Tin tức về cuộc đấu giá được đăng chi tiết trên báo, thậm chí còn giới thiệu về những món bảo vật, tình hình đấu giá căng thẳng tại hiện trường, và danh tính người mua cuối cùng, tất cả đều được ghi chép lại.
Mua đồ của hoàng đế, người mua rất hăng hái ghi tên mình lên báo.
Càng ghi rõ tên tuổi càng tốt, để hoàng thượng liếc qua một cái là nhớ ngay, coi như lập chút công lao.
Dân chúng Đại Yến đều rất tò mò về tin tức này, hơn nữa, họ phát hiện rằng Nhật báo Kinh Thành đã mở ra một chuyên mục mới, gọi là "Chuyên mục Tài chính".
Tên nghe khá lạ lẫm, nhưng nội dung lại rất thu hút, dù sao thì cũng liên quan đến tiền bạc.
Cuộc đấu giá được đưa vào chuyên mục Tài chính, người xem đọc say mê.
"Thật là một hình thức thú vị, tiếc là ta không thể chứng kiến tận mắt."
"Ôi, chúng ta là dân thường, làm sao mà dễ dàng đến đó được? Ngươi có thấy không, tham gia đấu giá cần biết bao nhiêu tiền, chỉ có người giàu mới tới được thôi."
"Cũng không hẳn là không thể đi, nếu nhà nào có bảo vật muốn bán, có thể gửi đến ngân hàng để đấu giá. Qua sự kiểm định của các giám định sư, đạt tiêu chuẩn đấu giá thì có thể lên sàn, ngân hàng sẽ thu một phần trăm lợi nhuận."
"Giám định sư mời mấy vị đại sư ở Kinh thành đảm nhiệm, cũng không lo nhìn nhầm."
"Ôi dào, sao các ngươi chỉ quan tâm đến đấu giá, mà không quan tâm đến ngân hàng?"
"Phải đó, ta cũng rất tò mò về ngân hàng. Trên báo viết rằng, cuộc đấu giá thuộc về ngân hàng, lô hàng đầu tiên là của hoàng thượng, hoàng thượng sẽ dùng số tiền này để xây dựng ngân hàng. Ngân hàng rốt cuộc là gì?"
"Có liên quan đến tiền, chẳng phải là tiền trang sao? Hơn nữa, đấu giá cũng giống như hiệu cầm đồ, tiền trang và hiệu cầm đồ, ngân hàng và đấu giá, xem ra cũng có thể liên kết được."
...
Cùng với tin tức về cuộc đấu giá và ngân hàng, còn có một tin tức khác không được dân chúng quan tâm lắm, nhưng lại khiến các quan viên ở kinh thành rất để ý—
Bùi Thừa Quyết được phong chức, vào Công bộ.
Tin này khiến nhiều người ngạc nhiên, bởi trước đây Hoàng đế Vĩnh Minh từng mượn Bùi Thừa Quyết để cảnh cáo Lộc vương.
Hiện nay, trên triều đình, chiến sự phía Bắc đang là vấn đề cấp bách, nhưng hầu hết các quan viên lại quan tâm đến việc xác lập Thái tử, bởi điều đó quyết định tương lai của họ và tiền đồ của gia tộc.
Trước đây, Bùi Thừa Quyết từng bị từ chối, giờ lại đột ngột được phong chức, điều này có ý nghĩa gì?
Vương gia Du không hiểu: “Chẳng lẽ hoàng thượng lại xem trọng Lộc vương?”
Tể tướng Trương Trường Ngôn lắc đầu: “Mọi thứ vẫn như cũ, không phải vì xem trọng Lộc vương mà phong chức cho Bùi Thừa Quyết. Hắn vào Công bộ, mà Công bộ là địa bàn của Kính vương, điều này không thể hiện rằng Lộc vương được xem trọng.”
Nếu xem trọng Lộc vương, thì sẽ không để hắn vào Công bộ.
“Nếu không phải vì xem trọng Lộc vương, thì là vì điều gì?” Vương gia Du có phần ngạc nhiên, “Chẳng lẽ là vì xem trọng Bùi Thừa Quyết?”
Nói xong, y lại lắc đầu: “Gần đây Bùi Thừa Quyết cũng không làm gì lớn lao, hoàng thượng bận rộn trăm công nghìn việc, sao đột nhiên lại nhớ tới hắn—”
Giọng của y đột ngột dừng lại.
Tể tướng Trương Trường Ngôn cũng đã nghĩ ra, chậm rãi nói: “Là vì Dung Chiêu, Bùi Thừa Quyết làm đấu giá sư cho nàng ấy.”
Vương gia Du không tin nổi: “Chỉ là một đấu giá sư thôi, {bơ bui bặm} cùng lắm cũng chỉ vì một lời tốt đẹp của Dung Chiêu, mà hoàng thượng lại để tâm đến thế? Thậm chí phong chức ngay…”
Bùi Thừa Quyết thực sự có năng lực để được phong chức.
Dù sao thì “Kinh thành song kiệt”, hắn và Bùi Quan Sơn là hai người trẻ tuổi tài năng nhất.
Hơn nữa, vì Bùi Quan Sơn tính tình lạnh lùng, ngược lại, Bùi Thừa Quyết lại thích hợp làm quan hơn.
Nhưng vì sau lưng Bùi Thừa Quyết là Lộc vương, nên hoàng thượng trước nay không phong chức cho hắn, điều này cũng dễ hiểu.
Không ngờ rằng, một cuộc đấu giá, cùng một lời nói của Dung Chiêu, lại có thể xóa sạch mọi ấn tượng xấu về Bùi Thừa Quyết.
Dù rằng là Công bộ của Kính vương, nhưng cũng là được phong chức, đã có vị trí trong triều.
Tể tướng Trương Trường Ngôn lẩm bẩm: “Dung Chiêu giờ là bảo bối của hoàng thượng, đương nhiên người rất để tâm…” Để tâm đến mức không ai dám động vào y.
Nghĩ đến Dung Chiêu, lại nghĩ đến ba đứa con nhà mình…
Đúng là người so với người, chỉ muốn ném đi cho xong.
Phủ Lộc vương.
Lộc vương rót một chén trà, mắt hơi cụp xuống: “Dung Chiêu tuy không chịu công khai đứng về phía bổn vương, nhưng trong bóng tối vẫn đang giúp bổn vương.”
Bên kia, Bùi Thừa Quyết cười nhẹ: “Đúng vậy, A Chiêu ở trong bóng tối, thật ra còn tốt hơn ở ngoài sáng nhiều.”
Lộc vương nhìn chăm chú vào chén trà, không nói lời nào.
Bùi Thừa Quyết hiểu rằng trong lòng y vẫn còn hoài nghi.
Bùi Tranh lo rằng Dung Chiêu không thật sự đứng về phe của Lộc vương, vì vậy muốn y bày tỏ thái độ.
Mà một khi Dung Chiêu công khai đứng về phía Lộc vương, thì y đã chọn phe cho mình.
---
Bùi Thừa Quyết tiếp tục nói: “Y không thể công khai chọn phe. Nếu y chọn phe của chúng ta, hoàng thượng sẽ tuyệt đối không tin tưởng y như bây giờ. Ngân hàng đang trong giai đoạn chuẩn bị, và hoàng thượng hiện tại rất xem trọng Dung Chiêu. Một câu nói tùy ý của nàng ấy đã có sức ảnh hưởng lớn, còn tốt hơn nhiều so với việc mất đi sự tin tưởng của hoàng thượng.”
“Thành Quyết, ngươi cho rằng Dung Chiêu thật sự sẽ đứng về phía bổn vương sao?” Lộc vương đột nhiên ngẩng đầu lên.
Đối với y, nếu không thể đứng về phía mình.
Thì hủy diệt sẽ tốt hơn.
Trái tim Bùi Thừa Quyết như thắt lại, y lập tức nhẹ giọng nói: “Là Dung Chiêu đang giúp ta. Huống hồ, thế lực của Lộc vương điện hạ rất mạnh, Dung Chiêu là người thông minh, sẽ không chọn sai.”
Y ngẩng đầu lên, ánh mắt chân thành: “Điện hạ không cần lo lắng về Dung Chiêu. Dù y có chút rụt rè không muốn giúp đỡ chúng ta, thì cũng sẽ không giúp người khác. Hiện tại tình thế căng thẳng, chúng ta không thể phạm sai lầm.”
Bùi Tranh im lặng một lúc, rồi gật đầu: “Tiếc là, Dung Chiêu vẫn không chịu khiến bổn vương yên lòng…”
— Rốt cuộc vẫn là nghi ngờ.
Bùi Tranh vốn là người đa nghi, thận trọng T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o. Dung Chiêu dường như đã giúp y, nhưng Dung Chiêu cũng đang giúp người khác, vì vậy y vẫn luôn nghi ngờ và cảnh giác với Dung Chiêu.
Càng nhìn thấy Dung Chiêu được sủng ái, thế lực càng lớn, y lại càng dè chừng.
Bùi Thừa Quyết mím môi, cúi đầu.
---
Sau khi chuyên mục Tài chính ra mắt, mỗi kỳ đều có tin tức mới mẻ.
Ngày 12 tháng Tư, năm Vĩnh Minh thứ 26.
Chuyên mục Tài chính đã đưa tin về khái niệm ngân hàng và thông báo rằng Ngân hàng Đại Yến sẽ được lập ra dưới sự chủ trì của Dung Chiêu, Thị lang Hộ bộ. Mục tiêu là để cuộc sống của dân chúng Đại Yến trở nên tốt đẹp hơn.
Ngân hàng Đại Yến là do triều đình thành lập, hoàng thượng sở hữu 30% cổ phần, triều đình 50%, còn Dung Chiêu, thế tử phủ An Khánh vương, sở hữu 20%, cùng nhau góp vốn xây dựng.
Tôn chỉ của ngân hàng là: Vì dân sinh, dân doanh, và lấy dân làm gốc.
Ngày hôm đó, dân chúng Đại Yến lại một lần nữa sôi nổi bàn luận.
“Ngân hàng Đại Yến rốt cuộc là cái gì vậy? Không thấy viết rõ ràng.”
“Là việc tốt cho dân đấy! Trên đó viết rồi, tôn chỉ là vì dân sinh, dân doanh, lấy dân làm gốc, tức là vì dân sinh tồn, vì dân kinh doanh…”
“Thật sự là việc tốt sao?”
“Đương nhiên là việc tốt rồi! Triều đình dù có lừa ngươi, thì hoàng thượng và thế tử Dung cũng không lừa ngươi đâu?”
“Cũng phải, ta tin tưởng thế tử Dung. Việc gì thế tử làm cho dân chúng đều thấy rõ cả.”
“Hơn nữa, thế tử Dung luôn giữ lời, và hoàng thượng lại thương dân như con, ngân hàng này nhất định là tốt. Chỉ là không biết sẽ giúp dân chúng thế nào đây?”
----------
Với uy tín của Hoàng đế Vĩnh Minh và Dung Chiêu, ngay từ ngày đầu tiên khái niệm ngân hàng được giới thiệu đã khiến dân chúng tin tưởng.
Họ nói là vì dân chúng, và dân chúng cũng tin họ.
Về Ngân hàng Đại Yến, dù chưa biết cụ thể sẽ làm gì, nhưng ai nấy đều rất mong chờ.
---
Ngày 14 tháng Tư, năm Vĩnh Minh thứ 26.
Trong chuyên mục Tài chính kỳ này, có đề cập đến hai mục tiêu cơ bản của Ngân hàng Đại Yến.
Mục tiêu đầu tiên là đóng tàu. Ngân hàng sẽ phối hợp cùng Công bộ, thành lập xưởng đóng tàu ở Giao Châu, để chế tạo những chiếc thuyền lớn hơn, Truyện Nhà Bơ - Nơi Hội Tụ Những Truyện Hot Nhất tốt hơn, giúp giao thông đường thủy thuận lợi và an toàn hơn, đồng thời để những con tàu lớn có thể ra khơi, thực hiện giao thương trên biển.
Mục tiêu thứ hai là xây dựng đường xá. Ba ngày sau khi ngân hàng khai trương, một con đường sẽ được khởi công, bắt đầu từ Kinh thành, kéo dài xuống Giao Châu phía Nam và lên tới Vân Châu phía Bắc. Con đường xuyên Bắc Nam này sẽ thay đổi cuộc sống của dân chúng Đại Yến.
Đồng thời, bên dưới còn có câu: “Muốn giàu, phải làm đường trước.”
Nếu có phú hào nào muốn đóng góp cho quê hương, họ có thể xây một con đường. Nếu một ngôi làng nào đó có tiền, họ cũng có thể xây đường.
Có con đường ra ngoài, tương lai sẽ rộng mở.
Tất nhiên, con đường dài xuyên suốt Bắc Nam này không chỉ có ý nghĩa về mặt dân sinh, mà còn có tầm quan trọng chiến lược đối với Kinh thành. Sau này, dù là việc kiểm soát miền Bắc hay giao thương đường biển phía Nam, đều có thể kết nối với Kinh thành và con đường này.
Tin tức vừa truyền ra, dân chúng liền xôn xao phấn khởi.
“Đúng thật! Ngân hàng quả là một việc tốt, không chỉ đóng tàu, còn xây đường!”
“Trời ơi, từ Giao Châu đến Vân Châu, phải dài biết bao nhiêu? Tốn không biết bao nhiêu tiền!”
“Nếu thành công, từ nay về sau, đi lại Nam Bắc sẽ thuận tiện biết mấy?”
“Ngân hàng là việc tốt, phải tích cực ủng hộ, quả nhiên là thứ hoàng thượng và Dung thế tử sáng lập, lợi nước lợi dân!”
“Xây đường thì không rẻ, họ thực sự có đủ tiền sao?”
“Ôi, thật lòng lo lắng cho Dung thế tử—à không, là Dung Thị lang, ngay từ khi còn là Dung thế tử, ngài ấy đã lo nghĩ vì thiên hạ. Đoàn Đoàn và xưởng Vân Dung đều là vì dân chúng mà làm.”
“Đúng vậy, nay vào triều lại cùng triều đình vì nước vì dân, quả là trụ cột của Đại Yến.”
“Phía Bắc vẫn đang chiến tranh, lại phải đóng tàu, xây đường, ta chỉ lo cho đại nhân Dung Chiêu và hoàng thượng, liệu có còn đủ tiền không!”
“Dung thế tử là bảo bối, cho dù hết tiền, ngài ấy vẫn có thể kiếm lại được mà.”
-------------
**Ngự thư phòng.**
Hoàng đế Vĩnh Minh nhìn Dung Chiêu, nhíu mày: “Muốn sớm bắt đầu xây đường từ Nam ra Bắc như vậy, ngươi có biết con đường này sẽ tốn bao nhiêu tiền không?”
Dung Chiêu gật đầu: “Thần biết.”
Nàng nở một nụ cười tinh ranh: “Vì vậy, từ đầu thần đã không định chỉ dựa vào ngân hàng để xây.”
Hoàng đế Vĩnh Minh thoáng nghi hoặc.
---
Ngày 16 tháng Tư, năm Vĩnh Minh thứ 26.
Khi dư âm về việc ngân hàng xây đường và đóng tàu vẫn chưa lắng xuống, chuyên mục Tài chính lại đưa tin tức mới.
Ngân hàng Đại Yến công bố các dịch vụ chính là: gửi tiền và cho vay.
Dân chúng có thể gửi tiền vào ngân hàng. Tùy vào số lượng tiền gửi và thời gian gửi mà có các mức lãi suất khác nhau. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Dân chúng cũng có thể vay tiền từ ngân hàng, dựa trên giá trị tài sản thế chấp và lý do vay, ngân hàng sẽ cho vay từ 60% đến 80% giá trị tài sản thế chấp.
Thông tin hôm nay phức tạp hơn nhiều, dân chúng bắt đầu tìm hiểu.
“Có ý gì đây? Ta đọc mà chẳng hiểu gì.”
“Nghĩa là ngươi có thể vay tiền từ ngân hàng hoặc gửi tiền vào đó. Ngươi vay tiền từ ngân hàng thì phải trả lãi, nhưng nếu gửi tiền vào ngân hàng, ngân hàng sẽ trả lãi cho ngươi.”
“Gì cơ?! Gửi tiền vào ngân hàng mà họ lại trả tiền cho ta?”
“Đúng thế đấy, còn lãi suất vay không cao lắm, chỉ hơi phiền vì cần có tài sản thế chấp, và không thể vay toàn bộ giá trị của tài sản thế chấp.”
“Thế vẫn hơn hiệu cầm đồ! Hiệu cầm đồ cũng ép giá, mà khi chuộc lại còn mất thêm nhiều tiền nữa, so ra thì ngân hàng rẻ hơn nhiều!”
“Nhưng nếu ta vay tiền từ ngân hàng, thế chấp đồ mà họ không trả lại thì sao?”
“Ngươi thử nhìn xem ngân hàng là của ai, là của triều đình, của hoàng đế và Dung Chiêu! Quan có thể tham lam nhưng hoàng đế và Dung thế tử thì sao?”
“Để ta xem lại chuyện gửi tiền, sao tiền của ta để trong ngân hàng mà không phải trả phí giữ mà họ lại trả thêm tiền cho ta?”
“Ai mà biết, miễn là lấy lại tiền được thì tốt thôi. Ngươi nhìn này, trên đó viết rằng gửi một lượng bạc một năm thì được ba phân lãi, tức là sau một năm, một lượng bạc của ngươi sẽ tăng thêm ba mươi văn! Chẳng phải làm gì mà có thêm ba mươi văn, gửi càng nhiều, lãi càng cao. Lãi suất ngân hàng mới mở còn tốt, sau này có thể thay đổi…”
“Nếu ta cần tiền trước một năm thì sao?”
“Ngươi bị mù à? Trên này ghi rõ rồi, nếu cần thì rút ra bất cứ lúc nào. Chỉ là nếu rút trước thời hạn thì không có lãi suất định kỳ, chỉ có lãi suất linh hoạt là một phân, tức là gửi một lượng bạc hơn một tháng sẽ được thêm một văn.”
“À, hiểu rồi, hóa ra bạc có thể đẻ ra bạc!”
“Chỉ đẻ ra bạc trong ngân hàng thôi.”
“Ta vẫn lo không biết bạc để trong ngân hàng có bị mất không…”
“Lo gì chứ, hoàng thượng và Dung thế tử còn sống sờ sờ, ai mà dám nuốt bạc của ngươi.”
------------
Trong thời này, tiền của dân chúng chỉ có thể tự giữ lấy.
Không hề có khái niệm “tiền sinh tiền”; mười năm trước có bao nhiêu, nếu không động đến, mười năm sau vẫn chỉ có bấy nhiêu.
Hơn nữa, còn phải đề phòng trộm cắp và tránh để tiền bị rơi mất.
Muốn gửi vào tiền trang cũng không dễ, nếu số tiền ít, tiền trang không nhận, mà phí giữ tiền lại đắt đỏ.
Giữa những lời bàn tán, một chiếc xe ngựa lăn bánh rời đi.
Dung Chiêu buông rèm xe, khẽ cười: “Phải rồi, chỉ cần ta còn sống, sẽ không bao giờ nợ nần ai.”
---
Ngày 18 tháng Tư, năm Vĩnh Minh thứ 26.
Trong kỳ báo này, không chỉ chuyên mục Tài chính đưa tin về ngân hàng, mà tin tức ngân hàng còn xuất hiện trên trang nhất —
Ngân hàng Đại Yến thiết lập một chức Tổng giám đốc ngân hàng và hai Phó giám đốc.
Tổng giám đốc được phong cấp bậc Thất phẩm, Phó giám đốc là Tòng Thất phẩm, đều trực thuộc Hộ bộ, và do Hộ bộ tiến hành khảo sát, tuyển chọn.
Dân chúng bàng hoàng.
“Tổng giám đốc ngân hàng là quan chức sao?!”
“Cũng đúng, ngân hàng quan trọng thế này, hoàng thượng và triều đình bỏ bao công sức, đương nhiên phải là quan chức.” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
“Thế này không còn là kinh doanh nữa à?”
“Dĩ nhiên không phải là kinh doanh rồi! Đây là một phần của triều đình.”
“Hay thật, ta càng thêm tin tưởng ngân hàng này.”
---
Tổng giám đốc ngân hàng là quan chức, điều này càng khẳng định tầm quan trọng của Ngân hàng Đại Yến đối với Đại Yến triều.
Điều này cũng giúp dân chúng thêm phần yên tâm.
Trong lúc dân chúng sôi nổi bàn tán, đã có một nhóm người được triệu tập vào Hộ bộ để tham gia khảo sát.
Trong số họ, có những người xuất thân thương gia ngay thẳng, liêm chính, cũng có người từ các thế gia danh giá.
Đây là kỳ khảo thí để họ có cơ hội thăng tiến.
Hình thức tuyển chọn này, Dung Chiêu đã từng áp dụng khi chọn biên tập viên cho tòa soạn báo, và đây là lần thứ hai nàng sử dụng.
Khảo sát gồm hai vòng, một là thi viết, và một là phỏng vấn.
---
Ngày 20 tháng Tư, năm Vĩnh Minh thứ 26.
Trước khi dân chúng kịp tò mò đọc chuyên mục Tài chính, họ đã bị trang nhất thu hút sự chú ý —
Năm ngày trước, Tướng quân Trấn An giả vờ thất bại để dụ địch tiến sâu vào lãnh thổ.
Đêm ngày 15 tháng Tư, An vương cùng Tướng quân An Bắc dẫn 5.000 quân, lợi dụng trời giáng sấm sét, bất ngờ tập kích trong đêm, đại thắng vẻ vang. Đại Yến giành lại một trong ba châu Yến Vân là Nguyên Châu.
Tin khẩn tám trăm dặm từ biên cương báo tin thắng trận, vào cung lúc giờ Sửu ngày 20, khiến Hoàng đế Vĩnh Minh vô cùng vui mừng.
Đây đúng là tin mừng lớn!
Dân chúng lập tức hân hoan ăn mừng, tiếng reo hò vang lên khắp trà lâu, tửu điếm.
Cuộc chiến bắt đầu từ tháng Ba, nay tháng Tư chưa trọn đã lấy lại một châu, quả là tin quá tốt lành, làm sao không khiến người ta phấn khích?
“Đúng là Nhật báo Kinh Thành có khác!”
“Phải đấy, tin giờ Sửu mà hôm nay đã được đăng rồi!”
“Hahaha, tốc độ của Nhật báo Kinh Thành ngày càng nhanh.”
“Đúng rồi, Tổng biên tập Bạch thị thực sự có tài, quản lý báo rất tốt.”
“Ừ, đúng là anh hùng không thua gì nam nhi.”
…
Dân chúng phấn khởi.
Trong buổi triều sớm, Hoàng đế Vĩnh Minh còn bước vào triều với tiếng cười vui vẻ.
Lúc này, các văn võ bá quan còn chưa nhận được tin, một số người hơi mơ hồ, nhưng những người nhạy tin tức biết rằng đêm qua có tin khẩn tám trăm dặm nhập cung, chắc hẳn liên quan đến chiến sự biên cương.
Quả nhiên, Hoàng đế Vĩnh Minh công bố tin tức này.
Ngoài phe An vương và những ai mong Đại Yến sớm thắng lợi, những người khác nở nụ cười trên mặt nhưng lòng lại thoáng chốc trĩu nặng, đặc biệt là Lộc vương.
An vương tập kích ban đêm…
Đây chính là chiến công của An vương!
Toàn bộ văn võ bá quan đồng loạt chúc mừng, bề ngoài ai nấy đều tươi cười, nhưng tâm trạng ra sao thì chỉ họ mới hiểu rõ.
Hoàng đế Vĩnh Minh hết lời khen ngợi: “An vương quả là dũng mãnh, không hổ là con của trẫm!”
Ngài vui mừng đến mức không giấu nổi, cười lớn: “Hahaha, còn có Tướng quân Trấn An, Tướng quân An Bắc, đều là những kẻ kiệt xuất, có những tướng lĩnh dũng mãnh, mưu lược thế này, còn lo gì không lấy lại được ba châu Yến Vân, không dẹp yên Bắc Yến!”
Toàn bộ triều đình đồng thanh tán thưởng, phe An vương hệt như đón Tết.
Còn phe Lộc vương và phe Tam hoàng tử cũng cười, nhưng rõ ràng là không giống với họ.
Khi buổi đại triều kết thúc, Hoàng đế Vĩnh Minh vẫy tay: “Kính vương, theo trẫm nào.”
Bùi Hoài Bi lập tức bước theo.
Trong điện, nét mặt mọi người không rõ buồn vui.
Rời khỏi đó, có người tò mò ghé lại hỏi: “Hoàng thượng gọi Kính vương làm gì?”
Dung Chiêu lắc đầu, vẻ mặt ngây thơ.
Đợi khi người kia đi khỏi, nàng hơi cúi mắt, che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
Chắc chắn là vì bốn chữ “trời giáng sấm sét.”
Trong chiến dịch giành lại Nguyên Châu, thuốc nổ chắc chắn đã đóng vai trò quan trọng, nhưng chuyện thuốc nổ vẫn là bí mật, Hoàng đế Vĩnh Minh không thể công khai khen ngợi Kính vương, tất nhiên phải an ủi riêng.
Dung Chiêu hiểu rằng, đôi khi, vinh quang bên ngoài chưa chắc đã tốt hơn vinh quang chỉ hiện hữu trong mắt Hoàng thượng…
Kính vương là người chắc chắn sẽ biết cách tận dụng lợi ích lớn nhất.
--------------
Năm Vĩnh Minh thứ 26, ngày 24 tháng Tư.
Chuyên mục Tài chính đã giới thiệu chi tiết các quy tắc của buổi đấu giá do ngân hàng tổ chức, cũng như quy trình của buổi đấu giá.
Trước đây, dân chúng vốn đã thấy hứng thú với đấu giá nên đọc rất chăm chú.
Quan viên và các thế gia cũng đọc kỹ, vì đây là nơi đầy thú vị. Nếu sau này họ có thứ muốn mua bán, cũng có thể tham gia đấu giá.
Thương gia thì đang cân nhắc, nếu tài sản thế chấp của ai đó được mang ra đấu giá, liệu họ có thể mua rẻ và kiếm lời không?
Thực sự, buổi đấu giá này tốt hơn nhiều so với hiệu cầm đồ.
---
Năm Vĩnh Minh thứ 26, ngày 26 tháng Tư.
Chuyên mục Tài chính công bố một ngành phụ trợ cuối cùng trong giai đoạn quảng bá của ngân hàng — chợ giao dịch.
Dân chúng không mấy hiểu rõ.
Nhưng giới thương gia thì lập tức phấn khích, bất kể là thương nhân đi xa hay thương nhân địa phương, đều cảm thấy hưng phấn, đua nhau dò hỏi tin tức.
“Huynh Trương! Huynh đã đọc báo kỳ mới nhất chưa?”
“Đọc rồi, nhưng ở Kinh thành, chúng ta thật sự nên đi góp vui sao?”
“Huynh Trương, ta có linh cảm rằng, chợ giao dịch này nhất định sẽ lưu danh thiên cổ, ta muốn đến để chứng kiến ngày khai trương.”
…
“Lão gia Tiền, ngài đang làm gì thế?”
“Dọn đồ, dẫn đội thương buôn lên Kinh thành, đem lô hàng này lên đó.”
…
“Nhị ca, chúng ta chở lô hàng này lên Kinh thành bán, rồi mua thêm hàng đang khan hiếm từ Kinh thành về Biến Châu, thấy sao?”
“Tốt! Lần này hoàng thượng, triều đình và Dung thế tử đầu tư cả triệu lượng, khí thế hùng hậu, ở phủ thành Biến Châu, người của Hộ bộ đã chọn sẵn địa điểm, mua hai tòa nhà, đợi ta trở về, chợ giao dịch ở Biến Châu chắc chắn đã hoàn thành!”
---
Năm Vĩnh Minh thứ 26, ngày 30 tháng Tư.
Chuyên mục Tài chính công bố — chi nhánh Kinh thành của Ngân hàng Đại Yến sẽ chính thức khai trương vào ngày mùng 6 tháng Năm.
Đã chuẩn bị gần một tháng.
Hiện giờ không chỉ ở Kinh thành, mà các phủ lân cận, Biến Châu, Hoài Châu, thậm chí xa hơn như Trịnh Châu, Thanh Châu, Tây Châu đều đã biết về sự tồn tại của ngân hàng.
Có người xem như trò vui, không mấy quan tâm.
Có người lại rất coi trọng.
Cũng có người vì tin tưởng hoàng đế và thế tử phủ An Khánh mà đã sẵn sàng tham gia...
Trong thời chiến, một sự tồn tại được triều đình và cả hoàng thượng quan tâm thế này, sao có thể không thu hút sự chú ý?
---
Ngày mùng 5 tháng Năm.
Hoàng đế Vĩnh Minh mời Dung Chiêu dùng trà trong đình, hai người ngồi đối diện nhau.
Hoàng đế Vĩnh Minh còn lo lắng hơn cả Dung Chiêu, không nhịn được mà hỏi: “Ngươi thật sự chắc chắn, sẽ không có gì sai sót chứ?”
Nếu ngân hàng xảy ra chuyện, hậu quả sẽ rất lớn.
Nếu không phải vì tin tưởng vào khả năng của Dung Chiêu trong việc quản lý tài chính, Hoàng đế Vĩnh Minh tuyệt đối sẽ không dễ dàng dấn thân vào việc này.
Dung Chiêu gật đầu: “Xin hoàng thượng yên tâm, sẽ không xảy ra sai sót. Những người làm việc trong ngân hàng là do thần đích thân đào tạo, tổng giám đốc ngân hàng cũng được triều đình tự mình tuyển chọn, thần đích thân phỏng vấn.”
Trong thời đại này, làm quan là mục tiêu tối cao của mọi người, trong ngày khảo hạch có rất đông người đến tham gia.
Nàng đã chọn ra những người phù hợp để làm tổng giám đốc, qua một thời gian huấn luyện, rồi từ từ rèn luyện, họ chắc chắn sẽ làm tốt.
“Trẫm lo lắng rằng khi ra ngoài, họ sẽ bị phú quý làm mờ mắt, hoặc gây rắc rối bên ngoài, ảnh hưởng đến cả triều đình.” Hoàng đế Vĩnh Minh bày tỏ sự lo lắng.
Dung Chiêu cười nói: “Tòa báo, Phúc Lộc Hiên, Phúc Lộc Trang, xưởng Vân Dung đều sẽ giám sát họ, thêm vào đó là Ngũ tỷ của thần. Tỷ ấy sẽ thay thần đi tuần tra bên ngoài.”
-------
Dung Chiêu hơi cúi mắt: “Mỗi khi một chi nhánh ngân hàng khai trương, thần sẽ tự mình theo dõi một thời gian, tuyệt đối không cho phép xảy ra sai sót.”
Nghe lời này, Hoàng đế Vĩnh Minh lập tức an tâm.
Ngài lại hỏi: “Ngũ tỷ của ngươi chịu vất vả ở bên ngoài vậy sao?”
Hoàng đế Vĩnh Minh biết về Ngũ tỷ của Dung Chiêu, nữ tử đầu tiên dám ly hôn, ai mà không biết nàng? Nhưng dù sao cũng là phụ nữ, suốt ngày rong ruổi bên ngoài…
Dung Chiêu nghe vậy chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Mấy ngày trước tỷ ấy về ở được hai hôm rồi lại đi. Tỷ ấy nói hiện tại chỉ thích bận rộn bên ngoài, như vậy mới cảm thấy bản thân thực sự tự do. Cứ để tỷ ấy làm những gì tỷ ấy thích, miễn tỷ ấy vui là được.”
Dung Hương Tịch trước đây từng bị giam cầm quá lâu, nên giờ lại thích cuộc sống tự do, phóng khoáng.
"Chân thành cảm ơn bạn đã ghé thăm truyện nhà! Bé mèo Bơ rất vui khi biết bạn đã đồng hành cùng chúng mình qua từng chương truyện."
Mỗi lần về lại có vẻ đen đi một chút, nhưng tinh thần lại tươi tỉnh, sảng khoái hơn nhiều.
Hoàng đế Vĩnh Minh trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Ngũ tỷ của ngươi quả thực là nữ nhi không thua gì nam tử. Cứ để nàng giám sát cho tốt, nếu ngân hàng suôn sẻ, trẫm sẽ phong nàng làm huyện chủ!”
Dung Chiêu không thể được phong nữa, phong Dung Hương Tịch cũng là cách để ân thưởng và khen ngợi Dung Chiêu.
Nàng giơ tay, cao giọng: “Thần thay mặt Ngũ tỷ tạ ơn Hoàng thượng!”
Hoàng đế Vĩnh Minh không nén được bật cười: “Ngươi thật không khách sáo.”
Dung Chiêu nhoẻn miệng cười, mắt ánh lên sự tinh nghịch: “Với Hoàng thượng, thần không khách sáo.”
Hoàng đế Vĩnh Minh vung tay xua đi: “Biến, biến!”
Dung Chiêu đứng dậy, cung kính hành lễ, rồi nhanh nhẹn lui ra ngoài.
Nhìn theo bóng dáng nàng, Hoàng đế Vĩnh Minh chỉ biết lắc đầu bất lực.
Năm Vĩnh Minh thứ 26, ngày mùng 6 tháng Năm, Ngân hàng Đại Yến chính thức khai trương!
Nhận xét Box