Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 126

Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 126

 Chương 126

“Thiếu gia, cô Dung đã rời đi rồi.”

Phó Bá Trọng mở cửa phòng của Thẩm Kỳ. Phòng tối đen như mực, đèn chưa bật lên.

Ông bật đèn, thấy Thẩm Kỳ đứng quay lưng lại, đứng trước cửa sổ, bóng dáng gầy gò trông đầy vẻ cô đơn.

Thẩm Kỳ im lặng, không nói gì.

Phó Bá Trọng ngập ngừng một lúc, rồi mới nói: “Thiếu gia, có thật sự cần cô Dung phải vội vàng trở về như thế không?”

“Tôi không thể giữ cô ấy lâu.”

“Nhưng, ở đây, ít nhất cậu vẫn có thể bảo vệ cô ấy. Một khi cô ấy quay về nơi đó, cho dù cậu muốn...” Phó Bá Trọng ngừng lại, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.

Ông biết mình không cần phải nói những lời này, vì Thẩm Kỳ hiểu rõ hơn ai hết rằng, trong thời đại của Dung Thiển, không có sự hiện diện của anh.

“Ông muốn nói rằng, sau khi cô ấy trở về, tôi sẽ không còn bảo vệ được cô ấy nữa, đúng không?” Thẩm Kỳ quay lại nhìn ông.

Phó Bá Trọng chạm phải ánh mắt của anh. Đôi mắt của Thẩm Kỳ chứa một ánh sáng tối mờ, viền mắt hơi đỏ, anh trông yếu đuối, mang vẻ tan vỡ và kiềm nén đến nhói lòng.

Chỉ cần đứng cách xa anh một đoạn, người ta cũng cảm nhận được nỗi buồn gần như đứt ruột của anh.

Phó Bá Trọng không kìm được, thở dài một tiếng, cuộc đời của thiếu gia quá bi thương.

“Thiếu gia, có một điều, tôi không biết có nên nói hay không.” Phó Bá Trọng để quyền quyết định cho anh.

Thẩm Kỳ đi đến ghế sofa ngồi xuống, “Nói đi.” Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

“Nếu đã biết Thẩm Phùng Nhiên sẽ làm hại cô Dung, vậy sao không nghĩ cách trừ khử hắn ngay từ bây giờ?” Phó Bá Trọng nghĩ rằng, nếu Thẩm Phùng Nhiên chết, thì Dung Thiển sẽ an toàn.

Như vậy, dù thiếu gia không ở bên cạnh cô ấy, cũng có thể đảm bảo sự an toàn cho cô ấy.

“Ông nghĩ tôi chưa nghĩ đến điều đó sao?” Thẩm Kỳ dựa vào ghế sofa, anh nhắm mắt lại, day day hai bên thái dương.

Một lúc sau, Thẩm Kỳ mở mắt, trong đôi mắt ấy giờ đây chỉ còn sự lạnh lẽo, không chút cảm xúc.

Anh nói: “Tôi định gửi hắn vào ngục, tù chung thân.”

Nghe vậy, Phó Bá Trọng gật đầu đồng tình. Tuy nhiên, để đưa một người vào tù mà không có đủ bằng chứng phạm tội thì e rằng khó mà thực hiện được.

Kết quả là, khi Phó Bá Trọng vừa nghĩ như vậy, thì tội chứng nhanh chóng tự tìm đến cửa.

Ngày hôm sau, Hứa Mạc vội vàng chạy đến từ sáng sớm, báo tin cho Thẩm Kỳ rằng Thịnh Vãn Tình và Kha Văn Quang đã tử vong một cách kỳ lạ vào đêm qua!

Sáng nay, thi thể của họ được tìm thấy trong một chiếc xe bỏ hoang, giống như họ đã đắc tội với ai đó, cả hai đều bị bắn vào trán. Khi chết, mắt của họ vẫn mở trừng trừng, khiến cho người công nhân vệ sinh phát hiện họ đã ngất xỉu vì sợ hãi.

Mấy ngày trước, Thịnh Vãn Tình đã bị Thẩm Kỳ sa thải.

Cô ta dám liên thủ với Mạnh Ngọc Hinh để ra tay với Dung Thiển, Thẩm Kỳ đã khiến cô ta phải trả giá không nhỏ.

Nghe nói, Thịnh Vãn Tình đã tìm đến Thẩm Phùng Nhiên.

Chỉ là, không biết vì lý do gì, vừa mới nương nhờ hắn, đã bị bắn chết, kéo theo một người vô tội là Kha Văn Quang.

“Ông chủ, có thể là do Thẩm Phùng Nhiên làm không?” Mặt Hứa Mạc tái nhợt, cậu ta sợ đến mức cả tay cũng run lên.

Thẩm Kỳ nhấp một ngụm cà phê, hỏi lại: “Hứa Mạc, cậu sợ chết sao?”

“Tất nhiên là sợ rồi!” Ai cũng sợ chết, Hứa Mạc đương nhiên không ngoại lệ.

Thẩm Kỳ đứng dậy, nói với Hứa Mạc: “Nếu cậu sợ chết, thì không nên ở bên tôi nữa.”

“Những năm qua cậu đã vất vả rồi, tôi sẽ không để cậu thiệt thòi. Cầm lấy thẻ này và về đi.” Thẩm Kỳ đưa cho cậu một chiếc thẻ ngân hàng, Hứa Mạc lại lộ vẻ sững sờ, “Ông chủ, ý của anh là gì? Anh không cần tôi nữa sao?”

Thẩm Kỳ nhét thẻ ngân hàng vào tay cậu, “Bây giờ cậu đi, có thể sẽ sống lâu hơn một chút.”

Hứa Mạc cúi đầu, cảm giác thẻ ngân hàng trong lòng bàn tay như nặng trĩu.

Cậu siết chặt tay, nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng đầu lên, cười cười với Thẩm Kỳ, “Ông chủ, tôi nhận thẻ này, coi như tiền thưởng của tôi. Tôi sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ!”

“Cậu đấy, Hứa Mạc…” Thẩm Kỳ nhíu mày.

Hứa Mạc lại cười giòn giã, rồi vội vã bỏ đi, “Ông chủ, đã thưởng thì không có lý do thu lại đâu. Tôi đi làm việc đây!”

Thẩm Kỳ thở dài, Hứa Mạc sẽ không bao giờ biết rằng, cậu vừa từ chối cơ hội sống sót duy nhất mà anh đã cố gắng dành cho cậu… Và chính cậu đã tự tay đẩy nó ra xa. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

“Dung tỷ, sao giọng chị nghe có vẻ khác vậy? Chị đừng nói là tối qua đã khóc đấy nhé?”

Chưa mở mắt, Dung Thiển đã nghe thấy tiếng của Trương Hạo vang lên. Cô mở mắt, thấy Trương Hạo, Lục Hoài Ức và Từ Dương đều đang nhìn mình từ bàn ăn.

Dung Thiển ngẩn ngơ một lúc, cô tháo kính râm xuống, ném lên bàn, ánh mắt đảo qua khắp nơi.

“Dung tỷ, mắt chị sao đỏ vậy? Có phải chị thật sự đã khóc tối qua không?” Trương Hạo lo lắng đứng dậy.

Nhưng Dung Thiển không để ý đến cậu, ánh mắt vẫn tìm kiếm xung quanh, không biết đang tìm gì.

“Cô Dung, cô ổn chứ?” Từ Dương nhận ra vẻ mặt kỳ lạ của cô.

“Tôi không sao.” Dung Thiển trả lời qua loa, lúc này cô nhìn thấy một ông lão mặc áo dài kiểu cổ, chống gậy, bước nhanh ra khỏi thang máy, đi về phía cửa khách sạn.

Dung Thiển đã có sự chuẩn bị, cô lập tức hét lớn: “Mộ Triều Tuyết! Đứng lại!”

Mộ Triều Tuyết nghe thấy, bước chân dừng lại, quay người tìm quanh. Quán trà sáng rất đông khách, ông nhìn một vòng cũng không nhận ra ai đang gọi mình.

Đúng lúc này, ông nhìn thấy một người phụ nữ chống tay lên lan can dùng để ngăn cách trong nhà hàng, chỉ một cú bật nhảy, cô đã leo qua lan can cao hơn một mét!

Động tác dứt khoát và nhanh nhẹn khiến đám đông phải kinh ngạc.

Nhìn thấy người phụ nữ đang chạy về phía mình, Mộ Triều Tuyết ngập ngừng vài giây. Khi thấy rõ mặt cô, ông giật mình, lập tức chống gậy, hốt hoảng chạy ra ngoài. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com

Dù chân cẳng ông không còn nhanh nhẹn, nhưng tốc độ đi của ông vẫn khá nhanh.

Dung Thiển gần như bắt kịp, nhưng không ngờ lại gặp vài nhân viên phục vụ đang bưng đồ ăn từ phía đối diện, cô phải tránh đường, làm mất một chút thời gian.

Khi cô chạy ra khỏi cửa khách sạn, lập tức nghe thấy tiếng còi xe vang lên dồn dập!

Tài xế xe tải điên cuồng bóp còi, nhưng ông lão đang chạy trốn không hề dừng bước.

Và rồi, trong tiếng phanh gấp cùng tiếng hét kinh hoàng của đám đông, một ông lão gầy gò đã bị chiếc xe tải đang lao nhanh đâm văng xa mười mấy mét…


Danh Sách Chương

Nhận xét Box