Mắc Nợ Trăm Triệu Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 91

Mắc Nợ Trăm Triệu Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 91

 Chương 91 : Xưởng

Trước đây, Trịnh phi từng bị giáng vị, nhưng nhờ có sự vận động của Ngũ hoàng tử Bùi Khâm, Hoàng đế Vĩnh Minh đã khôi phục lại vị trí cho bà. Dù không còn được sủng ái như xưa, nhưng cuối cùng vẫn là Trịnh phi, lại có Ngũ hoàng tử được sủng ái bên cạnh, nên chẳng ai dám khinh thường.

Hôm nay, Trịnh phi vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý.

Nhiều vị phu nhân vẫn cố gắng lấy lòng bà, rốt cuộc, Ngũ hoàng tử vẫn chưa có chính phi.

Dung Chiêu mỉm cười e lệ: “Trịnh phi nương nương đã quá khen.”

Trịnh phi dù đã lớn tuổi, nhưng vẫn giữ được vẻ quyến rũ của thời trẻ, trông chỉ như ba mươi tuổi, đang ở độ tuổi nhan sắc mặn mà.

Bà cười mỉm, không ngừng gật đầu: “Bản cung đâu có nói quá, phong thái của Dung thế tử, ai ai cũng đều nhìn thấy. Nhắc đến mới nhớ, Dung thế tử đã mười bảy tuổi, vừa hay lại đồng tuổi với một vị cháu gái của Trịnh gia ta.”

Nói rồi, bà quay về phía các thiếu nữ, phất tay như thể tình cờ: “Tĩnh Hiền, con lại đây nào—”

“Hoàng mẫu!” Ngũ hoàng tử Bùi Khâm đột nhiên ngắt lời bà.

Trịnh phi khựng lại, thoáng bối rối nhìn con trai.

Bùi Khâm cạn lời, không biết phải nói sao.

Mẫu phi của hắn lại muốn tác hợp cho người mà hắn mong muốn sẽ trở thành Ngũ hoàng tử phi trong tương lai!!

Từ trước hắn đã từ chối ý định này, còn tưởng mẫu phi đã từ bỏ, nào ngờ thấy Dung Chiêu hôm nay, bà lại không kìm được mà nhắc lại chuyện cũ.

Nhưng Bùi Khâm cũng chẳng thể tiết lộ bí mật của Dung Chiêu cho Trịnh phi. Chuyện này là bí mật tuyệt đối, hắn lo sợ rằng nếu mẫu phi biết được, bà sẽ vin vào đó để gây chuyện, nên chưa từng nhắc đến.

Không ngờ Trịnh phi lại tiếp tục có ý định dùng hôn nhân để kéo Dung Chiêu về phía mình.

Hơn nữa, bà lại còn định tác hợp ngay trong tình huống công khai như thế này.

Bà nghĩ rằng có thể để Dung Chiêu “nửa đẩy nửa nhận” mà chấp nhận sao?

Trịnh phi đã được Hoàng đế Vĩnh Minh sủng ái nhiều năm, quả thật đôi lúc có hơi bá đạo…

Chưa nói đến việc Dung Chiêu là nữ tử và không thể thành thân, dù nàng thực sự là nam tử, nàng cũng sẽ không đồng ý với lời cầu hôn của Trịnh phi. Trước đây nàng còn dám từ chối Tam hoàng tử, thì sao lại có thể đồng ý với bà?

Hoàng hậu và Thục phi lúc này sắc mặt cũng không mấy vui vẻ.

Ai mà chẳng muốn gả nữ nhi của gia tộc mình cho Dung Chiêu, người nổi danh lẫy lừng kia?

Nhưng không ai hành động bá đạo, trực tiếp như vậy!

Trong khoảnh khắc, Bùi Khâm nghĩ đến rất nhiều điều, lập tức bước ra, nở một nụ cười và cố ý tỏ vẻ oan ức: “Hoàng mẫu, người thích A Chiêu đến mức còn hơn cả thích con sao?”

Trịnh phi thoáng sững lại, không trả lời ngay.

Trịnh phi nhìn Bùi Khâm, rồi nhìn sang hoàng hậu và Thục phi, miệng cười nhạt: “Con đó, sao vẫn như trẻ con chưa trưởng thành?” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Bùi Khâm mỉm cười: “Nhi thần chẳng qua chỉ muốn làm mẫu phi và các mẫu hậu vui vẻ thôi mà.”

Hoàng hậu chỉ cười gật đầu.

Trịnh phi giữ nụ cười hiền từ, không nói thêm gì nữa.

Bùi Khâm thở phào nhẹ nhõm, khóe mắt lén liếc nhìn Dung Chiêu với vẻ bất đắc dĩ.

Bùi Quan Sơn và Bùi Thừa Quyết vừa rồi đã rất ý tứ mà lui sang một bên, giữ tâm lý “nếu có hy sinh thì không phải là ta,” để mặc Dung Chiêu đối mặt với sự “nồng nhiệt” của mọi người, cả hai đều nép mình lại.

Lúc này, cả hai nhìn nhau, ánh mắt vừa phức tạp vừa bất lực.

Quả nhiên, dù phủ An Khánh vương đã từng tuyên bố rằng Dung Chiêu không thể sớm kết hôn, y vẫn là nam tử nổi bật nhất kinh thành, luôn thu hút ánh nhìn.

Dung Chiêu làm như không nhận ra ý đồ của Trịnh phi vừa rồi hay hành động cản trở của Bùi Khâm, gương mặt vẫn giữ nụ cười ấm áp. Y nhã nhặn cúi chào hoàng hậu, phong thái thanh tao, khiêm tốn:

“Hồi bẩm hoàng hậu nương nương, về chuyện hôn nhân, Dung Chiêu thực không rõ, tất cả đều nghe theo lệnh thân mẫu.”

Hoàng hậu ngẩn ra, hiểu rằng Dung Chiêu đang đáp lại câu hỏi ban nãy của mình.

Trước đó bà hỏi Dung Chiêu về chuyện hôn sự, rồi Trịnh phi xen vào, không ngờ y vẫn ghi nhớ mà cung kính đáp lời.

Mặc dù tể tướng Trương có hiềm khích với nhà họ Dung, nhưng bản thân hoàng hậu lại không mang ý nghĩ đó. Giờ đây nhìn Dung Chiêu, bà không khỏi khẽ gật đầu tán thưởng.

Lễ độ, tài năng, phong thái xuất chúng, quả thực là đứa trẻ đáng yêu mến.

Dung Chiêu không để họ tiếp tục bàn luận thêm, nói tiếp: “Huống chi, nên lập nghiệp trước rồi mới thành gia, hiện giờ Dung Chiêu bận rộn công việc, thật sự không có tâm trí lo chuyện hôn nhân.”

Một vị phu nhân lập tức phản bác: “Nhưng thành gia rồi mới lập nghiệp thì chẳng phải tốt hơn sao?”

“Đúng vậy, huống hồ thế tử đã có sự nghiệp đáng kể, còn muốn lập thêm gì nữa?”

“Phúc Lộc Trang, Phúc Lộc Hiên, báo chí, và cả đoàn múa rối, việc nào cũng là sự nghiệp của thế tử rồi.”

“Chưa kể đến Xưởng Vân Dung, đó đã là một sản nghiệp đáng kể.”

“Thật đấy, chẳng lẽ thế tử còn muốn thử sức ở lĩnh vực nào khác sao?”

……

Chủ đề đã được chuyển hướng!

Dung Chiêu thở dài, lắc đầu: “Các ngành nghề khác đều đang ổn định và mở rộng, nhưng Xưởng Vân Dung mới chỉ vừa bắt đầu.”

Các nữ quyến hơi sững lại.

Xưởng Vân Dung vốn đã nổi tiếng, và họ đều rất quan tâm đến nó. Trong mấy ngày gần đây tại các buổi yến tiệc trong cung, nhiều người đều khoác trên mình chiếc áo choàng của Xưởng Vân Dung, cho thấy sự yêu thích mãnh liệt dành cho thương hiệu này.

Đặc biệt là bộ sưu tập “Vân Dung” mà ai cũng muốn sở hữu nhưng lại không dễ dàng có được.

Trong yến tiệc ngày hôm qua, một vài bộ trang phục nữ từ Xưởng Vân Dung đã thật sự gây ấn tượng, từ bộ “Thanh Khê” đến “Như Hương,” --Truyện Nhà Bơ - - và cả chiếc váy “Liên Đàm” mà công chúa lớn đang mặc, tất cả đều khiến các thiếu nữ ghen tị, ước gì có thể mặc lên người mình.

Còn hôm nay, bộ “Triều Lộ” mà hoàng hậu đang mặc, ai mà không phải ngước nhìn vài lần?

-------------

Trong nhóm nữ lang, nổi bật nhất là tiểu thư Lưu Uyển Quân của nhà họ Lưu, đang mặc bộ trang phục Yêu Nga, và tiểu thư của nhà họ Đặng, đang mặc bộ áo hoa Hải Đường.

Có điều gì có thể khiến các nữ quyến rời mắt khỏi việc "tìm phu quân" không?

Đương nhiên là chuyện trang phục rồi!

Quả nhiên, ngay khi Dung Chiêu nói xong, có không ít người lên tiếng, thậm chí có nữ lang xen vào hỏi:

“Vì sao Vân Dung Phường chỉ mới bắt đầu thôi sao?”

“Phường ấy đã vang danh khắp thiên hạ, thậm chí ngay hôm qua hoàng thượng còn đích thân khen ngợi.”

“Dung Thế tử, chẳng lẽ ngài muốn mở rộng Vân Dung Phường?”

“Điều này ta rất ủng hộ, dòng Vân Dung mỗi tháng chỉ ra mắt có mười bộ, như vậy sao đủ được?”

...

Dung Chiêu khẽ mỉm cười, nâng tay hành lễ với các nữ quyến, rồi lắc đầu, đáp lại: “Dù có mở rộng Vân Dung Phường, thì dòng Vân Dung cũng không thể sản xuất hàng loạt. Vân Dung Phường chỉ muốn làm ra những sản phẩm lưu truyền đời đời, có làm từ từ thì mới có thể tinh tế.”

Đương nhiên, lý do chính là... sản xuất nhiều thì không bán được giá cao.

Thế nào là hàng xa xỉ đỉnh cao?

Chính là thứ người ta phải xếp hàng chờ mua, đắt đỏ đến mức không phải ai cũng có thể với tới.

Thục phi thoáng chút thất vọng, cố ý cười nói: “Mỗi tháng chỉ có mười bộ, lại phải đúng giờ đặt mua. Ngay cả bản cung cũng chưa đặt được một bộ nào của dòng Vân Dung trong tháng này…”

Lẽ nào muốn Dung Chiêu mở cửa sau?

Dung Chiêu ngượng ngùng, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Quy tắc đã được đưa ra, Chiêu không thể can thiệp được ạ.”

Lưu Uyển Quân nghiêng đầu, tò mò hỏi: “Dòng Vân Dung vẫn chỉ bán mười bộ mỗi tháng, vậy điều ngài nói rằng Vân Dung Phường mới bắt đầu là ý gì? Chẳng lẽ Vân Dung Phường còn có kế hoạch gì tiếp theo chăng?”

Dứt lời, như thể không yên tâm, nàng nhẹ nhàng hành lễ, xấu hổ nói: “Hoàng hậu nương nương, Thục phi nương nương, Trịnh phi nương nương, các vị phu nhân, Uyển Quân thất lễ rồi.”

Việc này cũng chẳng phải thất lễ gì, câu hỏi của nàng cũng là điều nhiều người khác đang thắc mắc.

Dung Chiêu nhìn Lưu Uyển Quân, trong đáy mắt ẩn hiện nụ cười.

- Đây chính là biết rõ tâm ý của ta, cố ý trao thang cho ta leo.

Lưu Uyển Quân quả thực là một cô nương tinh ý.

Hôm nay, nàng mặc bộ Yêu Nga, màu vàng nhạt tôn lên vẻ đẹp dịu dàng đáng yêu, các phụ kiện bông mềm trên đầu càng làm gương mặt thanh tú của nàng thêm nổi bật.

Công tử Triệu và vài vị công tử trẻ khác thỉnh thoảng lại nhìn nàng, rõ ràng là có phần xiêu lòng.

Dung Chiêu mỉm cười đáp: “Quả thực Vân Dung Phường còn có kế hoạch tiếp theo, dòng Vân Dung chỉ là một trong các dòng sản phẩm của Vân Dung Phường thôi. Giống như lần này có cả áo choàng, Vân Dung Phường cũng có thể bán các loại trang phục khác…”

“Cũng sẽ đẹp như dòng Vân Dung sao?” Có người sốt sắng hỏi.

Dung Chiêu gật đầu, đáp: “Vân Dung Phường sản xuất ra đều là những sản phẩm tinh tế, tất nhiên phải đẹp. Hơn nữa, Chiêu còn có một ý tưởng chưa chín muồi, hy vọng một ngày nào đó có thể thực hiện.”

Dun Chiêu như nhớ đến điều gì đó, ánh mắt thoáng vẻ xa xăm.

“Ý tưởng gì vậy?” Có người tò mò hỏi.

Trương Trường Ngôn liếc nhìn Dung Chiêu, rồi lại nhìn các nữ quyến đang chăm chú chờ đợi nghe y nói, bỗng nhiên thấy khung cảnh này có chút quen thuộc...

Sao lại có cảm giác như sắp bị "lừa" nhỉ? Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Chẳng lẽ hắn định kéo các nữ quyến vào kinh doanh sao?!

— Cũng không chắc chắn lắm, với Dung Chiêu thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Trương Trường Ngôn cảm thấy biểu cảm của mình trở nên kỳ quái.

Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn liếc nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ hiểu ý và bất đắc dĩ.

Chẳng trách Dung Chiêu lại vui vẻ đến vậy, Hắn không phải đến để tìm thê tử, mà là đến để tìm người hợp tác làm ăn!

Người này quả thật gan lớn, lại dám muốn kéo cả các nữ quyến vào việc kinh doanh.

Trong thời buổi này, các nữ nhân vẫn giữ truyền thống khá bảo thủ, ai lại muốn tham gia kinh doanh với hắn chứ?

Kiếm tiền từ kinh doanh thì sao sánh được với danh tiếng và thể diện.

Cả hai người đều có chút băn khoăn.

Nhưng không ai lên tiếng, chỉ yên lặng lắng nghe, giữ trên mặt nụ cười lịch sự.

Dung Chiêu hít một hơi sâu, đứng đó, thân hình cao lớn tựa ngọc, thanh khiết như cây lan quý, điểm chu sa đỏ giữa chân mày khiến nàng như một tiên nhân thoát tục.

Nhưng trong ánh mắt và lời nói của nàng lại phảng phất sự ấm áp của nhân thế, giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Vài ngày trước, Vân Dung Phường cần một lượng lớn hoa lụa, Dung Chiêu đã phân công công việc này cho các hộ dân kinh thành. Nhiều phụ nữ và nữ lang từ các gia đình đều tham gia làm hoa lụa để kiếm vài đồng tiền lẻ.”

Giọng nàng không nhanh không chậm, âm điệu không phân rõ nam hay nữ, nhưng rất êm tai, khiến người nghe không tự chủ được mà chú tâm.

Ngay cả Trương Tam, người biết rõ nàng có thể sẽ "gài bẫy", cũng chăm chú nghe từng lời.

“Hôm đó, những người đến xem cuộc thi của Vân Dung Phường đều thấy rõ, hoa lụa của họ làm tinh xảo đến nhường nào. Những công việc đơn giản này, họ không hề thua kém các thợ thêu chuyên nghiệp.”

Dung Chiêu ngừng một lát, tiếp tục: “Có một ngày, Dung Chiêu đích thân đến thu gom hoa lụa, vì tò mò nên đã hỏi họ rằng tại sao có thể làm đẹp và nhanh đến thế.”

“Vì sao? Chẳng lẽ họ đều biết thêu?” Hoàng hậu nghi hoặc hỏi.

Dung Chiêu lắc đầu, ánh mắt phức tạp: “Không phải vậy. Thực ra, họ thêu thùa rất bình thường, chỉ có thể may vài bộ quần áo hay thêu giày cho người trong nhà. Lý do họ làm tốt là vì họ rất chăm chỉ, còn lý do họ làm nhanh là vì họ không kể ngày đêm, chỉ mong kiếm thêm chút bạc.”

Tất cả các nữ quyến có mặt đều im lặng.

So với các nữ nhân bình dân của Đại Nhạn triều, những quý nữ nơi đây ít nhất cũng bớt khổ cực hơn.

Tất nhiên, cũng có vài vị lão thái quân xuất thân từ gia đình mới giàu lên nhờ triều đại mới.

Lúc này, ánh mắt của họ xa xăm, như nhớ lại cảnh tượng thời nhà chưa theo tiên đế dựng nghiệp…

Dung Chiêu nói tiếp: “Khi ấy, Dung Chiêu thật sự rất xúc động, nên đã quan sát họ thêm vài ngày. Dung Chiêu nhận ra rằng, ngoài việc đi nhận chút công việc làm thuê hay làm thuê mướn cho người khác, những nữ nhân ấy không có con đường nào để kiếm tiền cả. Mà khi họ không thể kiếm được tiền, trong nhà họ không có chút địa vị nào, có cũng như không.”

“Hàng ngày họ quản lý việc nhà, nuôi dạy con cái, nhưng đối với nam nhân trong nhà, họ dường như không làm được gì cả: không kiếm được tiền cho gia đình, cũng không thể tự nuôi sống mình.”

Những lời này khiến nhiều người gật đầu đồng tình.

Một phụ nhân thầm thì: “Đúng thế, nam nhân trong nhà bôn ba chuyện bên ngoài mỗi ngày, còn ta thì hiếu kính cha mẹ, dạy dỗ con cái, nhưng dường như vẫn chẳng làm gì ra hồn…”

Vẫn phải nhìn sắc mặt nam nhân mà sống, phu quân nói gì thì cũng phải nghe theo.

Rất ít nữ nhân dám bất tuân ý chồng.

Dung Chiêu nhẹ giọng nói: “Vậy nên Dung Chiêu nghĩ, Vân Dung Phường không nên chỉ là Vân Dung Phường, mà có thể trở thành điểm tựa cho nhiều nữ nhân. Không mong có thể bao bọc toàn bộ nữ nhân Đại Nhạn triều, chỉ mong làm điều trong khả năng, giúp cho một số người có cuộc sống tốt hơn.”

“Vân Dung Phường có thể làm gì?” Có người tò mò.

Vân Dung Phường phải làm gì mới có thể bảo vệ nữ nhân, để họ có cuộc sống tốt hơn?

Dung Chiêu mỉm cười: “Vân Dung Phường có thể làm nhiều thứ. Ví dụ, xây dựng các công xưởng cho nữ nhân như công xưởng của Đoàn Đoàn, để họ vào đó làm việc, kiếm thêm thu nhập, dù không dựa vào nhà chồng cũng có thể nuôi sống bản thân.”

Có người cau mày, lắc đầu: “Không phải nữ lang nào cũng có thể làm ra những bộ trang phục đẹp đẽ…” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Thời gian học thêu thùa khi còn nhỏ vốn rất ít ỏi.

Dung Chiêu càng cười rạng rỡ, đôi mày cong cong, giọng nói tự tin: “Họ không cần làm cả bộ trang phục, cũng không cần tự thiết kế. Vân Dung Phường tổ chức cuộc thi tuyển chọn các thợ thêu thiết kế là để tìm ra những người thiết kế trang phục, chính họ sẽ là những người đảm nhiệm việc đó.”

“Những bộ trang phục đẹp mắt sẽ được thiết kế và chia thành nhiều công đoạn, mỗi nữ nhân trong công xưởng chỉ phụ trách một công đoạn, sản xuất dây chuyền, cuối cùng ghép lại thành một bộ trang phục hoàn chỉnh, rồi đem bán.”

Đây thực chất là phương pháp sản xuất dây chuyền, tạo ra những bộ trang phục giống hệt nhau.

Hiện tại, thị trường trang phục chưa được mở rộng vì mỗi bộ trang phục đều phải đo đạc cắt may thủ công, tốn nhiều công sức và chi phí.

Bùi Thừa Quyết kinh ngạc.

Nhưng cũng bừng tỉnh ngộ, chẳng trách ngày trước Dung Chiêu lại gọi các thợ thêu được tuyển chọn là “thợ thêu thiết kế”.

Sự hiện diện của những thợ thêu ấy, ngay từ đầu, đã khác hẳn với những gì mọi người tưởng.

Mẫu thân của Quách Mộng Sinh, Đặng Thường Nam, là một phụ nữ rất hiểu biết.

Đặng Thường Nam chăm chú nhìn Dung Chiêu, hỏi: “Trang phục sản xuất theo cách này dù có đẹp thì cũng không thể bán giá cao, hơn nữa, sản xuất dây chuyền sẽ làm ra rất nhiều trang phục, liệu có bán được hết không?”

“Có chứ,” Dung Chiêu trả lời một cách nghiêm túc, “Trang phục đẹp và không quá đắt, dù có cùng kiểu dáng nhưng có thể phối hợp với các trang sức khác nhau, tạo ra những phong cách khác biệt. Các phu nhân và tiểu thư có thể chối từ sao?”

Đặng Thường Nam suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: “Ta sẽ không từ chối.”

Đối với những người giàu có, mua thêm vài bộ y phục không phải là vấn đề gì lớn.

Nếu trang phục đẹp và khiến họ hài lòng, tự nhiên họ sẽ vui vẻ chi tiền.

Dung Chiêu tiếp tục: “Trang phục từ các xưởng không chỉ dành riêng cho tầng lớp giàu có, mà còn có các bộ y phục giá thấp hơn để cung cấp cho dân thường. Càng có nhiều cơ hội việc làm, người dân càng kiếm được tiền, và khi có tiền trong tay, họ cũng sẽ mua sắm những bộ y phục này.”

Thoạt nhìn có vẻ như kiếm tiền rồi lại tiêu tiền.

Nhưng so với việc không kiếm không tiêu, thì hoàn toàn khác biệt.

Với cách này, người dân sẽ có thêm tài sản và cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.

Thị trường giống như một hồ nước, chỉ khi được khuấy động, cuộc sống người dân mới khá lên, đó mới là một nền kinh tế thị trường thực sự.

Tất cả mọi người đều im lặng.

Có lẽ họ chưa hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa của thị trường trong những lời này, cũng chưa rõ liệu việc kinh doanh này có sinh lời hay không.

Nhưng họ biết rằng đây là một việc kinh doanh đầy ý nghĩa.

Có lẽ nó có thể thay đổi phần nào thế gian này.

Đặng Thường Nam lặng yên một lúc, nhìn sâu vào Dung Chiêu: “Đây là một kế hoạch lớn, cần rất nhiều tâm sức, và cũng cần rất nhiều, rất nhiều tiền.”

Những xưởng may mọc lên, hàng trăm công nhân, hàng nghìn cuộn vải, hàng loạt y phục cần bán… tất cả đều cần tiền.

Dung Chiêu mỉm cười, nét mặt ấm áp: “Dung Chiêu hiểu, nhưng Dung Chiêu sẽ làm. Vân Dung Phường sẽ như Phúc Lộc Trang, Phúc Lộc Hiên --Truyện Nhà Bơ --, báo quán, và xưởng Đoàn Đoàn, sẽ mở rộng khắp Đại Nhạn triều. Các xưởng dành cho nữ nhân của Vân Dung Phường cũng sẽ mở khắp nơi, thu nhận hàng ngàn người!”

Y vẫn đứng đó như trước, nụ cười ẩn hiện trên gương mặt, ánh mắt trong sáng, chân thành.

Nhưng không hiểu sao, trong tâm trí của những quý phu nhân có mặt lại hình thành một ấn tượng mới về Dung Chiêu – vị công tử phi phàm, rèn luyện từng ngày, như ngọc càng mài càng sáng.

Có bao nhiêu người trên đời có thể thấy rõ sự khó khăn của nữ nhân?

Và trong số đó, có bao nhiêu người sẵn lòng làm gì đó để thay đổi?

Đó chính là Dung Chiêu.

Một nữ lang đã đỏ mắt, xúc động đến rơi lệ.

Từ chuyện nữ biên tập của báo quán đến việc Dung Ngũ Nương ly hôn, thoạt nhìn đều không phải là chuyện lớn, dù có gây ra sóng gió cũng chỉ là thoáng qua, không ảnh hưởng đến đại cục.

Nhưng sự thay đổi về mặt tinh thần thì không thể đo đếm một cách cụ thể.

Bạch Nguyệt Hoa, Thôi Ngũ Nương và những người khác, làm nữ biên tập của báo quán, xem xét những bài văn của văn nhân thiên hạ.

Dung Ngũ Nương ly hôn, trở thành vụ đầu tiên trong lịch sử Đại Nhạn triều.

Thậm chí cả những điều Dung Chiêu sắp làm tiếp theo.

Các nàng đang đứng ở phía trước, làm gương cho những người đi sau.

Dung Chiêu vừa dứt lời, cả đình trở nên yên lặng.

Chuyện hôn nhân, trang phục, tất cả đều bị bỏ lại phía sau, trong đầu họ giờ chỉ nghĩ đến kế hoạch tương lai của Vân Dung Phường mà Dung Chiêu vừa chia sẻ…

Nếu thành công, nếu có một ngày, xưởng của Vân Dung Phường mở rộng khắp Đại Nhạn triều, hàng ngàn nữ nhân có thể tìm được một công việc, nhận được chút bạc đủ để tự nuôi sống bản thân.

Vậy thì, nếu một nữ nhân không hạnh phúc sau khi lấy chồng, liệu có thể rời khỏi nhà chồng và tự mình sống được chăng?

Nếu sinh ra con gái, con gái ấy cũng có thể vào Vân Dung Phường để kiếm ít bạc, liệu những gia đình nghèo khổ sinh con gái cũng sẽ nuôi dạy nàng như nam nhi, thay vì không cho nàng cơ hội trưởng thành?

Một lúc lâu sau, Hoàng hậu Trương nhẹ nhàng nói: “Dung Chiêu, ngươi thật đáng quý.”

Dung Chiêu mỉm cười, lắc đầu: “Chiêu chỉ muốn làm vài việc có ý nghĩa, mở một xưởng may, có vài người nhờ Chiêu mà sống, vậy là việc này không uổng phí, cả đời Chiêu cũng không uổng.”

Câu nói ấy khiến các nữ quyến thêm sững sờ.

Thậm chí có nữ lang không rõ vì sao mà mắt đã đỏ hoe.

Các nàng không nhịn được thì thầm: “Có vài người nhờ ta mà sống, vậy là không uổng…”

Đặng Thường Nam cũng rưng rưng, khẽ nói: “Hy vọng có thể nhìn thấy ngày Vân Dung Phường mở rộng khắp Đại Nhạn triều.”

Trong khoảnh khắc này, bà thật sự mong chờ ngày ấy.

Dung Chiêu nghe vậy, mỉm cười khiêm tốn: “Đây là một kế hoạch lớn, cần rất nhiều tâm sức, cũng cần rất nhiều bạc, e là phải đi từng bước, ngày ấy có lẽ còn xa.”

Trương Trường Ngôn: "!"

Đến rồi, lại sắp xin tiền rồi.

Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn, vừa rồi còn nghe chăm chú, giờ lại liếc nhau, trong mắt đều có sự cảm thán lẫn phức tạp.

A Chiêu còn giỏi hơn họ tưởng.

Thậm chí còn tốt hơn cả những lời khen ngợi của Vĩnh Minh Đế và Hoàng hậu Trương.

Không chỉ tốt mà còn rất thông minh.

Từng việc mà Dung Chiêu làm đều khó khăn, nhưng y đều hoàn thành xuất sắc.

Ngay từ ngày đầu tiên Vân Dung Phường xuất hiện, hoặc có thể nói, từ khi Dung Chiêu với hình ảnh tựa “tiên nhân giáng trần” cưỡi ngựa qua phố, mục đích của y đã là… hôm nay.

Đầu tiên là để Vân Dung Phường vang danh, được người ta công nhận.

Sau đó mới kiếm tiền, để mọi người thấy rằng Vân Dung Phường có thể sinh lời, có thể làm vẻ vang gia tộc.

Và cuối cùng là thuyết phục người khác đầu tư.

Cuộc thi lớn của Vân Dung Phường không chỉ là để tạo dựng tên tuổi cho dòng trang phục Vân Dung, mà thực sự là để chiêu mộ các thợ thêu thiết kế.

Chẳng trách những thợ thêu ấy không hề tiếc nuối khi hủy bỏ sản phẩm của mình, chẳng trách ba mươi thợ thêu đều gia nhập Vân Dung Phường.

— Trên đời này, nữ nhân hiểu nữ nhân hơn ai hết, cũng mong muốn giúp đỡ nhau hơn ai hết.

Dung Chiêu thực sự đã tính toán xa xôi.

Khi thuyết phục họ thực hiện kế hoạch Đoàn Đoàn, y đã không nói một lời giả dối nào, y thực sự muốn làm vài việc có ý nghĩa, không vào triều cũng không cần làm quan, nhưng vẫn có thể đem lại lợi ích lớn cho quốc gia và dân chúng.

Trong khi hai người còn đang chìm trong suy nghĩ, Trương Trường Ngôn đã hợp tác nói: “Dung Thế tử, nếu bạc không đủ, thì hãy tìm người hợp tác, cùng nhau mở rộng Vân Dung Phường.”

Hắn đang tạo đà cho y nói tiếp!

Bùi Thừa Quyết lập tức cười bảo: “Đúng vậy, chỉ riêng dòng Vân Dung đã không lo không kiếm được tiền, vừa kiếm tiền lại vừa làm việc có ý nghĩa, hẳn là sẽ có người sẵn lòng đầu tư.”

Bùi Quan Sơn thở dài: “Nếu không phải bạc của ta đều đã đầu tư vào Đoàn Đoàn, ta cũng muốn góp một khoản.”

— Đúng là huynh đệ tốt.

Dung Chiêu trong lòng rất hài lòng, nhưng trên mặt lại là một nụ cười khổ: “Nhưng, Vân Dung Phường cũng giống như Phúc Lộc Hiên và Đoàn Đoàn, đều phải đầu tư ban đầu, ngay cả tiền kiếm được từ dòng Vân Dung cũng phải lập tức đổ vào để mở thêm công xưởng mới, e rằng không dễ gì tìm được người chịu đầu tư.”

“Chỉ có thể chầm chậm tiến hành, ta tin trong đời này, mình sẽ mở được Vân Dung Phường khắp Đại Nhạn triều.”

Y bắt đầu bày tỏ sự khó khăn.

Đặng Thường Nam bật cười: “Dung Thế tử đừng giả bộ nữa, hôm nay ngài nhắc đến chuyện này với chúng ta, chẳng phải chính là muốn chúng ta đầu tư sao?”

Bà là người thông minh, không chỉ bà mà nhiều người khác ở đây cũng đã nhìn ra.

Thực ra, phần lớn những người có mặt đều hiểu ý đồ của y.

Dung Chiêu không giấu giếm. Khi y nhắc đến chuyện này và nói về việc thiếu bạc, mục đích chính là để thu hút đầu tư.

Nghe vậy, Dung Chiêu cũng không chút ngại ngùng, ngược lại còn nở một nụ cười ranh mãnh, “Kế hoạch kinh doanh này, e rằng chỉ có các vị phu nhân mới sẵn lòng đầu tư. Còn các nam nhân, có mấy ai chịu để tâm đến cảnh ngộ của nữ nhân?”

Đặng Thường Nam ánh mắt phức tạp.

Đúng vậy, việc kinh doanh này chỉ có nữ nhân mới sẵn lòng chung tay, nam nhân thì nào quan tâm đến nỗi khổ của nữ nhân?

Thời thế thuận lợi cho nam giới, họ nào có lý do để thay đổi điều đó?

Lúc này, Dung Chiêu trở nên nghiêm trang, y cúi mình thật sâu, cung kính hành lễ, giọng nói tràn đầy chân thành:

“Xin các vị phu nhân cứ yên tâm, Dung Chiêu đã quyết định làm thì nhất định sẽ làm thật tốt. Đây đã là một việc kinh doanh, thì không chỉ mang ý nghĩa hỗ trợ nữ nhân mà còn có thể sinh lời.”

“Ngày mà Vân Dung Phường mở rộng khắp Đại Nhạn triều, cũng sẽ là ngày các vị phu nhân được thu về lợi nhuận.”

“Dung Chiêu cam kết rằng, Vân Dung Phường không chỉ là nơi tạo dựng cuộc sống cho những nữ nhân bình thường, mà còn sẽ là chỗ dựa vững chắc cho các vị phu nhân, để dù trong bất kỳ tình huống nào, các phu nhân cũng không thiếu lối lui và luôn có sự tự tin.”

“Vậy, các vị phu nhân có sẵn lòng tin tưởng Dung Chiêu và đầu tư vào Vân Dung Phường không?”

Khi Dung Chiêu lập ra Vân Dung Phường, T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o y không chỉ để kiếm tiền. Tiền bạc, một khi đã đủ tiêu, thì có thêm cũng chẳng khác gì.

Y muốn bảo toàn tính mạng, và trong lúc bảo toàn tính mạng, cũng muốn làm vài điều có ý nghĩa.

Y muốn kết nối con người, đặc biệt là các phu nhân quyền quý.

Và cũng muốn giúp đỡ những nữ nhân bình thường, những người có thể vì là nữ mà từ khi sinh ra đã bị vứt bỏ hoặc rơi vào cảnh ngộ tàn nhẫn.

Tên đầy đủ của “Vân Dung Phường” thực ra là “Vân Dung Công Xưởng,” đây không phải là việc có thể thành công ngay lập tức, trong một thời đại như vậy, y cũng không thể làm ra những kết quả tức thời.

Nhưng âm thầm thấm nhuần như cơn mưa xuân, dần dần sẽ thay đổi thế gian.

Dung Chiêu nói xong, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.

---


Danh Sách Chương

Nhận xét Box