“Ông chủ, nửa đêm thế này, sao cô Dung lại ngồi một mình trước cửa phòng khám?”
Hứa Mặc tập trung lái xe, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Lúc này, Dung Thiển đã được Thẩm Kỳ ôm chặt trong lòng.
Dung Thiển được quấn hai chiếc áo khoác, một chiếc trong đó là Thẩm Kỳ vừa lấy từ Hứa Mặc. Dù vậy, Thẩm Kỳ vẫn cảm nhận được cơ thể cô đang run rẩy.
Cơ thể cô lạnh như băng, Thẩm Kỳ ôm tay cô, nhưng mãi vẫn chưa cảm thấy ấm lên.
Không nhận được câu trả lời, Hứa Mặc cũng không hỏi thêm, nghĩ thầm, chắc hẳn ông chủ đang rất đau lòng. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Thẩm Kỳ không chỉ đau lòng mà trái tim như bị bóp nghẹt.
Anh không biết cô đã ngồi ở cửa phòng khám bao lâu, cũng không biết khi cô đến tìm anh ở nhà và phát hiện ra căn nhà đã bị niêm phong, cảm giác của cô lúc đó thế nào.
Chắc hẳn cô đã rất cô độc, rất bất lực?
Thẩm Kỳ không dám nghĩ thêm nữa, càng nghĩ lại càng đau lòng. Điều duy nhất anh có thể làm lúc này là khiến cô cảm nhận được hơi ấm của mình.
Ít nhất, để cô cảm thấy trong giấc ngủ, có người đang ôm cô, và sẽ bớt lạnh lẽo hơn.
Hiện Thẩm Kỳ ở một căn nhà khác. Do căn nhà này đứng tên Phó Bá Trọng nên không bị ảnh hưởng. Dù không bằng nhà cũ, nhưng căn nhà nhỏ có vườn này cũng khá rộng rãi.
Khi đến nơi, Hứa Mặc dừng xe, nhanh chóng xuống xe che ô cho Thẩm Kỳ ôm Dung Thiển vào nhà.
Vừa bước vào, Thẩm Kỳ lập tức dặn dò: “Hứa Mặc, chuẩn bị một chậu nước nóng, mang vào phòng tôi, lấy thêm vài chiếc khăn và gọi Kiều Quân Triết, nhờ anh ấy qua đây.”
“Vâng!”
Hứa Mặc vội vào phòng tắm lấy nước nóng, mang vào phòng Thẩm Kỳ thì thấy anh đang tháo cúc áo của Dung Thiển.
Anh đặt chậu nước lên bàn rồi nhắc Thẩm Kỳ rằng nếu cần gì thì cứ gọi anh, sau đó rời đi gọi điện cho Kiều Quân Triết.
Thẩm Kỳ không dám trực tiếp đưa Dung Thiển vào ngâm nước nóng, mà thay vào đó, anh thay cho cô bộ đồ ngủ ấm áp rồi dùng khăn nóng để sưởi ấm cơ thể cô.
Đôi môi cô nứt nẻ, trắng bệch không còn chút máu, cô khẽ thều thào muốn uống nước, nhưng khi anh đưa ly nước tới, cô lại không ý thức để uống.
Cuối cùng, Thẩm Kỳ đành phải uống một ngụm, rồi môi kề môi giúp cô uống. Chỉ khi ấy cô mới cảm thấy dịu cơn khát.
Khi Kiều Quân Triết đến, anh kiểm tra thân nhiệt của Dung Thiển và thấy cô bị sốt. Anh liền chuẩn bị truyền dịch cho cô. Vì vậy, Thẩm Kỳ đã thức trắng cả đêm, luôn bên cạnh trông nom cô.
Dung Thiển tỉnh lại vào trưa ngày hôm sau.
Vừa mở mắt ra, cô nhìn quanh căn phòng.
Phòng rất lạ, trang trí tối giản, bên cạnh là giá sách với nhiều loại sách khác nhau, bàn gỗ màu nguyên bản được dọn dẹp ngăn nắp, hồ sơ và hợp đồng được sắp xếp cẩn thận.
Tấm thảm màu xám, tủ đựng đồ đen trắng Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm, từng chi tiết đều toát lên gu thẩm mỹ tinh tế của chủ nhân căn phòng.
Hơn nữa, từ tông màu lạnh bao trùm, có thể dễ dàng nhận ra, chủ nhân căn phòng này là một người đàn ông.
Dung Thiển cúi đầu nhìn mình, thấy đang mặc một bộ đồ ngủ bằng vải cotton màu xanh đậm, rộng rãi, tay áo dài quá cổ tay. Rõ ràng đây là quần áo của đàn ông, ai đã thay cho cô?
Cô còn nhận thấy trên mu bàn tay có vết tiêm truyền dịch.
Dung Thiển nhớ lại cảnh mình ngồi co ro trước cửa phòng khám của Kiều Quân Triết tối qua, vậy đây là phòng của Kiều Quân Triết? Cả bộ đồ ngủ trên người cũng là của anh ấy?
Nghĩ đến đây, Dung Thiển cảm thấy hơi ngại, định cởi ra thì cửa phòng bất ngờ mở. Thẩm Kỳ, với vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, vừa xoa xoa trán vừa bước vào.
Dung Thiển ngẩng đầu lên, nhìn anh một lượt thật kỹ để chắc chắn đây không phải là Mộ Triều Tuyết, rồi cô mới vui mừng gọi: “Thẩm Kỳ!”
Dù giọng cô vì cảm lạnh mà khàn đi, nhưng trong lời nói đầy sinh khí, khiến người nghe không khỏi bị cuốn theo sự vui vẻ của cô.
Nghe tiếng cô gọi, Thẩm Kỳ dừng bước, rồi thấy cô tươi cười, vẫy tay với anh đầy vui sướng.
Trong khoảnh khắc đó, không kịp nghĩ ngợi, Thẩm Kỳ lao đến, đè cô xuống giường, ôm chặt lấy cô.
Dung Thiển còn xoa đầu anh, trêu chọc: “Ôi chao, mới có nửa ngày không gặp thôi mà, nhớ em đến vậy sao?”
“A Thiển, với em là nửa ngày, nhưng với anh là ba năm rồi.”
Thẩm Kỳ dịu dàng nhìn cô, trán anh chạm vào trán cô, nhắm mắt lại như đang nạp thêm năng lượng. Chỉ có khi ở bên cô, anh mới tìm lại được cảm giác yên bình.
Dung Thiển nâng mặt anh lên, nhìn kỹ một lượt. Thời gian thật sự đã để lại dấu vết trên gương mặt này.
So với ba năm trước, khi anh còn tràn đầy sức sống ở tuổi 28, giờ đây, Thẩm Kỳ 31 tuổi đã có thêm nét điềm tĩnh, an nhiên của năm tháng. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Anh không còn trẻ nữa, không còn sự bồng bột và nông nổi, thay vào đó là sự chững chạc, ổn định. Chỉ cần nhìn gương mặt anh cũng khiến người khác thấy yên bình.
Đó là sức hút mà năm tháng mang lại, nhưng rõ ràng những năm qua, anh đã không sống dễ dàng gì. Dung Thiển có thể thấy dấu vết của mệt mỏi và sự từng trải trên gương mặt anh.
Qua một đêm không ngủ, râu ria mọc lên, gương mặt của anh khiến cô cảm nhận rõ ràng cách thời gian làm người ta già đi từng chút một.
Nhớ lại lần đầu tiên gặp anh, khi đó anh chỉ là cậu thiếu niên 12 tuổi, vậy mà giờ đây đã là một người đàn ông phong trần.
Nghĩ đến bản thân mình, đôi mắt Dung Thiển không khỏi đỏ hoe. Lần này, đến lượt cô siết chặt vòng tay ôm lấy anh…
Nhận xét Box