Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 141

Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 141

 Chương 141: Loại trai đẹp này, chỉ nên nhìn từ xa, không thể khinh nhờn!

Niềm đắc ý của Thẩm Phùng Nhiên không kéo dài bao lâu thì cảnh sát đã đến nơi.

Theo kế hoạch của Dung Thiển, Thẩm Phùng Nhiên rốt cuộc cũng bị bắt, nhưng dù kế hoạch có kỹ lưỡng đến đâu cũng có lúc xảy ra sơ sót.

Ví dụ như, cô không ngờ rằng khi họ tới nơi, Thẩm Phùng Nhiên đã đốt sạch những bức ảnh của cô.

Kế hoạch này có thể coi là thành công, nhưng cũng có thể coi là thất bại.

Thành công vì Thẩm Phùng Nhiên cuối cùng cũng bị bắt, lần này, hắn không còn cơ hội sống sót mà bước ra khỏi nhà giam. Nhưng thất bại ở chỗ, Dung Thiển vĩnh viễn mất đi Thẩm Kỳ…

Khi Dung Tập Ôn chạy đến đỡ cô dậy, Dung Thiển nắm chặt lấy cổ áo của anh, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, đầy oán hận nhìn anh và không ngừng hỏi: “Tại sao? Tại sao không đến sớm hơn? Tại sao!”

Dung Tập Ôn đau lòng vô cùng, mắt anh cũng đỏ lên, muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng chẳng thốt nên lời, chỉ ôm lấy cô, để mặc cô giãy dụa trong vòng tay mình cho đến khi Dung Thiển ngất đi vì khóc.

Ba ngày đã trôi qua.

Ba ngày kể từ khi Thẩm Phùng Nhiên cùng đồng bọn bị bắt. Trong ba ngày này, mỗi khi tỉnh dậy, Dung Thiển chỉ biết khóc hoặc ngồi thẫn thờ, không còn tâm trí ăn uống. Sau ba ngày, cô gầy đi trông thấy.

Mẹ của Dung Thiển nhìn thấy con gái như vậy lo lắng vô cùng, hỏi Dung Tập Ôn xem đã xảy ra chuyện gì. Nhưng Dung Tập Ôn chỉ lắc đầu, không nói lời nào.

Dung Thiển tự nhốt mình trong phòng suốt ba ngày.

Khi mẹ cô gần như nghĩ rằng cô sẽ tự giam mình đến phát bệnh thì cuối cùng Dung Thiển cũng bước ra khỏi phòng.

Cô trở lại với sinh hoạt bình thường, ngủ đủ giấc, ăn uống điều độ, đi làm như thường lệ.

Nhưng ai cũng nhận ra rằng cô có gì đó không ổn.

Dung Thiển cố gắng ép mình làm việc để quên đi một số chuyện, nhưng mọi người nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của cô, không ai dám giao việc cho cô -+-Truyện Nhà Bơ -+-. Điều đó khiến Dung Thiển, trong lúc ngồi yên tại bàn làm việc, lại nhớ về Thẩm Kỳ, và nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Không ai biết cô đã trải qua chuyện gì, tại sao lại buồn bã đến vậy, như thể trời sập xuống. Nhưng cũng chẳng ai dám hỏi.

Mặc dù Trương Hạo đã theo cô sang Hồng Kông và trở về cùng nhau, nhưng anh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với cô.

Anh chỉ biết rằng, ngày Thẩm Phùng Nhiên bị bắt, cô tỉnh dậy ở khách sạn và không ngừng khóc trong sự đau khổ tuyệt vọng.

Như thể, người mà cô yêu thương đã qua đời.

Tất nhiên, đây chỉ là một phép ví von, bởi ai cũng biết rằng vị cảnh sát Dung này không có người nào cô yêu thích, càng không có bạn trai.

Vậy thì tại sao cô lại khóc đến mức như vậy…

Ba ngày, nói ngắn không ngắn, nói dài cũng không dài. Nhưng trong xã hội có nhịp sống nhanh như hiện nay, ba ngày là đủ để làm phai nhạt đi nhiều chuyện.

Ví dụ, khi Thẩm Phùng Nhiên bị bắt đã gây ra bao nhiêu xôn xao trong xã hội, nhưng ba ngày sau, một tin đồn mới về người nổi tiếng được tung ra, vụ việc của Thẩm Phùng Nhiên lại trở nên bình lặng.

Trong nhà hàng, bạn bè tụ tập, ngoài chuyện tám nhảm thì ai nấy đều chăm chú vào điện thoại.

Tuy nhiên, cũng có những ngoại lệ.

Trong một nhà hàng ở Hồng Kông với bề dày lịch sử hơn bảy mươi năm, ở một phòng riêng treo một bức tranh hoa bỉ ngạn ngoài hành lang đối diện cửa ra vào, một nhóm bạn cũ đang tổ chức họp lớp. Mọi người nâng ly, cười nói rôm rả, trò chuyện rất sôi nổi.

Đột nhiên, có ai đó nhận ra rằng, ở cánh cửa đang mở, một người đàn ông lặng lẽ bước vào mà không ai để ý.

Người đàn ông mặc vest, đeo kính gọng vàng, dáng cao chân dài, toát lên vẻ quý phái. Vừa nhìn thấy anh ta bước vào, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

Vài người phụ nữ nhìn đến ngây dại, nước cam trong miệng quên nuốt xuống, chảy ra khóe môi. Khi nhận ra thì vội vàng lau đi!

Có người lấy hết can đảm hỏi: “Xin hỏi anh là…?”

“Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng.” Người đàn ông chỉ hơi ngập ngừng vài giây, mỉm cười nhẹ nhàng với mọi người rồi quay người rời đi.

Đến khi anh ta đi xa, mọi người mới dần hoàn hồn. Một trong số các cô gái thốt lên: “Mọi người thấy không? Trời ơi, đẹp trai quá! Đẹp đến mức làm tôi quên cả thở!”

Một người phụ nữ tóc ngắn, dáng hơi mập liền hưởng ứng: “Cô quên thở còn may đó, tôi thì nước miếng chảy ra luôn rồi!”

“Làm sao lại có người đẹp đến mức đó nhỉ? Đến cả tôi là đàn ông mà tim còn đập thình thịch.” Một người đàn ông lấy tay che ngực vẫn còn đang rung động, mặt đỏ bừng nói.

Thế là có người cảm thán: “Anh chàng này vừa có thân hình vừa có nhan sắc, đúng là nam nữ đều phải đổ! Không chừng anh ta là minh tinh đấy?”

“Không thể nào! Chị đây đã theo đuổi sao nhiều năm, nếu trong giới mà có trai đẹp cỡ đó thì tôi đã nhận làm chồng từ lâu rồi!”

“Nhưng mà, thật sự đẹp trai quá! Vừa rồi đáng lẽ tôi không nên ngẩn người, phải xin WeChat của anh ta mới phải!” Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com

“Thôi đi, kiểu trai đẹp thế này chắc chắn là có người yêu rồi. Hơn nữa, nếu có WeChat, cô có dám theo đuổi không?”

Người phụ nữ nghe vậy liền chùn bước, thở dài nói: “Haizz, không dám đâu. Trai đẹp như thế này, chỉ nên ngắm từ xa, không thể khinh nhờn!”

Lúc này, chàng trai đẹp đang bị mọi người bàn tán ấy một mình đi đến một gian phòng kín ở tầng ba.

Đẩy cửa bước vào, có thể thấy bên trong là một bàn ăn nhỏ, chỉ đặt hai chiếc ghế, như thể dành riêng cho các cặp đôi.

Người đàn ông bước tới bức tường phía trước, nơi một bức ảnh chiếm trọn cả bức tường.

Trong ảnh, một người đàn ông đang cúi xuống hôn một bông hoa hồng, ánh mắt liếc nhẹ về phía ống kính, tràn đầy sự quyến rũ mạnh mẽ.

Anh chạm nhẹ vào bức ảnh, khẽ nhếch môi, thì thầm: “Hóa ra, đúng là giống như A Thiển miêu tả…”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box