Cái Đuôi Nhỏ Của Anh - Chapter 13

Cái Đuôi Nhỏ Của Anh - Chapter 13

 Gơ Nhiên khựng lại, tôi xoay người, nhón chân chủ động hôn lên môi anh.

Chỉ thoáng qua rồi dừng.

Khi Gơ Nhiên phản ứng kịp và nắm lấy cổ tay tôi, tôi cảm nhận được bàn tay anh đang run.

"Cái đuôi nhỏ…"

"Gơ Nhiên, hãy ở bên nhau đi. Tôi nghĩ mình vẫn rung động vì anh, nên muốn thử lại một lần nữa."

Tôi dũng cảm hơn, thẳng thắn bày tỏ lòng mình.

Ngón tay anh ấn nhẹ lên cổ tay tôi, hơi ấm truyền qua da, như lan tỏa khắp cơ thể.

Người luôn dịu dàng và lịch thiệp như anh, giờ đây kéo tôi vào lòng, ôm chặt lấy.

Xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng tôi lại nghe rõ nhịp tim của cả hai.

Bàn tay to lớn của anh đặt trên eo tôi, hơi trách móc:

"Tại sao tối qua cúp máy?"

Cuối cùng anh cũng hỏi, dù tôi nghĩ rằng anh đủ bình tĩnh để không quan tâm đến điều đó.

Tôi không trả lời. Tay anh ấn nhẹ vào eo, kéo tôi sát lại gần hơn. Anh ôm chặt, như sợ mất đi điều gì đó.

"Điện thoại rơi xuống đất, tôi hoảng quá. Phải mất cả đêm mới nghĩ thông suốt."

Tôi cảm thấy hơi ẩm trên cổ mình, khựng lại, bối rối không biết làm gì.

"Cái đuôi nhỏ, em không hiểu…"truyennhabo.com

Câu nói dang dở, anh cúi xuống cắn nhẹ vào cổ tôi.

Không đau, nhưng tôi làm bộ nhõng nhẽo kêu lên một tiếng:

"Gơ Nhiên, anh là thầy giáo mà, sao lại làm chuyện bậy bạ thế này?"

Nghe lời trách cứ của tôi, anh ngừng lại, tiếng cười khẽ thoát ra từ cổ họng, lồng ngực rung nhẹ. Anh buông tay khỏi eo tôi.

"Ở đây…"

"Không có thầy giáo Gơ Nhiên, chỉ có người nguyện làm nô lệ dưới chân Thời Nguyệt."

Tôi nhướn mày, bật cười.

Chết thật, tôi thích chúng tôi của giây phút này đến mức không thể tả.

Gơ Nhiên nắm tay tôi, dẫn vào một nhà hàng phong cách cổ trang gần đó. Vừa bước vào, tôi đã thấy một gương mặt quen thuộc ngồi ngay cửa.

Tôi cúi người chào, môi nở nụ cười:

"Học trưởng, lâu rồi không gặp."

Đó là người từng hỏi Gơ Nhiên thích kiểu người như thế nào, {bơ bui bặm}cũng là người từng gọi tôi là "cái đuôi nhỏ."

Ánh mắt anh sáng lên khi thấy tôi, đáp lại lời chào, rồi vỗ vai Gơ Nhiên:

"Gơ Nhiên, được lắm! Cuối cùng cậu cũng cưa đổ cái đuôi nhỏ rồi."

Câu nói đầy hàm ý của anh khiến tôi tò mò, quyết định để tâm, tìm cơ hội hỏi sau.

Học trưởng là chủ nhà hàng này. Khi chúng tôi gọi món, anh cười tủm tỉm hỏi tôi:

"Cái đuôi nhỏ, giờ vẫn thích ăn cay không?"

Gơ Nhiên nhanh hơn tôi, đáp lời:

"Không, giờ cô ấy thích đồ ngọt."

Học trưởng gấp thực đơn lại, chống cằm nhìn tôi, cười đầy ẩn ý:

"Cái đuôi nhỏ, em từng nói với cậu ấy rằng em thích đồ ngọt chưa?"

Tôi ngước mắt lên, trả lời ngay:

"Chưa."

Tôi phản ứng quá nhanh, khiến nụ cười của học trưởng càng gian xảo hơn:

"Vậy là Gơ Nhiên đã âm thầm điều tra em."

Dưới gầm bàn, tay Gơ Nhiên nắm lấy tay tôi, mười ngón đan chặt, giọng cười khẽ thoáng qua:

"Chuyện của tôi và cô ấy, không cần phải vòng vo như thế."

Học trưởng gật đầu, đón lấy câu nói:

"Ồ? Chuyện gì?"

"Nói rằng cậu thích cái đuôi nhỏ từ rất lâu rồi? Hay kể rằng khi biết cô ấy tỏ tình với người khác, cậu đã làm sai cả ngày nghiên cứu?"

Tôi sững sờ, Gơ Nhiên khẽ dùng ngón tay vuốt ve mu bàn tay tôi.

Học trưởng tiếp tục:

"Hoặc là…"

"Nói rằng vào một đêm đông lạnh giá ở nước ngoài,(truyennhabo.com) cậu đã say khướt, ôm một cái cây và gọi nó là cái đuôi nhỏ?"

"Và còn chuyện chú chó tên 'Cái đuôi nhỏ' mà cậu nuôi bị lạc, khiến cậu hoảng loạn đến mức không nhận ra bản thân?"

Học trưởng kể từng chuyện từng chuyện, khiến tôi không khỏi ngơ ngác. Gơ Nhiên cúi đầu, ánh mắt khó đoán, không dám nhìn tôi.

"A Tứ, đừng nói nữa."

Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng học trưởng thở dài một tiếng, quay sang nhìn tôi với vẻ nghiêm túc:

"Gơ Nhiên của chúng tôi, lẽ ra có thể kiêu ngạo vì tài năng của mình. Nhưng khi đứng trước tình cảm, cậu ấy lại chỉ là một người tự ti đến buồn cười."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box