Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 120

Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 120

 Chương 120

Thẩm Kỳ nhận được tin Dung Thiển gặp chuyện, lập tức lao đến phòng khám của Kiều Quân Triết.

Vừa thấy Thẩm Kỳ, Kiều Quân Triết định bước tới nói gì đó nhưng đã bị anh, với vẻ mặt u ám, đẩy qua một bên.

Thẩm Kỳ bước đi vội vã, đôi chân vốn đã dài của anh càng tăng tốc, khiến Hứa Mặc phải thỉnh thoảng chạy nhanh để theo kịp.

Thẩm Kỳ lao thẳng đến phòng bệnh của Dung Thiển.

Khi mở cửa ra, anh nhìn thấy Dung Thiển mặc đồ bệnh nhân, ngồi khoanh chân trên giường một cách thoải mái, vừa ăn táo vừa xem TV và cười lớn.

Qua khóe mắt, thấy Thẩm Kỳ đi tới, Dung Thiển vẫy tay cười chào, "Thẩm Kỳ, anh đến…"

Nhưng chưa nói hết câu, Thẩm Kỳ đã ôm chặt cô vào lòng. Anh ôm rất chặt, như thể vừa mất đi thứ gì đó quý giá và vừa mới tìm lại được.

Thẩm Kỳ thật sự bị cô làm cho hoảng sợ.

Chỉ đến khi tận mắt thấy cô bình an vô sự, trái tim treo lơ lửng của anh mới có thể an tĩnh lại. Thẩm Kỳ thực sự rất sợ hãi.

Dung Thiển là điểm yếu chí mạng của anh, dù chỉ bị thương một chút, anh cũng sẽ đau lòng cả mấy ngày.

Huống hồ, tin tức anh nghe được là Dung Thiển bị tấn công ở khách sạn và được đưa tới phòng khám.

Lúc nghe tin đó, trong đầu Thẩm Kỳ chỉ có một ý nghĩ: Dung Thiển đã gặp chuyện!

"Anh không phải nghĩ rằng em gặp chuyện gì chứ?" Thấy anh lo lắng đến vậy, Dung Thiển cười nói, "Anh quên em làm gì sao? Khả năng của em đâu phải là luyện suông."

Thẩm Kỳ nhắm mắt, thở dài một hơi nhẹ nhõm, "Nghe nói em được đưa đến phòng khám, anh không thể nào bình tĩnh được."

"Chắc chắn là do Kiều Quân Triết khi gọi cho anh không nói rõ, người bị đưa đến là Thịnh Vãn Tình và Kha Văn Quang, họ không sao đâu, chỉ là thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng, giờ vẫn đang ngủ." Dung Thiển vỗ nhẹ lên lưng anh, trấn an.

Đứng ở cửa phòng, Hứa Mặc thấy hai người vẫn ôm nhau, anh giả vờ ho khan vài tiếng, "Khụ khụ."

"À này, ông chủ, bây giờ chẳng phải nên hỏi Dung tiểu thư xem vừa nãy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?" Hứa Mặc không muốn phá đám, nhưng vẫn cần có người giải thích tình hình.

Thẩm Kỳ không vội vã hỏi ngay, anh vuốt nhẹ tóc Dung Thiển, chăm chú nhìn cô hồi lâu rồi mới lên tiếng, "A Thiển, lúc đó đã xảy ra chuyện gì?"

Dung Thiển kể lại cho Thẩm Kỳ nghe về việc Thịnh Vãn Tình đưa cô đi gặp Kha Văn Quang.

Khi đó, Thịnh Vãn Tình và Kha Văn Quang lần lượt ngất xỉu, Dung Thiển nhận ra trong nước có thuốc mê. Để giữ tỉnh táo, cô đã sử dụng một số thủ thuật, rồi giả vờ ngất đi.

Một lúc sau, cô nghe thấy có người mở cửa và vài người đàn ông bước vào, đẩy theo một chiếc xe dọn vệ sinh trống, có vẻ định đặt bọn họ lên xe rồi đẩy đi.

Dung Thiển không để họ đạt được mục đích.

Ngay lúc một trong những người đàn ông đi tới, chuẩn bị nhấc cô lên, Dung Thiển đã khóa cổ hắn, dùng đầu gối thúc mạnh vào cằm hắn!

Cú đánh mạnh khiến hắn đầy miệng m.áu, vừa khi cô buông tay thì hắn ngã gục xuống.

Những người khác thấy cô tỉnh lại, liền xông tới định dùng sức mạnh áp chế cô. Kết quả hiển nhiên là tất cả đều bị Dung Thiển xử lý gọn gàng.

Sau đó, Dung Thiển gọi cảnh sát và cũng gọi cho Kiều Quân Triết.

"Chuyện cơ bản là như vậy, muốn biết ai đã ra tay với chúng ta, có lẽ phải đến sở cảnh sát hỏi thêm," Dung Thiển kể lại một cách thản nhiên.

Hứa Mặc nghe xong mặt đầy kinh ngạc. Một cô gái nhỏ nhắn như cô mà có thể đối đầu với mấy gã đàn ông cao to lực lưỡng? Hơn nữa, còn chiến thắng?! Hứa Mặc thực sự vô cùng khâm phục Dung Thiển!

Nhưng Thẩm Kỳ lại cau mày, chú ý đến một chi tiết, "A Thiển, em nói em cũng uống nước có pha thuốc mê, vậy em đã giữ tỉnh táo như thế nào?"

"Chuyện đó thì…" Dung Thiển vốn biết anh sẽ hỏi, nhưng khi phải thành thật trả lời, cô vẫn có chút ngại ngùng, bèn lấp lửng, "Thì khoa học đã chứng minh, khi cơ thể bị tổn thương ở một số bộ phận, não bộ có thể tạo ra cảm giác khó chịu giúp chống lại cơn buồn ngủ, tăng cường sự tỉnh táo."

"Có nghĩa là gì?" Hứa Mặc nghe không hiểu.

Thẩm Kỳ hít sâu một hơi, gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu. Anh nói ra hai chữ, "Đau đớn."

"Chính xác! Anh thông minh quá!" Dung Thiển vỗ tay khen ngợi.

Thẩm Kỳ nhìn cô không cảm xúc, "Em bị thương ở đâu?"

"Tay…" Dung Thiển ngoan ngoãn giơ tay lên.

Tay áo rộng của bộ đồ bệnh nhân được vén lên, và ngay lập tức Thẩm Kỳ thấy băng quấn quanh cánh tay cô. Con ngươi anh co lại. Dung Thiển sợ anh nổi giận, vội giải thích, "Em không phải tự làm đau mình đâu, chỉ là biện pháp tự bảo vệ! Thật sự rất hữu hiệu mà."

"A Thiển, anh không có ý trách em." Thẩm Kỳ kéo tay áo xuống, đứng dậy, nói với cô, "Em nghỉ ngơi đi, anh có chút việc phải làm."

Nói xong, Thẩm Kỳ quay lưng đi ra, để lại Dung Thiển và Hứa Mặc nhìn nhau ngơ ngác.

Dung Thiển thúc giục Hứa Mặc, "Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau đuổi theo anh ấy đi!"

"À, ừ!" Hứa Mặc bừng tỉnh, vội vàng chạy theo Thẩm Kỳ.

Dung Thiển thở dài, đặt quả táo ăn dở lên bàn. Cô vốn định giấu nhẹm mọi chuyện, nhưng không ngờ cuối cùng anh vẫn phát hiện ra.

Kiều Quân Triết lúc nãy không thể ngăn được Thẩm Kỳ, lần này thấy anh đi ra từ phòng bệnh của Dung Thiển, liền cố gắng chặn lại.

May mắn là lần này Thẩm Kỳ chịu dừng lại nghe anh nói.

Kiều Quân Triết báo cho Thẩm Kỳ, "Bên sở cảnh sát tôi đã tìm hiểu giúp anh rồi. Những kẻ đó là nhằm vào Kha Văn Quang, không liên quan gì đến Dung tiểu thư và thư ký Thịnh. Họ chỉ là nạn nhân."

"Đã điều tra rõ rồi?" Giọng Thẩm Kỳ lạnh như băng.

Kiều Quân Triết không hiểu ý câu hỏi của anh, nhưng vẫn đáp, "Cảnh sát nói rõ ràng, chắc chắn đã điều tra kỹ. Những kẻ đó thất bại trong vụ bắt cóc, lại bị đánh tơi tả. Cảnh sát có lẽ chỉ giam họ một thời gian rồi sẽ thả ra thôi."

Thẩm Kỳ đã hiểu, gật đầu rồi dặn Hứa Mặc, "Đi bảo lãnh họ ra."

"Hả… Anh nói gì cơ?" Hứa Mặc bối rối, bảo lãnh họ ra ư?

Thẩm Kỳ mỉm cười lạnh lẽo, "Không nghe rõ sao? Đi bảo lãnh họ ra."

"Sau đó… thì sao?" Hứa Mặc hoàn toàn không biết anh định làm gì.

Thẩm Kỳ nhìn chăm chú vào đôi tay thon dài của mình, thong thả nói, "Sau đó, trói họ lại."

Lời nói của Thẩm Kỳ nghe thật nhẹ nhàng, nhưng Hứa Mặc và Kiều Quân Triết đều nín thở vì sững sờ. "Trói lại" nghe qua chẳng có gì đáng sợ.

Đáng sợ là, trói rồi sẽ làm gì tiếp theo?

Rõ ràng, lần này Thẩm Kỳ thực sự đã nổi giận…pass: BoBuiBam

Danh Sách Chương

Nhận xét Box