Thẩm Thư Hoài sau một lúc chơi bời mới nhớ ra rằng cậu đến đây vì có chuyện muốn nói với Thẩm Kỳ.
Cậu rút từ túi ra một gói bột màu trắng đựng trong túi nilon trong suốt, đưa cho Thẩm Kỳ: “Anh họ, cái này là một người ở dưới tầng vừa đưa cho em, bảo em mang lên cho anh xem.”
Thẩm Kỳ vừa thấy gói đồ, sắc mặt lập tức thay đổi. Dung Thiển cũng giật mình, cả hai cùng phản ứng ngay lập tức, giành lấy gói bột.
Thẩm Kỳ nhanh tay hơn, còn Dung Thiển thì giữ chặt Thẩm Thư Hoài lại, nghiêm túc hỏi: “Ai đưa cái này cho em? Em biết tên người đó không? Hoặc, trông anh ta thế nào?”
Thẩm Thư Hoài hoảng sợ nhưng vẫn thành thật trả lời: “Anh... anh ta nói tên là Thẩm Phùng Nhiên.”
Dung Thiển quay sang nhìn Thẩm Kỳ, thấy anh nhíu mày, đặt gói đồ vào ngăn kéo.
Thẩm Thư Hoài thắc mắc: “Anh họ, chị Dung, có chuyện gì sao? Cái này là đồ xấu hả?”
“Đúng vậy, loại này không được chạm vào, có độc đấy. Mau đi rửa tay ngay!” Dung Thiển nghiêm túc, giọng điệu không hề có vẻ đùa cợt.
Thẩm Thư Hoài sợ hãi, vội vàng chạy đi rửa tay.
Cậu vừa đi, Dung Thiển liền quay sang Thẩm Kỳ: “Thẩm Phùng Nhiên có ý gì đây? Anh ta muốn anh ra gặp anh ta sao?”
Nói rồi, cô nhìn qua cửa sổ xuống khu vực đỗ xe trước công ty, xe cộ rất nhiều, không biết Thẩm Phùng Nhiên có ở đó không.
Thẩm Kỳ im lặng, lần này anh không vội đưa ra phán đoán.
Đúng lúc đó, Thịnh Vãn Tình đột ngột mở cửa vào mà không gõ.
Thẩm Kỳ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh, giọng nói lạnh lùng: “Vào mà không gõ cửa sao?”
“Xin... xin lỗi, tôi ra ngay!” Thịnh Vãn Tình hoảng hốt, vội vàng rút lui.
Thẩm Kỳ tỏ vẻ không hài lòng, quay lại thì thấy Dung Thiển đang nhìn anh chằm chằm, khiến anh có chút ngượng ngùng vì hành động vừa rồi của mình.
Nhưng anh nhanh chóng nở nụ cười: “Sao thế?”
“Anh này, bình thường cũng đáng sợ thế sao?”
Dung Thiển xoa ngực, vừa rồi cô thực sự bị ánh mắt của anh làm cho giật mình, cảm giác như không khí trong phòng đột ngột ngưng đọng, khiến người ta không dám thở mạnh.
Thẩm Kỳ ra vẻ vô tội, dịu dàng nói: “Vậy sao?”
Dung Thiển chịu thua, rõ ràng anh ở bên ngoài và khi ở bên cô là hai người hoàn toàn khác nhau.
Cốc cốc —
Lúc này, Thịnh Vãn Tình gõ cửa, Thẩm Kỳ mới lên tiếng: “Vào đi.”
Khi Thịnh Vãn Tình bước vào, sắc mặt cô vẫn còn tái nhợt. Thấy Thẩm Kỳ không còn vẻ nghiêm nghị như lúc nãy, cô mới trấn tĩnh lại.
“Thẩm tổng, phu nhân Mạnh đến rồi.”
Nghe vậy, Dung Thiển và Thẩm Kỳ nhìn nhau, cả hai đều nghĩ đến cùng một điều.
Việc mẹ con họ cùng xuất hiện rõ ràng có mục đích.
Thẩm Kỳ đồng ý để Mạnh Ngọc Hinh vào, Thịnh Vãn Tình liền rời khỏi phòng để dẫn bà vào.
Sau sáu năm, Mạnh Ngọc Hinh trông có vẻ già đi, sắc mặt cũng kém đi nhiều, nhìn bà vô cùng tiều tụy.
Thấy Mạnh Ngọc Hinh, Dung Thiển cười, chào hỏi: “Ôi, lại gặp nhau rồi.”
“Lại là cô sao?”
Mạnh Ngọc Hinh ngẩng đầu, vừa thấy Dung Thiển, gương mặt lập tức lộ ra vẻ khó chịu, như thể cô là một hồn ma không thể thoát khỏi.
Thời gian trôi qua, đã mười ba năm kể từ lần đầu gặp nhau, Mạnh Ngọc Hinh nhìn Dung Thiển và nghĩ thầm, cô gái này chẳng phải đã sắp bốn mươi rồi sao? Vậy mà vẫn giữ nguyên nét trẻ trung như cô gái đôi mươi.
Dung Thiển nhún vai: “Lại là tôi, có vấn đề gì không?”
“Từ khi Thẩm Kỳ mới mười mấy tuổi, tôi đã thấy cô ở bên cậu ấy. Hơn chục năm qua mà cô chẳng thay đổi chút nào?” Mạnh Ngọc Hinh không che giấu sự ngạc nhiên.
Lời này khiến Thịnh Vãn Tình, đang đứng gần đó, ngẩng đầu lên nhìn Dung Thiển. Có khi nào lời đồn là thật?
Thẩm Kỳ không hài lòng, liếc Thịnh Vãn Tình một cái. Không cần nói gì, chỉ bằng ánh mắt của anh cũng khiến cô cảm thấy bị cảnh cáo, lập tức đóng cửa lại và rút lui.
Bên ngoài, Thịnh Vãn Tình vẫn đứng áp tai vào cửa, cố nghe thêm điều gì bí ẩn. Cô không tin có người nào sau mười mấy năm lại không thay đổi, người phụ nữ tên Dung Thiển này, rốt cuộc là ai?
Thẩm Kỳ giữ giọng điềm tĩnh, hỏi: “Bà đến đây làm gì?”
Mạnh Ngọc Hinh bị câu hỏi của anh kéo về thực tại, nhớ ra mục đích chuyến đi của mình. Nhận ra bản thân đang nhờ vả, nét mặt bà hơi lúng túng.
“Tôi muốn nhờ cậu... chăm sóc cho Phùng Nhiên nhiều hơn…” Giọng bà nhỏ hẳn đi, lộ rõ vẻ thiếu tự tin.
Thẩm Kỳ nghe thấy nhưng giả vờ không nghe rõ: “Xin lỗi, tôi nghe không rõ.”
“Tôi không chịu nổi nữa!”
Mạnh Ngọc Hinh đột ngột xúc động, lao tới trước mặt Thẩm Kỳ. Thấy vậy, Dung Thiển lập tức chắn trước bảo vệ anh.
Gần như trong một giọng cầu xin, Mạnh Ngọc Hinh nghẹn ngào: “Trước đây là tôi không hiểu chuyện, đã trách nhầm cậu. Bây giờ tôi mới nhận ra cậu thật lòng muốn tốt cho chúng tôi!”
Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt Mạnh Ngọc Hinh: “Thẩm Kỳ, đúng như cậu nói, đám người Mỹ đó thực sự không đáng tin. Tôi đã mất hết tất cả rồi, Thẩm Kỳ, tôi xin cậu, hãy giúp con trai tôi sống một cuộc đời bình thường!”
“Bà Mạnh, tôi không hiểu yêu cầu của bà.” Thẩm Kỳ vẫn giữ thái độ lạnh nhạt.
Mạnh Ngọc Hinh ngã khuỵu xuống sàn, kiệt quệ và thất thần: “Trước đây, khi nó đưa phụ nữ về nhà, tôi không ngăn cản. Nhưng sau đó, nó ngày càng quá đáng, đưa hai, rồi ba người cùng lúc. Thậm chí, có lần còn đưa đàn ông về…”
Nói đến đây, Mạnh Ngọc Hinh gần như sụp đổ.
Dung Thiển nhíu mày. Bà ta biết con trai mình đắm chìm trong lối sống buông thả mà giờ mới muốn can thiệp sao? Đã quá muộn rồi!
Cô liếc nhìn Thẩm Kỳ, thấy anh vẫn không có biểu hiện gì.
Thẩm Kỳ bình thản đáp lại: “Bà Mạnh có lẽ quên rồi, năm đó là ai đã cho người bỏ thuốc mê tôi.”
Mặt Mạnh Ngọc Hinh trắng bệch, vội vàng giải thích: “Tôi… tôi khi đó không biết nó định làm gì, thật đấy! Tôi thề!”
“Bà không biết? Không biết mà tùy tiện bỏ thuốc mê một người sao?” Dung Thiển giận dữ, đập bàn, gần như hét lên.
Thẩm Kỳ quay sang nhìn cô, khóe miệng vốn luôn mím chặt bỗng nới lỏng. Ánh mắt anh dành cho cô thêm phần dịu dàng.
“Thẩm Kỳ, tôi xin lỗi cậu, cậu muốn tôi nhận sai thế nào cũng được, nhưng xin cậu hãy cứu lấy em trai mình, tiếp tục như thế này, cuộc đời nó sẽ bị hủy hoại mất!”
Mạnh Ngọc Hinh thực sự lo sợ. Bà tận mắt thấy Thẩm Phùng Nhiên từng bước sa ngã vào hố sâu, và khi bà nhận ra điều đó, muốn kéo con trở lại thì mọi chuyện đã không còn cứu vãn.
Giờ đây, người duy nhất bà có thể cầu xin là Thẩm Kỳ. Bà tin rằng với khả năng của anh, anh có thể khiến con trai bà quay lại con đường đúng đắn!
Nghe những lời của Mạnh Ngọc Hinh, Dung Thiển đột nhiên nhớ lại lời Thẩm Phùng Nhiên từng nói, rằng từ khi còn trẻ, anh ta luôn đối đầu với Thẩm Kỳ.
Chẳng lẽ nguyên nhân là do Mạnh Ngọc Hinh đã từng cầu xin Thẩm Kỳ như vậy sao?
Phải chăng Thẩm Kỳ đã vì muốn kéo Thẩm Phùng Nhiên trở lại con đường đúng đắn mà đã không ngừng đấu tranh, khiến cả hai như nước với lửa, không đội trời chung?
Nhận xét Box