Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 25

Nữ Giả Nam Trang Sau Khi Tôi Có Được Kịch Bản Nam Chính - Chapter 25

 Chương 25: "Hừ"

Đây là lần đầu tiên Đường Lê và Tề Diệp ở cạnh nhau mà không cãi vã.

Trước đây, khi còn ở khu tập thể, hai người như nước với lửa, nếu không có bà Tăng Quế Lan ở đó, đến chào hỏi nhau cũng không có, nói chi đến việc cùng nhau ăn cơm.

Cũng chính vì vậy, khi Đường Lê rủ Tề Diệp đi ăn trưa, cả Trương Hiểu Hổ lẫn Cẩu Tầm đều ngạc nhiên.

Ba người vốn đi cùng nhau, giờ lại có thêm một người "ngoài," Đường Lê không thấy có vấn đề gì, còn Tề Diệp vốn là người ít nói nên cũng không để tâm.

Chỉ có Trương Hiểu Hổ và Cẩu Tầm là cảm thấy bối rối.

Đến nhà ăn, cả hai nhanh chóng cầm thẻ đi lấy cơm.

Một phần là vì kẹt giữa hai người kia khiến họ thấy không thoải mái, phần nữa là họ nghĩ Đường Lê có ý với Tề Diệp, nên tốt nhất nên tránh đi để không làm phiền.

Sau khi lấy cơm cho Đường Lê và Tề Diệp, cả hai liền chọn một bàn trống gần đó để ngồi ăn.

Đường Lê nhíu mày, nhìn về phía hai người với vẻ khó hiểu.

Cẩu Tầm hướng về phía cô làm một động tác cổ vũ, sau đó lại tiếp tục cắm cúi ăn cơm, không ngẩng đầu nhìn sang nữa.

“Lạ lùng thật…”

Đường Lê lẩm bẩm một câu, rồi ngẩng lên nhìn Tề Diệp đang ngồi đối diện.

Lúc nãy, cô để Cẩu Tầm dùng thẻ của mình để lấy cơm, Tề Diệp còn chưa kịp phản ứng thì họ đã lấy xong theo tiêu chuẩn hàng ngày của cô: hai món mặn, hai món rau, khá xa xỉ.

Tề Diệp mím nhẹ môi, không vội động đũa.

"Chân thành cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà! Bé mèo Bơ rất vui khi biết bạn đã đồng hành cùng chúng mình qua từng chương truyện."

“Đường Lê, tôi đồng ý ăn cơm cùng cậu, nhưng không có nghĩa là để cậu mời cơm.”

Đường Lê không ngờ cậu ta đến giờ vẫn còn bận tâm chuyện này. Chỉ là một bữa cơm thôi, có đáng phải phân biệt rõ ràng như vậy không?

Cô vừa định phản bác, nhưng chợt nhớ mình đã hứa với cậu sẽ cố gắng nói chuyện tử tế.

Nghĩ đến đây, hình ảnh cổ tay trắng muốt của Tề Diệp với vết đỏ hằn lại hiện lên trong đầu cô, khiến cô càng thêm áy náy.

“… Bù đắp.”

“Gì cơ?”

“Tôi nói, chuyện tôi làm cậu bị thương, coi như bù đắp bằng cách mời cậu một bữa, được không?”

Cô có chút khó chịu, giọng nói không kiềm được mà cao lên.

Tề Diệp hơi sững người. Cậu ngẩng lên, nhìn thiếu niên đối diện đang tỏ vẻ bực bội.

–– Cậu không ngờ từ "bù đắp" lại có thể thốt ra từ miệng Đường Lê.

Một lúc lâu sau, thấy Tề Diệp chỉ im lặng nhìn mình mà không nói gì, Đường Lê nghĩ rằng có lẽ giọng điệu vừa rồi đã khiến cậu sợ.

Cô ngừng lại một chút, cũng không đợi cậu trả lời, đứng dậy đi về phía quầy phục vụ.

Tề Diệp dõi theo cô, lát sau thấy cô quay lại, mang theo hai bát canh.

Cô đặt một bát xuống trước mặt cậu, rồi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu, chờ phản ứng.

Ánh mắt Tề Diệp khẽ lay động. Đột nhiên, cậu nhận ra người trước mặt không khó gần như mình nghĩ.

Cô chỉ hơi vụng về, tính tình nóng nảy một chút, nhưng lại có một sự dịu dàng mà ít ai sở hữu.

Thậm chí, cô còn có chút đáng yêu.

Như vừa rồi.

Cô nghĩ rằng cậu giận, nhưng vì không quen hạ giọng xin lỗi nên đã chọn cách đi lấy canh cho cậu.

Hành động này với người khác có lẽ chẳng đáng gì, nhưng với Đường Lê, đó đã là mức độ nhượng bộ lớn nhất mà cô có thể làm.

Cảm giác bực bội vì túi kẹo lúc trước trong lòng cậu đột nhiên tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm không thể tả.

“Cảm ơn.”

Cậu nói lời cảm ơn với giọng điệu dịu dàng, sau đó mới cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm.

Tề Diệp ăn rất từ tốn, từng miếng nhỏ, nhai kỹ nuốt chậm.

Cộng thêm ngoại hình nổi bật, dáng vẻ lặng lẽ ngồi ăn của cậu trông như một bức tranh, chỉ nhìn thôi cũng thấy dễ chịu.

Nhưng khung cảnh đẹp đẽ ấy không kéo dài được lâu, vì thức ăn mà Cẩu Tầm chuẩn bị cho cậu đều theo khẩu vị của Đường Lê, chủ yếu là món cay.

--- 

Món gà xào cay, cá hấp cay… món nào cũng cay nồng.

Ban đầu Tề Diệp còn ăn được, nhưng càng ăn, gương mặt cậu, cùng cả phần cổ, đều dần dần đỏ ửng.

Không chỉ vậy, trán cậu cũng bắt đầu rịn mồ hôi, làm mái tóc phía trước bị ướt sũng.

Cậu không chịu nổi vị cay nữa, theo bản năng cầm lấy bát canh bên cạnh định uống một ngụm để giảm cay.

Nhưng bát canh còn nóng, -+-Truyện Nhà Bơ -+- vừa chạm vào môi, hơi nóng làm cậu lập tức đỏ mắt, không kiềm được mà bật ra một tiếng rên khe khẽ từ kẽ răng.

Nghe thấy âm thanh đầy mơ hồ đó, động tác của Đường Lê khựng lại, cô ngước mắt nhìn sang.

Cô liếc qua đôi môi đỏ au của Tề Diệp, không rõ là do cay hay bị bỏng. Ánh mắt cô di chuyển lên phía trên, đối diện với đôi mắt ướt át, hơi mờ hơi nước của cậu.

Chết tiệt, đúng là muốn lấy mạng người mà.

Đường Lê thầm mắng trong lòng không biết bao nhiêu lần "đồ yêu tinh," nhưng bên ngoài lại giữ vẻ mặt thản nhiên, không để lộ chút cảm xúc nào.

“Cậu chờ đây, tôi qua chỗ máy bán hàng tự động mua hộp sữa cho cậu.”

Nói rồi, cô không chờ Tề Diệp kịp phản ứng, quay người đi luôn.

Máy bán hàng tự động đặt ngay gần cửa nhà ăn, chỉ cần đi vài bước là đến.

Khi Đường Lê quay lại với hộp sữa, Tề Diệp đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng khóe mắt vẫn đỏ, trông như vừa khóc xong.

“Chậc, đã ăn không được cay thì sao không nói trước? Làm màu chỉ chuốc khổ vào thân.”

Vừa càu nhàu, cô vừa đưa hộp sữa cho cậu.

Biết mình đã gây phiền phức, Tề Diệp có chút áy náy, không phản bác lại. Cậu chỉ nhỏ giọng nói một câu cảm ơn, rồi không nói thêm gì nữa.

Đường Lê bên này đã ăn gần xong. Cô cúi đầu nhìn đĩa thức ăn của Tề Diệp, gần như không đụng đũa, hoàn toàn trái ngược với đĩa sạch bóng trước mặt cô.

“Cậu ăn ít vậy mà no rồi à?”

“Nếu vì quá cay không ăn được, tôi có thể đi lấy lại cho cậu một phần thanh đạm hơn.”

Lông mi Tề Diệp khẽ động, sắc đỏ trên mặt vẫn chưa tan, trông như được phủ một lớp phấn hồng nhạt.

Thật ra cậu vốn không đói lắm, lại thêm vị cay làm dạ dày nóng rát, càng khó chịu hơn.

“Không cần phiền đâu, tôi ăn đủ rồi.”

Cậu ép xuống cảm giác khó chịu trong bụng, nhẹ nhàng đáp.

Đường Lê không chú ý đến sự bất thường của cậu. Với cô, sức khỏe của Tề Diệp vốn không tốt, sắc mặt có phần nhợt nhạt là chuyện thường.

Nghe cậu nói đã ăn xong, cô đứng dậy, tiện tay cầm luôn đĩa của cả hai đi đổ thức ăn thừa.

Khi quay lại, Tề Diệp vẫn ngồi đó, tay cầm hộp sữa, chậm rãi uống từng ngụm nhỏ.

Uống sữa vốn chẳng có gì, nhưng môi cậu lại quá đỏ, sữa lại quá trắng.

Trên đôi môi ấy không tránh được để lại chút màu trắng của sữa, trông khiến người ta không khỏi nghĩ xa.

“Cậu…”

Nghe thấy tiếng Đường Lê, Tề Diệp theo bản năng ngước mắt nhìn lên.

Từ góc độ này mà nhìn lên, đúng là… muốn lấy mạng.

Đôi mắt cậu đỏ hoe, khóe mắt ướt át, đến cả chóp mũi cũng nhuốm sắc hồng, trông không khác gì vừa bị ai đó bắt nạt.

“Làm sao vậy?”

“… Không, chỉ là cậu uống sữa có thể nhanh lên được không? Một hộp sữa mà cậu uống mãi không xong.”

Tề Diệp không hiểu sao Đường Lê lại đột nhiên trở nên bực bội như vậy, động tác cắn ống hút của cậu khựng lại.

“Xin lỗi, môi và lưỡi tôi tê hết rồi, có lẽ uống hơi chậm.”

“Nếu cậu có việc gấp thì cứ đi trước, tôi muốn ngồi lại nghỉ một lát.”

Giờ nghỉ trưa thì làm gì mà gấp được?

Đường Lê nghĩ vậy, kéo ghế ngồi xuống lại, lấy điện thoại ra, định chơi một ván game để giết thời gian.

Thấy cô lấy điện thoại ra, ánh mắt Tề Diệp thoáng lóe lên, lúc này mới nhớ đến cuộc điện thoại nhận được ở phòng y tế trước đó. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

“Đường Lê, lúc ở phòng y tế, anh trai cậu có gọi đến…”

“Thấy anh ấy gọi nhiều quá nên tôi đã bắt máy. Xin lỗi.”

“Chuyện này có gì mà phải xin lỗi?”

Đường Lê không để tâm chuyện cậu nhận cuộc gọi, nhưng nghe nói đó là anh trai mình, cô ngừng lại.

“À, đúng rồi, anh ấy gọi có chuyện gì? Có phải đổi ý không đến trường để giúp tôi xử lý ‘người hói’ nữa rồi?”

“Không, anh ấy bảo là có một cuộc họp nên sẽ đến trễ một chút.”

“Vậy thì được, miễn là anh ấy đến được.”

Đường Lê thở phào nhẹ nhõm.

Cô chỉ sợ anh trai không đến được, rồi thầy giáo phụ trách lại gọi điện thẳng cho bố mẹ mình, lúc đó thì phiền lắm.

Cô vừa nói vừa chuẩn bị chơi game tiếp, nhưng phát hiện Tề Diệp vẫn đang nhìn mình, vẻ như còn điều muốn nói.

Đường Lê nhướn mày, giọng điệu hơi mất kiên nhẫn.

“Còn chuyện gì nữa?”

Ánh mắt Tề Diệp thoáng động. Màu đỏ trên mặt cậu đã dần tan, nhưng làn da trắng nõn vẫn lộ vẻ yếu ớt, như thể bệnh tật lúc nào cũng bủa vây.

Họ ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, ánh nắng chiếu lên người cậu, làm cả cơ thể như trở nên trong suốt, mong manh đến mức tưởng chạm nhẹ cũng vỡ.

Cậu cân nhắc một lát, sau đó khẽ nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng:

“Đường Lê, lần trước cảm ơn cậu đã đưa tôi đến phòng y tế khi tôi ngất…”

Tề Diệp chỉ vừa nói được một nửa, điện thoại của Đường Lê bất chợt rung lên.

Cô vừa bắt đầu game, định tắt đi, nhưng nhìn thấy tên người gọi là Ninh Đệ, cuối cùng vẫn bấm nghe.

“Ninh ca?”

Nghe giọng nói quen thuộc từ đầu dây bên kia, người đàn ông rõ ràng thở phào.

“Tiểu Lê à, anh muốn báo với em, hôm nay anh có một cuộc họp nên sẽ đến trễ một chút…”

“À chuyện đó à, Tề Diệp đã nói với em rồi. Không sao, miễn anh đến được là được, không vấn đề gì đâu.”

Giọng nói dịu dàng bên kia phút trước còn êm như gió xuân, nghe đến tên “Tề Diệp,” lập tức lạnh băng.

“Vừa nãy? Tên nhóc đó vẫn ở cùng em?”

Đường Lê không hiểu sao anh trai lại có phản ứng như vậy, cô chớp mắt, nhìn về phía Tề Diệp vẫn đang ngoan ngoãn ngồi đối diện, uống sữa.

Cậu nhóc đang uống sữa thì vô tình để lại một ít sữa trắng nơi khóe môi. Ngay khi Đường Lê nhìn qua, cậu liếm nhẹ môi bằng đầu lưỡi.

Màu trắng tuyết trên sắc đỏ của môi cậu, tựa như tuyết đọng trên hoa mai, đẹp đến khó tả.

“… Ừm, cậu ấy đang ngồi đối diện em.”

Đường Lê vì hình ảnh vừa thấy mà hơi ngẩn người, chậm nửa nhịp mới trả lời.

Nhưng sự ngập ngừng này, trong mắt Ninh Đệ, chẳng khác gì "có tật giật mình."

“Hừ.”

“Tốt lắm, còn cùng nhau ăn trưa cơ đấy. :)”

“???”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box