"Cô gái, cô đến đây làm gì thế?"
Phía sau vang lên giọng lo lắng của tài xế. Dung Thiển ngồi khoanh chân bên mép vách đá, nơi sóng biển ào ào, thổi tung mái tóc cô rối bời.
Cô vén lại tóc ra sau tai, không quay đầu lại mà hỏi tài xế, "Chú à, chú có nghe nói về Nguy Long không?"
"Nguy Long? Nghe quen quen. Anh ấy làm gì nhỉ?" Thấy Dung Thiển ngồi xuống và có vẻ không định làm điều dại dột, tài xế mới thở phào nhẹ nhõm.
Dung Thiển nói, "Anh ấy là một diễn viên rất nổi tiếng cách đây ba mươi năm, từng đoạt nhiều giải thưởng. Chú có biết về anh ấy không?" Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
"À, cô nói về anh ấy à! Không ngờ vẫn còn người trẻ biết đến Ngụy Long." Tài xế thở dài, "Người tốt lắm, tiếc là không sống lâu, hình như mới ngoài ba mươi đã mất rồi."
"Thật sao? Anh ấy mất như thế nào?" Dung Thiển cắn môi, cố nén nước mắt.
Tài xế nghĩ một lát rồi nói, "Hình như là khi tham dự dạ tiệc trên tàu thì rơi xuống biển. Đội cứu hộ tìm kiếm mãi, người ta còn nghĩ có thể anh ấy đã bị cá mập ăn mất rồi. Thật tiếc cho một người tốt như thế."
"Sau đó, vì sao trên mạng lại không tìm được tin tức gì về anh ấy?"
"Ai mà biết được, chỉ biết là sau một đêm, mọi dấu vết về anh ấy bỗng dưng biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Nghe cũng lạ nhỉ?" Tài xế cười nhẹ.
Dung Thiển siết chặt nắm tay, hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy, nói với tài xế, "Chú ơi, làm phiền chú đưa cháu về chỗ cũ."
"Sao lại về nhanh thế?"
Dung Thiển vuốt lại mái tóc rối bời, ngồi vào xe rồi nói, "Không nhanh đâu, đã hai tháng rồi."
Khi Dung Thiển quay lại nhà hàng Quảng Đông thì Tạ Đông đã rời đi, chỉ còn Dung Tập Ôn ngồi ở vị trí cũ.
Dung Thiển hùng hổ bước đến, đập mạnh xuống bàn, giận dữ nói, "Ba, tại sao ba lại lừa con!"
Dung Tập Ôn bình tĩnh đặt ly rượu xuống, --Truyện Nhà Bơ |-|- ngước nhìn cô con gái đôi mắt đã đỏ hoe, "Con đã đi một chuyến và trở về rồi sao?"
"Ba đang lừa con đúng không? Con không thể thay đổi gì cả! Thẩm Kỳ… anh ấy không thể sống sót được, đúng không?" Nước mắt trào ra khóe mắt, Dung Thiển nghiến chặt răng.
Dung Tập Ôn nhìn cô, hỏi, "Con đã làm theo lời ba, nói cho anh ấy những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai rồi chứ?"
"Con đã nói hết rồi, chẳng có tác dụng gì cả! Hơn nữa…" Dung Thiển cúi đầu, nắm chặt tay, thở dồn dập và cay đắng nói, "Hơn nữa, chính vì con đã nói, mới dẫn đến kết cục ấy…"
"Vậy là tốt rồi, con đã làm rất tốt." Dung Tập Ôn vẫn giữ giọng điềm tĩnh.
Dung Thiển không tin nổi nhìn ông, "Ba, vậy là ba quả thật đã lừa con sao?"
"Ba phải nói với con như thế, nếu không, tình hình bây giờ sẽ còn tệ hơn. Con gái à, con đã cố gắng hết sức, đến được đây đã là không dễ dàng gì rồi. Hãy khép lại mọi chuyện, được không?" Dung Tập Ôn định nắm lấy tay cô an ủi, nhưng Dung Thiển đã gạt tay ông ra.
Cô nhìn chằm chằm vào ông, "Vậy nên, ngay từ đầu ba đã biết rằng kết cục của Thẩm Kỳ không thể thay đổi, rằng chuyến đi này của con chỉ là để bổ sung cho lịch sử, phải không?"
"Không, ba không biết mà!"
Dung Tập Ôn cũng dần trở nên bực bội, ông giận dữ nói, "Ba đều làm theo lời Thẩm Kỳ, ba còn có thể làm gì? Có lẽ đây chính là kết quả mà nó muốn!"
Dung Tập Ôn thực sự không vui, Thẩm Kỳ, cái tên nhóc đó, đang làm cái trò gì vậy? Để rồi ông bị cô con gái mắng như tát nước vào mặt!
"Vậy còn Thẩm Phùng Nhiên? Hắn có thể cứ thế nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao? Giờ hắn chẳng phải vẫn đang âm thầm theo dõi con sao?" Dung Thiển chất vấn ông.
Dung Tập Ôn nói, "Không đâu."
Dung Tập Ôn nhìn vào mắt cô và nói, "Con gái, con đã an toàn rồi. Chỉ cần con không tiếp tục điều tra chuyện của Thẩm Kỳ, con sẽ không gặp nguy hiểm. Về phía Thẩm Phùng Nhiên, ba sẽ xử lý."
Dung Thiển cười giận dữ, cô đã điều tra lâu như vậy, cuối cùng chỉ để được nghe rằng đây chính là kết cục? Đúng là trò cười!
"Con gái, ba không muốn làm con nản lòng, nhưng hiện giờ con chẳng còn bất kỳ manh mối nào. Chuyện này kết thúc ở đây thôi." Dung Tập Ôn đứng dậy trấn an cô, "Dung Thiển, đừng mãi quẩn quanh quá khứ. Con đang sống ở hiện tại, con nên nhìn về phía trước, là tương lai của con, chứ không phải quá khứ."
"Không, chuyện này chưa xong đâu." Dung Thiển lấy ra chiếc chìa khóa mà Mộ Triều Tuyết đã đưa cho cô. "Ba, ba có tin lịch sử có thể đảo ngược không?"
Dung Tập Ôn sững người, "Chiếc chìa khóa này từ đâu mà có? Con định làm gì với nó?"
"Ba, đừng quên, con là con gái của ai. Bảo con cứ thế mà kết thúc mọi chuyện trong mơ hồ này, không đời nào." Dung Thiển kiên quyết T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, khẳng định, "Bức ảnh vừa rồi tuyệt đối sẽ không phải là lần cuối cùng con xuyên không!"
Nói rồi, Dung Thiển quay người định rời đi, Dung Tập Ôn vội nắm lấy tay cô, "Con gái, đừng vội. Ba tin con. Con muốn làm gì, ba sẽ không ngăn cản, nhưng con không thể hành động một mình."
"Con biết, con sẽ cẩn thận." Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Dung Thiển đương nhiên không hành động liều lĩnh, trước hết cô cần tìm ra vị trí của Long Cảnh Hoa Viên, nơi được khắc trên chiếc chìa khóa này.
Dung Tập Ôn lo lắng cho cô, liền đi cùng cô về khách sạn.
Nếu như đúng như Dung Thiển nói, rằng lịch sử có thể đảo ngược, thì Dung Tập Ôn sẽ phải nghiêm túc cân nhắc mọi khả năng!
Nhận xét Box