Cái Đuôi Nhỏ Của Anh - Chapter 11

Cái Đuôi Nhỏ Của Anh - Chapter 11

 Cả lớp xôn xao, thậm chí có người thốt lên đầy tiếc nuối:

"Lại có người dám từ chối thầy cơ à?"

"Một người xuất sắc và giỏi giang như thầy mà cũng bị từ chối sao?"

Ánh mắt Gơ Nhiên quét một vòng quanh lớp học.(truyennhabo.com) Tôi lập tức cúi thấp đầu hơn nữa, như muốn giấu mình đi.

"Ừ, trong mắt cô ấy, tôi chỉ là Gơ Nhiên."

Tôi: ???

Chuyện tối qua khi điện thoại bị ngắt, chắc anh nghĩ tôi từ chối anh rồi?

Có người tò mò hỏi:

"Vậy thầy thích kiểu người như thế nào?"

Tôi siết chặt tay thành nắm đấm, lặng lẽ chờ câu trả lời của anh.

Và câu trả lời của Gơ Nhiên vẫn không thay đổi:

"Dịu dàng, hay cười, dễ ngại."

Con nai nhỏ trong lòng tôi như bị rút gân, cạn máu, sắp sửa gục ngã lần nữa.

Vậy thì tối qua, chẳng lẽ Trình Dã lừa tôi?

Một người lại hỏi tiếp:

"Cô ấy là người như vậy à?"

Gơ Nhiên lắc đầu:

"Không phải."

Nhưng rồi anh bất ngờ mỉm cười, khóe mắt cong cong đầy dịu dàng:

"Nếu là cô ấy, chỉ cần trị được em gái tôi là đủ."

Ồ, con nai nhỏ sống lại rồi!

Vậy là Trình Dã không lừa tôi.

Đang mải lắng nghe, bỗng điện thoại tôi đổ chuông. Tôi quên không để chế độ rung.

Bản nhạc chủ đề "Người lữ khách thân yêu" trong phim Vùng đất linh hồn vang lên khắp lớp, không sót nốt nào.

Tôi luống cuống ngắt máy. Nhưng khi ngẩng đầu lên,(truy enn hab o.com) ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía tôi.

Tôi nhìn về phía bục giảng, ánh mắt chạm vào Gơ Nhiên.

Ánh mắt anh từ ngạc nhiên chuyển thành dịu dàng, nụ cười trên môi càng đậm.

"Bạn học kia, đứng lên trước đã."

Quê chết đi được.

Tôi cắn răng đứng dậy.

"Giới thiệu bản thân đi."

Xung quanh toàn là ánh mắt cười cợt thích thú.

Tôi nuốt khan, rồi nói:

"Tôi là Thời Nguyệt…"

"Khoa nào, lớp nào?"

Tôi nghi ngờ sâu sắc rằng anh cố ý. Chắc anh đang giận vì tối qua tôi dám cúp máy.

Chuông báo hết tiết vang lên,(truyennhabo.com) nhưng không ai dám nhúc nhích khi Gơ Nhiên chưa lên tiếng.

Tôi nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống bàn, trong mắt đã có thêm chút gan dạ:

"Gơ Nhiên, tôi không hề từ chối anh."

Được thôi, cùng nhau quê một lượt!

Gơ Nhiên khựng lại, giọng nói trầm ấm vang lên:

"Tan học."

Nhưng rõ ràng chẳng ai muốn rời đi.

Tiếng xôn xao xen lẫn tiếng la hét:

"Thầy ơi, cô ấy là ai vậy?"

Gơ Nhiên khẽ cong khóe môi, đáp với nụ cười dịu dàng:

"Nhân vật nữ chính trong câu chuyện của tôi."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box