Nước biển lạnh hơn so với tưởng tượng của Dung Thiển, đáy biển cũng sâu hơn cô nghĩ.
Dung Thiển biết bơi, nhưng lúc này, cô để cơ thể mình chìm xuống, cứ thế mở mắt nhìn mặt biển ngày càng xa.
Nước biển thật xanh, rõ ràng khi ở trên biển, sóng gió rất lớn, nhưng khi xuống dưới nước, lại chẳng còn một âm thanh nào, yên tĩnh, mọi thứ im lìm.
Dường như cả thế giới chỉ còn lại mỗi mình cô.
Cảm giác ngột ngạt không thể thở nổi bắt đầu khiến cô khó chịu. Dung Thiển nghĩ, cô đã trải qua nhiều kiểu chết như thế, sao có thể thiếu cảm giác chết đuối được nhỉ?
Kết quả chứng minh rằng, chết đuối cũng đau đớn lắm!
Ngay khi ý thức của cô bắt đầu mờ dần, Dung Thiển đột nhiên thấy một vệt màu trắng lướt qua trước mắt, trông như vạt áo sơ mi trắng.
Dung Thiển ngẩn ra một chút, đúng lúc này, một bàn tay từ phía sau vươn ra, ôm lấy eo cô.
Trong khoảnh khắc đó --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com, trong đầu Dung Thiển thoáng qua rất nhiều suy nghĩ kỳ lạ, chẳng hạn như, thủy quái? thủy quỷ? hay nàng tiên cá?
Nhưng lại không nghĩ theo hướng bình thường, ví như có người nhảy xuống cứu cô.
Dung Thiển không dám quay đầu lại.
Thế nhưng bàn tay từ phía sau đã vươn tới chạm vào mặt cô, khiến cô buộc phải quay đầu lại, rồi trông thấy... người đứng phía sau cô chính là Thẩm Kỳ!
__________________
Dung Thiển nhìn quanh, nơi này rõ ràng là một phòng tắm với trang trí sang trọng, nhưng không giống khách sạn, mà giống như trong một biệt thự cao cấp.
Cô đã từng tắm ở nhà Thẩm Kỳ, và đây không phải là phòng tắm ở nhà anh. Chẳng lẽ anh đã chuyển nhà? Hoặc đây là nhà của ai khác?
Nếu là trường hợp thứ hai, cô cũng không biết phải giải thích thế nào với chủ nhà.
Đúng lúc cô đang nghĩ vậy thì cửa phòng tắm mở ra.
Dung Thiển ngẩng lên, vừa thấy người bước vào, cô lập tức nở nụ cười vui mừng, là Thẩm Kỳ!
Nhưng chỉ một giây sau, nụ cười trên môi cô vụt tắt.
Cô nhận ra rằng người đàn ông trước mặt tuy trông rất giống Thẩm Kỳ, nhưng chỉ là giống mà thôi. Anh ta không phải Thẩm Kỳ, anh ta là... Mộ Triều Tuyết.
Khoảnh khắc Mộ Triều Tuyết mở cửa phòng tắm, anh cũng sững sờ.
Bên cạnh bồn tắm, một người phụ nữ ướt sũng đang ngồi.
Chiếc áo trắng vì ướt đẫm nên dính sát vào da, làm lộ rõ đường nét của áo lót đen và phần eo ẩn hiện. Mái tóc dài ướt át buông xõa, khuôn mặt mộc trắng trẻo và thanh tú.
Nếu cô ta lộ vẻ ngại ngùng nửa muốn nửa từ chối, chắc chắn anh sẽ nghĩ cô ta là người đầy thủ đoạn, quyến rũ và tầm thường. Nhưng trái lại, cô lại mang nét thẳng thắn, đặc biệt là đôi mắt trong sáng và rạng rỡ.
Điều đó khiến người ta không thể gắn cô với bất kỳ ý nghĩ đen tối nào.
Nhận thấy ánh mắt của anh, Dung Thiển đứng dậy, lấy khăn tắm che lại, rồi bình tĩnh hỏi: “Xin lỗi, cho tôi hỏi, đây là đâu?”
Mộ Triều Tuyết chăm chú nhìn cô, rồi từ từ bước tới.
Dung Thiển nhìn thoáng qua anh, thấy trên mặt và tay anh có vết thương, rõ ràng là vừa bị đánh, môi còn dính máu. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm
Cô vẫn không nao núng, nhìn anh đến gần mà sắc mặt không thay đổi.
“Cô là ai?” Mộ Triều Tuyết lên tiếng, giọng trầm khàn. Giọng của Thẩm Kỳ nghe hay hơn anh ta nhiều.
Dung Thiển nhẹ nhàng ho một tiếng, đáp, “À, là thế này, tôi đi nhầm vào đây—”
“Tôi hỏi, cô là ai.” Anh không biểu cảm, giọng lạnh hơn lúc nãy.
Dung Thiển đành nói tên, “Dung Thiển.”
“Cô vào đây bằng cách nào?” Nơi này được canh phòng nghiêm ngặt, đến anh còn khó thoát ra. Nếu không có ai dẫn vào, thì lời cô vừa nói là đi nhầm vào đây chẳng ai tin nổi.
Dù sự việc xảy ra quá đột ngột, Dung Thiển vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, hỏi ngược lại anh, “Anh nghĩ sao?”
Câu trả lời của cô khiến Mộ Triều Tuyết nhíu mày. Linh cảm đầu tiên của anh là người phụ nữ này được Thẩm Phùng Nhiên cố ý sắp đặt để tiếp cận mình...
Nhận xét Box