Do có chút sợ hãi khi ở trong không gian kín, Tề Diệp tắm rất nhanh, chỉ rửa qua loa một chút rồi vội bước ra ngoài.
Việc đầu tiên cậu ta làm sau khi ra ngoài là tìm Đường Lê. Nhìn thấy Đường Lê đang ngồi ở ghế bên ngoài, chân gác chéo, tập trung chơi game trên điện thoại, Tề Diệp mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghe tiếng bước chân, Đường Lê hơi ngước mắt nhìn về phía cửa.
Cô thấy cậu thiếu niên tóc vẫn còn ướt, vài giọt nước chảy từ đuôi tóc xuống cổ, cuối cùng biến mất dưới lớp áo.
"Chẳng lẽ cậu cứ thế này mà ra ngoài sao?"
Đường Lê nhíu mày, đặt điện thoại xuống, tiện tay lấy một chiếc khăn lông khô màu xanh nhạt từ trong chậu rồi ném qua.
"Lấy mà lau đầu đi. Ở phía hành lang, trước cửa phòng vệ sinh có máy sấy tóc, qua đó sấy đi, kẻo bị cảm lạnh."
Tề Diệp đón lấy chiếc khăn lông.
Ngón tay của cậu vẫn còn lạnh, phải một lúc sau mới ấm lên được đôi chút.
Thấy Tề Diệp ngoan ngoãn gật đầu, Đường Lê mới cầm lấy chậu đồ, quay người đi vào bên trong.
Đường Lê vừa đi được vài bước đã phát hiện Tề Diệp vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
“Làm sao thế? Cậu để quên gì trong đó à?” Đường Lê quay đầu hỏi.
“Không có.” Tề Diệp lắc đầu, ngập ngừng nói thêm: “...Chỉ là trong đó tối lắm, cậu cẩn thận chút.”
Cậu nói câu này hoàn toàn không có ý gì khác.
Tề Diệp biết Đường Lê không sợ bóng tối, nhưng chỉ cần nghĩ đến không khí ngột ngạt, áp lực trong căn phòng kín kia là cậu lại cảm thấy khó chịu, trong lòng bất giác lo lắng cho đối phương.
Nếu là người khác nói như vậy, có lẽ Đường Lê đã trợn mắt, thậm chí buông vài lời châm chọc cho rằng đối phương lo xa quá mức.
Nhưng lần này, cô hơi nheo mắt, chú ý đến sắc mặt tái nhợt của Tề Diệp.
Bỗng chốc, Đường Lê nhớ lại lần trước khi đi trên con đường tối, cậu cũng không yên lòng, nói mình bị quáng gà.
Nhưng người có mắt cũng nhìn ra, cậu thật ra rất sợ bóng tối.
Kết hợp với tình huống hiện tại, Đường Lê liền đoán ra ngay.
“Tề Diệp, lần sau cậu có thể thẳng thắn một chút được không? Nếu cậu sợ thì cứ nói với tôi, có gì mà phải ngại?”
Tề Diệp không ngờ Đường Lê lại nhận ra điều này.
Cậu bất giác siết chặt chiếc khăn lông trong tay, hàng mi dài và rậm khẽ rung, che đi cảm xúc trong đôi mắt.
“...Tôi sợ làm phiền cậu.”
“haizz, phiền gì chứ? Chẳng phải chỉ có vài bước đường thôi sao? Nếu tôi thực sự sợ phiền phức thì đã chẳng đưa cậu tới đây rồi.”
Không biết câu nói đó đã chạm đến điều gì trong lòng Tề Diệp, cậu ngẩng lên nhìn Đường Lê, ánh mắt đỏ rực, nơi khóe mắt cũng dường như nóng lên.
“Tôi không muốn lúc nào cũng phải dựa dẫm vào cậu.”
“Tôi sợ… một ngày nào đó cậu sẽ chán ghét…”
“Chán ghét tôi.” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Đường Lê há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi. Cô không hiểu sao chuyện này lại liên quan đến việc có chán ghét hay không.
Đối với cô, đây chỉ là nhiệm vụ. Nếu Tề Diệp gặp chuyện gì, người đầu tiên gặp rắc rối chẳng phải là cô sao?
À, nhưng điều này thì Tề Diệp không biết.
Có lẽ trong suy nghĩ của Tề Diệp, việc cứ mãi phiền đến cô sẽ khiến cậu cảm thấy bản thân thật vô dụng.
Nhận ra điều này, Đường Lê đưa tay gãi gãi má, trong khi cậu thiếu niên trước mặt vẫn nhìn chằm chằm vào cô.
Cô thở dài, hiếm khi tỏ ra bất lực như vậy.
“Không phải, tôi chưa từng cảm thấy chuyện này phiền phức.”
“Cậu xem Chu Bắc Thần đấy, dù bây giờ cậu ta đã biết điều hơn rất nhiều, nhưng trước kia chẳng phải cũng làm đủ chuyện vớ vẩn hay sao? Tôi cũng chẳng thấy cậu ta thế nào, vẫn đối xử bình thường thôi. Hơn nữa, bạn bè thì bình đẳng, nên Tề Diệp, cậu không cần phải cẩn trọng như vậy đâu. Có gì thì cứ nói thẳng…”
Nhưng Tề Diệp chẳng nghe lọt những lời sau đó, sự chú ý của cậu dừng lại ở phần đầu, khi cô nhắc đến Chu Bắc Thần.
Cậu mím chặt đôi môi mỏng, bàn tay buông thõng hai bên cũng bất giác siết chặt.
“Được thôi, vậy tôi nói thẳng đây.”
Cậu tiến lên một bước, dừng lại cách Đường Lê chỉ nửa bước chân.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần cúi đầu là trán của hai người gần như chạm nhau, hơi thở của cậu rõ ràng đến mức khiến cô cảm nhận được.
Tề Diệp cúi thấp ánh mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo và sáng ngời của Đường Lê.
“Đường Lê, Chu Bắc Thần không tốt.”
“Cậu ta không xứng làm bạn của cậu, cậu có thể đừng quá thân thiết với cậu ta không?”
Câu này trước đây Tề Diệp cũng từng nói, khi đó Đường Lê chỉ coi là cậu đang bực tức nên buột miệng nói ra.
Nhưng giờ đây, Tề Diệp lại lặp lại những lời này, khiến Đường Lê cảm thấy không vui.
“Tề Diệp, thật ra Chu Bắc Thần là người tốt. Nếu cậu vẫn để tâm chuyện trước kia, lát nữa tôi sẽ bảo cậu ta qua xin lỗi cậu.”
“Nhưng những lời như thế này, lần sau cậu đừng nói nữa.”
Đường Lê giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong ánh mắt lại thoáng hiện chút lạnh lùng.
" | Tôi không thích. | "
Đây là lần đầu tiên Đường Lê dùng giọng điệu lạnh nhạt như vậy để nói chuyện với Tề Diệp.
Ánh mắt cậu co rút, cả người như bị đông cứng, không thể cử động.
Tề Diệp cảm thấy mình như đang ở trong hầm băng, đến cả hít thở cũng khó khăn.
Cậu vốn định nói cho Đường Lê biết rằng Chu Bắc Thần đã có bạn gái mà vẫn còn muốn ve vãn cô. Cậu ta không tốt, muốn bắt cá hai tay.
"Mỗi ngày, bé mèo Bơ đều ngồi canh để kiểm tra xem bạn đọc có quay lại với truyện nhà không. Cảm ơn vì đã khiến Bơ hạnh phúc như vậy!"
Nhưng những lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng bởi câu "tôi không thích" của Đường Lê. Nó như một chiếc xương cá mắc kẹt, đau đớn khôn cùng.
Tề Diệp không nói gì thêm.
Cậu cúi đầu, cố giấu đi cảm xúc, nhưng nét buồn bã trên khuôn mặt vẫn hiện rõ, khó mà bỏ qua.
“...Vậy…”
“Được, sau này tôi sẽ không nói nữa.”
Cậu cầm chiếc khăn lông trong tay, nhẹ nhàng đưa lại cho Đường Lê.
“Tôi đi sấy tóc.”
Nói rồi, Tề Diệp quay người rời đi. Tóc cậu vẫn còn ướt, nước nhỏ giọt thấm ướt cả một vùng trên áo.
Đường Lê đứng yên tại chỗ một lúc lâu, nhìn bóng lưng đầy cô đơn của cậu thiếu niên, rồi lại cúi xuống nhìn chiếc khăn khô ráo trong tay.
| 【…Mình nói sai gì sao?】 |
| 【Theo quan sát của tôi, có vẻ không.】 |
Hệ thống theo thói quen lại mở bảng trạng thái của Tề Diệp ra. Nhìn thấy chỉ số tâm trạng của cậu, hệ thống không khỏi hít một hơi lạnh.
| 【"Lòng như tro tàn"???!!!】 |
| 【Giao!!! Ký chủ, cô đã làm gì thế này? Chỉ số tâm trạng của cậu ta sao lại thấp đến mức này?】 |
Không trách hệ thống kinh ngạc, bởi "lòng như tro tàn" thường chỉ xuất hiện khi nữ chính của một câu chuyện ngược bị nam chính hành hạ đến mức tuyệt vọng.
Chỉ mới nói vài câu, làm thế nào mà lại đến mức này?
Ngay cả Đường Lê cũng nghẹn họng khi thấy cụm từ đó.
| Chết tiệt, đây là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ cô phải chiều theo ý Tề Diệp, cậu ta thích ai thì cô cũng phải thích người đó, cậu ta ghét ai thì cô cũng phải ghét người đó, không được phép phản đối chút nào à? |
| Thật nực cười, đây chính là ý chí của thế giới sao? Chết tiệt, vô lý quá mức! |
Cô không biết rằng, tâm trạng của Tề Diệp sụt giảm không phải vì lý do phức tạp nào khác, mà chỉ đơn giản là vì cô đã lên tiếng bảo vệ Chu Bắc Thần.
Có lẽ do vừa tới kỳ kinh nguyệt, thêm vào đó tính khí vốn đã không mấy tốt đẹp, Đường Lê bực bội vò đầu, nét mặt trở nên khó coi hơn.
| 【Hệ thống, việc cậu ta không thích Chu Bắc Thần có ảnh hưởng gì đến tôi không? Nếu cậu ta muốn tôi giữ khoảng cách với Chu Bắc Thần, tôi cũng phải nghe theo sao? Tôi có bị ảnh hưởng bởi ý thức của cậu ta không?】 |
| 【Hệ thống trả lời】: |
| 【Không đâu. Nhưng tốt nhất cô nên tránh xa những người mà nhân vật chính không thích, để khỏi bị vạ lây.】 |
Nghe vậy, Đường Lê nhếch miệng, khẽ cười lạnh.
| 【Tôi thì cứ không đấy.】 |
Tính cách Đường Lê vốn bướng bỉnh, mềm mỏng thì còn nghe, cứng rắn là không chịu.
Nếu có thể đưa ra lý do hợp lý, cô sẽ cân nhắc, suy xét rồi quyết định, thậm chí có thể nhượng bộ một chút.
Nhưng nếu chẳng có lý do nào rõ ràng, mà chỉ là những điều cô cho rằng vô lý hay phi đạo đức, cô tuyệt đối không chấp nhận.
Cô cảm thấy bản thân đã nhẫn nhịn Tề Diệp rất nhiều. Không chỉ vì cậu ta là nhân vật chính, mà còn vì cô thật sự coi cậu là bạn.
Chính vì điều này, khi Tề Diệp đột nhiên yêu cầu cô phải tránh xa Chu Bắc Thần, trong lòng cô lại càng khó chịu hơn.
| chời..., còn bảo là bạn bè của tôi. |
| Cái này không được, cái kia cũng không xong, đây mà gọi là bạn bè à? |
Rõ ràng, suy nghĩ của hai người một lần nữa không gặp nhau.
Tề Diệp đơn thuần là buồn bã, còn Đường Lê thì thật sự tức giận.
---
Sau khi sấy tóc xong, Tề Diệp bước ra thì Đường Lê cũng vừa từ bên trong đi ra.
Cậu đã điều chỉnh lại cảm xúc, cố gắng tỏ ra bình thường.
Dẫu sao, cậu và Đường Lê quen nhau chưa đầy một tháng, không thể hấp tấp được.
Chuyện của Chu Bắc Thần cũng không thể vội vàng.
Nhìn thái độ bảo vệ của Đường Lê lúc nãy, Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com Tề Diệp nhận ra, ngay cả khi cậu nói ra chuyện Chu Bắc Thần bắt cá hai tay, có lẽ cô cũng chẳng tin.
Dù lòng đầy bất mãn, Tề Diệp vẫn cố đè nén cảm xúc trong lòng.
Trong phòng vệ sinh có gương, cậu liếc nhìn vào đó, nhận ra viền mắt mình vẫn còn đỏ.
Bàn tay đặt trên bồn rửa siết chặt đến mức nổi gân xanh, đầu ngón tay trắng bệch.
Cậu hít sâu một hơi, nhưng trong khoảnh khắc ánh mắt lướt qua, cậu thấy Đường Lê đang tiến lại gần.
Tề Diệp chớp mắt, định mở miệng nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, cậu lại câm nín.
Khi ánh mắt Đường Lê lướt qua cậu, cô chỉ khẽ gật đầu, rồi bước thẳng về phía trước, không đợi cậu.
Cảm giác bị phớt lờ như thế, khiến trái tim Tề Diệp siết chặt, từng đợt đau nhói dâng lên.
Chu Bắc Thần nghe được lời khen của Đường Lê, không kìm được mà nở một nụ cười tươi. Khi cậu cười, lộ ra chiếc răng khểnh, trông vừa đáng yêu vừa có phần tinh nghịch.
Cậu định nói thêm gì đó thì ánh mắt vô tình lướt qua, thấy Tề Diệp đang đứng cách đó không xa, phía sau Đường Lê.
Lại là ánh mắt đó.
Băng giá, đầy địch ý, khiến Chu Bắc Thần không khỏi cảm thấy khó chịu.
“Tch, sao cậu ta lại nhìn tôi như thế nữa?”
“Rõ ràng là cậu ta cố tình kích tôi ra tay trước. Tôi còn chưa tính sổ với cậu ta, mà giờ cậu ta lại nhìn tôi như thể tôi có lỗi vậy?”
Nghe vậy, Đường Lê nhíu mày, quay lại nhìn Chu Bắc Thần với vẻ nghi ngờ.
“Cậu vừa nói gì? Gì mà cậu ta kích cậu để cậu phải ra tay?”
“Chuyện lần trước, khi cậu đến trường thể thao mua kẹo ấy. Ban đầu tôi chỉ định dọa cậu ta một chút, không hề muốn động tay động chân. Nhưng cậu ta…”
Chu Bắc Thần nói được một nửa thì ngừng lại, vì nhận ra sắc mặt của Đường Lê đột nhiên trầm xuống. Cậu theo bản năng im bặt.
Thật ra chuyện này, trước đây cậu cũng định nói với Đường Lê. Nhưng sau khi biết Đường Lê và Tề Diệp chỉ là bạn bè bình thường, không có gì đặc biệt, cậu cho rằng chẳng đáng để nhắc tới nữa.
Không ngờ lần này tiện miệng nhắc lại, phản ứng của Đường Lê lại lớn đến thế.
“À... thật ra cũng không có gì đâu. Tôi cũng có lỗi, cậu đừng làm vẻ mặt đó, nhìn đáng sợ lắm...”
“Đúng, cậu có lỗi, cậu đã ra tay.”
Đường Lê nói, đồng thời quay đầu liếc nhìn về phía Tề Diệp.
Ánh mắt lạnh lẽo của cậu thiếu niên vẫn chưa tan đi, và đúng lúc đó bắt gặp ánh nhìn của Đường Lê.
Tề Diệp bối rối, vội vàng cúi đầu để tránh ánh mắt của cô. Nhưng qua khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu vẫn kịp nhìn thấy sự lạnh nhạt trong ánh mắt của Đường Lê.
Cậu cắn môi, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn ngẩng đầu lên nhìn cô.
Đôi mắt cậu vẫn đỏ, hàng mi như vương chút nước, khẽ rung động.
Rõ ràng là lỗi của cậu ta, nhưng khi ánh mắt hai người chạm nhau, biểu cảm của Tề Diệp lại giống như người bị Đường Lê bắt nạt.
Nhìn cảnh đó, Đường Lê vừa bực mình vừa buồn cười.
| Đúng là đồ vô tâm. |
| Tôi còn che chở cậu như thế, mà cậu dám lừa tôi sao? |
Nhận xét Box