Trương Tam bị dọa đến mức giật mình lùi về phía sau, nhưng sau lưng là thân cây, y tựa vào cây, lắp bắp nói: “Ngươi... ngươi... sao lại ở đây?”
Dung Chiêu nhíu mày, vẻ mặt có chút kỳ quái: “Câu này phải để ta hỏi ngươi chứ? Sao ngươi lại ở đây?”
Không phải kỳ lạ vì Trương Trường Ngôn xuất hiện vào dịp Nguyên Tiêu, mà là kỳ lạ vì y lại trốn sau gốc cây thế này.
Trương Trường Ngôn không biết phải giải thích ra sao, vẻ mặt đầy vẻ rối rắm.
Y cũng không dám nhìn Dung Chiêu, thậm chí còn muốn tìm đường thoát thân.
Dung Chiêu thấy y lùi lại, bèn kéo y lại gần, nhíu mày: “Nếu gặp chuyện gì thì nói ra, đừng trốn tránh như vậy.”
Trương Trường Ngôn bị Dung Chiêu kéo tay áo, ngay lập tức như bị sét đánh.
Gặp chuyện gì thì nói ra sao?
Nhưng chuyện y gặp phải thì không thể nói được!
Trương Tam lại muốn chạy trốn, nhưng Trương Nhị và những người khác cũng vừa đến.
Trương Trường Hành kéo y lại: “Tam đệ, thì ra đệ ở đây! Dạo gần đây đệ làm sao thế? Có chuyện lớn gì mà lại ủ dột đến vậy?”
Trương Trường Ngôn không chạy thoát, trước mặt lại là Dung Chiêu, cuối cùng y chỉ lắp bắp: “Không... không có gì... chỉ là có vài chuyện chưa thể thông suốt.”
“Con người, sao phải tự làm khổ mình chứ? Nếu không nghĩ thông suốt, thì đêm nay chúng ta sẽ cùng nhau uống một trận thật say, cho quên hết chuyện không thông suốt đó.” Quan Mộng Sinh vòng tay qua cổ Trương Trường Ngôn từ phía khác, an ủi.
Bọn họ đã từng cùng nhau làm chuyện dám cả gan qua mặt thiên tử, nên đương nhiên có mối tình cảm khác thường.
Quan Mộng Sinh tự nhận đều là huynh đệ, nếu huynh đệ buồn bã, tất nhiên phải an ủi.
Trương Trường Ngôn không muốn uống rượu, y muốn lén lút rời đi.
Thế nhưng, Trương Trường Hành và Quan Mộng Sinh không để y có cơ hội, hai người một trái một phải kéo y đi về phía bến thuyền bên hồ.
Trương Trường Ngôn chẳng khác gì một con chó ủ rũ, cúi đầu cụp mắt.
Dung Chiêu lắc đầu, theo chân bọn họ.
Bờ hồ lúc này rất náo nhiệt, có vô số thuyền lớn nhỏ đậu ở ven bờ, thậm chí đã có vài chiếc thuyền lênh đênh giữa hồ.
Cũng có rất nhiều người đứng bên hồ ngắm đèn, nam nữ trẻ tuổi đông đúc.
Đoàn người của bọn họ vừa xuất hiện, lập tức có rất nhiều ánh mắt tò mò nhìn qua.
— Đây là một nhóm công tử thế gia, quả thật nổi bật, khiến người ta không thể rời mắt.
“Công tử, có thể lên thuyền rồi.” Phía trước, hạ nhân đã chuẩn bị xong, mời gọi bọn họ.
Bùi Thừa Quyết quay đầu: “A Chiêu, lên thuyền thôi.”
“Được.” Dung Chiêu gật đầu, sải bước tiến tới.
Trên đường đi, một cô nương bên bờ hồ bỗng xông đến, đỏ mặt đưa chiếc đèn trong tay cho y.
Dung Chiêu mỉm cười nhận lấy, gật đầu: “Cảm ơn.”
Nàng ấy càng đỏ mặt hơn, vội vã quay người chạy đi.
Có người đầu tiên, thì sẽ có thêm vài người nữa. Trương Trường Hành bọn họ nói đúng, đêm nay các cô nương kinh thành quả thật gan dạ, chẳng mấy chốc, trong tay Dung Chiêu đã cầm đầy các loại đèn, ít nhất cũng hơn chục chiếc.
Thấy y không cầm nổi nữa, Bùi Thừa Quyết đành bước tới giúp y, giải thoát y: “Sao ngươi không biết từ chối? Nhiều đèn thế này sao cầm hết được?”
Cũng có người tặng đèn cho Bùi Thừa Quyết, y cười nói: “Xin lỗi, không cầm nổi nữa rồi.”
Cô nương kia nghe vậy, xấu hổ cúi đầu rời đi.
Dung Chiêu nhờ Bùi Thừa Quyết giúp đỡ, rảnh ra một tay để tiếp tục nhận đèn, y cười khẽ: “Các nàng tặng đèn cần dũng khí, ta chỉ cần nhận một chiếc là có thể làm họ vui vẻ, sao lại không làm chứ?”
Thật ra, điều này cũng giống như việc theo đuổi thần tượng ở thời hiện đại. Nếu thần tượng nhận quà từ người hâm mộ, người tặng sẽ rất hạnh phúc. Các nàng không mong chờ gì nhiều, chỉ cần đối phương nhận lấy là đã cảm thấy mãn nguyện.
Những chiếc đèn này không phải là vật quý giá, mà chỉ là món quà nhỏ lưu truyền trong đêm Nguyên Tiêu, giống như những lá thư ở thời hiện đại.
Ai lại không muốn thần tượng nhận được lá thư của mình chứ?
Chỉ là một hành động nhỏ, hà cớ gì phải từ chối.
Bùi Thừa Quyết cười, lắc đầu, giúp y cầm đèn: “Ngươi quả là dịu dàng với các cô nương đấy.”
Bên cạnh, Bùi Quan Sơn khẽ ngẩn ra.
Y là người trầm tính, đêm nay luôn từ chối thẳng những ai đến tặng đèn, không ngờ Dung Chiêu lại có suy nghĩ như vậy…
Đúng lúc này, một cô nương ôm đèn tiến lại gần.
Có lẽ vì quá hồi hộp, bước đi hơi vội vàng, nàng vô tình đụng vào cánh tay Bùi Quan Sơn, làm chiếc đèn trong tay nàng rơi ra.
Bùi Quan Sơn lập tức chụp lấy đèn.
Ngay sau đó, y cầm đèn trong tay, điềm tĩnh nói: “Được, ta nhận.”
— Nếu một hành động nhỏ có thể làm người ta vui, y cũng không ngại gì.
Tuy nhiên, nàng ấy tròn mắt nhìn y, lấy tay che miệng, kinh ngạc thốt lên: “Nhưng… đây là đèn của ta tặng cho Dung thế tử!”
Bùi Quan Sơn: “???”
Bùi Thừa Quyết cười lớn: “Hahaha!”
Y bật cười không kiềm chế nổi, đôi mắt đào hoa cong lên.
Bùi Quan Sơn mặt đen lại, nhét chiếc đèn vào tay Dung Chiêu, xoay người rời đi, bước lên thuyền, tựa như muốn tìm đường thoát thân.
Dung Chiêu và Bùi Thừa Quyết nhìn nhau, cả hai đều mỉm cười rồi cùng nhau bước lên thuyền.
Lúc này, tay hai người đã đầy ắp đèn.
“Treo đèn lên,” Dung Chiêu ra lệnh cho đám hạ nhân trên thuyền.
Quan Mộng Sinh không nhịn được, cười trêu: “Dung thế tử quả thực là người dịu dàng. Không biết cô nương nhà nào may mắn lấy được thế tử, chắc chắn sẽ sống hạnh phúc.”
Tuy nhiên, lời của Quan Mộng Sinh vừa dứt, xung quanh không ai đáp lời.
Trương Trường Ngôn cúi đầu, trông càng u sầu hơn.
Quan Mộng Sinh ngạc nhiên, định nói thêm thì một giọng nói khác từ bờ hồ vọng đến: “Các ngươi đang nói gì mà náo nhiệt vậy?”
Mọi người quay lại nhìn, “Ngũ...”
Bùi Khâm giơ tay: “Đã ra ngoài chơi thì đừng câu nệ thân phận, không biết thuyền của các ngươi có tiện cho ta thêm một chỗ không?”
Y nói vậy, nhưng thực ra chẳng hề đợi câu trả lời, đã thản nhiên bước lên thuyền.
Trương Trường Ngôn, vốn uể oải như con chó ủ rũ, đột nhiên như bị kích hoạt chế độ chiến đấu, giọng nói không mấy thân thiện: “Dù có tiện hay không, Ngũ điện hạ cũng đã lên rồi.”
Trương Nhị sợ đến mức vội kéo y lại.
Nhưng Trương Trường Ngôn không nhượng bộ, chỉ nhìn chằm chằm Bùi Khâm.
Dù ban đầu không rõ, nhưng sau đó y cũng đã hiểu ra.
Vì sao Bùi Khâm lại để ý đến y?
Chẳng qua là vì hai người có cùng suy nghĩ!
— Tâm tư y có phần tối tăm, thì Bùi Khâm cũng chẳng phải người quang minh chính đại!
Bùi Khâm nhìn Trương Trường Ngôn, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt pha chút cười lạnh.
Hai người đối diện nhau, trong mắt người ngoài thì dường như cả hai đều có suy nghĩ riêng.
Trương Nhị nóng ruột đến phát sốt, Bùi Quan Sơn cũng nhíu mày.
Thân vương cùng Trương thừa tướng là trụ cột của phe trung lập, giờ Trương Trường Ngôn lại tỏ thái độ bất hòa với Ngũ hoàng tử, điều này khiến Bùi Quan Sơn không hài lòng.
Thân vương vốn thuộc phe Nhị hoàng tử --Truyện Nhà Bơ --, Bùi Thừa Quyết thoáng suy tư, định bước tới.
Dung Chiêu giữ y lại, hạ giọng cảnh cáo: “Đêm nay là ra ngoài chơi, ngươi thu hết mấy tâm tư đó lại cho ta. Về rồi muốn đấu thế nào thì đấu.”
Nói xong, y bước lên một bước, mỉm cười nhã nhặn: “Ngũ điện hạ đã đến, chúng ta tất nhiên rất hoan nghênh. Thuyền sắp khởi hành, mời mọi người vào chỗ ngồi và uống rượu. Tối nay là để vui chơi, nếu để xảy ra chuyện không vui, chi bằng mỗi người về nhà đi.”
Y không hề muốn tham gia vào cuộc tranh giành ngai vị.
Nếu những người này lôi y vào trò đấu đá ngầm sau lưng, y sẵn sàng đứng dậy rời đi.
Bùi Khâm đến đây để được gần gũi với y, dĩ nhiên không muốn y bỏ đi, nên nở nụ cười ấm áp: “A Chiêu nói vậy là gì chứ? Chúng ta đến đây để vui chơi, ta và Tam công tử chỉ đùa thôi. Đêm nay chúng ta sẽ thoải mái vui vẻ, ta còn mang theo rượu ngon để cùng các vị công tử thưởng thức.”
Dù mỗi người có vị trí riêng trong triều, giờ này chẳng ai muốn phản bác ngay trước mặt.
Tất cả đều cười và đồng ý.
Về phần Trương Trường Ngôn, từ lúc Dung Chiêu lên tiếng, y lại ỉu xìu như cũ.
Vì thế, trên thuyền dần trở nên hòa hợp hơn thật.
Rượu mà Ngũ hoàng tử mang theo quả thật là loại thượng hạng. Trên thuyền còn có người chuẩn bị đồ ăn ngon cho họ, phối hợp cùng rượu thơm, ăn uống nhàn nhã, du ngoạn trên hồ, quả thật rất thú vị.
Dung Chiêu uống vài chén rượu, tựa vào lan can, nhìn ánh đèn phản chiếu trên mặt hồ lấp lánh.
Y híp mắt lại, vẻ mặt đầy thư thái.
Phía đối diện có một chiếc thuyền lớn lướt qua, trên thuyền là các nữ nhân.
Một công tử lập tức nói: “Trên thuyền kia là tiểu quận chúa Gia Thành, con gái út của Trưởng công chúa, cùng với tiểu thư Lưu gia, Lưu tiểu thư, và một số nữ nhân hoàng thất cùng con gái các gia tộc danh giá!”
Cấu trúc cũng giống thuyền của bọn họ, chỉ khác là thuyền kia do quận chúa Gia Thành và Lưu Uyển Quân chủ trì.
Quan Mộng Sinh lập tức thò đầu ra, mặt đầy hứng khởi: “Tiểu thư Triệu chắc chắn cũng trên thuyền kia, ta còn chưa tặng nàng đèn tối nay.”
Triệu công tử phe phẩy quạt, trêu đùa: “Ai cũng biết ngươi nhớ mong Tiểu muội, đừng lo, vài tháng nữa sẽ thành thân thôi.”
Quan Mộng Sinh, kẻ mặt dày vậy mà lần này lại đỏ mặt.
Hai chiếc thuyền lướt qua nhau, không chỉ bọn họ nhìn các cô nương trên thuyền đối diện mà những cô nương kia cũng đang nhìn bọn họ. Lúc này có lẽ người đông thêm can đảm, có tiếng nói cười râm ran vang lên.
“Dung thế tử!” Một giọng nữ dịu dàng vang lên, kèm theo đó là một chiếc túi thơm bay qua.
Ngay sau đó, vô số túi thơm và hoa lụa cũng liên tiếp bay về phía Dung Chiêu.
Y vốn đang dựa vào lan can bên ngoài ngắm cảnh, bị làm cho hoảng sợ, lập tức lùi vào trong thuyền, trên mặt vẫn còn vương nét kinh ngạc.
Bùi Thừa Quyết bật cười lớn: “Haha, A Chiêu, ngươi xem, đây chính là phong trào ngươi khởi xướng đấy, giờ kinh thành thịnh hành trò ném quả rơi đầy xe rồi!”
Chính Dung Chiêu đã khởi xướng trào lưu ném hoa lụa này.
Giờ lại bị chính trào lưu ấy làm giật mình, không chỉ Bùi Thừa Quyết, mà rất nhiều người khác cũng cười rộ lên.
Đây là gì đây? Gieo gió gặt bão à?
Dung Chiêu chỉ bất ngờ vì những món đồ ném tới, thực ra các cô nương đối diện rất có chừng mực, dù là hoa lụa hay túi thơm, dù có ném trúng cũng không đau.
Hơn nữa, họ cũng chỉ ném xung quanh y, không nhắm vào người y.
Bùi Khâm cũng bật cười, chỉ tay về phía Dung Chiêu: “Ngươi đúng là phong lưu đấy, tiểu tử à.”
Dung Chiêu đành bất lực lắc đầu.
Truyện Sao Không Đi Cùng Thuyền vô cùng hấp dẫn do nhà dịch.
Hai chiếc thuyền đã lướt qua, Quan Mộng Sinh có vẻ đã nhìn thấy tiểu thư Triệu trên thuyền đối diện, má đỏ bừng, đột nhiên đứng dậy: “Mang sáo của ta lại đây.”
Tiểu đồng nhanh chóng mang sáo đến, Quan Mộng Sinh bắt đầu thổi sáo.
Những công tử quý tộc thời cổ đại đều tinh thông lục nghệ, Quan Mộng Sinh rõ ràng là cao thủ thổi sáo, âm điệu rất hay, trên cùng mặt hồ, “Tiểu thư Triệu” phía đối diện chắc chắn cũng có thể nghe thấy.
Họ còn có thể nghe được tiếng cười khẽ từ thuyền bên kia.
Quan Mộng Sinh thổi xong, mặt đỏ bừng.
“Quan công tử, sao mặt ngươi đỏ thế?”
“Haha, bản nhạc này là tặng cho tiểu thư Triệu phải không?”
“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.”
…
Trương Trường Hành cầm đầu hô hào.
Chốc lát sau, thuyền đối diện bỗng vang lên tiếng đàn, vị cô nương đó rõ ràng có tài nghệ xuất sắc, âm thanh lôi cuốn, trên thuyền nhất thời trở nên yên tĩnh.
Khúc nhạc kết thúc, âm vang vẫn còn đọng lại.
“Nghe thật hay.”
“Không biết là cô nương nhà nào?”
“Bất kể nhà ai, đây rõ là khiêu khích chúng ta!”
“Haha, đúng vậy, bản nhạc ấy là khúc đấu trí, đây là muốn so tài với chúng ta rồi. Nhị công tử Bùi, mau lên, không thể để thua mấy cô nương chứ.”
…
Bùi Thừa Quyết đã uống không ít rượu, tựa vào Dung Chiêu, vẻ mặt lười biếng: “Không, lười chẳng muốn động.”
Dung Chiêu đang vui vẻ, bật cười hô hào: “Lên đi, đừng nhát gan, chiến thư đã đưa tới, sao có thể nhận thua chứ.”
Bùi Thừa Quyết đành đứng dậy: “Được rồi, lấy đàn ra đây.”
Trong khoang thuyền vẫn còn bày biện thức ăn, rượu ngon, nhưng trên boong tàu đã trở thành "chiến trường". Bùi Thừa Quyết quả thật không hổ danh là một trong hai tài tử của kinh thành, chỉnh lại dây đàn, ngón tay vừa khẽ chạm, một khúc nhạc du dương vang lên.
Nhiều người lộ vẻ say mê, khẽ nhắm mắt lắng nghe.
Bùi Thừa Quyết trong bộ trường bào bạc, ngồi đoan trang, miệng nở nụ cười, tay gảy đàn dưới ánh đèn phản chiếu, phong thái của y khiến người ta khó lòng quên được.
Y chỉ vừa đàn một đoạn thì từ bên kia đã vang lên tiếng tỳ bà.
Có người kinh ngạc thốt lên: “Là tiểu thư nhà họ Lưu!”
Tiếng đàn tranh đấu với tiếng tỳ bà, không phải là hòa hợp mà là một cuộc đọ sức, mang đến cảm giác chấn động lòng người.
Cả những chiếc thuyền nhỏ trên hồ và các du khách đứng bên bờ hồ đều dừng lại để lắng nghe.
Hai người mãi vẫn không phân thắng bại.
Một lúc sau, tiếng chim cu gáy vang lên từ phía đối diện, hỗ trợ cho Lưu Uyển Quân.
Triệu công tử thì thào: “Là quận chúa Gia Thành, ta từng có may mắn được nghe, quả là khó gặp đối thủ.”
Tiếng đàn sắp thua kém.
Quan Mộng Sinh lập tức giậm chân: “Bên đó lấy đông hiếp ít!”
Bùi Quan Sơn đặt chén rượu xuống, ánh mắt mơ màng vì men say, giơ tay ra, giọng khàn khàn: “Tiêu.”
Người hầu lập tức đưa tiêu tới.
Bùi Quan Sơn bước ra ngoài khoang thuyền, tiếng tiêu vang lên, phối hợp cùng tiếng đàn, kinh thành song kiệt liên thủ, đối đầu với hai người bên kia. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
— Một bữa tiệc thị giác và thính giác thực sự.
Dung Chiêu rất hưởng thụ, lại rót thêm một chén rượu.
Bùi Khâm ngồi bên cạnh, đưa tay ngăn lại, ánh mắt thoáng cười: “Rượu này mạnh lắm, ngươi đã say rồi.”
“Say thì say, đã lâu rồi chưa được say.” Dung Chiêu không để ý, cười rồi uống cạn.
Bùi Khâm bất lực lắc đầu.
Bên đối diện, tiếng tỳ bà ngừng lại, nhưng tiếng hồ cầm vang lên.
“Là tiểu thư nhà họ Chu, cô ấy nổi tiếng với tài nghệ hồ cầm, hôm nay họ thật sự muốn thắng chúng ta sao?” Có người cười nói, “Nếu vậy thì đừng trách chúng ta người đông thế mạnh!”
Phía ngoài, tiếng kèn đáy vang lên.
Tiếng sáo, tiêu, đàn, tỳ bà, hồ cầm, chim cu gáy, sinh, nhị hồ… hòa quyện trong không khí.
Trên hồ, cuộc đọ tài nghệ diễn ra náo nhiệt.
Dung Chiêu quay sang nhìn Bùi Khâm: “Ngươi không định ra chứ?”
Bùi Khâm cười: “Nếu ngươi muốn nghe, ta sẽ đi.”
Nói xong, y ra hiệu cho người hầu mang trống lên.
Dung Chiêu thoáng ngạc nhiên.
Tiếng trống vang lên, khiến không khí trên hồ càng thêm náo nhiệt, hiếm có được một bữa tiệc thịnh soạn như thế này, Dung Chiêu thưởng thức với vẻ mặt đầy hài lòng.
Trương Trường Ngôn từ tốn bước đến, ngồi xuống bên cạnh y.
Khoảng cách giữa hai người ít nhất vẫn còn đủ cho một người nữa ngồi xen vào.
Dung Chiêu có chút say, híp mắt nhìn: “Trương Tam, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?”
Trương Tam mím môi, hồi lâu mới cất giọng thô lỗ: “Ngươi nên tránh xa Bùi Khâm ra một chút.”
Dung Chiêu cất giọng lười biếng: “Đó là Ngũ hoàng tử.”
Trương Trường Ngôn nghiến răng: “Chính vì y là Ngũ hoàng tử đấy!”
Y trừng mắt nhìn Dung Chiêu, nghiến răng nghiến lợi: “Đừng nghĩ rằng đều là nam tử thì sẽ không có vấn đề gì. Ta nói cho ngươi biết, Bùi Khâm không chừng có suy nghĩ khác, ngươi cẩn thận, kẻo danh tiếng bị hủy hoại vì y.”
“Ngươi sao lại kỳ lạ thế nhỉ?” Dung Chiêu nhìn y, rồi rót cho y một chén rượu, hiếm khi nghiêm túc nói một câu: “Nếu ngươi thật sự gặp chuyện gì, nói ra đi, ta sẽ giúp ngươi.”
Trương Trường Ngôn đã theo Dung Chiêu một thời gian không ngắn.
Dung Chiêu thường hay trêu chọc y, nhưng cũng rất quan tâm y.
Đặc biệt là câu “Ta sẽ giúp ngươi” hôm nay, điều đó có nghĩa rằng bất kể là chuyện gì, dù có khó khăn thế nào, y cũng có thể ra tay giúp đỡ, thật lòng coi Trương Trường Ngôn là bạn.
Mắt Trương Trường Ngôn bất giác đỏ lên, lẩm bẩm: “Ngươi giúp không được ta đâu.”
Nói xong, y vươn tay nhận lấy chén rượu, uống cạn một hơi, rồi ngẩng đầu nhìn Dung Chiêu nghiêm túc: “Ta thật sự không có gì đâu, Nguyên Tiêu vui vẻ nhé.”
Dung Chiêu híp mắt nhìn y, lẩm bẩm: “Nguyên Tiêu... vui vẻ.”
Nói rồi, y tiếp tục uống rượu và nghe nhạc.
Trương Trường Ngôn nhìn y thật sâu, ánh mắt phức tạp.
Dung thế tử phong độ thanh cao, tao nhã đường bệ, là người được các thiếu nữ kinh thành yêu mến nhất.
Còn những ý nghĩ không mấy tốt đẹp của y, nếu có hại đến chính y thì không sao, nhưng nếu hại đến Dung Chiêu…
Y hít một hơi sâu, thu ánh mắt lại, ngồi dịch ra xa hơn, giữ khoảng cách với Dung Chiêu, uống chén rượu như uống nước.
Bên ngoài, cuộc đọ nhạc vẫn tiếp tục, nhưng người tham gia càng nhiều, âm thanh có chút lẫn lộn.
Lúc thì hòa hợp, lúc lại tranh đấu.
Họ đều tự mình tận hưởng, cả hai chiếc thuyền đều vui vẻ.
Bùi Thừa Quyết, Bùi Quan Sơn, Bùi Khâm, Quan Mộng Sinh và Trương Trường Hành lần lượt quay lại, ai nấy đều đã ngà ngà say, chơi thêm một hồi, giờ càng thêm say sưa.
Vừa về đến, Trương Trường Hành đã ồn ào: “A Chiêu, ngươi sao không biểu diễn một chút?”
Dung Chiêu xua tay: “Ta không biết những thứ này.”
Trương Trường Hành: “Ta không tin, ngươi chỉ muốn ngồi một mình uống rượu thôi đúng không?”
Nói rồi, y giơ vò rượu lên rót cho mọi người: “Ngũ điện hạ, Bùi thế tử, Thừa Quyết, uống đi, đừng để hai người trong khoang uống hết rượu nhé.”
Bùi Thừa Quyết chỉ cười bất đắc dĩ.
Bạn cũng có thể đọc truyện điền văn nhẹ nhàng của nhà mình Ta Bày Quán Ở Niên Đại Văn
Dung Chiêu cũng mỉm cười, y quay lưng lại, tựa lên lan can, cảm nhận cơn gió đêm, lắng nghe tiếng nhạc vang vọng bên ngoài, hiếm khi có được sự yên bình và thư thái như thế.
Chiếc thuyền trôi nhẹ nhàng trên hồ.
Mọi người trên thuyền phong thái hào hùng, tiếng cười nói vang rộn, thời gian trôi thật bình lặng.
Dung Chiêu trong cơn say lờ mờ nhìn bóng thuyền phản chiếu trên mặt nước, nhưng y biết rõ đây chỉ là giây phút yên bình ngắn ngủi giữa dòng đời xô bồ. Họ chỉ tạm thời để lại những tranh đấu ở bờ hồ.
Khi lên bờ, giống như trong yến tiệc năm mới, lại sẽ là những cuộc tranh giành khốc liệt, đẫm máu.
Việc kế vị hoàng đế xưa nay luôn đẫm máu và xương cốt.
Sau sự bình yên này là những cơn sóng ngầm cuộn trào, cuộc sống nhàn hạ này chỉ là ảo ảnh mong manh.
–
Giờ Hợi.
Gần như hơn nửa số người đã say, những ai không còn đứng vững đã được người hầu dìu về phủ, còn những người vẫn trụ lại thì cũng chếnh choáng, loạng choạng xuống thuyền.
“Ổn không? Có cần ta đỡ ngươi không?” Bùi Khâm chìa tay ra.
Trương Trường Ngôn nhanh tay hơn Dung Chiêu, đặt tay mình lên tay Bùi Khâm, nhe răng cười: “Ngũ điện hạ đỡ ta một chút, ta cũng say rồi.”
Bùi Khâm nghiến răng.
Bên cạnh, Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn đều nhìn với vẻ thích thú.
Dung Chiêu không để ai đỡ mình, tự xuống thuyền. Gió từ bờ sông thổi qua, khiến y tỉnh táo hơn nhiều.
Hôm nay không có lệnh giới nghiêm, bờ sông vẫn còn náo nhiệt vào giờ này.
Có một đôi phu thê đang bán đèn hoa sen, rao hàng: “Đèn hoa sen đây, thả xuống sông để cầu nguyện nào!”
Dọc bờ sông, có vài dân chúng đang thả đèn hoa sen.
Dung Chiêu bước đến, rút ra một ít bạc vụn: “Cho ta một chiếc đèn.”
“Dạ được!” Người phụ nữ vui vẻ đáp lời, vừa nhận tiền vừa nhìn kỹ y, lập tức reo lên: “Dung thế tử! Là Dung thế tử! Chiếc đèn hoa sen này... ta tặng thế tử, không, không cần tiền đâu.”
Nàng có vẻ rất xúc động, đôi mắt lộ rõ vẻ vui mừng lẫn biết ơn, lời nói lắp bắp.
Dung Chiêu trong vô thức đã giúp đỡ nhiều người.
Và họ vẫn luôn nhớ đến Dung thế tử.
Dung Chiêu khẽ lắc đầu, không rút lại tiền, chỉ cười nói: “Trả tiền để mua đồ là chuyện đương nhiên.”
“Nhiều quá rồi…”
“Không cần trả lại.”
Dung Chiêu đã nhanh chân bước tới bờ sông.
Bùi Thừa Quyết và mấy người khác tò mò đi theo T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, thấy y cúi xuống, cẩn thận dùng lửa từ cây hỏa chiếu để thắp đèn hoa sen.
Quan Mộng Sinh trợn tròn mắt: “A Chiêu, ngươi cũng tin vào mấy thứ này sao?”
Dung Chiêu không quay đầu lại, vẫn ngồi xổm, thành kính đặt đèn hoa sen xuống dòng sông. Có lẽ vì đã uống rượu, giọng y có chút khàn khàn: “Nguyện vọng quá lớn, đến gì cũng muốn tin.”
Vừa dứt lời, y nhẹ nhàng buông tay.
Chiếc đèn hoa sen trôi theo dòng nước, y nhìn theo chiếc đèn xa dần, khuôn mặt trong ánh sáng đèn lồng hiện lên nửa sáng nửa tối.
Bùi Khâm đứng phía sau y, khẽ hỏi: “A Chiêu, ngươi nguyện điều gì?”
Có lẽ vì men rượu đã ngấm, có lẽ vì đêm nay quá đỗi tuyệt vời.
Có lẽ vì đằng sau y, Bùi Thừa Quyết, Bùi Quan Sơn, Bùi Khâm, Quan Mộng Sinh, Trương Nhị và Trương Tam đều là những người mà y có thể tin tưởng…
Dung Chiêu nhìn theo chiếc đèn hoa sen xa khuất, khẽ thì thầm: “Mong cho thân hữu đều bình an, mong cho năm tháng dài lâu như hiện tại, mong cho biển trời yên bình, dân chúng an cư, mong cho mọi người, sinh ra đều bình đẳng.”
Phía sau y, những người đã ngấm men rượu bỗng chốc trở nên tỉnh táo.
Năm nguyện vọng, hai điều đầu là mong ước của tất cả mọi người ở đây, hai điều tiếp theo là tấm lòng rộng mở của Dung Chiêu, nhưng điều cuối cùng…
Bùi Quan Sơn đột ngột quát lớn: “A Chiêu! Chớ nói bậy!”
Y đang mắng Dung Chiêu, nhưng ánh mắt lại chằm chằm nhìn về phía Bùi Khâm.
Bùi Khâm còn căng thẳng hơn, hô hấp trở nên dồn dập, theo bản năng quay lại quét mắt qua mọi người phía sau, ánh mắt sắc bén: “A Chiêu say rồi, chỉ là lời nói mê khi uống rượu mà thôi.”
Bùi Thừa Quyết nhẹ giọng nói: “Chúng ta chẳng nghe thấy gì cả, qua đêm nay, cũng sẽ không thừa nhận điều gì.”
Bùi Khâm thở phào nhẹ nhõm.
Trương Trường Hành và Trương Trường Ngôn cũng phản ứng tương tự.
Quan Mộng Sinh vẫn còn ngơ ngác, bị chấn động bởi lời của Dung Chiêu, lẩm bẩm: “A Chiêu, nguyện vọng của ngươi thật là lớn lao, khó mà…”
“Câm miệng!” Trương Trường Ngôn lạnh giọng ngắt lời.
Quan Mộng Sinh lập tức lấy tay bịt miệng.
Bên bờ sông, Dung Chiêu từ từ đứng dậy, quay người nhìn về phía họ.
Y nhẹ nhàng cười: “Là ta nói linh tinh, say rồi.”
Quan Mộng Sinh khoát tay, chẳng để ý: “Yên tâm đi, chỉ là lời nói bừa lúc say, chúng ta sẽ không nói ra đâu.”
Dung Chiêu mỉm cười nhẹ nhàng.
Bùi Khâm, Bùi Thừa Quyết và Bùi Quan Sơn đều là những người thông minh, họ nhìn y chằm chằm, vẻ mặt đầy suy tư.
Miệng y nói mình say, nhưng đứng đó vững chãi như tùng bách, lưng thẳng, ánh mắt sâu thẳm, ở giữa trán có một dấu đỏ, càng làm y toát lên vẻ cao ngạo.
Đó không phải là lời nói trong cơn say, mà là nguyện vọng chân thành của y.
Phải trải qua bao nhiêu thử thách, bao nhiêu suy tư, mới có thể có một nguyện vọng như thế?
Khoảnh khắc này, họ như thể lần đầu thực sự hiểu y, mà cũng như thể—y từ trước đến nay vốn đã như vậy.
Đây chính là A Chiêu, thế tử của An Khánh vương, Dung Chiêu.
–
Ngày mười sáu tháng Giêng.
Sau đêm Nguyên Tiêu say khướt, mọi người lại quay trở lại bận rộn.
Ngày mười sáu tháng Giêng, xưởng Vân Dung chính thức chiêu mộ nhân viên!
Những người mong muốn tìm một nghề nghiệp để sinh sống đã chờ đợi từ sáng sớm trước cổng xưởng Vân Dung, ai nấy đều thấp thỏm.
Phương Thẩm lẩm bẩm: “Không biết xưởng Vân Dung này tuyển bao nhiêu người, liệu có cần người khâu vá vụng về như ta không…”
Bên cạnh, một cô gái nghe thấy, liền mỉm cười an ủi: “Ta cũng chỉ khâu vá ở mức thường thôi, không sao đâu, không được chọn cũng chỉ mất công một chuyến, không có gì phải lo.”
Phương Thẩm vẫn còn căng thẳng, nhìn quanh thấy gần cả trăm người!
Thím càng thêm lo lắng mình không được chọn, bồn chồn bất an.
Cô gái cũng có vẻ lo lắng, nhưng vẫn nhỏ giọng an ủi: “Đừng lo lắng, lát nữa sẽ biết mình có được nhận hay không. Báo đã đăng, họ cần tuyển rất nhiều người mà.”
“Nhưng người ở đây cũng đông quá.” Phương Thẩm thở dài.
---
**Lời tác giả:**
Chương này là để điều chỉnh và đặt nền móng, sắp tới sẽ bắt đầu vào phần chính của cốt truyện.
Nhận xét Box