Tề Diệp không phải là người ngốc. Ngay từ khi nhận cuộc gọi đầu tiên, anh đã nhận ra Ninh Địch không ưa mình. Trên xe vừa rồi, bầu không khí u ám lại càng rõ rệt hơn.
Tề Diệp cảm thấy khó hiểu.
Anh không thích Chu Bắc Thần, bởi ít nhất còn có lý do. Anh không muốn Đường Lê bị người thô lỗ và bá đạo như thế làm hư hỏng. Dù đối phương mang tâm tư gì với cô, việc anh hy vọng cô giữ khoảng cách cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng tại sao Ninh Địch lại muốn anh tránh xa Đường Lê?
Có phải thật sự lo lắng cho cậu không?
Trong suy nghĩ của Tề Diệp, điều này không hẳn.
Dù lời giải thích của Ninh Địch có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng Tề Diệp biết, tất cả chỉ là cái cớ danh chính ngôn thuận mà thôi.
Như trên xe khi nãy chẳng hạn, Ninh Địch không nói bất kỳ điều gì khó chịu, chỉ lặng lẽ cầm hộp sữa bò, ngồi yên phía sau.
Theo lý mà nói, Tề Diệp đã bị thương ở đầu hai lần. Đường Lê cũng đã nhắc anh nên lái xe cẩn thận hơn.
Nhưng Ninh Địch không hề để ý.
Dù anh không cố ý tăng tốc hay làm gì quá đáng, nhưng cũng không hề bận tâm đến cảm xúc của Tề Diệp.
Tề Diệp có thể cảm nhận rõ ràng:
― Ninh Địch không thích cậu.
Nghĩ đến đây, đôi môi mỏng của cậu khẽ mím lại. Vì bị thương, ý thức của cậu giờ đây cũng mơ hồ, không còn tỉnh táo hoàn toàn.
Lúc trước, khi còn ở cùng Đường Lê và Ninh Địch, cậu cố gắng giữ tỉnh táo, nhưng giờ về đến nhà, cảm giác như trút bỏ được mọi gánh nặng, tất cả lớp ngụy trang đều rơi xuống.
Tề Diệp thậm chí chẳng còn sức để đi vào phòng ngủ. Vừa bước vào nhà, cậu khẽ nghiêng người, nằm xuống sofa.
Có lẽ vì hôm nay quá mệt mỏi, chỉ vừa nằm xuống, cậu đã chìm vào giấc ngủ nông.
Trong lúc ý thức mơ hồ, cậu dường như mơ một giấc mơ.
Chiếc sofa mềm mại như những con sóng mùa hè, ấm áp và nhẹ nhàng, từng đợt một đẩy cậu, bao bọc cậu trong sự dịu dàng.
Lông mày Tề Diệp dần giãn ra, đôi lông mi dài khẽ rung. cậu vừa định giơ tay ra để cảm nhận "nước biển" ấm áp đang bao lấy mình, cảm nhận dòng chảy len qua đầu ngón tay.
Nhưng khi bàn tay vừa đưa ra, "nước biển" đột nhiên bốc hơi, hóa thành những làn sương mờ ảo.
cậu cố gắng mở mắt để nhìn rõ hơn, nhưng không thể thấy rõ xung quanh.
Có gì đó phía sau đang đẩy cậu tiến lên phía trước, cậu thử vươn tay vén làn mây mù trước mặt.
Giữa những dãy núi xanh mờ ảo, cậu nghe thấy tiếng nước suối róc rách chảy qua. Tiếng thác nước rơi xuống vang vọng, trong trẻo như tiếng nhạc.
"Chú mèo Bơ đáng yêu nhà mình vẫn luôn nằm cạnh bàn phím mỗi khi chúng mình soạn truyện. Cảm ơn bạn đã yêu thương và đồng hành tại nơi mà những câu chuyện luôn được viết bằng cả trái tim."
Ngước mắt nhìn lên, trong làn sương mỏng, một vầng trăng sáng treo lơ lửng, ánh sáng trắng tinh khiết phủ lên khắp mặt nước.
Ánh trăng rơi xuống, lấp lánh như những mảnh bạc vỡ tan trên mặt hồ.
Tề Diệp cảm thấy lòng mình xao động, vô thức muốn tiến gần hơn để nhìn rõ.
Giữa dòng suối, một bàn tay trắng muốt vươn ra về phía cậu, ngón tay khẽ động, nhẹ nhàng chạm vào vạt áo cậu.
Tề Diệp giật mình, nhận ra người đó muốn kéo mình lại gần, liền hoảng hốt rụt người lùi về sau.
Bàn tay kia nhận thấy động tác của cậu, không tiếp tục tiến tới nữa. Dưới ánh trăng, mặt nước sáng trong như gương, bàn tay mảnh khảnh tựa ngọc.
cậu mơ hồ cảm thấy bàn tay này quen thuộc, dường như cậu đã từng chạm vào nó trước đây.
Ngần ngừ một lúc, Tề Diệp hít sâu một hơi, thử thăm dò tiến lên, muốn đưa tay ra đáp lại.
Mười centimet, năm centimet, ba centimet...
Cuối cùng, khi bàn tay cậu chạm vào, cảm giác mềm mại, ấm áp quen thuộc đến mức làm cậu sợ hãi, giật mình tỉnh dậy.
---
--"Anh... Anh làm sao thế?"--
Tề Minh đang ngồi gần đó, cầm một cuốn tập nhỏ làm bài tập nhìn hình đếm số mà giáo viên giao về nhà.
Vừa rồi khi thấy Tề Diệp trở về, sắc mặt không được tốt, cậu đã lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người anh, để anh nghỉ ngơi.
Nhưng chỉ mới làm được hai bài, cậu đã nghe thấy động tĩnh từ phía sofa.
Quay đầu lại, cậu thấy Tề Diệp vốn đang nằm nghỉ trên sofa, bỗng nhiên bật dậy.
Trán cậu lấm tấm mồ hôi, làn da tái nhợt hiện lên chút đỏ ửng khác thường. Từ gò má, màu đỏ ấy chậm rãi lan xuống cổ, thậm chí đến ngực cũng phập phồng theo nhịp thở gấp gáp.
Một lúc sau, cảm giác kỳ lạ trong lòng cậu mới dần dịu xuống.
--"Anh? Anh đừng dọa em..."--
Tề Minh hoảng hốt đặt tập xuống, đôi chân ngắn chạy đến bên cậu, tay nắm chặt tay áo của cậu, đôi mắt đầy lo lắng nhìn cậu.
Ánh mắt Tề Diệp lóe lên. Nghe thấy giọng cậu em trai, cậu dần hoàn hồn, gượng nở một nụ cười.
--"Không sao, anh chỉ mơ thấy ác mộng thôi."--
cậu chỉ nói qua loa, không muốn kể thêm. Khi Tề Minh định hỏi tiếp, cậu đã nhanh chóng cắt ngang.
--"Em làm xong bài tập chưa? Nếu có gì không hiểu thì hỏi anh, đừng có như lần trước lại cắn bút."--
--"Chưa... Nhưng em không muốn làm phiền anh. Mỗi ngày anh đã vất vả lắm rồi, em muốn tự làm."--
Tề Minh đỏ mặt, nghĩ đến việc bị cậu bắt gặp mình cắn bút, lại cảm thấy xấu hổ.
--"À, đúng rồi, anh ơi, anh vẫn chưa uống thuốc hôm nay. Trước khi đi, mẹ đã dặn em nhớ nhắc anh uống thuốc. Để em đi hâm nóng, anh uống xong rồi nghỉ ngơi tiếp nhé..."--
Cậu nói xong liền chạy về phía bếp, nhưng Tề Diệp nhìn theo không nhịn được bật cười.
Dù đang đau, cậu vẫn cố đứng dậy, kéo cậu nhóc lại bên mình, không để cậu vào bếp.
"Em là cái đầu củ cải nhỏ, còn đòi hâm thuốc cho anh, có với tới được không?"
"Em… em còn nhỏ mà! Sau này em sẽ cao, cao hơn cả anh luôn!"
"Được, anh chờ xem."
Tề Minh bĩu môi, thấy Tề Diệp đi thẳng vào bếp thì không đi theo nữa, mà chạy "lóc cóc" quay lại làm bài tập.
Chẳng bao lâu, từ trong bếp đã phảng phất mùi thuốc bắc đắng ngắt.
Vì Tề Diệp uống thuốc từ nhỏ nên Tề Minh cũng quen với mùi này.
Tuy quen mùi, nhưng nếu bắt cậu uống như Tề Diệp, thì chắc chắn cậu không chịu nổi.
Lúc trước, thấy anh trai mình thản nhiên uống thuốc đen ngòm mà không thay đổi sắc mặt, Tề Minh từng nghĩ loại thuốc này chắc chỉ nhìn thì ghê, chứ có khi uống cũng không tệ.
Thế là cậu nhóc luôn tò mò không biết vị thuốc ra sao.
Cho đến một lần, thừa dịp Tề Diệp không có ở nhà, cậu lén nếm thử một ngụm. Kết quả, vừa uống vào, vị đắng lập tức trào lên khiến cậu khóc òa ngay tại chỗ.
Lúc đó, mẹ cậu – Tần Uyển – nghe động liền chạy ra dỗ cậu cả buổi (truyennhabo.com), cuối cùng phải nhét cho cậu ba, bốn viên kẹo bạc hà mới làm dịu được vị đắng trong miệng, cũng tạm ngăn được tiếng khóc.
Mỗi khi nhớ lại lần lén uống thuốc đó, Tề Minh lại nhăn mũi, như thể vị đắng vẫn còn quanh quẩn trong miệng.
"Nhìn em cau mày thế kia, gặp bài khó à?"
Tề Diệp từ bếp bước ra, trên tay là một bát thuốc bằng sứ xanh nền trắng, những ngón tay thon dài và khớp xương rõ ràng của cậu khiến người ta nhìn vào không khỏi cảm thấy toát lên vẻ thanh tao.
Dù chỉ cầm một bát thuốc, nhưng cậu lại khiến mọi thứ xung quanh trở nên thanh nhã đến lạ kỳ.
Vừa nói, cậu vừa định đặt bát thuốc lên bàn, sau đó bước lại gần để xem cậu nhóc gặp khó khăn gì.
"Không… không phải em gặp bài khó. Hôm nay bài thầy giao không khó, em đều làm được. Chỉ là…"
"Chỉ là gì?"
Tề Diệp liếc nhìn cậu nhóc, tay vẫn cầm bát thuốc. Hành động ấy vô tình để lộ một đoạn cổ tay trắng trẻo.
Tề Minh nghển cổ nhìn bát thuốc đen ngòm trong tay anh, vô thức nuốt nước bọt.
"Thật ra cũng không có gì… Chỉ là em nghĩ thuốc này đắng quá. Đột nhiên em thấy tiếc vì sáng nay không nhận gói kẹo sữa dâu mà anh Đường Lê đưa cho em."
"…Nếu em lấy, anh uống thuốc xong có thể ăn một viên kẹo để bớt vị đắng trong miệng."
Động tác của Tề Diệp khựng lại. Bát thuốc trên tay anh vì thế mà nghiêng đi, vài giọt thuốc nóng hổi rơi xuống mu bàn tay anh, để lại những vết đỏ.
Anh chỉ khẽ mím môi, trên mặt không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào khác.
Ánh mắt anh lóe lên, những lời của Tề Minh vô tình khơi dậy ký ức về giấc mơ vừa rồi.
"…Cậu ấy đưa kẹo cho em à?"
Tề Minh ngẩn người, tưởng anh trai mình đang giận, liền hoảng hốt giải thích.
"Anh, anh đừng hiểu lầm! Em nghe lời anh mà, em không nhận kẹo của anh Đường Lê đâu. Sáng nay khi anh ấy đưa cho em, em từ chối rất dứt khoát. Em thật sự không nhận một viên nào. Thật đó!"
"Anh biết em không nhận."
Thấy cậu nhóc suýt khóc đến nơi, Tề Diệp thở dài, dịu giọng dỗ vài câu, sau đó như nghĩ ra điều gì, cổ họng anh khẽ động, giọng nói hạ thấp, lộ ra chút căng thẳng.
"Khoan đã. Em nói em từ chối, vậy em từ chối thế nào?"
Tề Minh chớp chớp mắt, dù không hiểu tại sao anh trai lại đột ngột hỏi vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời.
"Em chỉ nói là em không thể nhận đồ của anh ấy miễn phí, như thế không tốt."
Tề Diệp im lặng một lúc, sau đó bình thản đặt bát thuốc lên bàn.
"Còn gì nữa?"
"Hả?"
Tề Diệp hít sâu một hơi, cảm xúc vừa mới bình tĩnh lại nay lại trầm xuống thêm vài phần.
Dưới hàng mi dài, bóng tối phủ xuống, che khuất ánh mắt của cậu.
--"…Lúc đó cậu ấy nghe em nói thế thì phản ứng thế nào?"--
Tề Minh nhận thấy tâm trạng của anh trai mình có vẻ không tốt, do dự một lúc rồi vẫn rầu rĩ đáp.
--"Không, anh Đường Lê không phản ứng gì cả."--
--"anh ấy thấy em không nhận thì đi luôn."--
Nghe đến đây, Tề Diệp mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa được bao lâu, Tề Minh lại tiếp tục nói, giọng hơi dè dặt:
--"Nhưng hình như vừa nãy anh ấy có hơi giận."--
--"Vừa nãy?"--
Cậu nhóc hoàn toàn không nhận ra có gì không ổn, chỉ kéo kéo vạt áo của mình, vừa quan sát sắc mặt Tề Diệp vừa nói nhỏ:
--"Ừ, vừa lúc anh đang ngủ, anh Đường Lê lại đến lần nữa. Cậu ấy mang theo một túi kẹo, nói là mua cho em và anh. Em nhìn qua thì thấy trong đó có vị cam và vị dâu."--
--"Nhưng anh yên tâm, dù em rất thèm nhưng em đã nhịn. Em không lấy."--
--"Em còn bảo với anh ấy rằng anh không cho em nhận đồ của người ngoài. anh ấy vốn định dúi cho em, nhưng nghe em nói thế thì bỏ đi luôn."--
Nói đến đây, Tề Minh ngừng lại một chút, ngước lên nhìn cậu trai đối diện đầy cẩn thận.
Thấy Tề Diệp mím chặt môi, sắc mặt trầm lặng, cậu nhóc không khỏi siết chặt tay áo của mình.
Tề Diệp không nói gì, chỉ đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Tề Minh như để an ủi cậu.
Nhưng trong lòng cậu, suy nghĩ lại rối bời như tơ vò.
Cậu cúi đầu nhìn bát thuốc đen ngòm trước mặt, rồi lặng lẽ cầm lên.
Đưa môi chạm vào vành bát, cậu uống từng ngụm nhỏ, chậm rãi nuốt xuống.
Rõ ràng là loại thuốc này ngày nào cũng phải uống, nhưng chưa bao giờ Tề Diệp thấy nó đắng và khó nuốt đến vậy như hôm nay. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Sau khi uống hết bát thuốc, cậu đờ đẫn ngồi trên sofa một lúc lâu, đôi mắt như nhìn vào khoảng không vô định.
Một hồi lâu sau.
Cậu chống tay vào sofa, bất chấp cơn đau, đứng dậy và đi ra ngoài mà không quan tâm Tề Minh có phản ứng gì.
Bên này, Đường Lê đã ăn cơm xong, về phòng và đang chơi game, hoàn toàn không bận tâm chuyện bị từ chối khi mang kẹo đến.
Có lẽ vì buổi tối, ánh sáng lờ mờ khiến biểu cảm của cô trông có vẻ hơi u ám, như thể đang cau có.
--------
Tề Minh lúc này mới nghĩ rằng Đường Lê có lẽ đã giận.
Nhưng thực tế, sau khi mang kẹo đến bị từ chối, Đường Lê chỉ đơn giản ăn cơm rồi về phòng chơi game, hoàn toàn không bận tâm chuyện này.
Nếu có điều gì cô thật sự chú ý, thì đó là sự thay đổi đột ngột trong chỉ số ấn tượng của Tề Diệp.
Vừa lúc trước còn là --"đáng yêu, muốn làm"--, thoắt cái đã biến thành --"bạn học."--
Sự chênh lệch rõ rệt trước sau khiến cô không thể hiểu nổi.
Nghĩ đến đây, Đường Lê khẽ nhíu mày. Xem ra thông tin từ bảng giá trị của hệ thống cũng không thể tin tưởng hoàn toàn.
May mà cô đã nhờ hệ thống kiểm tra lại một lần nữa, nếu không đã dễ dàng dẫn đến một hiểu lầm lớn.
--"Hệ thống, bảng số liệu của cậu có lỗi rồi. Tốt nhất là tìm thời gian mang về trung tâm của cậu để kiểm tra, đừng làm ảnh hưởng nhiệm vụ của tôi."--
--"Nhưng tôi vừa mới được bảo trì xong, làm sao mà lỗi được chứ..."--
Hệ thống không biết rằng, chỉ số hiển thị trước đó là mong muốn vô thức của Tề Diệp khi đang mơ. Giờ khi tỉnh táo lại, tất nhiên nó đã trở về giá trị bình thường.
Nhưng sau sự cố này, Đường Lê đã không còn mấy tin vào lời của hệ thống.
Cô đảo mắt, vừa định đổi tư thế để tiếp tục chơi game thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên ngoài cửa sổ.
Ngay sau đó, có ai đó gõ nhẹ hai tiếng lên cửa kính.
Âm thanh không lớn, nhưng trong bầu không khí yên tĩnh, lại cực kỳ rõ ràng.
--Chậc, khuya thế này.--
Ai rảnh rỗi không gõ cửa mà lại đi vòng ra gõ cửa sổ vậy?
Game đang chơi dở, Đường Lê định không để ý, nhưng hệ thống thông báo người bên ngoài chính là Tề Diệp.
Cô ngẩn người, tiện tay đặt điện thoại lên đầu giường, đi dép và tiến đến kéo rèm.
Khi rèm vừa được kéo ra, ánh trăng lờ mờ chiếu lên khuôn mặt của cậu thiếu niên đứng ngoài cửa sổ. Làn da tái nhợt, ánh mắt cậu trong veo nhưng tựa như được phủ một lớp sương mỏng.
--"Sao vậy? Tối thế này không ngủ, chạy qua đây làm gì?"--
Tề Diệp hơi mở miệng định nói gì đó, nhưng vừa nhìn thấy cô mặc quần đùi áo thun ngắn tay, có vẻ vừa tắm xong, làn da trắng ngần lộ ra gần hết, mùi hương hoa nhài thoang thoảng quanh chóp mũi, thì cậu lại cúi đầu, tránh ánh mắt của cô.
Bàn tay đang bám vào khung cửa siết chặt đến mức các khớp xương trở nên trắng bệch.
--"Tớ… vừa nãy khi cậu tới, tớ đang ngủ..."--
--"Tôi đâu có mù, cậu ngủ ngay trên sofa, muốn không thấy cũng khó."--
--"Không phải, tớ muốn nói là..."--
Đôi môi mỏng của cậu mím chặt, cố gắng tổ chức ngôn từ để nói điều gì đó.
Nhưng ngay lúc này, ánh mắt cậu chạm vào bàn tay đang chống trên khung cửa sổ của cô.
Đó là một bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo, đầu ngón tay hồng nhạt, giống hệt bàn tay trong giấc mơ của cậu. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
--"Chậc, có gì nói nhanh đi. Đàn ông con trai gì mà lề mề thế, nếu không có chuyện quan trọng thì tôi đóng cửa đây, game còn đang mở."--
Vừa nói, cô vừa chuẩn bị đóng cửa sổ lại. Tề Diệp thấy thế liền nhanh tay giữ lại.
Khi nhận ra mình đã đặt tay lên tay cô, lòng bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại ấm áp, cậu lại không rút tay về.
Có lẽ cảm giác chạm vào tay cô đã tiếp thêm dũng khí, cậu nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra thêm một chút.
--"Chuyện khi nãy... xin lỗi. Tề Minh không có ý đó, là do tớ nói sai."--
Dừng lại một chút, giọng cậu khàn khàn, mang theo chút ngại ngùng.
--"Cậu không phải người ngoài. Cậu là bạn của tớ."--
Khi nói những lời này, ánh mắt Tề Diệp nhìn thẳng vào cô, vừa nóng rực vừa chân thành, khiến Đường Lê thoáng ngẩn ra.
--"…Ồ, tưởng gì."--
--"Cậu đến tận đây chỉ để nói vậy à?"--
Phản ứng của cô khiến Tề Diệp sững người.
Cậu nghĩ cô sẽ giận, nhưng cô lại bình thản hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu.
--"…Tớ không muốn cậu hiểu lầm."--
Đường Lê nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cậu, tự dưng muốn đưa tay xoa đầu cậu.
Đến gần, cô mới để ý mùi thuốc bắc thoang thoảng trên người cậu.
--"Vừa uống thuốc à?"--
Tề Diệp khẽ gật đầu, định nói gì đó, nhưng Đường Lê đã rút tay lại, xoay người đi vào phòng khách.
Một lát sau, cô quay lại với một túi kẹo.
--"Nếu đã xem tôi là bạn, thì cầm lấy túi kẹo này đi. Ban đầu tôi mua cho cậu mà, xem như bồi thường hôm nay làm cậu khó chịu. Với lại, nếu cậu không lấy, ở nhà tôi cũng chẳng ai ăn, vứt đi thì phí."--
Nói xong, cô đưa túi kẹo nhét vào tay cậu.
--"Này, cầm lấy."--
Tề Diệp nhận lấy túi kẹo, bên trong đầy ắp, cảm giác nặng trĩu trong tay khiến cậu có chút xúc động.
--"Đường Lê, số kẹo này có thể để lại chỗ cậu không?"--
--"Sao vậy? Uống thuốc xong thấy đắng thì lấy mà ăn, sao phải chạy qua đây làm gì?"--
Hàng mi dài của cậu khẽ rung, trong đôi mắt đen như ngọc lóe lên thứ cảm xúc không rõ ràng.
--"Tớ sợ có quá nhiều. Nếu một ngày nào đó ít đi hoặc không còn nữa, tớ sẽ cảm thấy hụt hẫng."--
--"Có gì đâu. Chỉ là một túi kẹo, hết thì tôi lại mua cho cậu, nghĩ nhiều thế làm gì."--
Tề Diệp cầm viên kẹo trong tay, yên lặng một lúc. Không hiểu sao, cậu bỗng nhớ đến lời Ninh Địch từng nói.
Cậu cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm, trong ánh trăng lại hiện lên một vẻ u ám khiến người khác bất giác xao lòng.
--"Vậy cậu sẽ mua kẹo cho tớ cả đời chứ?"--
Đường Lê ngây người, còn Tề Diệp cũng giật mình bởi chính lời mình vừa thốt ra.
--"Cái đó... vừa rồi cậu nói..."--
Tề Diệp vội vàng tránh ánh mắt của Đường Lê.
Sau đó, cậu siết chặt túi kẹo trong tay, cúi đầu "cạch" một tiếng đóng cửa sổ lại, rồi xoay người chạy đi.
Khi Đường Lê mở cửa sổ lần nữa để nhìn ra ngoài, bóng dáng cậu thiếu niên đã hoàn toàn biến mất trong màn đêm.
"Hừ."
Khi Đường Lê còn đang ngẩn người không hiểu chuyện gì, một tiếng cười lạnh vang lên từ phòng bên cạnh.
Ninh Địch không biết đã đứng ở đó từ khi nào, cũng chẳng rõ anh đã nhìn bao lâu.
"Anh cười gì?"
"Anh cười em ngốc, bị người ta dắt mũi mà chẳng hay biết."
Đường Lê nhìn vẻ châm chọc của Ninh Địch, khẽ nhíu mày, rồi cúi xuống nhìn túi kẹo đặt trên bậu cửa sổ.
"Anh biết nhiều nhỉ? Vậy anh có biết tại sao cậu ấy lại nhất quyết để túi kẹo ở đây không?"
Một chuyện rõ ràng như thế mà chỉ có cô em họ ngốc này không hiểu.
Để túi kẹo ở đây, Tề Diệp có cớ mỗi ngày đến lấy một viên, rồi cùng cô gặp mặt thường xuyên như cơm bữa.
Chậc, đúng là tính toán giỏi thật.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Ninh Địch nhếch lên, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên chút lạnh lùng.
Anh khoanh tay, dựa vào khung cửa sổ, ánh mắt lướt về hướng Tề Diệp vừa rời đi, thoáng chút khinh thường.
"Được thôi."
"Thật là biết cách 'trà xanh' đấy."
Nhận xét Box