Nội dung bảo vệ
Dung Thiển biết một ngày nào đó mình sẽ phải quay về, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
Hơn nữa, người đề nghị cô ra đi lại là Thẩm Kỳ – người luôn mong muốn cô ở lại bên anh. Dung Thiển hiểu rằng để nói ra lời này, anh đã phải đấu tranh nhiều thế nào.
Dung Thiển đã suy nghĩ về điều mình cần làm đầu tiên khi trở lại. Giờ đây, khi biết rằng người đàn ông đó không phải là Thẩm Kỳ mà là Mộ Triều Tuyết, cô nhất định sẽ không bỏ qua hắn.
Còn về Thẩm Phùng Nhiên, dù phải ép buộc, cô cũng phải hỏi rõ chuyện đã xảy ra năm Thẩm Kỳ gặp chuyện. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Dù biết rằng mình nên quay về, nhưng lần này, Dung Thiển không muốn rời đi nhanh chóng.
Cô sợ rằng, đây có thể là lần cuối cô gặp Thẩm Kỳ...
Vì vậy, suốt chặng đường về, cả hai đều im lặng.
Khi về đến nhà, Dung Thiển nắm lấy tay Thẩm Kỳ và nói: “Em có thể ở lại thêm vài ngày được không? Dù sao, cũng không làm chậm trễ gì đâu.”
Thẩm Kỳ quay người ôm cô, “A Thiển, anh muốn em ở lại, lâu thật lâu.”
“Vậy cũng được mà. Dù sao, sau khi em quay về, thời gian ở đây cũng không thay đổi.” Dung Thiển mỉm cười, nhưng đôi mắt đã dần ngấn lệ.
Thẩm Kỳ không nói gì, chỉ ôm chặt cô hơn.
Dung Thiển là người mà anh luôn muốn giữ lại bên mình mãi mãi, không bao giờ buông tay.
“A Thiển…” Giọng Thẩm Kỳ khàn khàn gọi cô, Dung Thiển cắn chặt môi, không nói gì, để mặc nước mắt chảy quanh khóe mắt.
Thẩm Kỳ nói với cô: “Người Thẩm Phùng Nhiên muốn, không phải là anh, mà là em.”
Dung Thiển sững sờ, Thẩm Phùng Nhiên muốn có được cô?
“A Thiển, anh đã nhớ ra rồi, ngoài việc ở bên cạnh em, anh còn gặp một người nữa.”
Cổ họng Dung Thiển khô khốc, dù đã đoán được, nhưng cô vẫn cố hỏi với giọng khàn khàn: “Anh đã gặp ai?”
Thẩm Kỳ nói ra cái tên mà cô đã đoán trước, “Thẩm Phùng Nhiên.”
“A Thiển, Thẩm Phùng Nhiên mà anh gặp khác hoàn toàn so với những gì em miêu tả. Có thể em đã bị hắn lừa, việc hắn khốn đốn đến mức sống trong viện dưỡng lão, có thể chỉ là giả dối.”
Nghe vậy, Dung Thiển nhớ lại, thực sự có rất nhiều điều không hợp lý, và những gì Thẩm Phùng Nhiên nói khi đó cũng toàn là những điều bất lợi cho Thẩm Kỳ, rõ ràng là đang cố ý bôi nhọ anh.
Thẩm Kỳ trầm giọng nói: “A Thiển, nếu anh đoán không sai, người tấn công em chính là Thẩm Phùng Nhiên.” Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
“Hắn tấn công em nhiều lần, có thể là vì hắn đang làm thí nghiệm.”
“Thí nghiệm?”
“Hắn có thể đoán rằng em đang du hành thời gian, nhưng lại không biết em làm điều đó bằng cách nào, đúng không?”
Dung Thiển gật đầu, “Đúng, hắn không thể nào đoán được rằng em du hành thời gian bằng cách sử dụng bức ảnh để tìm anh.”
“Nếu như hắn đã biết nhờ nhiều lần thử nghiệm thì sao?”
Nghe lời này, Dung Thiển bỗng nhận ra một điều!
Cô nhớ lại lần đầu tiên xuyên không, khi đó cô bị xe đâm từ phía sau. Nếu không quay lại lần nữa, chắc chắn cô đã bị chiếc xe lao ra kia tông trúng.
Lần đó, nhờ xuyên không trở lại, cô mới tránh được tai nạn hoàn toàn.
Nếu như những người đó là do Thẩm Phùng Nhiên cử đến, thì chắc chắn hắn sẽ nghi ngờ, và từ đó liên hệ đến khả năng cô có thể du hành thời gian, từ đó tiến hành thử nghiệm.
Vậy, nguồn gốc của tất cả là từ khi nào? Thẩm Phùng Nhiên bắt đầu nhắm vào cô từ lúc nào?
Dung Thiển cẩn thận hồi tưởng, và đột nhiên nhớ ra khi thi thể của Hứa Mặc bị khai quật từ công trường và lên báo, cô đã xuất hiện trên truyền hình. Vì cô là người phụ trách vụ án đó, nên bức ảnh của cô cũng xuất hiện trong tin tức.
Cũng từ thời điểm đó, cô liên tiếp gặp phải rắc rối!
"Thẩm Kỳ, nếu những suy đoán của chúng ta đúng, thì việc em đuổi theo Mộ Triều Tuyết và bị chiếc xe tải đâm không phải là tai nạn, mà là kế hoạch của Thẩm Phùng Nhiên!"
Ban đầu, Dung Thiển còn không hiểu tại sao trước đây thông tin về Thomas lại chẳng có gì rõ ràng, nhưng bỗng nhiên tất cả lại xuất hiện dồn dập.
Nghĩ thông suốt, sắc mặt của Dung Thiển trở nên lạnh lẽo đến cực điểm.
"A Thiển, bây giờ em còn muốn nói là sẽ ở lại thêm vài ngày nữa không?" Thẩm Kỳ mỉm cười chua xót, vén lọn tóc rũ xuống trán cô lên, rồi cúi đầu đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.
Dung Thiển mắt đỏ hoe, nước mắt chực rơi, cô nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh lần nữa.
__________________
"Dung tiểu thư, cô sắp đi rồi phải không?"
Phó Bá Trọng nhìn thấy Dung Thiển với đôi mắt đỏ hoe bước vào phòng tìm mình, liền đoán ra được ý định của cô.
Dung Thiển mệt mỏi gật đầu. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Phó Bá Trọng nhìn cô, không kìm được ho mà ho lên, Dung Thiển thấy vậy liền ngước lên lo lắng hỏi: “Phó quản gia, bác sao vậy? Bác cảm thấy không khỏe ở đâu à?”
Phó Bá Trọng khoát tay, không để tâm mà đáp: “Không sao, tuổi già rồi, bệnh tật chút đỉnh cũng là bình thường.”
Dung Thiển nhìn mái tóc bạc trắng và gương mặt già nua của Phó Bá Trọng, khóe mắt cô lại đỏ lên.
Cô chạy đến ôm lấy ông, giọng nghẹn ngào và đầy lưu luyến: “Phó quản gia, bác sẽ sống đến trăm tuổi, bác phải giữ gìn sức khỏe.”
Sở dĩ Dung Thiển nói vậy là vì cô đã từng hỏi Thẩm Thư Hoài và biết rằng Phó Bá Trọng qua đời khi nào.
Phó Bá Trọng đã qua đời vì bệnh vào ngày 1 tháng 5 năm 1988.
Nghĩa là, ba ngày trước khi Thẩm Kỳ mất tích, Phó Bá Trọng đã trút hơi thở cuối cùng trong bệnh viện, ra đi rất thanh thản.
Dù thời gian ở bên Phó Bá Trọng không dài, nhưng từ khi Thẩm Kỳ 12 tuổi, Dung Thiển đã quen biết ông. Với cô, Phó Bá Trọng như người ông hiền từ, dễ mến, tình cảm dành cho ông là thật lòng không thể nào phủ nhận. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Nghĩ đến điều này, lòng Dung Thiển lại dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Phó Bá Trọng nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, an ủi một cách hiền từ: “Sinh lão bệnh tử là lẽ thường, đừng buồn, vả lại, việc có thể gặp được cô, tiểu thư Dung đến T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o từ tương lai, và nghe cô kể về cảnh sắc tương lai của đất nước Trung Hoa, tôi đã mãn nguyện rồi.”
“Dù không thể sống để nhìn thấy, nhưng nhờ có cô, tôi đã được thấy nó. Cảm ơn cô, tôi thực sự vinh hạnh, thực sự…”
Tối hôm đó, Phó Bá Trọng chụp ảnh cho Dung Thiển, dù thế nào cô cũng không thể nở nụ cười. Cô cúi đầu, hai tay nắm chặt, ánh mắt chất chứa sự giằng xé.
Cuối cùng, máy ảnh đã lưu lại khoảnh khắc này.
Và đó là lý do khi Dung Thiển nhìn lại bức ảnh từ lần đầu, cô có thể cảm nhận được tâm trạng lưu luyến và không nỡ rời xa của chính mình khi ấy…
Bảo vệ nội dung
Mật khẩu sai. Vui lòng thử lại.
Nhận xét Box