhạt.
Đôi mắt đen tuyền của cậu trống rỗng, dù ánh nắng mùa hè rực rỡ tràn ngập căn phòng, nhưng không thể soi sáng được ánh mắt ấy.
Lưu Quang không để ý lắm, ông là người nói nhiều, vừa uống trà vừa nói chuyện không ngừng.
Dù Tề Diệp không phải là người giỏi giao tiếp, nhưng cậu vẫn thỉnh thoảng đáp lại đôi câu, cuộc trò chuyện diễn ra cũng khá thoải mái.
“Ơ, tay cháu sao thế này? Sao lại đỏ lên thế?”
Ông đang nói chuyện hăng say thì liếc thấy bàn tay của thiếu niên bên cạnh. Đốt ngón tay hơi đỏ, như bị cọ xát mạnh, một vài chỗ còn bị trầy xước.
Tề Diệp khựng lại, mím môi nắm chặt tay, không thoải mái mà che đi những vết hằn đỏ.
Dù cậu đã che, Lưu Quang vẫn đoán được đó là vết hằn do lúc xách hành lý để lại.
Khi nãy ông đã cố ý chọn những món hành lý nặng hơn, không ngờ thiếu niên chỉ mới xách một chiếc vali nhỏ mà đã bị trầy xước, để lại vết hằn đỏ.
Đường Lê, vị thiếu gia thật sự sống trong nhung lụa thì da dày thịt chắc, còn Tề Diệp, cậu nhóc nghèo khó này lại thân thể mong manh.
Nghĩ vậy, Lưu Quang không khỏi cảm thán.
— Lẽ nào hai người này là thiếu gia thật và thiếu gia giả bị nhầm lẫn?
Ý nghĩ này thật hoang đường, nghĩ đến đây ông bật cười tự trêu mình.
Thấy tiếng cười, Tề Diệp ngẩng đầu nhìn ông đầy khó hiểu.
“Không có gì, chú chỉ nghĩ linh tinh, vui một chút thôi, cháu không cần để ý.”
Lưu Quang uống cạn chén trà, thấy không còn việc gì nữa thì đứng dậy gọi vào phòng trong.
“Tần cô em, nếu không còn gì thì tôi đi đây. Cô vừa chuyển tới cứ từ từ sắp xếp, tôi không làm phiền nữa.”
“Tôi ở căn phòng bên phải gần cổng, có gì cần giúp cứ gọi, là hàng xóm với nhau đừng khách sáo.”
Tần Uyển nghe thấy liền vội dắt Tề Minh – đã thay quần mới – ra tiễn ông, Tề Diệp cũng theo sau tiễn ông ra cổng.
"Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc truyện tại nơi mà bé mèo Bơ nhà chúng mình luôn được nhắc đến với tất cả yêu thương. Hy vọng những câu chuyện nơi đây mang lại cho bạn niềm vui, giống như cách Bơ mang lại niềm vui cho chúng mình!"
Sau khi ông rời đi, Tề Diệp mới nhíu mày, mở tay ra nhìn vết hằn đỏ trên đó.
“Anh ơi, tay anh bị đau sao? Để em đi lấy thuốc cho anh nhé.”
Đôi mắt Tề Minh vẫn còn đỏ sau trận khóc, khi thấy vết hằn trên tay anh, cậu liền vội vàng giơ tay lau nước mắt, chạy nhanh vào nhà lấy lọ thuốc mỡ.
Tề Diệp không chỉ yếu ớt mà còn dễ lưu lại vết, cũng rất nhạy cảm với đau đớn.
Một thân thể mong manh thực sự, chỉ cần va chạm nhẹ đã tím bầm, phải rất lâu mới lành.
Vừa rồi có Lưu Quang ở đó, cậu giữ thể diện, không muốn để lộ sự yếu đuối của mình trước mặt người khác.
Đợi đến khi Lưu Quang đi khuất, Tề Diệp mới mở tay ra xem kỹ vết thương.
Tần Uyển vừa trải xong giường, thấy Tề Minh vào lấy thuốc mỡ thì biết ngay Tề Diệp lại bị thương.
Bà dừng tay, đến bên cậu và quan sát kỹ bàn tay của cậu.
Đôi tay thiếu niên trắng nõn, thon dài, các khớp xương rõ ràng, đến cả móng tay cũng mang sắc hồng tự nhiên xinh đẹp.
Chỉ là trên đó có vài vết hằn đỏ, phá hỏng vẻ đẹp như ngọc ấy.
“Cũng may là không bị trầy xước, chảy máu.”
Tần Uyển thở phào, lấy một ít thuốc mỡ xanh nhạt, nhẹ nhàng bôi lên ngón tay cậu.
Bà không phải lần đầu thấy những vết hằn như thế này, chỉ cần Tề Diệp va chạm nhẹ hoặc bị người khác dùng chút sức đẩy, trên người cậu sẽ để lại dấu vết.
Nhưng lần này, không hiểu sao, khi nhìn vết đỏ ấy, bà lại nghĩ đến dáng vẻ ngạo mạn của Đường Lê lúc ở cổng sân.
“A Diệp này, mẹ nghe chú Lưu nói rằng con và Đường Lê học chung trường, cậu ấy cũng học ở Nhất Trung Nam Thành, còn là ‘trùm trường’ nữa, rất giỏi đánh nhau. Nhìn thái độ của cậu ta lúc nãy, mẹ thấy hình như cậu ấy không thích chúng ta lắm.”
“Mẹ thì không sao, chỉ là con học cùng trường với cậu ấy, nếu có chuyện gì, con nhớ nhẫn nhịn, đừng đối đầu trực diện…”
Tần Uyển trầm ngâm một lúc, từ từ đậy nắp lọ thuốc mỡ và đặt lên bàn.
“Nói chung, cẩn thận một chút vẫn hơn. Con mong manh thế này, xách hành lý thôi mà cũng bị thương rồi.”
“Mẹ sợ cậu ấy đấm con một cái là… toi luôn.”
“…”
Nhận xét Box