Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 131

Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 131

 Chương 131

Mặc dù Dung Tập Ôn nói rằng chỉ có cô mới có thể cứu Thẩm Kỳ, nhưng đến giờ Dung Thiển vẫn không biết mình phải làm sao để cứu anh.

Dung Tập Ôn thấy được sự lo lắng của cô, liền lấy từ trong túi ra một tấm ảnh và đưa cho cô, “Con nhìn đi, người trong bức ảnh này, có quen thuộc không?”

Dung Thiển vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ làm sao để cứu Thẩm Kỳ, không có tâm trạng nhìn. Cô liếc qua tấm ảnh, và ngay khi nhận ra đó là gì, cô bất ngờ giật lấy tấm ảnh từ tay ông!

Cô kinh ngạc hỏi cha mình, “Cha! Sao cha lại có ảnh của con?!”

Trong tấm ảnh cũ kỹ đó, ngoài Dung Thiển còn có một người khác – chính là Thẩm Kỳ.

Đây là lần thứ hai Dung Thiển nhìn thấy ảnh chụp chung của cô với Thẩm Kỳ.

Dung Thiển nhìn thấy mình trong bức ảnh mặc một chiếc váy lụa đỏ hở lưng, đi đôi giày cao gót đính pha lê, mái tóc dài được búi cao với chiếc vương miện nạm kim cương.

Từ đầu đến chân, cô toát lên một khí chất kiêu sa, lạnh lùng, như một tiểu thư danh giá tham dự dạ tiệc, đang nhảy cùng Thẩm Kỳ trong sàn nhảy.

Thẩm Kỳ trong bộ vest đen, đeo kính gọng vàng, một tay vòng qua eo cô, tay còn lại nắm lấy tay cô, như đang dạy cô từng bước nhảy, ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng đến tận cùng.

Cả hai người trong bức ảnh đều mang nụ cười trên môi.

Nhưng Dung Thiển lại cảm thấy một nỗi buồn thầm kín, như thể họ đều biết rằng sắp phải chia xa, nên trong khoảnh khắc cuối cùng, họ đã chọn cách mỉm cười nhìn nhau, mỉm cười nhảy hết điệu nhảy cuối cùng này…

Chỉ nghĩ đến điều đó, sống mũi Dung Thiển đã cay xè.

Dung Tập Ôn nói với cô, “Bức ảnh này là do Thẩm Kỳ nhờ cha chuyển lại cho con.”

Trời mới biết những năm qua Dung Tập Ôn đã giữ tấm ảnh này, nhìn con gái mình lớn dần lên, từng bước trở thành người phụ nữ trong bức ảnh, với cảm xúc như thế nào.

Đây là con gái yêu quý của ông, vậy mà khi con gái chưa ra đời, ông đã phải đối mặt với sự thật rằng con gái mình thân mật với một người đàn ông khác?

Tâm trạng này, phức tạp đến mức khó tả!

“Anh ấy đang đợi con…” Dung Thiển không hiểu sao lại có cảm giác đó.

Nhìn con gái mình đắm chìm trong kỷ niệm với biểu cảm nhớ nhung, lòng Dung Tập Ôn chợt cảm thấy không thoải mái.

Người đàn ông đó là người mà con gái ông yêu, nếu như có thể được bên nhau thì cũng coi như có kết thúc tốt đẹp.

Nhưng vấn đề là, họ không thể nào ở bên nhau…

Nghĩ đến đây, Dung Tập Ôn thở dài, rồi nói với Dung Thiển, “Đây là tấm ảnh cuối cùng, và cũng là lần cuối con có thể xuyên không. Con gái, hãy nắm lấy cơ hội này và cứu cậu ấy!”

“Nhưng, cha ơi, làm sao để con có thể cứu anh ấy?” Dung Thiển nắm chặt tấm ảnh trong tay.

Dung Tập Ôn cảm nhận được sự giằng xé và đau khổ của cô, ông vỗ nhẹ vai cô và an ủi, “Con ngốc à, đừng lo lắng, nghe cha nói.”

Ông nghiêm nghị nói với cô, Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm “Con nhất định phải nói cho cậu ấy biết những gì sắp xảy ra, tuyệt đối không để cậu ấy bị ép đến mức tự sát.”

“Chỉ cần con có thể cảnh báo cho Thẩm Kỳ trước, cậu ấy sẽ có thể đề phòng và không phải đi đến bước đường cùng.”

Mặc dù Dung Tập Ôn đã nói chỉ có cô mới có thể cứu được Thẩm Kỳ, nhưng trong lòng Dung Thiển vẫn đầy nghi hoặc, không biết mình phải cứu anh bằng cách nào.

Dung Tập Ôn nhận thấy sự lo lắng trong cô, liền trầm ngâm nói, “Con đang thắc mắc về tương lai phải không?”

“Về tương lai gì ba?” Hiện giờ cô vẫn còn đang rối bời về quá khứ, làm sao mà nghĩ đến tương lai được?

Dung Tập Ôn nhẹ nhàng nói, “Nếu con thực sự cứu được Thẩm Kỳ, khi con trở về, người con thấy sẽ là một ông cụ ngoài sáu mươi tuổi. Con sẽ sợ chứ? Con có thấy thà để cậu ấy ra đi còn hơn là phải đối mặt với sự già nua của cậu ấy không?”

“Cha đang nói gì vậy?” Dung Thiển nhíu mày, “Chỉ cần anh ấy còn sống, những thứ khác không quan trọng!”

Nói xong, Dung Thiển cầm lấy tấm ảnh và bước đi.

Dung Tập Ôn vội hỏi, “Con định đi ngay bây giờ à? Con gái, ít ra cũng nói cho cha biết, làm sao mà con có thể sử dụng tấm ảnh để xuyên không được chứ?”

Dung Thiển không ngoảnh đầu lại, chỉ vẫy tay, “Cha đừng nên biết thì hơn, con sợ tim cha không chịu nổi.”

Nhìn bóng lưng rời đi của con gái, {bơ bui bặm} ánh mắt Dung Tập Ôn tối lại, đầy đau lòng và không nỡ. Suốt thời gian qua, ông đã tận mắt chứng kiến cô trải qua những điều mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi.

Dù muốn ngăn cản, ông cũng không biết phải làm sao để ngăn cản cô.

Ông chỉ có thể hy vọng rằng, nếu đây thực sự là lần cuối cùng, thì mọi thứ sẽ kết thúc tốt đẹp.

Con gái ông cũng nên trở về cuộc sống bình thường, coi mọi chuyện như một giấc mộng, tỉnh giấc rồi sẽ qua.

Quá khứ hãy để nó qua đi, chỉ cần sống thật tốt ở hiện tại và đối mặt với tương lai.

Tạ Đông đang đứng ở lối ra vào nhà hàng, hút thuốc, vừa thấy Dung Thiển đi ra một mình, anh vội dụi tắt điếu thuốc, bước đến hỏi T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o, “Sao rồi? Cô đã nói chuyện gì với cục trưởng?”

“Nếu anh muốn biết, cứ vào hỏi thẳng ông ấy đi. Tôi còn chút việc, sẽ đi trước.” Dung Thiển không chần chừ một giây nào, bước đi thật nhanh.

Tạ Đông chặn lại, “Cô định đi đâu? Một mình thì đừng có đi lung tung, nếu đi, chỉ có thể về khách sạn thôi.”

“Tôi… tôi muốn đi ngắm biển.” Dung Thiển hơi chần chừ rồi nói.

Tạ Đông tỏ vẻ kỳ lạ, “Ngắm biển?”

“Đúng vậy, từ đây đến cảng cũng không xa. Tôi ra biển đi dạo một chút rồi về, anh không cần lo cho tôi.” Dung Thiển nở nụ cười trấn an rồi nhanh chóng rời đi.

Tạ Đông nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn quay lên lầu tìm Dung Tập Ôn.

Dung Thiển bắt một chiếc taxi, bảo tài xế đưa cô đến cảng biển. Người tài xế là dân địa phương, rất nhiệt tình giới thiệu, “Cô đi chơi à? Lúc này cảng biển rất nhộn nhịp, cô đến đó sẽ thấy—”

Nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị ngắt lời. Dung Thiển hỏi, “Có nơi nào vắng người không? Một nơi hẻo lánh, gần biển và tốt nhất là không có ai cả.”

“Cô muốn một mình, yên tĩnh đúng không? Có chứ, để tôi đưa cô đi, chỗ đó hơi gió một chút, lại nằm ở vách đá, nhưng phong cảnh đẹp lắm!” -+-Truyện Nhà Bơ -+- Người tài xế rất nhiệt tình, thực sự đưa cô đến nơi mà ông vừa mô tả.

Xuống xe, Dung Thiển cảm nhận được gió biển thổi mạnh cùng tiếng sóng dữ dội dưới vách đá, cô biết đây là một nơi lý tưởng để… nhảy xuống biển!

Người tài xế nhìn quanh thấy không một bóng người, thấy cô đứng sát mép vách đá, tay cầm một tấm ảnh, trông như đang suy tư, liền lo lắng hỏi, “Cô ơi, cô đến đây làm gì vậy?”

Dung Thiển quay đầu lại, mỉm cười và nói với ông, “Bác ạ, khi quay lại, cháu sẽ cho bác một câu trả lời khác. Còn bây giờ, cháu sẽ nói với bác rằng, cháu đến đây là để… nhảy, xuống, biển!”

Nói xong, cô liền nhảy xuống vách đá.

Người tài xế trợn tròn mắt kinh hãi, hoàn toàn sững sờ.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box