Nội dung bảo vệ
Đưa lịch sử trở về đúng quỹ đạo
Từ Dương lại không kiềm được mà đến tìm Dung Thiển.
Từ sau lần chia tay ở Hồng Kông, mỗi người đi một ngả, Từ Dương cứ mãi không dứt được nỗi nhớ nhung về cô. Hôm nay rảnh rỗi, anh lái xe đến tìm cô.
Ai ngờ, vừa đến cổng đồn cảnh sát, anh đã thấy Dung Thiển lên xe cùng một người đàn ông.
Vì đến không đúng lúc, Từ Dương không nhìn rõ mặt người đó, chỉ biết rằng anh ta cao ráo, dáng vẻ mảnh mai tựa người mẫu, toàn thân toát ra phong thái quý phái, chắc chắn không phải người bình thường.
Từ Dương ngẩn người. Người đó… là ai?
Trong xe, Dung Thiển sau khi lên xe vẫn nắm chặt tay Thẩm Kỳ, không muốn buông ra. Trong mắt cô lúc này chỉ có Thẩm Kỳ, đến mức cô không để ý mình đang ngồi trên xe gì, hay ai là người lái xe.
Cho đến khi giọng của Thẩm Thư Hoài vang lên từ ghế lái: “Cô Dung, cô chắc hẳn rất ngạc nhiên, phải không? Khi tôi gặp anh ấy lần đầu, tôi cũng sửng sốt đến mức không thể khép miệng.”
Nghe thấy Thẩm Thư Hoài, Dung Thiển mới hoàn hồn: “Ông… ông biết Thẩm Kỳ đã quay lại rồi sao?”
Câu hỏi này không chút hợp lý, nhưng việc Dung Thiển có thể bình tĩnh lại lúc này đã là điều đáng khen.
Thẩm Thư Hoài cười, nói: “Đúng vậy, anh ấy quay lại vào lúc hai giờ sáng. Lúc đó tôi còn tưởng mình đang mơ.”
“Thẩm Kỳ, rốt cuộc chuyện này là sao? Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm” Dung Thiển cuối cùng cũng nhớ ra cần phải hỏi anh.
Cô cẩn thận quan sát anh. Không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông này chính là Thẩm Kỳ mà cô luôn mong nhớ!
Hơn nữa, nhìn anh ở độ tuổi 32, vẻ trầm tĩnh và chín chắn hiện rõ trên khuôn mặt.
Thẩm Kỳ nắm chặt tay cô, dưới ánh mắt đầy thắc mắc của Dung Thiển, anh chậm rãi nói: “A Thiển, anh luôn ở bên em.”
“Hả?” Dung Thiển ngạc nhiên. “Luôn ở bên” là có ý gì?
Thẩm Kỳ dịu dàng nói: “Em còn nhớ lời em từng nói với anh không? Khi còn nhỏ, em thường có những hành động kỳ lạ và từng đi xem bói. Người thầy bói ấy nói rằng bên cạnh em có một vị thần hộ mệnh.”
“Em nhớ!” Dung Thiển tất nhiên nhớ, nhưng đó chỉ là chuyện thời thơ ấu, sao anh lại nhắc đến lúc này?
Thẩm Kỳ nói với cô: “Người đó chính là anh.”
“Anh ư?” Dung Thiển sững sờ.
Thẩm Kỳ gật đầu: “A Thiển, có thể em không biết, nhưng từ giây phút em chào đời, anh đã ở bên cạnh em rồi.”
“Anh… anh nói nghiêm túc chứ?” Dung Thiển kinh ngạc, chuyện này thật sự có thể xảy ra sao?
Thẩm Kỳ bình thản nói: “A Thiển, em còn nhớ bức ảnh em đưa cho anh chứ?”
“Bức ảnh? Lẽ nào!” Dung Thiển chợt hiểu ra.
Thẩm Kỳ gật đầu, xác nhận suy đoán của cô: “Đúng vậy. Cũng như em, khi anh rơi xuống biển, trong tay anh vẫn nắm chặt bức ảnh em đưa. -+-Truyện Nhà Bơ -+- Khi anh chìm xuống đáy biển, ý thức bắt đầu mờ dần, bức ảnh ấy trước mắt anh tan thành tro bụi.”
“Rồi sao nữa?” Dung Thiển nôn nóng hỏi.
Thẩm Kỳ không vội vàng, tiếp tục kể: “Sau đó, khi anh mở mắt ra, anh nhận ra mình bị mắc kẹt trong một không gian hỗn độn, giống như kẽ hở của thời không.”
Càng nghe, Dung Thiển càng thấy không thể tin nổi. Điều đó có nghĩa là, Thẩm Kỳ đã không giống cô, không phải vừa mở mắt đã phát hiện mình ở một thời đại khác, mà là bị mắc kẹt ở đâu đó!
“Vì nghịch lý thời gian.” Thẩm Kỳ khẽ cười, giải thích: “Em có thể vượt thời gian đến thời của anh, vì đó là những việc đã xảy ra. Còn anh, lại là vượt thời gian đến tương lai, khi mà tương lai vẫn chưa diễn ra.”
“Vậy nên, anh đã phải chờ, chờ đến thời điểm em chụp bức ảnh ấy, để đến khi tương lai xảy ra, anh mới có thể từ cái gì đó gọi là kẽ hở thời gian bước ra?” Dung Thiển suy ngẫm và đoán.
Nụ cười trên khóe môi của Thẩm Kỳ chứng minh rằng cô đã đoán đúng.
“Anh đã bị mắc kẹt gần ba mươi năm. Lúc đầu, xung quanh anh chỉ là một màu đen tối, cho đến khi em chào đời, anh nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh. Rồi một ánh sáng xuất hiện trước mặt, và anh đã nhìn thấy em.”
Dung Thiển ngạc nhiên: “Ý anh là, từ lúc em sinh ra, anh đã luôn dõi theo em?”
“Ừ, dù anh cũng không hiểu vì sao lại như vậy, nhưng anh thật sự đã thấy em. Đến khi em lên hai, anh thử gọi em, em dường như đã nghe thấy tiếng anh, thậm chí còn mỉm cười và vẫy tay với anh.” Thẩm Kỳ hồi tưởng lại, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn.
Cô không biết rằng, khi còn nhỏ, cô đáng yêu thế nào. Thật ra, ngay cả bây giờ cô vẫn có lúc toát lên vẻ dễ thương.
Dung Thiển ngỡ ngàng, không thể tin nổi rằng Thẩm Kỳ đã dõi theo cô lớn lên!
“Mãi cho đến khi em phụ trách vụ án Hứa Mặc, nhìn thấy bức ảnh chụp chúng ta, anh mới có thể thoát ra khỏi kẽ hở thời gian.”
Dung Thiển kinh ngạc, “Khi đó anh đã thoát ra rồi sao?”
“Cũng chưa phải là hoàn toàn thoát ra. Anh chỉ có thể xuất hiện trong thời gian ngắn, không đến vài phút là lại bị kéo trở về.” Thẩm Kỳ nói đến đây thì dừng lại một chút -+-Truyện Nhà Bơ -+-, nhìn vào mắt Dung Thiển, dịu dàng nói: “Hôm đó, khi em xuống lầu và nhìn thấy đoạn phim của anh trên TV, chính là anh mở lên để em xem.”
Dung Thiển chớp mắt, cuối cùng cũng giải được thắc mắc bấy lâu nay!
“Sau đó, anh lại xuất hiện vài lần vào giữa đêm, nhưng em dường như đều cho rằng mình đang nằm mơ.” Thẩm Kỳ nói rồi không kìm được, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Dung Thiển nhớ lại, nhận ra đúng là như vậy!
Vậy thì, lần cô nhảy xuống biển và thấy Thẩm Kỳ, cũng không phải là ảo giác?
Thẩm Kỳ mỉm cười, “Không phải ảo giác, đúng là anh.”
Tất cả những nghi ngờ trước đây, cuối cùng cũng đã có lời giải thích.
“Sao có thể có chuyện như vậy chứ? Thật không thể tin nổi!” Dung Thiển càng nghĩ càng thấy khó tin, chuyện này còn khiến cô kinh ngạc hơn cả việc cô xuyên không.
Nhưng lời nói tiếp theo của Thẩm Kỳ còn khiến cô sốc hơn. Anh nói: “A Thiển, thật ra, anh cũng đã gặp Thẩm Kỳ của quá khứ.”
“Cái gì?” Dung Thiển nhất thời không phản ứng kịp.
Thẩm Kỳ mỉm cười, nói: “Đừng thấy lạ. Ý anh là anh của quá khứ. Anh không phải đã từng kể cho em nghe rồi sao? Khi anh bị bệnh nặng, dường như đã đến thế giới của em và gặp em.”
“Em nhớ chuyện này!” Lúc đó, Thẩm Kỳ còn hộc máu, khiến cô không thể quên được.
Thẩm Kỳ thở dài nói: “Lúc ấy, anh cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy phiên bản trẻ trung, khoảng hơn hai mươi tuổi của chính mình. Thẩm Kỳ khi đó nhìn thấy anh cũng rất kinh ngạc. Anh còn dặn dò cậu ấy một số điều, nhưng khi trở về, có vẻ như cậu ấy đã quên mất.”
May mắn thay, sau này cậu ấy đã nhớ lại.
Nhớ rằng mình sẽ không chết mà sẽ bị mắc kẹt trong kẽ hở của thời gian, nên cậu ấy đã không chút do dự lên con tàu.
Rồi cuối cùng, rơi xuống biển, để lịch sử trở về đúng quỹ đạo của nó.
Vậy nên, mới có Thẩm Kỳ của hiện tại, người đã chờ đợi suốt hơn ba mươi năm, băng qua một không gian để tìm đến thế giới có sự hiện diện của cô.
Còn Thẩm Kỳ của quá khứ, cũng đã hoàn toàn biến mất trong thời đại ấy…
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box