Mắc Nợ Trăm Triệu Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 79: Ba trong một

Mắc Nợ Trăm Triệu Văn Võ Bá Quan Quỳ Cầu Ta Đừng Chết - Chapter 79: Ba trong một


Trương Trường Triết vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra, chỉ cảm thấy bối rối.

Trương Trường Hành vỗ nhẹ vai huynh trưởng, tuy là đệ đệ nhưng lại dùng giọng điệu như người từng trải mà nói: “Đại ca, sau này huynh sẽ hiểu được Triệu đại nhân là một bằng hữu quý giá đến thế nào…”

Trương Trường Ngôn cũng gật đầu đồng tình.

Trong số huynh đệ mà Trương Nhị và Trương Tam quen biết, người thì đã từng vay tiền của họ, giờ tránh mặt không gặp --Truyện Nhà Bơ --, kẻ thì đã trở thành cổ đông của Đoàn Đoàn, như họ, cũng đang thiếu tiền.

Có ai lại được bằng hữu như Trương Trường Triết, chẳng những thân thiết mà còn chủ động cho vay tiền chứ?

Trương Trường Triết thầm thấy cạn lời.

Hiện tại, Trương Trường Triết cũng bắt đầu thiếu tiền, nhưng vì vừa mới lâm vào cảnh khó khăn này, lại vốn tính không coi trọng tiền tài, nên vẫn chưa cảm nhận được nỗi khổ của việc thiếu thốn.

Nhưng chắc chắn rằng, qua một thời gian, Trương Trường Triết sẽ có những cảm ngộ khác biệt.

Ban đầu Trương Trường Triết định oán trách đôi chút, nhưng phản ứng của hai đệ đệ khiến y thôi không nói nữa, dứt khoát chuyển chủ đề: “Gần đây bên phía Dung Chiêu có động tĩnh gì lớn sao?”

Trương Trường Ngôn gật đầu: “Đúng vậy, cả kinh thành đều đang xôn xao, không, có thể nói là những nơi nhận được tin tức đều náo nhiệt cả lên. Tháng sau, kinh thành nhất định sẽ chật ních người.”

Trương Trường Triết đăm chiêu suy nghĩ, hơi nheo mắt lại: “Hiện giờ chúng ta và Dung Chiêu cũng là đồng minh, y có sức ảnh hưởng, đối với chúng ta không phải là điều xấu.”

Ngừng lại một lát, y hỏi thêm: “Nghe nói sau cuộc thi trân phẩm ở Vân Dung Phường, họ cũng sẽ bán y phục?”

Trương Trường Hành liếc mắt nhìn y, thở dài: “Đúng vậy, Dung Chiêu đã bỏ ra rất nhiều tiền, y phục chắc chắn không rẻ, đại ca đừng mong nữa.”

Trương Trường Triết nhíu mày, chần chừ: “Nhưng hôm nay các bằng hữu đều nói rằng, nhất định phải mặc y phục của Vân Dung Phường…”

Nếu tất cả đồng liêu đều mặc mà y lại không có, thì thật mất mặt.

Trương Trường Triết có phần khó lòng chấp nhận.

Trương Trường Ngôn: “Nhưng chúng ta thực sự là không đủ tiền mua mà.”

Trương Trường Triết: “Nếu không, gửi vải đến đó, có lẽ Dung Chiêu sẽ nể mặt đồng minh mà may giúp chúng ta?”

Ai lại không muốn phong độ chứ?

Nhìn báo chí ca ngợi nhị công tử Phí và thế tử Phí, ai mà không động lòng?

Nhớ đến cảnh ngày ấy, xe trái cây đầy ắp, hoa tươi ngập tràn…-+-Truyện Nhà Bơ -+-

Trương Trường Ngôn: “Dù Dung Chiêu có đồng ý nhận vải, thì cũng phải xếp hàng ba năm.”

Thật ra, hiện tại chỉ cần vài ngày là có thể làm ra một bộ y phục, đâu đến nỗi phải xếp hàng ba năm, rốt cuộc phủ An Khánh ngày ấy cũng không nhận nhiều vải lắm.

— Nhưng Dung Chiêu là chủ Vân Dung Phường, y nói ba năm thì nhất định phải chờ ba năm.

Trương Trường Triết mím môi: “Không thể chen ngang sao?”

Trương Trường Hành nhướng mi: “Chen ngang còn đắt hơn, vạn lượng bạc trắng.”

Quách Xuyên đã chen ngang, nhưng nhìn xem, y phải trả giá bao nhiêu?

Cái giá cho việc chen ngang này, gia đình bọn họ không thể gánh nổi.

Trương Trường Triết: “…”

Khoảnh khắc này, y chợt dường như thấm thía cảm giác thiếu tiền…

--------

Khi xưa, phủ An Khánh đã nhận y phục của khoảng hai mươi vị công tử thế gia, ngoại trừ Ngũ hoàng tử, Bùi Quan Sơn và Bùi Thừa Quyết, số còn lại vẫn đang đợi.

Không ai biết bộ y phục tiếp theo sẽ thuộc về ai.

Theo lời Dung Chiêu, cần đến ba năm để hoàn thành, vậy chẳng phải gần hai tháng mới ra được một bộ sao?

Có người sốt ruột hỏi, Dung Chiêu liền trả lời: “Đúng vậy, từ khâu thiết kế đến cắt may, rồi đến khâu khâu vá, quả thực mất khoảng ba tháng, sau cuộc thi trân phẩm, số thợ thêu tăng lên, nên thời gian mới rút ngắn xuống còn chưa đầy hai tháng…”

Lời nói dối rõ rành rành!

Ai nấy đều biết rõ Dung Chiêu đang nói dối.

“Trước đây sao y phục của thế tử Bùi và các vị kia lại nhanh đến vậy?” có người nghi ngờ.

Dung Chiêu thản nhiên đáp: “Vì trước đó ta đã làm sẵn vài bộ, sau đó chỉnh sửa lại cho hợp, nên không cần làm từ khâu thiết kế, bởi vậy nhanh hơn.”


“Vậy tức là còn vài bộ nữa?”

Dung Chiêu đáp: “Vẫn còn bốn bộ…”

Lời vừa dứt, ai nấy đều quên mất lời nói dối của Dung Chiêu, lập tức vây quanh y, hy vọng có thể trở thành chủ nhân của một trong bốn bộ đó.

Tuy nhiên, Dung Chiêu không hề tiết lộ một lời, dưới sự giúp đỡ của Bùi Quan Sơn và Bùi Thừa Quyết, y đã lẻn đi mất.

--------

Tại phủ An Khánh.

Dung Bình nhìn con, bất lực nói: “Ba tháng, một hai tháng gì đó, con nói dối cũng thật là thuận miệng.”

Dung Chiêu bình thản nhận chén trà từ tay Thạch Đầu, mỉm cười nói: “Con đâu có nói dối. Từ việc chế tác trang sức đến đo đạc cắt may, y phục của Vân Dung Phường vốn cần thời gian lâu mới ra được một bộ, làm nhanh thì không thể là trân phẩm.”

Hiện tại, việc ra y phục nhanh là vì trang sức đã là thành phẩm sẵn, còn thiết kế y phục cũng có phần con dốc sức, nên mới kịp tiến độ.

Dung Bình: “Vậy sao con lại tung ra bốn bộ trước thềm cuộc thi?”

Dung Chiêu cười khẽ: “Ngày mùng một tháng Chạp sẽ công bố chi tiết vòng thi thứ hai, phải để cho họ ít nhất nửa tháng để chế tác, tức là vòng thi thứ hai chính thức bắt đầu vào giữa hoặc cuối tháng Chạp. Trước thời điểm đó, cứ bảy ngày tung một bộ ra phố tuần hành, giữ vững độ nóng là vừa.”

Dung Bình: “…” Thật là tính toán mọi thứ chu toàn đến vậy.

Ông như chợt nghĩ ra điều gì, cau mày: “Con rầm rộ như thế, mà chỉ tuyển ba mươi thợ thêu, số đó chưa chắc đã vào Vân Dung Phường, mà sản phẩm lại ít, thì sao có thể kiếm tiền?”

Chi phí đầu tư ban đầu đã nhiều, mà sau đó lại ra ít y phục, thì làm sao mà sinh lợi?

Dung Bình lẩm bẩm: “Phải bán bao nhiêu tiền một bộ mới có lời? Nếu con bán quá đắt, liệu ai sẽ mua?” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Dung Bình không có đầu óc kinh doanh, khó mà hiểu được ý định của con.

Dung Chiêu cười nhẹ: “Phụ thân, con bán y phục, nhưng thực chất là bán thương hiệu. Con muốn để ba chữ ‘Vân Dung Phường’ trở thành biểu tượng của sự… xa hoa.”

“Đắt đỏ, lại khó mà mua được, nhưng chỉ cần khoác lên người, tức là có thể thu hút mọi ánh nhìn, phong độ ngút ngàn.”

Dung Bình nghe mà vẫn ánh mắt bối rối, trong khi Dung Chiêu chỉ cười không đáp, chậm rãi nhấp ngụm trà.

Con không chỉ muốn bán y phục, mà muốn tạo nên một sản phẩm xa xỉ đỉnh cao cho Đại Yến triều.

**— Vân Dung Phường, nơi chế tác đỉnh cao.**

---

Cuộc sơ tuyển của Vân Dung Phường diễn ra sôi nổi, mỗi kỳ báo đều có tin tức cập nhật, thậm chí một số thợ thêu có tiếng còn được báo giới thiệu, làm cho cuộc thi càng thêm trang trọng.

Dù chỉ có số báo đầu tiên đưa tin này lên trang nhất, từ đó trở đi, mục tin về cuộc thi trân phẩm luôn được đặt ở phần sau của trang hai. Ai có hứng thú chỉ cần lật đến đó.

Trang nhất vẫn là nơi dành cho những tin tức gây chú ý nhất.

Hôm nay, “Chuyên mục Cuộc thi trân phẩm Vân Dung Phường” kể về vài thợ thêu tham gia.

Một thợ thêu đến từ Hoài Châu, tên Triệu Tam Nương, có kỹ thuật cắt may rất tốt, thiết kế nổi bật, nhưng kỹ năng thêu bình thường, nên Vân Dung Phường đã để cô qua sơ tuyển và còn chỉ định hai thợ thêu tay nghề cao hỗ trợ cô trong cuộc thi.

Mọi người mới vỡ lẽ rằng, hóa ra Vân Dung Phường không chỉ cung cấp vật dụng mà còn hỗ trợ nhân lực trong cuộc thi.

Một thợ thêu khác đến từ Thanh Châu, tên là Vân Nương, nổi bật hơn hẳn. Nghe nói, hôm qua cô vào Vân Dung Phường, --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com lập tức bảo người trải khung thêu, cắt may y phục tại chỗ, bên cạnh chỉ có một tiểu muội vụng về giúp đỡ.

Y phục cô làm ra đẹp xuất chúng, Vân Dung Phường lập tức trao cho cô hai lượng bạc cùng thẻ tham dự.

Người thứ ba có xuất thân đặc biệt hơn.

Được mệnh danh là “đệ nhất thợ thêu Giang Nam,” đang vào cung giúp các phi tần may phục trang, cũng đã ghi danh tham gia cuộc thi trân phẩm này.

Với tay nghề như vậy, cô tất nhiên vượt qua sơ tuyển dễ dàng.

Dân thường xem qua rồi chuyển sang những tin khác mà không suy nghĩ nhiều, nhưng các thiếu nữ trong hậu viện lại đọc đi đọc lại từng chi tiết, họ tỏ ra vô cùng hào hứng.

Các thợ thêu vượt đường xa đến kinh thành để tham dự cuộc thi càng khiến lòng họ thêm phần phấn khởi.

Cuộc thi vẫn diễn ra thuận lợi.

Đến ngày mười lăm tháng Mười Một, một tin tức mới làm Dung Chiêu khẽ mím môi.

Trắc phi họ Bạch hỏi: “Tin này có nên đưa lên báo không?”

Dung Chiêu suy nghĩ một lát rồi khẽ nói: “Viết đi.”

Bạch Nguyệt Hoa có chút do dự: “Ba vị hoàng tử liệu có cảm thấy phiền lòng không?”

Dung Chiêu vẻ mặt không để lộ chút cảm xúc nào, chỉ thản nhiên nói: “Nếu là tin tức khác về Kính Vương, ba vị hoàng tử có thể sẽ bận tâm, nhưng với chuyện này, họ sẽ không để ý.”

Bạch Nguyệt Hoa không hiểu, nhíu mày: “Nhưng đây rõ ràng là một việc làm vang danh cho Kính Vương…”

Dung Chiêu giọng điềm tĩnh: “Là vang danh cho một Kính Vương còn sống.”

Bạch thị lập tức biến sắc, --Truyện Nhà Bơ - - không nói thêm lời nào, gật đầu rồi chuẩn bị đến báo quán, đưa tin tức này lên trang nhất ngày mai.

---

**Mã Châu có tuyết lớn, triều đình dự định phái khâm sai, Kính Vương Bùi Hoài Bi tự nguyện xin đi Mã Châu cứu trợ nạn đói, được Vĩnh Minh Đế chuẩn y.**

Kể từ khi Kính Vương quay về, Vĩnh Minh Đế dường như rất xem trọng, dù không thường xuyên ở cạnh, nhưng cũng cho phép y tham dự triều chính như ba vị hoàng tử khác.

Thậm chí đôi lúc, vua còn hỏi ý kiến của y trong triều, thể hiện sự tín nhiệm đặc biệt.

Kính Vương Bùi Hoài Bi dù lớn lên trong chùa, mang lòng nhân hậu, nhưng lại rất sâu sắc, mỗi khi mở miệng chỉ đôi ba lời mà đã chạm đến điểm mấu chốt, đầy đủ nhận thức.

Y vừa về chưa bao lâu, thế mà hoàng đế đã vô cùng trọng dụng, trong triều cũng có không ít đại thần kín đáo bàn tán rằng: Kính Vương có phong thái của cố thái tử, tài năng và bản lĩnh đều không kém cố thái tử.

Chỉ cần nhắc đến cố thái tử, trong mắt dân chúng, Kính Vương đã là một người tốt, tự nhiên chiếm được cảm tình.

Nghe nói, đã có nhiều quan viên tìm đến cửa Kính Vương.

Đây cũng là một lợi ích khi được phong vương, Kính Vương có thể công khai chiêu nạp nhân tài, gây dựng thế lực, điều này là nỗi ghen tị của ba vị hoàng tử.

Tuy nhiên, Kính Vương đều khước từ.

Nhưng điều này không khiến ba vị hoàng tử lơi là cảnh giác. Phải biết rằng, những người dám công khai đến cửa là những kẻ không đáng tin, còn bao nhiêu người âm thầm nương tựa vào Kính Vương thì chỉ có y mới biết rõ.

Giờ đây, Kính Vương tự nguyện xin đi cứu trợ nạn đói…

E rằng đây chính là thời điểm để ba vị hoàng tử ra tay với y!

Càng được vua coi trọng, họ càng muốn trừ khử Kính Vương. Một người cháu giống hệt cố thái tử, ai dám để y tồn tại?

Lỡ đâu Vĩnh Minh Đế vì nhớ đến cố thái tử mà truyền ngôi cho y thì sao?


Thật là một cơ hội tốt, chỉ cần một tai nạn nhỏ cũng có thể đoạt mạng, lại còn được danh tiếng hy sinh vì nước, giống như cố thái tử năm xưa.

Kính Vương vốn đã mang danh “bất hạnh,” gặp điều chẳng lành cũng là chuyện bình thường.

Đây cũng là lý do Dung Chiêu nói rằng ba vị hoàng tử sẽ không bận tâm.

Vì họ đã không định để Bùi Hoài Bi trở về còn sống, nên sẽ đường hoàng thông báo cho dân chúng rằng – Kính Vương đã đi cứu trợ nạn đói.

Có lẽ lần tới khi có tin về Kính Vương, sẽ là “Kính Vương hy sinh vì nước.”

Dung Chiêu ngồi trong thư phòng, bất động, vẻ mặt dường như rất bình tĩnh, nhưng một lúc sau, nàng khẽ thở dài.

Năm ngày sau.

Ngày Kính Vương xuất kinh, xe ngựa của y lướt qua xe ngựa của Dung Chiêu.

Xe ngựa của phủ An Khánh dừng bên vệ đường, nhường đường cho xe của Kính Vương đi trước.

Cảm thấy có điều gì đó, Bùi Hoài Bi kéo rèm xe lên, chăm chú nhìn vào xe của phủ An Khánh, hy vọng được gặp nàng, dù chỉ một thoáng.

Nhưng rèm xe của Dung Chiêu lại kéo kín, không để lộ chút nào.

Ánh sáng trong mắt Bùi Hoài Bi dần lụi tắt.

Cho đến khi hai cỗ xe hoàn toàn bỏ lỡ nhau, Dung Chiêu mới thu lại ánh nhìn len lén qua khe hở của rèm.

Một lúc lâu sau, khi xe của Kính Vương đã đi xa, nàng điềm tĩnh lên tiếng: “Chuyển hướng, đến Vân Dung Phường.”

“Vâng.”

Bên ngoài, phu xe quay ngựa đổi hướng, tiến đến Vân Dung Phường.

Dung Chiêu ngồi trong xe, vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

Nàng hiểu vì sao Bùi Hoài Bi lại chọn đi cứu trợ nạn đói lần này. Y đã mười tám năm không xuất hiện trong triều, dù có lực lượng của riêng mình, cũng chẳng thể đáng kể. Phía trước có ba vị hoàng thúc chắn lối, phía trên là thái độ không rõ ràng của Vĩnh Minh Đế.

Có bao nhiêu đại thần có thể ủng hộ y đây?

Bùi Hoài Bi chỉ có thể kiên cường bước tiếp, càng nguy hiểm, càng khó khăn, thì càng có thể rút ngắn khoảng cách với ba vị hoàng tử. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Đây là lần đầu tiên y đối đầu trực diện với ba vị hoàng thúc.

Chuyến đi Mã Châu này, thành công thì đứng vững trên triều đình, thất bại thì chỉ còn lại thân xác.

Nếu là Dung Chiêu, nàng cũng sẽ chọn như y.

Nhưng nàng có việc của mình phải làm, Bùi Hoài Bi cũng có con đường của riêng y, sống hay chết, tất cả đều là sự lựa chọn của y.

— Và Dung Chiêu đã chọn cho mình con đường từ rất lâu, nàng sẽ không thay đổi.

Dù rằng cả hai đều là những người đi trên lưỡi dao sắc bén, dù rằng từng có một khoảng thời gian nương tựa, họ vẫn không cùng đường.

----------

Cuộc thi tại Vân Dung Phường ngày càng sôi động, thu hút sự chú ý rộng rãi.

Sau đó, lại có thêm hai người mặc y phục của Vân Dung Phường xuất hiện.

Người đầu tiên là con trai của Triệu Phong, phủ doãn Kinh Thành. Công tử nhà họ Triệu, với phong thái đĩnh đạc và điển trai, khi khoác https://www.truyennhabo.com/ lên mình y phục của Vân Dung Phường, lại khiến cả kinh thành sửng sốt. Bình thường, công tử Triệu luôn bị lu mờ bởi “Kinh thành song kiệt,” nhưng hôm đó, y nổi bật vô song, phong thái hiển hách.

Sự ngưỡng mộ của mọi người lại càng dâng cao.

Người thứ hai là Tam hoàng tử Bùi Dật. Rõ ràng, y đã chen ngang!!

Nhưng ai dám tranh suất với Tam hoàng tử?

Không còn cách nào khác, mọi người đành ngậm ngùi nhìn Tam hoàng tử phong thái ngút ngàn, nổi bật vô cùng.

Cũng may Đại hoàng tử đã ba mươi tuổi, rất điềm đạm, không tham gia vào chuyện này.

Còn lại hai suất, dân chúng đều mong chờ xem sẽ rơi vào tay ai.

Các công tử thế gia không ngừng gửi thư đến phủ An Khánh, mong thuyết phục Dung Chiêu dành cho mình một suất.

Ngày 24 tháng Mười Một, chỉ còn sáu ngày nữa là hết hạn sơ tuyển tại Vân Dung Phường.

Số thợ thêu đến tham gia đã ít đi nhiều. Biết rằng không còn kịp nữa, phần lớn thợ thêu chọn ở nhà, không tham gia cuộc thi.

Vì vậy, trong hai ngày này, số thợ thêu đến Vân Dung Phường giảm mạnh.

Ngược lại, phủ An Khánh lại đón một vị khách.

Khi Ngũ nương Dung Hương Tịch được nha hoàn dìu xuống từ xe ngựa, mắt của Lâm thị và Bạch thị lập tức đỏ hoe.

“Ngũ nương——”

Lúc này, Dung Chiêu đang tiếp đãi Quách Xuyên, có Trương Tam đi cùng.

Quách Xuyên đã không ngại khó khăn vận chuyển toàn bộ vải vóc đến đây. Đây là một người quyết đoán, đã quyết thì làm đến nơi đến chốn, vải vóc mang đến đều là loại tốt nhất, thậm chí có cả lụa quý hiếm, không một tấm nào là lấy lệ.

Nhìn thấy, Dung Chiêu nheo mắt cười, niềm nở mời Quách Xuyên dùng bữa tại Phúc Lộc Hiên, vừa để chiêu đãi, vừa rửa bụi đường xa.

Sau bữa ăn, nàng mang theo bộ y phục đã chuẩn bị cho Quách Xuyên, đích thân tiễn y về phủ nghỉ ngơi.

Quách Xuyên rất cảm kích, nếu không vì quá mệt, y còn chưa muốn rời khỏi Dung Chiêu.

Khi xe ngựa đi xa, Trương Tam bĩu môi: “Đúng là chậm hiểu quá, thật ngốc. Vậy mà Quách Xuyên còn bảo mẫu thân y rất quý mến Dung thế tử, nghe nói tài trợ cho Vân Dung Phường liền vô cùng nhiệt tình. Gia đình này không phải là hơi ngốc sao?”

Trương Tam thở dài, cảm thấy không biết nói gì hơn.

Dung Chiêu liếc nhìn hắn một cái, có chút chán ghét nói: “Trương Tam, sau này đừng làm kinh doanh.”


Dung Chiêu cười nhạt: “Vì ngươi quá thiển cận, chỉ nhìn thấy chút lợi nhỏ trước mắt, làm kinh doanh với kiểu tư duy này thì chắc chắn thua lỗ.”

Trương Tam ngơ ngác: “?”

Hắn kéo tay Dung Chiêu, bực bội: “Tại sao? Nếu ngươi không nói rõ lý do, ta sẽ giận đấy!”

Dung Chiêu lạnh lùng nhìn hắn, tay vẫn theo tay hắn đặt vào.

Trương Tam lập tức thu tay lại, có chút chột dạ, lí nhí nói: “Ta là Tam công tử nhà họ Trương, ngươi đừng lúc nào cũng bắt nạt ta…”

Nói đến đây, hắn lại liếc nhìn Dung Chiêu, mắt có chút uất ức.

— Cái tên này ngày nào cũng chỉ biết bắt nạt hắn!

Dung Chiêu nhịn không nổi, nói: “Quách Xuyên không ngu, nhà họ Quách cũng không ngu. Lô lụa này đối với nhà họ chẳng đáng là bao. Họ tặng cho ta, không chỉ để có tên trong Vân Dung Phường, thứ nhất là quảng bá lụa Quách gia, thứ hai là tạo thiện cảm với thiên hạ, và thứ ba là kết giao tốt với ta.”

Trương Trường Ngôn: “…”

Mặc dù muốn cãi lại Dung Chiêu, nhưng hắn phải thừa nhận, với địa vị và danh tiếng của Dung Chiêu hiện tại, quả thật đáng để người khác kết giao.

Ai cũng muốn mở đường lui cho mình, nhà họ Quách dù ủng hộ Tam hoàng tử cũng sẵn sàng kết giao thêm quan hệ tốt.

So với lợi ích đạt được, một lô vải này với họ chẳng là gì cả, nhà họ Quách hoàn toàn có khả năng cung cấp.

Trương Trường Ngôn hiểu ra, bĩu môi nói: “Vậy nếu đã như vậy, tại sao ngươi lại nhiệt tình với hắn như thế?”

Nói thẳng về lợi ích, nhà họ Quách cũng sẽ đồng ý thôi.

Dung Chiêu liếc nhìn hắn: “Nhận đồ của người ta, thái độ tốt một chút thì có gì là khó?”

Nhà họ Quách muốn có thiện cảm của nàng, nàng cũng muốn có thiện cảm của nhà họ Quách.

Cung cấp một lô vải, chất lượng tốt xấu cũng là điểm khác biệt, nhìn chất lượng lụa hôm nay, nhà họ Quách quả thực rất xem trọng nàng. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

— Những nỗ lực trước đó của nàng xem ra không phải là vô ích.

Trương Trường Ngôn có lẽ không hiểu hết, nhưng hắn biết rằng với sự tính toán của Dung Chiêu, chắc chắn có lý do rõ ràng.

Hắn lầm bầm một câu: “Bụng dạ ngươi đầy những mưu mô, không sợ rối thành một đống à?”

Dung Chiêu không buồn để ý đến kẻ ngốc bên cạnh.

  Xe ngựa nhanh chóng dừng trước cửa phủ Trương.

  Vừa bước xuống, Trương Trường Ngôn nghe Dung Chiêu bỗng nhiên nói: “Bộ y phục thứ ba là của ngươi, năm ngày nữa đến Vân Dung Phường thử đồ.”

  Trương Trường Ngôn: “???”

  Sau một thoáng ngẩn ngơ, hắn bất ngờ quay lại, giọng đầy nghi hoặc: “Ngươi lại định làm gì ta nữa đây? Có phải lại tính toán gì đó không? Ta không có tiền đâu!”

  Dung Chiêu tự dưng muốn tặng hắn y phục?

  Chắc chắn có vấn đề!

  Dung Chiêu mất kiên nhẫn: “…Muốn thì lấy, không muốn thì thôi!”

  Nhìn thái độ không mấy thiện cảm và giọng điệu thiếu kiên nhẫn kia… Trương Trường Ngôn xác định, lần này Dung Chiêu thật sự muốn tặng hắn y phục, không có ý đồ gì khác.

  Có chuyện tốt như vậy sao?

  Hắn lập tức lao đến Dung Chiêu, hét toáng lên: “A a a! Sao ngươi lại đối tốt với ta đột ngột thế này?! A Chiêu—!” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

  Chưa kịp ôm lấy Dung Chiêu, Trương Trường Ngôn đã bị nàng đạp một cú, lăn ra khỏi xe ngựa.

  Dung Chiêu mặt lạnh tanh: “Về phủ đi!”

  Trương Trường Ngôn ngã nhào xuống đất.

  Xe ngựa lăn bánh rời đi, để lại cho hắn cả một lớp bụi phủ đầy mặt.

  “Phì phì phì—” Trương Trường Ngôn vội nhổ bụi ra khỏi miệng.

  Tiểu tư Ngọc Trúc chờ sẵn ở cửa chạy đến, đỡ lấy tam công tử, mặt đầy lo lắng: “Tam công tử? Sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì? Tên Dung Thế tử thật quá đáng, lại dám—”

  Trương Trường Ngôn cắt ngang: “Nói bậy bạ gì vậy? A Chiêu cũng có lương tâm đấy chứ.”

  Nói xong, hắn khoanh tay sau lưng, dáng vẻ đầy đắc ý, cả người dính bụi nhưng vẫn ngẩng cao đầu, trông như thể cái đuôi muốn vểnh lên trời.

  Ngọc Trúc: “?”

  Tam công tử nhà mình… có phải bị điên rồi không?

  Trương Trường Ngôn lòng đầy phấn khởi, cảm thấy Dung Chiêu quả nhiên vẫn tốt với hắn, những lần hắn giúp nàng trước đây cũng không phải vô ích. Có việc tốt là Dung Chiêu vẫn nghĩ đến hắn…

  —Dung Chiêu quả thật đã có lương tâm rồi!

  Thật là hiếm thấy.

  Trương Tam hào hứng, không chờ được nữa mà muốn đi tìm đại ca nhị ca để khoe ngay lập tức.

--------------

 An Khánh Vương phủ.

 Dung Chiêu trở về phủ với tâm trạng khá vui vẻ, nhưng nhanh chóng nhận ra bầu không khí hôm nay có phần không ổn, liền cau mày.

 Lúc này, Lâm ma ma bước ra nghênh đón, sắc mặt phức tạp.

 Dung Chiêu hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 Lâm ma ma thở dài, nhẹ giọng nói: “Vương phi muốn lão nô báo trước cho Thế tử biết, Ngũ nương đã trở về.”


 Dung Chiêu ngạc nhiên: “Đó chẳng phải là chuyện tốt sao?”

 Nguyên chủ và Ngũ tỷ có quan hệ rất thân thiết, Ngũ tỷ lấy chồng xa, đây là lần đầu tiên nàng trở về.

 Vậy sao lại có phản ứng này?

 Lâm ma ma lại thở dài, nói nhỏ: “Ngũ nương… gầy gò không còn nhận ra được nữa. Những năm qua ở Biến Châu, nàng đã chịu khổ rất nhiều. Vị đại nhân họ Từ ấy… đối xử với nàng chẳng mấy tốt lành.”

 Nghe giọng điệu của bà là biết câu nói này còn đã giảm nhẹ đi nhiều.

 Dung Chiêu lập tức nhíu mày, bước chân nhanh hơn chút nữa.

 Dung Ngũ Nương là người chị thân thiết nhất với Dung Chiêu, là con của thiếp Giang thị, tuy xuất thân không cao nhưng tài sắc vẹn toàn, nên cũng lấy được tấm chồng khá tốt, là Từ Minh Chí, cháu trai của Thượng thư Bộ Lễ.

 Từ Minh Chí cũng có tài, trẻ tuổi đã giữ chức vị không thấp, hiện đang là tri phủ ở Biến Châu, sau này trở về kinh, hẳn sẽ có đường quan lộ rộng mở.

 Dung Chiêu luôn nghĩ tỷ mình lấy được một người tốt.

 Không ngờ lại còn có nội tình như thế này.

 Dung Chiêu vừa đi về phía chính viện, vừa nghe Lâm ma ma kể lại.

 Từ Minh Chí là người bên ngoài nhìn vào thì có vẻ rất tốt, nhưng thực chất là một kẻ giả nhân giả nghĩa.

 Trước khi Dung Ngũ Nương gả cho hắn không phát hiện điều gì khác lạ, nhưng sau khi cưới mới biết được—Từ Minh Chí đã có một nhân tình bên ngoài. Nhân tình ấy xuất thân rất thấp, nhưng lại là người hắn thật lòng yêu thương. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

 Vừa mới cưới Dung Ngũ Nương, hắn đã muốn đưa thiếp vào nhà.

 Gia đình họ Từ cũng đều biết chuyện này, thậm chí có khả năng đó là điều kiện trao đổi: hắn cưới Dung Ngũ Nương để có thể đưa Trúc thị vào phủ, dù thân phận nàng thấp kém.

 Ngũ nương tính khí tốt, cũng nín nhịn.

 Ngay cả đêm tân hôn, khi Từ Minh Chí ra khỏi phủ để tìm nhân tình, nàng cũng nén nhịn.

 Nhưng không lâu sau, Từ Minh Chí bị điều chuyển đi làm quan ngoài, cả hai chuyển đến nhiệm sở.

 Ba năm qua, Từ Minh Chí càng ngày càng quá quắt, ở nơi làm quan lớn nhất trong vùng, ai nấy đều nịnh bợ hắn, chẳng ai dám đắc tội với hắn.

 Vì thế, hắn ngang nhiên sủng ái thiếp, chèn ép chính thê.

 Biết tình hình gia đình mình, Ngũ nương không muốn gây thêm rắc rối cho phủ An Khánh, nên đã âm thầm chịu đựng, chịu đựng sự thiếu tôn trọng trong phủ, thậm chí tự mình giặt giũ, làm bếp, không được ăn uống tử tế, từng người hầu hạ đi theo cũng lần lượt bị bán đi…

----

An Khánh Vương phủ.

Dung Chiêu điềm tĩnh bước vào phủ, nhưng vừa nghe Lâm ma ma kể xong, bước chân nàng trở nên dồn dập, đến mức Lâm ma ma phải cố sức theo kịp.

Chưa bước vào trong, Dung Chiêu đã nghe thấy tiếng nổi giận của An Khánh Vương, Dung Bình: “Đồ vô lễ! Loại cặn bã! Ngũ nương, con đừng lo, ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con. Ta sẽ lập tức cho người chuẩn bị xe, đến phủ Thượng thư Bộ Lễ hỏi cho ra lẽ xem lão Từ dạy dỗ cháu mình kiểu gì mà trở thành loại người như vậy!”

Dung Ngũ Nương nằm trên giường, trông như người sắp lìa đời, giọng khàn đặc, yếu ớt: “Phụ thân đừng vì con mà tự mất mặt, đắc tội người ta… Con chỉ cầu xin được hòa ly mà thôi…”

Lâm thị nghiến răng: “Phải hòa ly, nhất định phải hòa ly!”

Lão Vương phi Triệu thị trầm ngâm, giọng đầy bi thương: “Hòa ly thì biết làm sao đây? Ngũ nương không có chứng cứ, mà kinh thành cũng chưa từng có tiền lệ hòa ly. Giờ Ngũ nương đã không thể sinh con, hòa ly rồi e là danh dự chẳng còn gì…”

Nghe vậy, sắc mặt Dung Ngũ Nương tái nhợt, thân hình chao đảo, suýt ngã xuống.

Triệu thị rưng rưng nói: “Ngũ nương, con đã chịu bao cay đắng, chúng ta nhất định sẽ làm chủ cho con, để nhà họ Từ đánh chết Trúc thị, rồi nghiêm khắc dạy dỗ Từ Minh Chí. Sau này, con nhất định sẽ không còn chịu khổ nữa!”

Dung Ngũ Nương người vẫn còn run rẩy, nhưng vẫn gượng nở một nụ cười nhạt, khẽ nói: “Làm tổ mẫu lo lắng rồi…”


-----

Dung Ngũ Nương nghe thấy tiếng gọi, liền ngẩng đầu lên nhìn Dung Chiêu. Đôi mắt đã khô cạn từ lâu bỗng lại rơi lệ, nàng đưa tay ra, nghẹn ngào: “Lục lang!”

Những năm qua, ngày nào nàng cũng nhớ về Lục Muội…

Dung Chiêu tiến lên vài bước, ôm chặt lấy Dung Hương Tích.

Dung Hương Tích bật khóc nức nở.

Trong phòng, mọi người đều đỏ hoe đôi mắt.

Bạch thị, giờ đã không còn là người phụ nữ nội trợ an phận năm xưa, vừa lau nước mắt vừa nói: “Ngũ nương, A Chiêu đã trở về rồi, nàng nhất định sẽ đứng ra bảo vệ con. Đừng sợ nữa.”

Dung Ngũ Nương vẫn không ngừng khóc, dường như nàng khóc đến mức sắp ngất, như thể muốn trút hết những cay đắng tích tụ suốt bao năm qua.

Bên cạnh, Giang thị, người vẫn luôn nắm chặt tay nàng, cũng khóc theo.

Tiếng khóc của những người phụ nữ như bao trùm cả chính viện.

Dung Chiêu không hề có chút khó chịu, nhẹ nhàng vỗ lưng Ngũ tỷ, ánh mắt nàng không hề rơi lệ, nhưng sáng ngời và sâu thẳm hơn bao giờ hết.

Đến khi Dung Ngũ Nương đã khóc đủ, nàng mới từ từ buông Dung Chiêu ra.

Dung Chiêu nhẹ nhàng nói câu thứ hai: “Khóc rồi, tất cả sẽ qua đi.”

Dung Ngũ Nương đỏ mắt lần nữa, nhìn kỹ Lục lang, nhận ra người em gái trong trí nhớ đã thay đổi hoàn toàn, như thể đã trở thành một con người khác.

Nhưng Dung Ngũ Nương cũng không hề bất ngờ.

Những việc Lục lang đã làm, những gì nàng phải trải qua, những nguy cơ mà An Khánh Vương phủ đối mặt… --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com Nếu không thay đổi, làm sao nàng có thể sống sót? Và làm sao có được danh tiếng như ngày hôm nay?

Mấy năm trôi qua, đến cả nàng cũng không còn là Ngũ nương ngây thơ như xưa.

Dung Hương Tích hít sâu, giọng khàn đặc: “Lục lang, ta không sao, chuyện này cũng đừng làm to quá, tổ mẫu nói đúng, ta không muốn hòa ly…”

Lục lang là nữ cải nam trang, phải chịu đựng bao khó khăn mới có thể gánh vác được An Khánh Vương phủ? 

Dung Hương Tích chỉ nghĩ đến đó thôi đã thấy đau lòng, Lục lang vốn cũng chỉ là một nữ tử, vậy mà phải mang trên vai cả An Khánh Vương phủ. Nếu thân phận bị bại lộ, hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng.

Trong hoàn cảnh này, làm sao nàng có thể gây thêm rắc rối?

Dung Hương Tích thậm chí còn hối hận vì đã trở về.

Nhưng lúc đó, nàng đã trải qua ranh giới sinh tử, biết rằng nếu không trở về, có lẽ đến khi chết cũng chẳng thể gặp lại người thân, chẳng thấy được mẫu thân và Lục lang…

Giờ phút này, Dung Hương Tích vừa hối hận lại vừa vui mừng vì đã trở về để gặp lại họ.

Dung Chiêu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu nàng, giọng dịu dàng: “Ngươi cứ an tâm dưỡng thương ở nhà, còn lại đừng bận tâm, ta sẽ thay ngươi làm chủ.”

“Lục lang…” Dung Hương Tích nghẹn ngào, thêm hai giọt nước mắt lăn xuống.

Ngày xưa, Lục muội từng yếu đuối biết bao?

Mới vài năm trôi qua, mà đã trở nên kiên cường đến thế, thậm chí muốn đứng ra làm chủ cho nàng.

Nhưng suốt những năm qua, Lục muội đã phải trải qua những gì?

Vừa nghĩ đến, lòng của Dung Hương Tích như bị xé toạc, đau đớn.

Bên cạnh, Giang thị khóc òa, bà quỳ dưới đất, ôm lấy chân Dung Chiêu: "Cầu xin Thế tử đừng để Ngũ Nương quay về nữa, xin Thế tử!"

Dung Chiêu đỡ bà dậy, gật đầu: "Ừm, cứ yên tâm."

Dung Bình bước ra ngoài, giận dữ: "Giờ ta sẽ đi ngay đến phủ Thượng thư bộ Hộ!"

Dung Chiêu lại gọi ông dừng lại: "Phụ thân, xin hãy chờ đã."

Dung Bình dừng chân, nhìn về phía Dung Chiêu, chỉ đối diện với đôi mắt trầm lặng, sâu thẳm không thấy đáy. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

"Con muốn đi cùng sao?" Dung Bình hỏi.

Dung Chiêu đáp: "Không cần vội, con còn một việc cần làm. Tạm thời hãy giữ kín việc Ngũ Nương đã trở về."

Mọi người đều thoáng vẻ ngạc nhiên.

Giang thị thoáng lo lắng, liệu có phải Thế tử muốn bỏ qua chuyện này?

Lúc ấy, Dung Chiêu đứng lên: "Phụ thân, dạo gần đây xin giao vương phủ An Khánh cho người. Mẫu thân, xin người hãy để tâm nhiều hơn đến việc của Vân Dung phường."

"Trắc phi, việc báo quán tạm thời phiền nàng quản lý. Ta tin vào khả năng của nàng, chắc chắn sẽ làm tốt."

"Tạ Hồng, hãy gửi tin cho Trương Tam, bảo hắn đến lấy y phục đúng giờ, và hãy cho người ngoài biết rằng ta đã đích thân tiếp đãi hắn ở phủ."

"Thạch Đầu, gửi tin đến Thế tử Bùi và Bùi nhị công tử, mời họ đến An Khánh vương phủ sau ba ngày để làm khách. Giữ họ lại nửa ngày và dặn họ giấu kín chuyện ta không có mặt ở kinh thành, phối hợp với ta."

Sắc mặt Dung Bình lập tức biến đổi, giọng ông trở nên nghiêm nghị: "Dung Chiêu, con định làm gì vậy?"

Dung Chiêu bình tĩnh bước ra ngoài, đáp nhẹ: "Không có gì, chỉ là đi một chuyến xa thôi."

Triệu thị như chợt hiểu ra điều gì, bà nhanh chóng kéo lấy nàng, mở to mắt: "Con định làm gì? Đừng manh động, vương phủ An Khánh đang lâm nguy, không thể…"

Dung Chiêu chỉ khẽ quay đầu nhìn bà, giọng nhẹ nhàng: "Tổ mẫu, người định ngăn cản con sao?"

Triệu thị thoáng sững người.

Dung Chiêu vẫy tay gọi nha hoàn đang cầm bát thuốc ở phía xa. Nha hoàn cúi đầu, cung kính dâng thuốc lên phía trước. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Dung Chiêu cầm lấy bát thuốc, một tay cầm chặt bát, tay kia bị Triệu thị nắm chặt, giọng nói của nàng bình tĩnh: "Tháng ba, khi Trương Tam công tử tới phủ, người ta đã đưa đến trước mặt con một bát thuốc, một bát thuốc độc."

Bạch thị lập tức biến sắc, trong lòng đầy hối hận.

Triệu thị lảo đảo, suýt không đứng vững, tay càng siết chặt hơn.

Dung Bình quát: "A Chiêu! Im miệng!"

Lão Vương phi tuổi đã cao, nếu bị kích động quá...

Dung Chiêu giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng không dừng lại: "Nếu không nhờ Trương Tam công tử liều lĩnh xông vào, ta cố nén đau ra ngoài, thì ngày đó, đã chẳng còn Dung Chiêu, cũng không còn vương phủ An Khánh."

"Thưa tổ mẫu, nguy cơ của vương phủ An Khánh không phải thứ có thể né tránh. Con đã dám đối diện, thì không sợ gươm giáo gì, cũng sẽ bảo vệ được người thân."

Nàng nâng cao bát thuốc, đập mạnh xuống.

“Choang!” Bát thuốc vỡ vụn, mảnh sứ văng đầy đất.

Dung Chiêu vẫn nhìn Triệu thị: "Ngày trước tổ mẫu vì bảo vệ gia tộc mà bỏ con, hôm nay tổ mẫu lại muốn bỏ Ngũ tỷ để bảo vệ gia tộc sao?"

Triệu thị không đứng vững, loạng choạng, tay bà đã lơi ra.

Dung Chiêu xoay người, cúi đầu bái Triệu thị thật sâu.

Lưng nàng thẳng tắp, cúi chào vô cùng nghiêm trang và cung kính, nhưng giọng nói lại lạnh nhạt, bình tĩnh: "Cảm tạ tổ mẫu đã thành toàn." Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

Nói xong, Dung Chiêu đứng thẳng người, bước nhanh ra ngoài.

Dung Ngũ Nương kinh hô: "Lục lang—"

Dung Chiêu không ngoái đầu lại, chỉ để lại một câu: "Yên tâm, mọi chuyện sẽ không kết thúc tồi tệ đâu. Ngũ tỷ, đợi ta về, lúc đó sẽ làm chủ cho tỷ."

Dứt lời, bóng nàng đã khuất khỏi tầm mắt.

Lâm thị và Bạch thị dìu lão Vương phi, đôi mắt lão Vương phi đờ đẫn, thần sắc mơ hồ.

Giang thị vừa lo lắng vừa vui mừng, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Ngược lại, Ngũ Nương gần như bật khóc, còn định xuống giường, khẩn thiết: "Phụ thân, người hãy ngăn Lục lang lại, đừng để nó hành động bồng bột, đừng để nó—"

Dung Bình dìu nàng, trấn an: "Không sao đâu, đứa con ngỗ nghịch đó không ai cản nổi, cứ để nó đi."

Thấy Ngũ Nương còn muốn nói thêm, Dung Bình liếc nhìn lão Vương phi một cái, nhẹ giọng nói: "Con yên tâm, nó hành động tuy táo bạo, nhưng là người cực kỳ thông minh. Nếu nó đã quyết như vậy thì hẳn là có chuẩn bị và sẽ thu xếp ổn thỏa T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, chúng ta cứ phối hợp với nó, đừng lo lắng quá."

Ngũ Nương vẫn không khỏi lo sợ.

Lâm thị gật đầu: "Phải rồi, Ngũ Nương hãy dưỡng sức cho tốt. A Chiêu đã có tính toán của mình."

Bạch thị thoáng lo lắng: "Chỉ còn sáu ngày nữa là tới tháng chạp, cả đi lẫn về, dù cưỡi ngựa nhanh nhất cũng mất sáu ngày sáu đêm. Nếu A Chiêu không thể về kịp trước khi cuộc thi của Vân Dung phường bắt đầu, e rằng sẽ dễ bị người ta phát hiện mất…"

Từ đầu đến cuối, họ không hề lo lắng liệu Dung Chiêu có xử lý được chuyện này hay không.

Cơn giận dữ của bốn thân vương, nguy cơ từ ba vị Hoàng tử, sự cản trở từ triều đình văn võ bá quan... nàng đều từng bước vượt qua được. Một Từ Minh Chí thôi, nàng đã dám đối mặt, thì chắc chắn cũng có thể ứng phó.

Lão Vương phi Triệu thị phải mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, quay sang nhìn Ngũ Nương, nhếch môi: "Con cứ yên tâm ở nhà dưỡng bệnh."

Bà bảo lão bà bà bên cạnh dìu đi, bóng lưng gầy yếu, chậm chạp.

Đi được một đoạn xa, lão Vương phi mới lẩm bẩm: "Già rồi, ta thật sự đã già rồi..."

Thuở trẻ, bà cũng là một nữ tử dám thúc ngựa xông pha, là người có thể chèo chống vương phủ An Khánh sau khi chồng con tử trận nơi chiến trường.

Nhưng giờ đây, bà thật sự đã già, cố chấp, ngu muội, nhát gan, sợ rắc rối, hết lần này đến lần khác suýt gây ra đại họa.

Lão bà bà bên cạnh, giọng khàn đặc, đầy lo lắng: "Lão phu nhân..."

Lão Vương phi đáp: "Đi đến Phật đường thôi."

Lúc này, Dung Chiêu đã ngồi trên xe ngựa rời khỏi thành.

Vừa đi đến chỗ vắng người, nàng liền nhảy xuống khỏi xe, trên người mặc một bộ vải thô, khăn choàng che kín nửa khuôn mặt. Nàng xoay người lên ngựa, chọn ra mười mấy cao thủ:


Dưới lớp tóc rối, đôi mắt phượng sắc bén của Dung Chiêu lóe sáng, nàng vung cương ngựa, dẫn theo mười mấy cao thủ, phóng nhanh về phía Biến Châu.

Tiếng vó ngựa vang lên lộc cộc, bụi tung mịt mù, dần dần khuất xa.


Danh Sách Chương

Nhận xét Box