Dung Thiển đã vô số lần định gõ cửa phòng, nhưng mỗi khi giơ tay lên chuẩn bị gõ, cô lại rụt tay về.
Với sự hiểu biết của cô về Thẩm Kỳ, anh không phải kiểu người sẽ hành động bốc đồng. Ngược lại, anh luôn rất có chừng mực.
Vì vậy, khi anh nói muốn ở một mình, Dung Thiển không do dự mà để cho anh có không gian riêng.
Thậm chí khi anh tự nhốt mình trong phòng cả ngày không ra ngoài, cô cũng không thấy lạ.
Nhưng đã hai ngày trôi qua mà anh vẫn chưa có động tĩnh gì, điều đó khiến Dung Thiển bắt đầu lo lắng.
Ban đầu, cô nghĩ rằng Thẩm Kỳ chỉ đang khó chấp nhận thực tế, nhưng bây giờ có vẻ không đơn giản như vậy.
Vì không rõ trong lòng anh đang nghĩ gì, Dung Thiển không dám gõ cửa vội mà đi tìm Phó Bá Trọng, kể lại toàn bộ những gì cô đã nói với Thẩm Kỳ. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Phó Bá Trọng nghe xong, trên mặt cũng hiện lên vẻ sửng sốt.
Dù ông đã biết Dung Thiển có điều giấu họ, nhưng không ngờ chuyện lại nghiêm trọng đến vậy!
“Quản gia Phó, bác nói xem Thẩm Kỳ đang nghĩ gì? Anh ấy đã tự nhốt mình hai ngày rồi.”
Dung Thiển mấy ngày nay đều ngủ trong phòng Thẩm Kỳ. Đêm đầu tiên cô còn ngủ yên, nhưng đến đêm thứ hai thì không thể chợp mắt.
Phó Bá Trọng thấy cô thực sự không hiểu, liền thở dài nói: “Cô Dung, thiếu gia không quan tâm đến sống chết của mình.”
“Vậy anh ấy quan tâm điều gì?” Lời vừa dứt, Dung Thiển đã tự có câu trả lời.
Phó Bá Trọng nhìn cô nói: “Là cô.”
Dung Thiển im lặng. Cô dần nhận ra rằng có lẽ những gì cô nói trước đó đã vô tình làm tổn thương anh.
“Cô Dung, thiếu gia đang tự trách mình.” Phó Bá Trọng không dám chắc chắn hoàn toàn mình hiểu rõ tâm tư Thẩm Kỳ, nhưng sau ngần ấy năm, ông cũng đoán được phần nào.
Trong mắt Thẩm Kỳ, Dung Thiển còn quan trọng hơn cả mạng sống của anh.
Anh luôn cẩn trọng chăm sóc cô, cố gắng làm mọi điều tốt nhất cho cô, vì đó là người phụ nữ mà anh yêu thương, người mà anh nâng niu hết mực.
Tình yêu của Thẩm Kỳ dành cho Dung Thiển được giấu kín trong từng chi tiết nhỏ nhặt.
Anh thậm chí còn không dám thể hiện tình cảm đó ra ngoài, sợ làm cô sợ hãi. Anh vừa giữ khoảng cách, vừa không kiềm chế được khao khát được gần cô.
Mọi người đều biết Thẩm Kỳ đối xử rất tốt với Dung Thiển, T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o nhưng không ai biết anh yêu cô sâu sắc đến nhường nào.
Vì vậy, khi biết rằng sự nguy hiểm của Dung Thiển là do mình mà ra, làm sao anh có thể chấp nhận nổi?
“Cô Dung, lẽ ra cô nên nói với thiếu gia sớm hơn.”
Phó Bá Trọng biết rằng giờ nói những lời này cũng không còn ý nghĩa. Ông hiểu rằng Dung Thiển giấu chuyện này vì cô đã đánh giá thấp tình cảm của Thẩm Kỳ dành cho mình.
Có lẽ đó là lý do khiến cô không hiểu tại sao anh lại tự nhốt mình như vậy.
Nghĩ đến đây, Phó Bá Trọng bỗng thấy thương Thẩm Kỳ vô cùng. Anh yêu mà không dám yêu, phải chịu đựng biết bao khổ sở vì nỗi lòng bị đè nén.
Sau khi được Phó Bá Trọng khơi gợi, Dung Thiển cuối cùng cũng hiểu ra: hóa ra là anh đang tự trách mình.
Hiểu được điều này, cô liền mạnh dạn gõ cửa phòng.
Nhưng ngay khi cô chuẩn bị gõ, cánh cửa đột nhiên mở ra trước mặt cô.
Thẩm Kỳ bước ra từ phòng, trông như chưa có chuyện gì xảy ra. Thấy cô, anh mỉm cười nhẹ nhàng: “A Thiển, cảm ơn em vì đã cho anh đủ không gian yên tĩnh mà không làm phiền.”
Dung Thiển nhìn thấy quầng thâm dưới mắt anh và gương mặt mệt mỏi rõ rệt, cô muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại hỏi: “Anh có đói không?”
“Cũng không hẳn.” Có lẽ vì đã tê liệt, anh không còn cảm thấy đói nữa.
Dung Thiển lập tức nói: “Em đói rồi, mình đi ăn nhé!”
“Được.” Thẩm Kỳ đáp lại với giọng đầy yêu chiều, anh luôn nghe theo ý cô. Tuy nhiên, anh muốn đi tắm trước nên bảo Dung Thiển xuống lầu trước.
Nhìn theo dáng vẻ vui vẻ của Dung Thiển khi bước xuống lầu, nụ cười trên môi Thẩm Kỳ dần phai nhạt, thay vào đó là nét mặt trầm tư.
Trong hai ngày qua, Thẩm Kỳ đã suy nghĩ rất nhiều và nhận thức rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Nhưng Thẩm Kỳ không quan tâm đến việc tương lai của anh sẽ ra sao, anh chỉ muốn bảo vệ Dung Thiển, muốn cô bình yên. Đổi lại bất cứ thứ gì cũng đều đáng giá.
Vì vậy, anh đã quyết định sẽ giúp Dung Thiển điều tra cho đến khi tìm ra những kẻ đã tấn công cô là ai.
Sau khi chạy xuống lầu, Dung Thiển lập tức kể lại phản ứng của Thẩm Kỳ vừa rồi cho Phó Bá Trọng, muốn nghe ý kiến của ông. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Phó Bá Trọng không vội trả lời, ngược lại hỏi cô: “Cô Dung, vậy cô nghĩ thế nào?”
“Tôi ư?” Dung Thiển chỉ vào mình, nhíu mày nói: “Thật lòng mà nói, tôi cũng không rõ lắm.”
“Quản gia Phó, mấy năm qua Thẩm Kỳ đã thay đổi rất nhiều. Cách suy nghĩ và sự trưởng thành của anh ấy đã vượt xa tôi, nên tôi không còn đoán được lòng anh ấy nữa.” Cô nói với vẻ bất lực.
Phó Bá Trọng lại cười: “Thực ra, tâm tư của thiếu gia rất dễ đoán.” Đặc biệt là khi nó liên quan đến cô, lại càng dễ đoán hơn.
“Dễ đoán chỗ nào?” Dung Thiển không nhịn được phản bác, rồi thở dài: “Giờ thì tôi hiểu cảm giác của Kha Văn Quang khi gặp Thẩm Kỳ rồi.”
Không biết từ khi nào, Dung Thiển bắt đầu có một cảm giác kính sợ kỳ lạ với Thẩm Kỳ, vì thế mà trong hai ngày qua cô không dám gõ cửa.
Ở bên cạnh Thẩm Kỳ, cô luôn có cảm giác như đang ở cạnh một vị vua khó lường, mặc dù Thẩm Kỳ đối xử rất tốt với cô.
Nhưng chính sự tốt đẹp đó khiến cô cảm thấy rằng, nếu một ngày nào đó anh hết hứng thú với cô, anh sẽ không ngần ngại mà rời bỏ cô.
Nghe Dung Thiển nói vậy, Phó Bá Trọng không tin nổi: “Cô Dung, hóa ra cô lại nghĩ vậy sao?”
“Chỉ là có cảm giác thế thôi mà.” Nói ra điều này, Dung Thiển có chút ngại ngùng.
Phó Bá Trọng vô cùng kinh ngạc, không ngờ lại có sự hiểu lầm lớn đến vậy! Phải chăng thiếu gia đã kìm nén cảm xúc quá lâu, khiến cô có cảm giác như vậy?
“Đang nói chuyện gì vậy?”
Lúc này, Thẩm Kỳ đã tắm xong và bước xuống lầu, vẻ ngoài sảng khoái. Trông anh chẳng có gì bất thường, như mọi ngày vẫn nở nụ cười dịu dàng, ấm áp.
Thấy anh đến, Phó Bá Trọng nhanh chóng rút lui, cười nói không có gì quan trọng rồi lấy lý do đã ăn no để rời đi trước.
Thẩm Kỳ ngồi xuống bàn, múc một bát canh cho Dung Thiển, cô tự nhiên nhận lấy, uống một ngụm, rồi thốt lên đầy hài lòng: “Canh này ngon quá!”
“Thật sao?” Có lẽ vì biểu cảm của cô quá sinh động, khiến Thẩm Kỳ cũng thấy hơi đói, muốn ăn một chút.
Dung Thiển nhiệt tình giới thiệu: “Canh này ngon lắm, phải diễn tả thế nào nhỉ… Vừa uống vào là thấy ngọt, xuống cổ họng lại muốn uống thêm ngụm nữa. Anh thử đi, chắc chắn không làm anh thất vọng!”
Thẩm Kỳ vốn dĩ không còn cảm giác về mùi vị, nhưng nghe cô miêu tả, anh bất ngờ cảm thấy mình cũng có thể thưởng thức hương vị. Quả nhiên, đúng như cô nói, món canh này thật sự rất ngon.
Dù món canh này đầu bếp đã nấu nhiều lần, Thẩm Kỳ cũng đã uống không ít, nhưng có lẽ sự khác biệt là ở người cùng ngồi ăn. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Có Dung Thiển bên cạnh, không chỉ bữa ăn mà cả thế giới trong mắt anh đều bừng sáng sắc màu.
Bữa trưa hôm ấy là bữa ngon miệng nhất mà Thẩm Kỳ từng thưởng thức trong nhiều năm.
Cả hai dường như đều có thỏa thuận ngầm là không nhắc đến những chủ đề đau đầu kia. Họ hoặc tập trung ăn, hoặc thỉnh thoảng trò chuyện đôi chút về những câu chuyện đời thường.
Dung Thiển rất dễ bị chọc cười, mà mỗi lần cười là cô lại bật ra những tràng “khà khà khà” không dứt.
Mỗi khi cô như vậy, Thẩm Kỳ chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đầy yêu chiều.
Phó Bá Trọng đứng trên lầu âm thầm quan sát, nhìn cách họ tương tác, ông vừa thấy vui mừng lại vừa tiếc nuối.
Nếu ngày nào họ cũng có thể như thế này thì thật tốt biết bao…
Nhận xét Box