Nội dung bảo vệ
Bùi Thừa Quyết muốn dùng cái chết của mình để kéo phủ Vinh Quận vương ra khỏi vòng xoáy, nhưng Dung Chiêu lại can thiệp, đưa phủ Vinh Quận vương vào một vòng xoáy nguy hiểm hơn.
Tất nhiên, cuối cùng còn tùy vào phủ Vinh Quận vương có quyết định tham gia hay không.
Quyền lựa chọn vẫn thuộc về họ.
Dung Chiêu đưa tờ giấy cho họ. Đây không phải là tờ ngân phiếu ba trăm vạn lượng, bởi chuyển qua ngân hàng vẫn có rủi ro. Thay vào đó, đây là địa chỉ một nơi cất giữ ba trăm vạn lượng bạc.
Vinh Quận vương và Bùi Thừa Lăng sững sờ nhìn tờ giấy.
“Nếu phủ Vinh Quận vương muốn rút tiền, hãy đến địa chỉ này.” Dung Chiêu đặt tờ giấy xuống, sau đó quay người rời đi.
Nàng đến đột ngột, và cũng rời đi đột ngột như vậy.
Khi nàng đi rồi, Vinh Quận vương lẩm bẩm: “Nàng có ý gì đây? Ba trăm vạn lượng, tại sao lại cho chúng ta số tiền lớn như vậy?”
Ánh mắt của Bùi Thừa Lăng bỗng sắc bén, y cầm chặt tờ giấy, giọng khàn khàn: “Đây là tiền chuộc mạng của Thừa Quyết. Thảo nào nàng thuyết phục được hoàng thượng đổi từ chém đầu sang rượu độc… Rượu độc có thể thao túng hơn nhiều, và đây là ba trăm vạn lượng.”
Không phải ba vạn, không phải ba mươi vạn, mà là ba trăm vạn!
Ba trăm vạn lượng là một con số đủ để nhiều người sẵn sàng liều mạng vì tiền.
Chém đầu là hình phạt công khai, nhưng rượu độc thì không.
Đôi mắt của Vinh Quận vương co lại, ánh lên tia sáng hy vọng.
Ông quay sang nhìn Bùi Thừa Lăng, khẽ hỏi: “Thừa Lăng, con và Thừa Quyết trước nay bất hòa. Con biết rõ một khi thất bại, hậu quả sẽ ra sao chứ?”
Bùi Thừa Lăng hít sâu, cười khẩy một tiếng: “Ta luôn muốn thắng hắn một cách đường hoàng, nhưng bây giờ lại chiến thắng theo cách này thì chẳng còn vẻ vang gì. Hắn sẵn sàng hy sinh vì phủ Vinh Quận vương, ta còn sợ gì nữa?”
Coi như… trả lại cho hắn sự hy sinh vì phủ Vinh Quận vương.
Vinh Quận vương siết chặt tay y, nở nụ cười. Ông luôn muốn hai đứa con hòa thuận, nhưng mãi chưa thành. Đến khoảnh khắc sinh tử này, cuối cùng tình huynh đệ vẫn là tình huynh đệ.
“Dung thế tử thật là đại ân nhân, quyết định đầu tư vào nàng khi xưa quả là chính xác nhất.”
Khi ấy, Dung Chiêu đã từng nói rằng tiền bạc có thể cứu phủ Vinh thân vương.
Giờ đây, lời ấy lại thành sự thật.
Bên ngoài phủ Vinh Quận vương.
Dung Chiêu đội mũ che mặt, quay lại nhìn phủ một lần.
Nàng không biết phủ Vinh Quận vương sẽ quyết định thế nào. Nếu gia tộc mà Bùi Thừa Quyết một lòng muốn bảo vệ lại chọn cách không mạo hiểm, hy sinh hắn… thì đó là số mệnh của hắn.
Đó là quyết định của chính hắn, và hắn phải tự chịu trách nhiệm.
Dung Chiêu hít sâu một hơi, thu ánh nhìn, bước lên xe ngựa và rời đi.
---
Hai ngày sau, ngày 13 tháng 4, một chén rượu độc được đưa vào Đại Lý Tự.
Phủ Vinh Quận vương ngập trong tiếng khóc than. Vinh Quận vương vẫn đang quỳ trước cửa cung cầu xin hoàng thượng, nhưng khi nhận được tin Bùi Thừa Quyết đã bị hành hình, ông ngất xỉu ngay tại chỗ, được đưa về phủ và đến nay vẫn chưa tỉnh lại.
Chén rượu độc do Vĩnh Minh Đế ban, được cung nhân đưa tới. Người của Kính vương, người của Tam hoàng tử và người của Đại Lý Tự đều có mặt chứng kiến việc thi hành.
Một trong những tài tuấn xuất sắc nhất kinh thành, một công tử tài hoa của gia tộc danh giá, cứ như vậy mà hoàn toàn lụi tàn.
---------------
Đại công tử phủ Vinh Quận vương, Bùi Thừa Lăng, đã thu dọn thi thể của Bùi Thừa Quyết một cách qua loa và còn nói: “Bùi Thừa Quyết là tội nhân, từ nay về sau, phủ Vinh Quận vương không có Nhị công tử Bùi Thừa Quyết nữa.”
Thi thể của y chỉ được quấn sơ sài, rồi đem chôn qua loa.
Người ta đồn rằng đây chính là lúc Vinh Quận vương đang hôn mê, nên Bùi Thừa Lăng mới dám hành sự vô tình như vậy.
Dù y là tội nhân, nhưng cái chết cũng không đến mức phải xử lý một cách lạnh lùng như thế, khiến Bùi Thừa Lăng bị mọi người chỉ trích.
“Bùi Thừa Quyết đã thật sự chết rồi, ta vẫn nhớ cảnh tượng ngày ấy khi y và Dung thế tử, một người hắc y một người bạch y, cưỡi ngựa lướt qua kinh thành.”
“Ta cũng nhớ, còn cả đêm Nguyên Tiêu năm ngoái, Nhị công tử Bùi Thừa một khúc cổ cầm, tiếng đàn vang vọng, thật phong hoa tuyệt thế.”
“Than ôi, đáng tiếc, y chưa từng thành thân mà đã chết. Vậy mà đại ca y cũng không cho y chút thể diện cuối cùng!”
“Ngươi không biết sao? Đại công tử và Nhị công tử không cùng mẹ, từ lâu đã tranh giành tước vị Vinh thân vương, nên Vinh thân vương chưa lập thế tử. Đại công tử có lẽ đã mong Nhị công tử chết từ lâu!”
“Đúng vậy, Bùi Nhị công tử đã khiến gia tộc họ bị giáng tước, hắn đương nhiên không vui.”
“Thật đáng thương, đáng tiếc.”
…
Mọi người chỉ biết lắc đầu, tiếc thương cho một công tử tài hoa xuất chúng lại kết thúc cuộc đời một cách qua loa, chưa kịp thể hiện tài hoa khi sống, cái chết cũng bị đối xử bạc bẽo, không có chút thể diện từ chính đại ca mình…
Nhưng họ không biết rằng—
Khi Bùi Thừa Lăng thu dọn thi thể, một “ăn mày” bẩn thỉu được lặng lẽ đưa đến căn phòng nhỏ phía sau xưởng Đoàn Đoàn.
Phía sau xưởng có một căn phòng nhỏ, thường là nơi Dung Chiêu hoặc Bùi Quan Sơn, người phụ trách xưởng, dùng làm chỗ nghỉ ngơi, bình thường không ai lui tới.
Phía trước xưởng Đoàn Đoàn bận rộn như chợ, càng không có ai đến được phía sau.
Trước đây, khi cần tránh người khác, Dung Chiêu cũng từng ẩn náu ở đây, cùng ngồi uống trà với kinh thành song kiệt, tiếc rằng khi đó không thể kết giao với họ bằng diện mạo thật của mình.
Đúng là nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất, căn phòng nhỏ này trở thành chỗ ẩn náu an toàn tuyệt đối.
Trương Trường Ngôn thở dài, cảm thán: “Quả thật, có tiền có thể sai khiến quỷ thần. Chỉ cần có khoản tiền lớn, dù là ai cũng sẽ bị lay động.”
Bùi Quan Sơn sắc mặt phức tạp: “Phải, có tiền thì có thể sai khiến quỷ thần, nhưng người thường thì chẳng bao giờ có nổi số tiền lớn đến vậy.”
Thông thường, việc đút lót cũng chỉ cần một đến hai vạn lượng đã là một con số khổng lồ.
Để mua mạng Bùi Thừa Quyết,truyennhabo.com số tiền bỏ ra là ba trăm vạn lượng, làm sao không thể mở đường chứ?
Dung Chiêu từ bên ngoài bước vào, tay cầm một bát thuốc cùng vài lọ thuốc bôi ngoài, đưa cho Bùi Quan Sơn và những người khác: “Giúp hắn xử lý vết thương. Hiện tại không tiện gọi lang trung, chỉ có thể tự xử lý.”
Bùi Quan Sơn gật đầu, Dung Chiêu liền rời khỏi căn phòng.
-----------
Bùi Thừa Quyết không ngờ rằng mình vẫn còn sống.
Y mở mắt một cách mơ hồ, Dung Chiêu ấn nhẹ lên vai y, giọng nói bình thản: “Ngươi bị thương rất nặng, không có đại phu ở đây, nằm yên đừng cử động.”
Trong một khoảnh khắc, y đã nghĩ rằng thế giới sau khi chết chính là nơi mà y mong muốn.
Bùi Thừa Quyết chớp mắt, từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào gò má của Dung Chiêu.
Ấm áp.
Y thực sự còn sống.
Ngày hôm đó y đã tưởng rằng đó là lần cuối cùng mình được gặp Dung Chiêu, không ngờ lại còn sống để gặp nàng…
Giọng y khàn khàn: “Chuyện gì đã xảy ra?”
Bên cạnh, Trương Trường Ngôn không vui khi thấy y tỉnh dậy mà đã chạm vào mặt Dung Chiêu, bĩu môi nói: “Mạng ngươi đáng giá lắm, A Chiêu đã ứng trước cho phủ Vinh Quận vương ba trăm vạn lượng để mua đấy.”
Bùi Thừa Quyết sững người.
Y nhìn quanh căn phòng gỗ nhỏ, thấy Dung Chiêu, Bùi Quan Sơn, Trương Trường Ngôn, và cả Quan Mộng Sinh, cả bốn người họ đều có mặt.
Y khẽ động, sắc mặt tái nhợt, giọng khàn đặc: “Các ngươi đã làm thế nào?”
Quan Mộng Sinh cảm thán: “Như Trương Tam nói đó, là bỏ tiền ra thôi. Phụ thân ngươi trực tiếp đưa một trăm vạn lượng cho phụ thân ta, một kẻ sợ chết tham sống như ông ấy không thể không động lòng.”
Một trăm vạn lượng!
Khi số tiền ấy được đưa tới, Quan đại nhân đã sững sờ, không thể không động lòng.
Phụ thân y vốn sợ chết, dù giữ mình thanh liêm ở vị trí Đại Lý Tự, không bao giờ dám nhận hối lộ hay thiên vị… nhưng một trăm vạn lượng là một con số không ai có thể chối từ.
Huống chi, người cần cứu là Bùi Thừa Quyết, mà Quan Mộng Sinh cũng đã hỗ trợ thêm, cuối cùng Quan đại nhân mới đồng ý mạo hiểm.
Bùi Thừa Quyết mở miệng, nhưng không nói thành lời.
Dung Chiêu liền giải thích: “Phụ thân và đại ca ngươi đã tìm đủ mọi cách để cứu ngươi, ta đã ứng trước cho họ khoản lợi nhuận ba trăm vạn lượng trong mười năm. Người nhà ngươi không tiện ra mặt, nên nhờ Quan Sơn làm người kết nối. Quan Sơn tuy ngoài mặt bất hòa với ngươi nhưng vẫn giữ liên lạc, làm việc lại thuận tiện hơn.”
“Quan Sơn là người kết nối, Mộng Sinh đưa tiền đến trước mặt phụ thân y, một trăm vạn lượng. Quan đại nhân động lòng, và cũng có thể vì người đó là ngươi, ông ấy mới chấp nhận số tiền ấy.”
“Có Quan đại nhân giúp, những người còn lại cũng dễ dàng mua chuộc. Không ai có thể không động lòng trước lợi ích, trừ khi chưa đủ lớn.truyennhabo.com Người khó khăn nhất là thái giám đưa rượu độc, đây là nhờ Trương Tam giúp, lặng lẽ dùng mối quan hệ với Trương hoàng hậu, để hắn ‘sơ ý một chút,’ và ngươi được như hiện tại.”
Từng bước liên kết chặt chẽ, tất cả bọn họ đã hành động vì y.
Mạng sống này được cứu không dễ dàng gì, mỗi người đều đã đền đáp trọn vẹn ân tình quá khứ.
Bùi Thừa Quyết càng thêm bàng hoàng, hồi lâu sau, vị công tử hào hoa đã không rơi lệ khi bị tra tấn, lúc này lại đỏ hoe đôi mắt.
Y nhìn bọn họ, giọng khẽ run: “Cảm ơn các ngươi.”
Bùi Quan Sơn quay mặt đi, thở dài: “Nhìn ngươi chết như thế thật đáng tiếc. Ngươi có lỗi, nhưng không phải thủ phạm chính. Ngươi cũng là… huynh đệ của chúng ta.”
Trương Trường Ngôn cũng lên tiếng: “Phải đó, nhìn ngươi chết thật đáng tiếc, mà A Chiêu sẽ đau lòng.”
Quan Mộng Sinh vỗ vai Bùi Thừa Quyết, “Tất cả đều từng một lần khi quân, giờ phạm tội thêm lần nữa cũng chẳng sợ gì. Nhưng nếu muốn cảm ơn, thì cảm ơn A Chiêu đi. Nếu không nhờ nàng khiến hoàng thượng đổi từ chém đầu sang rượu độc, chúng ta cũng không có cơ hội tráo đổi.”
Bùi Thừa Quyết nhìn Dung Chiêu, ánh mắt phức tạp, môi mấp máy nhưng không nói được lời nào.
Y còn sống, là nhờ A Chiêu.
Đổi từ chém đầu sang rượu độc, ba trăm vạn lượng, tất cả đều là do nàng khởi đầu, vì muốn cứu y mà nàng đã dám làm việc nguy hiểm như vậy.
Dung Chiêu thở dài: “Ngươi cũng đã nhiều lần giúp ta.”
Không giúp Bùi Thừa Quyết, nàng sẽ không vượt qua được rào cản trong lòng mình.
Nhưng nàng chỉ giúp được một bước, phần còn lại là sự cố gắng của những người khác, là nỗ lực của phủ Vinh Quận vương.
Bùi Thừa Quyết vẫn nhìn chằm chằm vào nàng.
Tưởng mình đã chết,truyennhabo.com cuối cùng lại còn sống, tất nhiên cần chút thời gian để thích nghi.
Y như một món đồ sứ dễ vỡ, mang theo một cảm giác mong manh khó diễn tả.
Dung Chiêu nói: “Đại ca ngươi vì kết thúc chuyện này đã mang tiếng xấu không ít, hắn có một lời nhờ ta chuyển lại cho ngươi…”
Bùi Thừa Quyết khẽ giọng: “Ngươi nói đi.”
Dung Chiêu chậm rãi truyền đạt: “Từ nay về sau, thế gian này không còn Bùi Thừa Quyết, phủ Vinh Quận vương cũng không còn Nhị công tử Bùi Thừa Quyết. Ngươi tự lo cho bản thân, chúc ngươi sống lâu trăm tuổi.”
Bùi Thừa Quyết nhắm mắt, hai dòng lệ chảy dài từ khóe mắt.
Bùi Quan Sơn thở dài trong im lặng.
Dù Bùi Thừa Quyết chưa chết, nhưng y sẽ không bao giờ còn là Bùi Thừa Quyết nữa.
Dù là để bảo vệ bản thân hay để bảo vệ những người đã cứu y, y đều phải ẩn mình, không thể là Bùi Thừa Quyết, phải thay đổi danh tính, thậm chí rời xa kinh thành…
Với một công tử thế gia, điều này chẳng khác gì một sự đau đớn khôn nguôi.
Quan Mộng Sinh an ủi: “Dù sao ngươi vẫn còn sống, mạng của ngươi đáng giá ba trăm vạn lượng, hãy sống cho tốt.”
Bùi Thừa Quyết mở mắt, nhẹ nhàng gật đầu.
Sắc mặt y vẫn tái nhợt, ánh mắt u ám không chút sinh khí.
Trương Trường Ngôn lẩm bẩm: “Từ nay về sau y phải đi đâu? Chắc chắn phải tìm một nơi không ai nhận ra y, nếu không vẫn sẽ rất nguy hiểm.”
Bùi Thừa Quyết cười khổ, lắc đầu: “Rõ ràng ta còn sống, nhưng thực ra cũng đã chết.”
“Bùi Thừa Quyết” đã chết, người còn sống chỉ có thể là một cái tên khác.
Dung Chiêu nhìn xuống y, giọng điềm nhiên: “Bùi Thừa Quyết, ba trăm vạn lượng để cứu ngươi không phải để ngươi lẩn tránh, than thân trách phận hay buồn bã vì mất đi tên tuổi, gia đình, bằng hữu. Ngươi nên làm điều gì khác.”
Bùi Thừa Quyết sững sờ nhìn nàng, thốt lên: “Ta còn có thể làm gì?”
Y không thể xuất hiện trước mặt mọi người, thậm chí không thể sống công khai, nếu không sẽ lại gặp phải thảm họa. Trong hoàn cảnh này, y còn có thể làm gì? Còn có thể thực hiện hoài bão của mình?
Không thể, mãi mãi không thể nữa.
Dung Chiêu cười khẩy, nhìn y nằm trên giường với vẻ lạnh lùng: “Bùi Thừa Quyết, nếu ngươi cứ giữ thái độ này, thì đúng là ba trăm vạn lượng thật lãng phí. Kinh thành không thể giữ ngươi, Đại Yên vẫn còn rất rộng, Đại Yên không giữ được ngươi, thì hiện nay vẫn còn hải ngoại.”
Bùi Thừa Quyết ngẩn người.
Dung Chiêu khẽ nhếch môi: “Ngoài hải ngoại có rất nhiều quốc gia, bây giờ chúng ta chỉ mới tìm được nước Yên gần nhất, nhưng nếu tiếp tục thăm dò, sẽ còn nhiều quốc gia khác, nhiều lục địa khác…”
Nàng ngừng lại, khẽ thầm thì: “Có lẽ còn có những lục địa chưa có vương quyền, nơi mà ngươi có thể tự do vùng vẫy. Thiên hạ rộng lớn như vậy, lẽ nào không chứa nổi một người như ngươi? Với tài năng của ngươi, chắc chắn sẽ có nơi để dụng võ.”
Không chỉ Bùi Thừa Quyết mà cả những người bên cạnh cũng ngạc nhiên.
Họ đều nghĩ rằng, sau khi Bùi Thừa Quyết được cứu ra,truyennhabo.com y sẽ phải sống ẩn dật, giấu kín danh tính suốt phần đời còn lại.
Không ngờ Dung Chiêu lại có cách nghĩ táo bạo như vậy—
Thiên hạ rộng lớn, làm sao không chứa nổi một Bùi Thừa Quyết?
Biển cả mênh mông, làm sao không dùng đến tài năng của y?
Dung Chiêu mỉm cười vỗ vai y, đứng dậy: “Đã sống sót rồi, hãy là một con người mới mà sống cho đáng, ba trăm vạn.”
Nàng đùa một câu, khiến Quan Mộng Sinh và những người khác bật cười.
Trương Trường Ngôn nhếch môi: “Dù sao ngươi cũng không thể là Bùi Thừa Quyết nữa, từ nay hãy gọi là Ba Trăm Vạn đi.”
Bùi Thừa Quyết mỉm cười, liếc nhìn Trương Trường Ngôn, đùa lại: “Nếu ta không gọi là Bùi Thừa Quyết, có thể gọi là Dung Thừa Quyết, dù sao cũng là A Chiêu đã cứu mạng ta…”
Trương Trường Ngôn lập tức nổi đóa: “Không được! Ngươi dựa vào đâu mà mang họ Dung? Ta không đồng ý!”
Bùi Thừa Quyết thu lại ánh mắt, nhìn về phía Dung Chiêu.
Y nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ kéo tay áo nàng, nở một nụ cười, đôi mắt đào hoa ánh lên nét dịu dàng: “Cảm ơn, A Chiêu.”{bơ bui bặm}
Dung Chiêu cũng cười đáp lại.
Giờ đây, Bùi Thừa Quyết trông có sức sống hơn rất nhiều so với vẻ uể oải vừa rồi.
Nghĩ đến thương tích nặng nề trên người y, Dung Chiêu nói thêm: “Ngươi hãy nghỉ ngơi thật tốt, đợi đến khi hồi phục chút ít, ta sẽ cho người đưa ngươi đến Giao Châu.”
Bùi Thừa Quyết quả thực rất mệt mỏi, khẽ gật đầu và nhắm mắt lại.
Dung Chiêu dẫn những người khác ra ngoài.
Nàng quay lại nhìn ba người bên cạnh, mỉm cười: “Chúng ta lại cùng nhau phạm thêm một tội đáng chém đầu nữa rồi.”
Quan Mộng Sinh xoa cổ, thở dài: “Từ khi quen biết các ngươi, ta luôn cảm thấy cái đầu này không còn được vững nữa…”
Dù nói vậy, nhưng nghĩ đến việc cứu được Bùi Thừa Quyết, y vẫn không khỏi nở nụ cười.
Trương Trường Ngôn vòng tay quàng cổ y, cười gian: “Để ta xem đầu ngươi có vững không.”
“Trương Tam!” Quan Mộng Sinh phản kháng, hất tay hắn ra.
Hai người đùa nghịch một lúc.
Quan Mộng Sinh cuối cùng cũng chịu thua, chỉnh lại y phục, không mấy vui vẻ liếc nhìn Trương Trường Ngôn.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, y nhìn về phía Dung Chiêu: “Đúng rồi, còn một chuyện nữa, ta nghĩ chúng ta nên lưu ý.”
“Chuyện gì vậy?”
Quan Mộng Sinh nhíu mày, hạ giọng: “Phụ thân ta nói, mọi việc diễn ra quá suôn sẻ, giống như… giống như có ai đó đang giúp đỡ chúng ta.”
Bùi Quan Sơn lập tức cau mày.
Trương Trường Ngôn cũng trở nên nghiêm túc, vội nói: “Có ai đó phát hiện ra kế hoạch của chúng ta? Chẳng lẽ định dùng điều này để uy hiếp chúng ta?”
Nếu vậy thì thực sự là nghiêm trọng!
Quan Mộng Sinh giơ tay: “Ta cũng không biết, phụ thân ta chỉ là suy đoán, không thể chắc chắn. Ông ấy cũng rất lo lắng.”
Quan đại nhân vốn đã mạo hiểm vì một trăm vạn lượng, nếu bị ai đó phát hiện, e rằng ông sẽ gặp họa.
Dung Chiêu trầm ngâm một lúc, rồi lắc đầu: “Không cần lo lắng, ta nghĩ ta biết là ai rồi. Người đó sẽ không uy hiếp chúng ta, nhưng để an toàn,{bơ bui bặm} chúng ta nên sớm đưa Thừa Quyết đến Giao Châu.”
Bùi Quan Sơn đột nhiên lên tiếng: “A Chiêu, ngươi thấy thế nào nếu ta đến Giao Châu?”
Trương Trường Ngôn và Quan Mộng Sinh kinh ngạc, lập tức nhìn về phía hắn.
Dung Chiêu cũng ngạc nhiên, nhíu mày: “Ngươi muốn đến Giao Châu?”
Sau đó, nàng hiểu ra: “Ngươi muốn quản lý thủy sư, tránh xa triều đình?”
Bùi Quan Sơn cười, A Chiêu quả thật thông minh.
Hắn nhìn nàng, giọng nhẹ nhàng: “Đúng vậy, ta muốn tránh xa triều đình. Vụ việc của Bùi Thừa Quyết chỉ là khởi đầu, sắp tới sẽ càng hỗn loạn hơn, sức khỏe của hoàng thượng…”
Hắn ngừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Vừa rồi những lời ngươi nói với Thừa Quyết khiến ta rất hứng thú. Thế giới hải ngoại bao la, ta từng ra biển một lần và cảm thấy tò mò về bên ngoài, lại vừa hay có thể tránh xa triều đình.”
Phụ thân hắn là người thông minh, hắn là đích tử duy nhất, nếu rời khỏi kinh thành thì phủ Dụ thân vương càng ít bị dòm ngó.
Dung Chiêu nhìn hắn thật kỹ.
Thực ra, Bùi Quan Sơn rất hợp với con đường võ nghiệp. Hắn tính tình lạnh lùng, thẳng thắn, không thích nịnh nọt, lại giỏi võ nghệ và từng dẫn đội thuyền ra biển…
Việc quản lý thủy sư rất phù hợp với hắn.
Thêm nữa, Dung Chiêu đã đổ nhiều tiền vào thủy sư. Giờ đây, thủy sư đã có hai vạn quân, và số tiền từ hải thương mà Bùi Quan Sơn đưa về, Dung Chiêu cũng đã thuyết phục hoàng thượng cùng các quan sử dụng để xây dựng thủy sư.
Một đội quân hùng mạnh trên biển, giao cho Bùi Quan Sơn quản lý thì rất thích hợp.
Quan Mộng Sinh có chút do dự: “Giờ ngươi đã là Hồng Lư Tự Khanh tứ phẩm, gia đình ngươi cũng không đứng về phe phái nào, từ bỏ con đường sáng lạn của một quan chức kinh thành để đến Giao Châu quản thủy sư,{bơ bui bặm} có phải tự cắt đứt tiền đồ của mình không?”
Bùi Quan Sơn cười nhạt: “A Chiêu từng nói, hải ngoại bao la. Nếu ta quản lý thủy sư, tung hoành trên biển, so với quan chức kinh thành sẽ tự do hơn nhiều, cũng chưa chắc đã kém hơn quan chức kinh thành.”
Dung Chiêu nhìn hắn, ánh mắt sâu lắng: “Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Bùi Quan Sơn gật đầu, kiên định: “Ta đã nghĩ kỹ rồi.”
Dung Chiêu nở nụ cười, đôi mắt phượng cong lên: “Vậy hãy đi đi, có ngươi quản lý thủy sư, ta cũng yên tâm đổ tiền vào đó.”
Khi Bùi Quan Sơn phụ trách thủy sư, nàng sẽ có thể an tâm đầu tư nhiều hơn cho lực lượng này.
Trong dòng lịch sử của thế giới này, sẽ không có ai từ bên ngoài đột phá biên giới, mà chính họ sẽ là những người đầu tiên tiến ra bên ngoài.
Bùi Quan Sơn hiếm khi cười rạng rỡ như vậy, trong mắt hắn ánh lên sự lưu luyến và không nỡ, nhưng trên hết là sự quyết tâm.
—Trên thế gian này, mỗi người đều có con đường của riêng mình.
Hắn khẽ nói: “Có ta ở đó, Bùi Thừa Quyết ở Giao Châu cũng có thể sống yên ổn.”
Trương Trường Ngôn lẩm bẩm: “Ai cũng biết ngươi và Bùi Thừa Quyết không hòa hợp, không ngờ đến một ngày, chính ngươi sẽ đưa hắn đến Giao Châu, đi tìm một tương lai mới.”
Quan Mộng Sinh cảm thán: “Thế sự vô thường.”
Dung Chiêu đặt tay sau lưng, nhìn lên bầu trời, hoàng hôn đã buông xuống, nhưng ánh chiều tà vẫn rực rỡ khắp nơi.
Thế sự vô thường, nhưng bọn họ vẫn tiến lên phía trước.
------
Từ trước đến nay, chỉ có các quan địa phương cố gắng hướng tới việc làm quan ở kinh thành, hiếm khi thấy một vị quan kinh thành với tiền đồ xán lạn lại tự nguyện đi quản lý thủy sư ở vùng biên.
Thủy sư là đội quân mới thành lập, hiện tại có vẻ quan trọng.
Nhưng biển cả đầy rẫy hiểm nguy,{bơ bui bặm} tương lai cũng chưa thể đoán trước, bởi vậy, ít ai dám nhắm tới vị trí này.
Bùi Quan Sơn xin lệnh rất dễ dàng.
Vĩnh Minh Đế cũng vui mừng khi có người tới quản lý vùng Giao Châu, lập tức phong y làm Chánh tam phẩm Tấn Hải Đại tướng quân, phụ trách thủy sư Giao Châu, trực thuộc sự quản lý của hoàng đế.
Ngày 20 tháng Tư, Bùi Quan Sơn nhận chức.
Dung Chiêu, Trương Trường Ngôn, Trương Trường Hành, và Quan Mộng Sinh đều tới tiễn hắn.
Trương Trường Hành thở dài: “Nhị công tử Bùi đã qua đời, Bùi thế tử cũng rời đi, kinh thành song kiệt nay đã tan tác, đoàn người của chúng ta cũng càng ngày càng ít.”
Y cảm thấy có chút bồi hồi.
Bùi Quan Sơn cười nói: “Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, sau này ta nhất định sẽ trở lại kinh thành, cuối cùng chúng ta vẫn sẽ gặp lại.”
Trương Trường Hành nghĩ cũng phải, liền đáp: “Bảo trọng.”
Bùi Quan Sơn mỉm cười gật đầu.
Hắn nhìn về phía Dung Chiêu, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt sâu thẳm, giọng nói nhẹ nhàng: “A Chiêu, bảo trọng.”
Hắn nhìn nàng thật sâu, như muốn khắc sâu hình bóng nàng vào tâm khảm.
Dung Chiêu mỉm cười đáp: “Bảo trọng.”
Bùi Quan Sơn giơ tay chào một cách trang trọng, và Dung Chiêu đáp lại bằng một cái chào trang nghiêm.
Hai người đối diện hành lễ, là lời chia tay, cũng là chút lưu luyến.
Sau đó, Bùi Quan Sơn đứng thẳng người, mặc quân phục đại tướng quân, quay lưng bước về phía xe ngựa, dáng đi mạnh mẽ, không ngoảnh lại.
Dung Chiêu đứng đó, tay chắp sau lưng, lặng lẽ nhìn bóng hắn dần khuất.
Trương Trường Ngôn bỗng thấy lòng ngổn ngang,{bơ bui bặm} ghé bên Dung Chiêu khẽ nói: “Đi hết rồi, tất cả đều đi cả rồi.”
Lần này rời đi không chỉ có Bùi Quan Sơn, mà cả Bùi Thừa Quyết.
Dung Chiêu nhẹ giọng: “Rồi chúng ta sẽ gặp lại, huống chi, ta vẫn còn ở đây.”
Trương Trường Ngôn nghĩ cũng đúng, mỉm cười nhìn nàng: “A Chiêu, ta cũng vẫn còn ở đây.”
Có Dung Chiêu ở đây là đủ rồi, những người khác muốn đi đâu thì đi!
Quan Mộng Sinh giơ tay lên: “Ta cũng vẫn còn ở đây mà.”
Trương Trường Ngôn thở dài: “... Sao chỗ nào cũng có ngươi?”
Rõ ràng là cuộc trò chuyện của hắn và Dung Chiêu, sao lại xen vào chứ?
Thật phiền quá!
“Ta lúc nào chẳng có ở đây!” Quan Mộng Sinh kêu lên.
Hai người lại bắt đầu tranh cãi, tạo thành âm thanh rộn rã phía sau.
Dung Chiêu dõi mắt nhìn theo bóng xe ngựa xa dần, khóe môi nở nụ cười.
Bùi Thừa Quyết đi đến cuộc đời mới.
Bùi Quan Sơn cũng bước ra khỏi vòng xoáy tranh đoạt, không còn bị cuốn vào cuộc chiến giành ngai vàng.
Trên đời không có bữa tiệc nào là không tàn, nhưng họ đều đang hướng về những điều tốt đẹp hơn.
Đợi đến ngày ngoảnh lại, họ sẽ thấy như chiếc thuyền nhẹ đã vượt qua muôn trùng núi non.
Và phía trước, trời quang rực sáng.
---
Xe ngựa đi xa dần.
Bùi Quan Sơn vẫn nhìn qua rèm, bóng dáng nàng trong bộ y phục đỏ trên cổng thành khác biệt với mọi người, rực rỡ đến chói mắt, dù chỉ là từ xa, nhưng cũng đủ làm hắn kinh ngạc, cả đời không thể quên.
Cho đến khi bóng hình đỏ ấy khuất dần, hắn mới thu lại ánh mắt, lòng tràn đầy nỗi lưu luyến và buồn bã.
Ra đi là tốt, nhưng cũng đồng nghĩa với việc rời xa A Chiêu.
Trong xe ngựa, Bùi Thừa Quyết trong bộ dạng tiểu đồng khẽ nói: “Đừng nhìn nữa, không còn thấy gì đâu.”
Y không thể để lộ thân phận, vừa rồi cũng chỉ có thể nhắm mắt, trong lòng lặng lẽ tưởng tượng cảnh chia tay.
Bùi Quan Sơn liếc nhìn Bùi Thừa Quyết, không mấy hài lòng nói: “Ngươi thực sự bỏ được à?”
Bỏ được ai, cả hai đều hiểu trong lòng.
“Bỏ được.” Bùi Thừa Quyết rót cho mình một chén trà, giọng mang ý cười, “Vì có chia ly mới có tái ngộ, đời người còn rất dài.”
Bùi Quan Sơn không hiểu: “Ta có thể quay về kinh, còn ngươi, làm sao gặp lại A Chiêu?”
Một kẻ “đã chết” như y thì không thể nào lại xuất hiện trước mặt người quen được nữa.
Bùi Thừa Quyết nhìn hắn, đôi mắt đào hoa ánh lên vẻ phức tạp, “Ngày đó, khi A Chiêu nói về hải ngoại bao la, về tân lục địa, ánh mắt của nàng rất khác biệt. Ta nghĩ, chưa chắc chúng ta không có ngày gặp lại.”
Bùi Quan Sơn sững sờ.
Một lúc sau, hắn đáp: “Hy vọng ngươi đoán đúng, Bùi Thừa Quyết.”
“Bùi Thừa Quyết đã chết rồi, giờ ta tên là Vinh Tam Bách.”
“Ngươi thực sự lấy họ Vinh?”
“Là Vinh trong Vinh Quận vương.”
“Hết hồn ta.”
“Tất nhiên, nếu ngươi có ý kiến khác, cũng có thể gọi ta là Dung Tam Bách, mang họ của A Chiêu, ta sẽ rất vui.”
“Biến đi!”
--- --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Tác giả có lời muốn nói:
Chương sau, chuẩn bị mở một công việc kinh doanh mới!
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box