Cái Đuôi Nhỏ Của Anh - Chapter 10

Cái Đuôi Nhỏ Của Anh - Chapter 10

 Cái đuôi nhỏ – chính là tôi.

Biệt danh này có được nhờ việc tôi luôn lẽo đẽo theo sau Gơ Nhiên.

Tôi không phải kiểu người thích dai dẳng níu kéo, tự mình rất hiểu rõ vị trí của bản thân.

Hôm đó, bạn của Gơ Nhiên phát hiện ra tôi trước, liền vỗ vai anh.

Anh quay đầu lại, nhìn thấy tôi, khẽ nhướn mày, nở nụ cười trêu chọc và gọi:

"Cái đuôi nhỏ."

Ánh mắt anh hạ xuống, dừng lại ở chiếc phong thư trong tay tôi.

Nụ cười trên môi anh dần thu lại, nghiêm túc hỏi:

"Lá thư đó là để...?"

Tôi gấp thư lại, nhét vào trong ngực áo, nhún vai:

"Tỏ tình."

Gơ Nhiên hơi nheo mắt, biểu cảm khó đoán.

"Nhưng đã bị từ chối rồi."

Sau khi tôi nói xong, sắc mặt anh thoáng trầm xuống.

Lúc anh đi du học, tôi đã uống đến mức phải nhập viện vì ngộ độc rượu.

Ra viện rồi, tôi lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Thỉnh thoảng Gơ Ngữ Nguyệt kể về anh, tôi chỉ gật đầu, rồi tiếp tục bận rộn với công việc.

Vậy mà giờ đây, chỉ hai ngày ngắn ngủi gặp lại, con nai nhỏ từng chết vì anh lại bắt đầu sống dậy, nhảy nhót rộn ràng trong lồng ngực.

Lúc này, cô gái ngồi cạnh tôi lấy điện thoại ra, len lén chụp ảnh Gơ Nhiên, rồi thì thầm với bạn bên cạnh:

"Thầy hôm nay có vẻ không vui thì phải?"

Tôi cũng đồng tình. Gơ Nhiên vẫn như trước, mỗi khi không vui thì đều trở nên nghiêm túc hơn thường ngày.

Gần cuối buổi học, Gơ Nhiên xoa xoa huyệt thái dương, một tay chống lên bục giảng:

"Đợi hết giờ nhé, có gì cứ hỏi."

Từ góc cuối lớp, một cô gái táo bạo hơn lên tiếng, giọng đùa cợt:

"Thầy hôm nay không vui sao?"

Bầu không khí lặng thinh đến mức tôi nghĩ sẽ không có câu trả lời. Nhưng rồi Gơ Nhiên khẽ ho, tay che miệng, giọng trầm thấp vang lên:

"Ừ, tỏ tình nhưng bị từ chối."

Tôi: ???

Cả người tôi giật bắn lên. Thật sự bất ngờ đến chết lặng.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box