Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 115

Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 115

 Chương 115

Khi lời của Thẩm Kỳ vừa dứt, bên phía Diêu Chính Hưng im lặng trong giây lát.

Lúc này, Dung Thiển cố tình lên tiếng: “Bác Diêu, bao nhiêu năm không gặp, miệng bác vẫn không nói được điều tốt đẹp như vậy sao?”

Diêu Chính Hưng im lặng ba giây rồi hỏi: “Cô đã nghe hết cuộc trò chuyện của chúng tôi à?”

“Anh ấy bật loa ngoài nên từng lời bác nói, tôi đều nghe hết.” Dung Thiển vừa nói vừa liếc nhìn Thẩm Kỳ, rõ ràng là cô đã nhìn thấu ý định nhỏ của anh.

Diêu Chính Hưng lẩm bẩm mắng Thẩm Kỳ một câu, sau đó chỉ nói ngắn gọn rằng tối nay cả hai hãy đến ăn tối rồi cúp máy, giọng đầy vẻ tức tối.

Dung Thiển nhớ lại chuyện Diêu Chính Hưng nhắc tới vụ bắt cóc Diêu Na, cô liền hỏi Thẩm Kỳ: “Bây giờ Diêu gia thế nào rồi? Hà Tích Thành còn sống không?”

“Nghe giọng của em, có vẻ như anh ta sẽ không sống lâu nữa.”

Mặc dù Thẩm Kỳ không trả lời trực tiếp, nhưng Dung Thiển cũng hiểu rằng Hà Tích Thành vẫn còn sống, chỉ là không rõ tình trạng hiện tại ra sao.

Dung Thiển không giấu diếm: “Đúng vậy, anh ta sẽ tự chuốc lấy hậu quả thôi, gieo gió thì gặp bão.”

“Diêu Chính Hưng vẫn giữ anh ta lại vì nể tình cha anh ta, nhưng đã tước quyền của anh ta. Quản lý sòng bạc hiện tại đã có người khác thay thế.”

Nghe vậy, Dung Thiển đoán thử: “Không lẽ là Tông Vũ Đường?”

Cô chỉ đoán bâng quơ, không ngờ lại đoán trúng.

Thẩm Kỳ giải thích: “Tông Vũ Đường là một người có học thức cao, từng được thuê làm quản lý sòng bạc. Nhưng do tính cách quá thật thà, trung thực nên luôn bị Diêu Chính Hưng chê bai.”

“Diêu Chính Hưng đã không ưa anh ta, sao còn giữ lại?” Dung Thiển cảm thấy hơi khó hiểu.

Thẩm Kỳ cười đáp: “Vì anh là người giới thiệu anh ta vào.”

“Anh giới thiệu sao?” Dung Thiển ngạc nhiên, vậy nghĩa là Thẩm Kỳ rất thân với Tông Vũ Đường?

Thẩm Kỳ chậm rãi nói: “Bề ngoài Tông Vũ Đường có vẻ thật thà, nhưng thực chất lại là người suy nghĩ sâu xa, thích giả vờ ngây thơ để hạ gục đối phương. Giao sòng bạc cho anh ta quản lý, anh rất yên tâm. Hơn nữa, anh ta cũng có cảm tình với Diêu Na, nên anh đã giúp một tay làm mối.”

“Vừa nãy Diêu Chính Hưng nói gì nhỉ? Con gái ông ấy thích anh cơ mà.” Dung Thiển nghĩ mình đang rất điềm tĩnh, nhưng không ngờ lại để lộ chút ghen tuông trong câu nói.

Thẩm Kỳ nắm tay cô, (truyennhabo.com) như thể muốn an ủi, dịu dàng kéo cô ngồi xuống ghế bên cạnh mình, rồi nói: “Cô ấy thích em.”

“Hả?” Dung Thiển không theo kịp suy nghĩ của anh.

Thẩm Kỳ cười: “Cô ấy quý mến tất cả những người từng bảo vệ mình. Vậy nên, em không cần lo lắng, cô ấy không phải là tình địch của em.”

“Ồ.” Dung Thiển chỉ ừ một tiếng, nhưng rồi lại phản ứng: “Không đúng! Sao em phải coi cô ấy là tình địch chứ?”

Thẩm Kỳ chỉ mỉm cười, không đáp.

Vừa nói xong, Dung Thiển liền thấy hối hận. Cô biết Thẩm Kỳ có tình cảm với mình, nhưng cô không thể đáp lại tình cảm đó.

Bởi vì giữa họ, vốn không thể có khả năng…

Nghĩ đến đây, Dung Thiển khẽ thở dài, ánh mắt không giấu được nét buồn bã. Cô cũng rất muốn ích kỷ một chút, mạnh dạn nói cho Thẩm Kỳ biết lòng mình.

Nhưng tình cảm ấy giống như một đứa trẻ mới chớm sinh, mà cô biết rằng đứa trẻ đó, khi đến thế giới này, chắc chắn sẽ chịu nhiều tổn thương và không thể sống lâu dài.

Vậy thì, cớ sao phải để nó tồn tại? Phải dập tắt nó từ trong trứng nước, tuy tàn nhẫn nhưng đau ngắn còn hơn đau dài.

Dung Thiển tự nhủ rằng mình không thể để bất kỳ suy nghĩ nào lấn át, cô phải kiểm soát được bản thân!

Nhưng điều mà Dung Thiển không ngờ là quyết tâm vừa mới lập lên chẳng thể giữ lâu.

Tối hôm đó, Thẩm Kỳ đưa cô đến nhà hàng mà Diêu Chính Hưng đã đặt sẵn.

Diêu Chính Hưng đã đặt một phòng riêng. Ngoài Diêu Na ra, còn có Tông Vũ Đường, một chàng trai đeo kính gọng đen, trông có vẻ nhút nhát và e thẹn.

Tông Vũ Đường khi còn trẻ có vẻ ngoài của một người chân thật, thái độ lúc nào cũng lịch sự, đối xử với mọi người đều khách sáo -+-Truyện Nhà Bơ -+-, hoàn toàn không có phong thái của một quản lý sòng bạc, trái lại trông như một nhân viên phục vụ.

Diêu Chính Hưng càng nhìn càng thấy khó chịu, nếu không phải vì khả năng quản lý tốt và vì Thẩm Kỳ đã giới thiệu, ông đã sớm đuổi cậu ta đi rồi.

“Đây, tiểu thư, ăn đùi gà đi.” Tông Vũ Đường lấy phần thịt đùi ngon nhất từ đĩa gà và gắp vào chén Diêu Na.

Diêu Na nhìn phần thịt đùi béo ngậy, nói ngay: “Tôi đang giảm cân.”

Tông Vũ Đường cúi đầu, lặng lẽ gắp lại miếng đùi gà vào đĩa.

Diêu Na cau mày, thầm nghĩ, người này thật sự có thể theo đuổi cô sao?

“Ba, ba nói tối nay anh Thẩm Kỳ sẽ dẫn theo một người đến. Anh ấy dẫn ai vậy?” Diêu Na không giấu được sự háo hức, hỏi Diêu Chính Hưng.

Diêu Chính Hưng nhấp một ngụm trà, cố ý lấp lửng: “Tới thì tự nhiên sẽ biết thôi.”

“Nhưng ít nhất ba cũng phải cho con biết là nam hay nữ chứ?” Diêu Na nói xong rồi lập tức đổi giọng: “Không đúng, chắc chắn là nam!”

Diêu Chính Hưng hờ hững đáp: “Sao con biết chắc là nam?”

“Anh Thẩm Kỳ vẫn luôn chờ đợi chị Dung, con tin rằng, với tình cảm sâu sắc đó, anh ấy nhất định sẽ không dễ dàng thay đổi.” Diêu Na nói với vẻ mơ mộng, cô cũng hy vọng mình có thể tìm được một người như Thẩm Kỳ.

Vừa nghĩ đến đó, Tông Vũ Đường lại lặng lẽ gắp cho cô một con tôm đã bóc vỏ, nhỏ giọng nói: “Ăn tôm không béo đâu.”

Diêu Na dừng lại, khóe môi không kiềm được mà cong lên.

Diêu Chính Hưng không để ý đến sự tương tác giữa hai người, ông cố ý nhếch môi cười lạnh, nói: “Sâu sắc gì chứ? Để ba nói thẳng cho con nghe, tối nay cậu ấy đúng là dẫn theo một người bạn gái.”

Nghe thấy hai từ “bạn gái,” phản ứng đầu tiên của Tông Vũ Đường là nghĩ đến Thịnh Vãn Tình.

Xem ra, Thẩm Kỳ cuối cùng đã bị Thịnh Vãn Tình nắm lấy. Truyện_ được_ dịch_ bởi_ dịch_ giả_ Bơ_ Bụi _Bặm

Còn về Dung Thiển, Tông Vũ Đường chưa từng gặp cô. Khi anh quen biết Thẩm Kỳ, bên cạnh anh ấy hoàn toàn không có người phụ nữ nào.

Dù đã nhiều lần nghe Diêu Na nhắc đến người phụ nữ đó là người từng cứu cô, Tông Vũ Đường cũng từng hỏi Thẩm Kỳ nhưng anh ấy chưa bao giờ đề cập đến.

Sau đó, anh nghe Hứa Mạc nói rằng người phụ nữ đó đi rồi, và không còn bất kỳ tin tức nào nữa.

Tông Vũ Đường đoán rằng người phụ nữ tên Dung Thiển đó đã bỏ rơi Thẩm Kỳ.

Làm sao Thẩm Kỳ có thể nhớ mãi về một người phụ nữ đã bỏ rơi anh ấy?

Vì lý do đó, Thẩm Kỳ chưa bao giờ nhắc đến cô.

Từ đó, Tông Vũ Đường có định kiến và không có chút thiện cảm nào với người phụ nữ tên Dung Thiển.

Nhưng điều Tông Vũ Đường không biết là, lý do Thẩm Kỳ không nhắc đến Dung Thiển là vì anh hoàn toàn không muốn để cho "kho báu" của mình bị quá nhiều người phát hiện.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box