Chương 01
New York, Mỹ.
New York nằm ở phía Đông nước Mỹ, không có khí hậu dễ chịu như Los Angeles, chỉ có khoảng một đến hai tháng thời tiết ôn hòa, còn lại là những ngày lạnh kéo dài. Nhiệt độ trung bình thường dao động từ -3 đến 4 độ C.
Doãn Bích Giới bước xuống xe, kéo chặt áo khoác gió, rồi tiến đến cửa biệt thự.
Khi quản gia đưa cô vào phòng khách, trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng cả thành phố New York đã chìm trong lớp sương mỏng.
“Cô Doãn,” quản gia thân quen với cô, mỉm cười chào đón, “Mời cô nghỉ ngơi một chút trong phòng khách. Ông Kha đang ở trên phòng, lát nữa sẽ xuống.”
Cô khẽ gật đầu, đưa túi đồ trong tay cho ông ta.
“Đây là gì vậy?” Quản gia có chút ngạc nhiên khi đón lấy túi.
“Xiên nướng,” cô nói ngắn gọn, thần sắc thản nhiên, “Là bán thành phẩm, nhờ ông đem vào bếp chuẩn bị giúp tôi.”
Quản gia hiểu rõ quyền hạn của cô ở nơi này, lập tức làm theo yêu cầu.
Cô ho nhẹ một tiếng, rồi ngả người thư giãn trên chiếc sofa.
Đầu bếp trong bếp là người được mời từ nhà hàng Michelin, không chỉ giỏi về hương vị mà hiệu suất cũng rất cao. Chỉ sau một lúc, quản gia đã mang món xiên nướng nóng hổi ra.
Cô nhận lấy khay từ tay quản gia, cúi đầu ngửi thử, khóe miệng khẽ cong lên, “Thơm thật.”
Đúng lúc này, một cô gái nhỏ từ trên cầu thang chạy xuống. Cô bé bước chân nhẹ nhàng, trong chớp mắt đã đến trước mặt họ.
Cô bé chớp mắt với Doãn Bích Giới, nghiêng người chỉ lên lầu, “Chị Bích Giới, anh Kha bảo chị lên thẳng phòng.”
Doãn Bích Giới khẽ động ánh mắt, bưng khay đồ và nhanh chóng bước lên lầu.
“Cô Doãn!” Quản gia gọi cô lại từ phía sau, có chút lúng túng, “Ông Kha… không ở phòng ngủ…”
“Suỵt!” Cô bé nhỏ mắt to vội giơ tay ngăn quản gia lại.
Trong khi đó, Doãn Bích Giới đã biến mất khỏi tầm mắt họ ở khúc cua cầu thang.
“Tiểu Ẩm, chuyện này là sao?” Quản gia đã bắt đầu đổ mồ hôi.
Cô bé tên Tiểu Ẩm mỉm cười, vỗ vai ông ta, “Từ lúc anh Kha cho phép cô ấy tự do ra vào phòng anh ấy, đáng lẽ ông nên vui vì hôm nay cô ấy không bưng cả lò nướng lên tận phòng.”
…
Trên lầu, Doãn Bích Giới có chút thiếu kiên nhẫn, gõ cửa ba lần theo phép lịch sự, rồi đẩy cửa bước vào.
Phòng ngủ rất rộng nhưng khá lạnh lẽo, sạch sẽ gọn gàng, không một hạt bụi, cũng chẳng có món trang trí dư thừa nào.
Do tính cách ưa sạch sẽ của anh, luôn có người quét dọn hai lần mỗi ngày: một lần lúc 8 giờ sáng, một lần lúc 7 giờ tối.
Cô đóng cửa lại, bước vào trong, đi qua bình phong và nhìn thấy Kha Khinh Đằng đang mặc áo ngủ màu đen, ngồi tại bàn làm việc, vẻ mặt điềm tĩnh lật giở một cuốn sách.
Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ, chiếu lên phần vai trái của anh, dù sắc màu trang phục có tối, ánh sáng vẫn phủ lên anh chút hơi ấm, khiến anh trông dịu dàng hơn thường ngày.
Cô không nói gì với anh, ngồi xuống giường đối diện bàn làm việc, vắt chéo chân và bắt đầu ăn xiên nướng.
Hương vị dầu mỡ BBQ nhanh chóng lan tỏa khắp phòng ngủ, át cả không khí thoáng đãng, mùi thơm càng làm cô ăn ngon miệng hơn.
“Lại đây,” một lát sau, giọng nói lạnh lùng từ phía bàn làm việc vang lên.
Cô vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Sau một lúc, anh đặt quyển sách xuống, hơi cau mày rồi đứng dậy tiến đến bên giường.
“Có muốn ăn không?” Khi bóng anh đổ xuống trước mặt, cô mới ngước lên, đưa xiên nướng trong tay về phía anh.
Anh nhìn cô, không biểu lộ cảm xúc, ánh mắt lướt qua chiếc xiên nướng đầy dầu mỡ và ga trải giường sạch sẽ phía dưới cô.
Sau vài giây im lặng, anh ngồi xuống bên cạnh cô, kéo cô ngồi lên đùi mình.
Khi đã ngồi ổn, cô đưa xiên nướng đến môi anh, “Anh đọc sách gì vậy?”
“‘Hiền giả hỉ yến’,” anh trả lời, mở miệng cắn một miếng.
“Có giống với lịch sử Phật giáo của người Tạng không? Một quyển sách về dân tộc thiểu số à?” Giọng cô khẽ, có chút lười biếng.
“Đã đọc qua chưa?” Lúc này, anh ngẩng lên liếc nhìn cô, rồi chậm rãi đưa tay vén sợi tóc cô ra sau tai.
Đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào má cô rồi nhanh chóng rời đi. Cảm giác ấy khiến cô không khỏi khẽ động lòng, một cảm giác khó tả trào dâng.
Anh không tiếp tục ăn xiên nướng cô đưa, cũng chẳng nói gì thêm.
Anh là người rất ít nói, chỉ khi cần tự mình đưa ra quyết định, anh mới cho người khác một khung thời gian và không gian cụ thể.
Trừ những lúc hiếm hoi cô ở bên cạnh, phần lớn thời gian anh vẫn luôn chìm trong sự yên lặng và tĩnh mịch gần như vô hồn.
Trong phòng không bật đèn, ánh sáng từ cửa sổ ngày càng mờ dần.
Doãn Bích Giới nhìn bóng đổ dưới sống mũi thẳng của anh, rồi lướt qua đôi môi mỏng.
Sau khi ăn hết xiên nướng, cô đứng dậy khỏi đùi anh, nhìn anh từ trên cao, “Tôi đi rửa tay.”
Cô đặt khay thức ăn lên bàn cạnh giường rồi xoay người đi vào phòng tắm, còn anh cũng đứng dậy và đi đến bên máy phát đĩa, chọn một đĩa nhạc để bật lên.
Trong phòng tắm, cô vừa rửa tay vừa để ý đến bóng dáng của anh từ xa, ánh mắt quét qua từng góc trong phòng, như đang âm thầm ghi nhớ từng chi tiết.
Âm nhạc chậm rãi, mang theo chút cảm giác thần bí vang lên trong không gian. Anh xoay người, đưa tay về phía nhà tắm nơi cô đang đứng.
Cô ngước mắt lên, nén cảm giác trong lòng, tắt nước rồi lau khô tay.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, cô nhẹ nhàng đặt tay vào lòng bàn tay anh.
Anh ôm lấy cô, dẫn dắt từng bước đơn giản, không có kỹ xảo cầu kỳ, chỉ là từng bước tiến, lùi, xoay.
Cô đã từng nhảy cùng anh vài lần trong căn biệt thự này, từ điệu rumba sôi nổi đến điệu waltz nhẹ nhàng… hầu như mỗi điệu nhảy đều đã thử qua.
“Tôi nhớ anh từng tuyên bố rằng mình không biết nhảy.”
Ánh sáng dần mờ đi, cô không còn nhìn rõ gương mặt anh, chỉ cảm nhận được hơi thở lạnh lùng xung quanh và tiếng nhạc nhẹ bên tai.
“Chỉ là lời thoại thôi.” Anh đáp nhẹ.
“Có nhà họ Trịnh bảo vệ, cộng thêm bản thân anh, vẫn cần phòng thân sao?” Cô mỉm cười trêu chọc.
Anh không trả lời, xoay người cô để ánh mắt cô có thể hướng về những bông hoa bên cửa sổ.
Đó là một màu tím xanh, rực rỡ nhưng lạnh lùng, không phải sắc lam yêu kiều hay hoa hồng đen.
“Berceuse,” anh bỗng lên tiếng.
“Gì cơ?” Cô không nghe rõ, nhíu mày.
“Hoa ‘Vãn hương ngọc’.” Anh bước lui lại, cùng với nhịp bước chậm rãi.
Cô bước theo nhịp chân của anh, "Từ khi nào anh lại thích loài hoa lãng mạn này?"
Anh nhìn ánh phản chiếu của cô trong mắt mình, im lặng một lúc rồi mới mở lời.
"Ý nghĩa của loài hoa này," giọng anh trầm thấp, lạnh lẽo, "là 'nguy hiểm tiềm ẩn'."
Trời tối hẳn, trong bóng đêm, cô khẽ nhếch môi, bất ngờ vươn tay lên chạm nhẹ vào gương mặt anh.
Ngay khi cô làm động tác ấy, cô có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể anh lập tức căng cứng, như một phản xạ sắc bén sẵn sàng bật ra.
Từ lần đầu gặp anh, cô đã biết rất rõ anh cực kỳ ghét bị ai chạm vào, đặc biệt là từ phụ nữ.
"Nguy hiểm à..." Cô nhón chân, tiến sát gương mặt anh, hơi thở phả nhẹ lên má anh, "Ý anh là anh thích cảm giác nguy hiểm trong công việc, hay là..."
Cô cảm nhận được cơ bắp trên người anh ngày càng căng chặt, áp lực vô hình từ anh tỏa ra như muốn bao trùm cô.
"Đối với tôi… là nguy hiểm tiềm ẩn sao?" Cô vừa dứt lời, liền vòng tay ôm lấy cổ anh và hôn lên môi anh.
Cô chậm rãi liếm nhẹ khóe môi anh, trong khi đôi môi anh vẫn giữ khép chặt, hàm răng siết lại, cả người căng cứng đến mức không thể nhầm lẫn.
Vừa hôn, cô vừa áp sát người vào anh, mềm mại đón nhận thân thể anh, eo và bụng cô khẽ cọ vào anh đầy cố ý.
Kha Khinh Đằng không đẩy cô ra, ánh mắt lạnh lùng của anh lóe lên một tia phức tạp, nhiệt độ trên gương mặt vốn trầm lạnh của anh dần tăng lên.
Bàn tay anh đặt trên eo cô đột ngột siết chặt.
Thấy vậy, Doãn Bích Giới mỉm cười, cắn nhẹ môi anh, "Em biết là anh đang rất muốn đẩy em ra mà, phải không? Lần này anh cũng kiên trì được lâu đấy."
Vừa nói dứt câu, cô mất thăng bằng, bước về phía trước một chút, chỉ nghe thấy tiếng "phịch" nhẹ khi lưng anh đụng vào bàn làm việc.
Anh liếc nhìn cô, ngay lập tức xoay người, đẩy cô vào mép bàn.
Từ góc này, cô có thể thấy ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài cửa sổ. Đối diện với ánh mắt của anh, cô vẫn nhìn thấy vẻ lạnh lùng thường ngày của anh, không một chút xao động.
Ngay sau đó, anh bất ngờ ép xuống, hôn lên môi cô, tách đôi môi cô ra. Dù động tác của anh mang chút lạnh lùng và cứng nhắc, anh vẫn thật lòng hôn cô, môi lưỡi hòa quyện vào nhau.
Cô ngoan ngoãn tách nhẹ hai chân, vòng chân qua eo anh.
Giờ cô có thể cảm nhận rõ ràng sự nóng bỏng và cứng cáp của anh chạm vào giữa hai chân mình.
"Thử một lần mới biết, anh cũng làm em bất ngờ đấy." Vừa thở hổn hển, cô vừa hôn anh và mở nút áo ngủ của anh, vừa nói, "Ai cũng bảo anh 27 năm chưa từng gần phụ nữ, em còn tưởng..."
Kha Khinh Đằng không nói gì, chỉ để tay lần lên theo bắp đùi cô, đẩy cao váy cô lên.
Trong lúc cả hai quấn lấy nhau, cổ áo cô đã dần mở rộng. Cô cố tình ngả người ra sau, khiến anh cũng nghiêng theo.
Ánh mắt anh lướt qua làn da trắng mịn của cô vừa lộ ra trong không khí, ánh nhìn có chút u buồn, rồi cúi xuống hôn cô mãnh liệt.
Trước khi đến đây, cô đã tính toán mọi việc rất kỹ lưỡng.
Càng lúc họ càng quấn quýt. Ban đầu cô vòng tay ôm lấy cổ anh, nhưng dần dần tay cô như vô thức buông lơi xuống.
Tay cô lặng lẽ dò dẫm phía sau, tìm kiếm điểm tựa trên bàn làm chỗ chống đỡ.
Lúc nãy, cô đã nhìn thấy tấm thẻ chip đó, nhưng nó ở đâu?
Xung quanh tối đen, cô dùng chân quấn lấy anh, trong khi tay vẫn âm thầm tìm kiếm trên mặt bàn.
Khi anh xoay người để mở đĩa nhạc lúc nãy, cô đã thấy một tấm chip nằm bên trái kẹp tài liệu trên bàn.
Đó có lẽ chính là tấm chip chứa thông tin về thỏa thuận tuyệt mật mà anh đã tham gia.
Không còn nhiều thời gian nữa… Rốt cuộc, nó đâu rồi?
Từng phút giây trôi qua, mồ hôi dần thấm ra trên trán cô, hòa cùng mồ hôi của anh.
Cô có thể cảm nhận nhiệt lượng và sự rung động trong cơ thể mình, một cảm giác ấm áp đang dâng lên giữa hai chân.
Cuối cùng, cô đã tìm thấy!
Tay cô chạm vào một vật hình chữ nhật nhỏ, cứng cáp. Ngón tay cô sờ soạng để xác nhận, và cô thở phào nhẹ nhõm.
Đúng rồi... Chắc chắn là nó.
"Em đang làm gì vậy?" Đột nhiên anh lên tiếng, giọng nói lạnh lùng hơn trước.
Đôi tay anh, với những vết chai do cầm súng lâu ngày, chậm rãi di chuyển từ đùi lên eo cô… rồi dừng lại ở bờ vai trắng ngần.
Cảm giác càng lúc càng rõ ràng hơn.
Cơ thể cô không thể kiểm soát, khẽ run rẩy, ánh mắt dần dần mở lớn nhìn anh, không trả lời.
Lúc này, anh rốt cuộc đã chạm đến bờ vai cô, môi anh tiến sát tai cô, thì thầm, “Học bắn tỉa và võ thuật đỉnh cao, mất hai giờ.”
Anh lại gần đến mức cô biết anh có thể dễ dàng nhận ra hành động của mình. Trái tim cô đập thình thịch, mồ hôi toát ra nhiều hơn, lòng bàn tay ướt đẫm khi giữ tấm chip.
Đã đến lúc, theo kế hoạch, cô nên dừng lại tại đây, đẩy anh ra.
Nếu tiếp tục thế này… chắc chắn sẽ gây họa.
“Học hóa trang và nhảy dù, chỉ mất một giờ.” Giọng anh trầm thấp thong thả, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lùng và nụ cười nhạt giống như cô lúc nãy.
“Tôi…” Cô đặt một tay nhẹ lên vai anh, tay kia giữ chặt tấm chip, cố gắng nghĩ cách đẩy anh ra.
Nhưng bất ngờ, anh bế bổng cô lên, khiến cô vòng chân quanh eo anh, từng bước một tiến về phía giường lớn.
Ngón tay cô đã nắm chắc tấm chip, nhưng khi anh cử động, lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, theo phản xạ mà lỏng ra, và tấm chip trượt khỏi tay, rơi xuống sàn.
Đầu óc Doãn Bích Giới chợt trở nên trống rỗng, cơ thể cô lạnh ngắt.
Cô tin vào khả năng kiểm soát bản thân, tự tin rằng dù có dụ dỗ bao nhiêu, với logic và cách suy nghĩ của anh, anh cũng sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ muốn cô.
“Chuyện giường chiếu, chắc chỉ trong mười phút là tôi có thể học được.” Anh đặt cô xuống giường, chống tay hai bên đầu cô, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói chậm rãi, “Em nghĩ sao?”
_____________________
Hai năm sau.
**
Nam California, vùng ngoại ô Fullerton.
Trời dần tối, chuyến tàu cao tốc vẫn giữ đều tốc độ, xuyên qua những rừng núi rậm rạp.
Doãn Bích Giới ngồi thoải mái trên ghế sofa, lắng nghe hệ thống loa giới thiệu về chuyến tàu, nhíu mày có chút không kiên nhẫn, lật qua lật lại chiếc vé trên tay.
Seasons – Tàu Bốn Mùa.
Đây là chuyến tàu do công ty đường sắt Las Vegas phối hợp với công ty đường sắt Thái Bình Dương vận hành, tuyến đường kết nối giữa Fullerton, đầu mối quan trọng của Nam California, và Las Vegas. Chuyến tàu mất khoảng năm giờ, và dịp Tết năm nay là chuyến khai trương.
Tàu được trang bị đầy đủ tiện nghi xa hoa, từ đồ ăn đến đồ uống đều là lựa chọn cao cấp.
Khi người phục vụ đến rót thêm rượu cho cô rồi rời đi, cô vừa định cầm ly thì bỗng một người đàn ông ngồi xuống đối diện.
Chỉ thấy Cảnh Trạm nới lỏng cổ áo sơ mi màu tím nhạt, đưa tay ra hiệu cho phục vụ mang thêm một ly rượu.
Ánh mắt Doãn Bích Giới lướt qua khuôn mặt tuấn tú nhưng có phần yêu mị của anh ta, rồi dừng lại ở cổ áo với vết nhăn và vệt son mờ, cô khẽ cười lạnh, "Đến thật à?"
"Đừng mà..." Cảnh Trạm nhìn cô giơ tay định chạm vào chân mình, vội xua tay, "Có gì nói đàng hoàng, đừng dùng bạo lực."
Anh vẫn nhớ lần trước đùa quá trớn với cô, chọc giận cô, cô rút ngay con dao nhỏ màu bạc từ bên sườn ra và cắt phăng cúc áo cổ đầu tiên của anh.
Cảnh Trạm nhận ly rượu từ phục vụ, giơ tay trái đeo đồng hồ lên, chớp mắt nhìn cô, “Tôi đến trễ nửa tiếng, lần này phí ăn chơi ở Las Vegas cứ tính hết cho tôi, thế nào?”
"Nhưng cứ nói trước là... bao ăn, bao chơi, bao tiêu, nhưng không bao ngủ." Anh làm vẻ nghiêm trọng, xoa xoa cánh tay, thêm vào một câu.
Doãn Bích Giới lắc đầu, đảo mắt đầy bất lực.
"À, đúng rồi, toa thứ năm có hoạt động bài bạc và quầy bar." Cảnh Trạm cười, “Còn có cả máy "máy slot", trước khi đến Las Vegas chúng ta có muốn ghé qua chơi một chút không?”
"máy slot" hoặc "máy kéo" (slot machine). Người chơi đặt cược bằng cách đưa tiền xu, tiền mặt hoặc thẻ tín dụng vào máy, sau đó kéo cần gạt hoặc nhấn nút để quay các cuộn chứa biểu tượng (như số, hình trái cây, ký hiệu khác). Khi các cuộn dừng lại, nếu các biểu tượng trên dòng trung tâm tạo thành một tổ hợp chiến thắng, người chơi sẽ nhận được tiền thưởng dựa trên số tiền cược và tổ hợp đạt được.
Cô khẽ gật đầu, “Nếu thua thì cậu trả đấy.”
Cảnh Trạm nhún vai, tỏ vẻ bất lực, “Biết ngay là bị lợi dụng, đúng là gian thương.”
“Không cần cảm ơn đâu.” Doãn Bích Giới xoay xoay đuôi tóc, uống một hơi cạn ly rượu rồi đứng dậy.
…
Toa đầu của tàu Bốn Mùa chủ yếu là những người nổi tiếng và giàu có, trong đó đa phần là những người thích tiêu xài xa hoa.
Khi Doãn Bích Giới và Cảnh Trạm bước vào toa thứ năm, bầu không khí vô cùng sôi động, người chơi các loại "máy slot" và bàn bạc đông đúc, mùi rượu lan tỏa khắp nơi.
“Em muốn cược lớn hay cược nhỏ?” Vì xung quanh quá ồn ào, anh ghé sát tai cô hỏi nhỏ, “Nếu không muốn đánh cược lớn thì thử chơi roulette hoặc blackjack cũng được, nhưng nhớ bài đấy.”
Cô nhìn quanh, định nói gì đó nhưng bỗng cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Vốn đã quen nhạy cảm với môi trường xung quanh, cô theo bản năng nhận ra có thứ gì đó nguy hiểm.
Phía sau có người đến và bảo họ tránh sang một bên, nhưng cô vẫn đứng yên, khiến Cảnh Trạm phải đẩy nhẹ cô qua một bên.
“Sao thế? Em đang nghĩ gì đấy?” Anh đưa tay vẫy trước mặt cô.
Cô nhìn anh, “Tôi cảm thấy không ổn lắm, như thể có ai đó đang theo dõi tôi.”
Anh ngạc nhiên một chút, sau đó bật cười, “Em bị hoang tưởng à? Ngay cả nếu có ai đó muốn hại em thì cũng không thể là ở đây, trên một chuyến tàu qua miền Tây nước Mỹ thế này. Ai mà biết Doãn Bích Giới là ai?”
“Hơn nữa, vé tàu này tôi mua dưới danh nghĩa của mình, nếu có ai muốn lợi dụng thì cũng phải nhằm vào tôi trước,” anh lười biếng đáp, “Còn nếu cướp sắc… thì tôi cũng vẫn là đối tượng dễ bị nhắm đến trước.”
Sau khi nghe xong, Doãn Bích Giới khẽ nhếch môi, nâng chân mang giày cao gót mảnh, dậm mạnh lên đôi giày da của anh.
Đi một vòng, cuối cùng cô vẫn quyết định chọn chơi máy đánh bạc vì nó không đòi hỏi quá nhiều trí nhớ.
Cảnh Trạm ngồi trên ghế cao bên cạnh, liên tục đưa tiền giấy cho cô và an ủi, “Nếu có thua cũng không sao, người mới thì vận may kém là chuyện bình thường.”
“Phải rồi, huống hồ tôi còn có đại thiếu gia Cảnh Trạm làm nguồn tiền, sợ gì chứ.” Cô không do dự bỏ vào một trăm đô la, “Không vắt anh cho kiệt sức thì đâu có xứng với sức chịu đựng tốt của anh.”
“Cảm ơn lời khen.” Cảnh Trạm cười, coi đó như lời khích lệ.
Nhưng không ngờ chỉ trong mười lăm phút, cô đã thu hồi vốn liếng và thậm chí còn nhân đôi số tiền. Nhận lấy ánh mắt kinh ngạc của Cảnh Trạm, cô đặt toàn bộ số tiền thắng cược vào một ván nữa.
Khi đèn máy đánh bạc lại nhấp nháy sáng rực, cô thả tay dừng lại, nhấn nút để lấy hết số tiền thắng ra.
“Sao không chơi tiếp?” Cảnh Trạm gãi cằm, “Vận may của em tốt như vậy mà.”
“Máy đánh bạc thường thì trong nửa giờ đầu sẽ có xác suất thắng cao, nhưng nếu chơi lâu thì sẽ thua nhiều hơn.” Cô đổi tiền mặt thành chi phiếu rồi đưa cho anh, “Chơi nhiều, sẽ có kinh nghiệm thôi.”
Nghe xong, Cảnh Trạm như bừng tỉnh, vỗ đùi, “Tôi suýt nữa quên mất…”
Nghĩ đến việc vừa mới đây anh dám trêu cô là người mới chơi, nếu không phải nhờ những lời này, anh đã quên mất cô chính là khách VIP của câu lạc bộ Monte Carlo.
“À mà,” anh sờ đầu vẻ ngập ngừng, rồi đi theo cô hướng về toa khác, vừa đi vừa hỏi, “Trước đây mỗi lần đến mấy sòng bạc lớn, em đều đi cùng... người đó phải không?”
Vừa nghe câu hỏi, đôi môi cô lập tức khẽ nhếch rồi chùng xuống.
“Nói thật, tôi rất tò mò về mối quan hệ của em với người đó.” Anh kéo cửa ngăn toa, tiếp tục, “Hai người gặp nhau thế nào? Giữa hai người đã xảy ra chuyện gì? Và vì sao hai năm trước em lại...”
“Nếu anh nói thêm một câu nữa, tôi không chỉ cắt cúc áo của anh đâu.” Cô nghiêng người, lạnh lùng nhìn anh, “Đi chơi đi, để tôi tự nghỉ ngơi một chút.”
Mỗi lần nhắc đến người đó, thái độ của cô luôn lạnh lùng hơn bình thường gấp bội, và Cảnh Trạm không đủ can đảm để gặng hỏi thêm. Anh đành buông tay, nhìn cô quay lại chỗ ngồi, rồi tự mình đi về hướng toa khác.
Doãn Bích Giới trở lại ghế ngồi, nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, rồi đứng dậy đi tìm phòng vệ sinh trên tàu.
Đi ngang qua toa của mình, cô nhìn thấy biển chỉ dẫn nhà vệ sinh ngay phía trước.
Biển báo “Có người” màu đỏ sáng lên trên cửa, cô đợi bên ngoài gần mười phút nhưng vẫn chưa thấy ai ra.
Sau khi chờ thêm mười lăm phút, cửa vẫn đóng kín. Đột nhiên, cô nghe thấy một âm thanh kỳ lạ bên trong.
Vì xung quanh không có ai khác, cô tự hỏi liệu có phải mình nghe nhầm, rồi tiến lại gần cửa nhà vệ sinh để nghe rõ hơn.
Không ngờ đúng lúc này, cửa nhà vệ sinh đột nhiên mở ra. Cô vội lùi lại một bước.
Một bà cụ người Mỹ lưng còng nặng nề bước ra từ nhà vệ sinh. Bà nhìn thấy cô, có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng rồi mỉm cười gật đầu và nói lời xin lỗi bằng tiếng Anh vì đã để cô chờ lâu, sau đó chậm rãi bước về hướng khác của toa tàu.
Doãn Bích Giới chăm chú nhìn bà cụ một lúc, sau đó mới bước vào nhà vệ sinh.
Vài giây sau, cô lập tức bước ra khỏi đó.
Cô nhanh chóng tiến về phía hành lang, và khi bóng dáng bà cụ sắp khuất ở đầu bên kia, cô cất giọng lạnh lùng gọi lớn, “Trịnh Đình.”
Bà cụ khựng lại, bước chân dừng ở cuối hành lang.
Cô đứng yên tại chỗ, lặp lại cái tên đó thêm một lần.
“Sao cô nhận ra tôi?”
Sau một lúc im lặng, bà cụ từ từ xoay người lại, giọng khàn khàn ban đầu chuyển sang giọng trầm ổn của một người đàn ông trẻ.
“Dáng đi và ánh mắt.” Cô đáp thản nhiên.
“Và quan trọng hơn là, dưới cằm, ngay ở cổ, có một vết sẹo mờ mà lớp hóa trang không che giấu được.” Cô nói chậm rãi, “Vết sẹo này chỉ có Trịnh Đình mới có. Tôi không thể nhầm được.”
Anh nhìn cô một lúc, rồi từ phía dưới bên trái gương mặt, anh từ từ gỡ lớp mặt nạ hóa trang ra.
“Dù kỹ thuật hóa trang cao siêu đến đâu, cũng không thể qua mắt được cô.” Khuôn mặt trẻ trung, thanh tú của Trịnh Đình xuất hiện trước mặt cô, “Doãn tiểu thư, đã lâu không gặp.”
“Khung cửa sổ kim loại đã bị cạy mở, và trên tường có những vết trầy xước.” Cô nhìn Trịnh Đình khi anh đứng thẳng lưng, cởi bỏ chiếc áo khoác dày để lộ bộ vest cắt may hoàn hảo, giọng cô trầm lại, “Nếu tôi đoán không nhầm, anh vừa làm một người biến mất khỏi chuyến tàu này.”
Trịnh Đình mỉm cười lịch sự, không hề phủ nhận.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ này khiến cô hơi khựng lại. Sau vài giây suy nghĩ, cô lùi lại một bước và định quay về toa của mình.
“Kha tiên sinh đang ở phòng riêng trong toa số tám,” Trịnh Đình lên tiếng, “Cô có muốn gặp Kha tiên sinh không?”
“Không cần.” Cô nghiêng người, “Tôi không muốn gặp anh ấy, và có lẽ anh ấy cũng không muốn gặp tôi.”
“Kẻ sát thủ bị đẩy khỏi tàu vừa rồi thực ra nhắm vào cô.” Trịnh Đình nói với vẻ chậm rãi khi cô quay người định bước đi, “Là Kha tiên sinh đã nhờ tôi xử lý hắn.”
“Mục tiêu là tôi?” Cô dừng bước.
“Phải.” Trịnh Đình nhìn bóng lưng cô, “Lúc cô chơi máy đánh bạc ở toa thứ năm, kẻ đó đã theo dõi cô.”
“Nếu mục tiêu là anh ấy thì tôi cũng không ngạc nhiên, nhưng tại sao lại là tôi?” Cô nói nhanh, “Đừng viện lý do gì đó đẹp đẽ để buộc tôi phải gặp anh ấy.”
“Có thể hắn nhận ra cô và muốn dùng cô để uy hiếp Kha tiên sinh.” Giọng Trịnh Đình vẫn điềm đạm, “Dù sao thì ai cũng biết rằng hai năm trước, trong mọi sự kiện công khai lẫn riêng tư, cô là người duy nhất bên cạnh Kha tiên sinh, ngoài tôi và Tiểu Ẩm.”
Nghe xong, cô cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt thoáng hiện lên cảm xúc phức tạp.
**
Toa số tám vô cùng yên tĩnh, chỉ có hai phòng riêng và không có nhân viên phục vụ.
Trịnh Đình dẫn cô đến trước một trong hai phòng, nhẹ nhàng gõ cửa.
“Ai đấy?” Một giọng nữ trong trẻo vọng ra từ bên trong.
“Là tôi.” Trịnh Đình đáp bằng giọng trầm.
Một lát sau, cửa mở, và một cô gái trẻ với đôi mắt to ló đầu ra, khuôn mặt tái nhợt. "Anh à, anh vào nói với anh ấy đi, hôm nay từ khi lên tàu, Kha tiên sinh còn đáng sợ hơn bình thường..."
Nói đến đây, cô bé mới nhận ra có thêm một người nữa đứng sau Trịnh Đình.
"Tiểu Ẩm." Doãn Bích Giới nhìn cô gái nhỏ, giọng nói điềm tĩnh.
Trịnh Ẩm ngây người một lúc.
"Tiểu Ẩm, mở cửa đi." Trịnh Đình nhịn cười, nói nhẹ nhàng.
Trịnh Ẩm ngần ngại vài giây, rồi mở cửa, nhường lối cho họ vào.
Bên trong phòng có một chiếc giường và một bàn làm việc.
Kha Khinh Đằng đang ngồi sau bàn làm việc, trước mặt anh là một chiếc máy tính xách tay, nhưng anh không hề nhìn vào màn hình, mà chỉ cầm ly rượu trong tay và nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Kha tiên sinh." Trịnh Đình tiến vào phòng, cúi đầu chào.
Nghe thấy tiếng, Kha Khinh Đằng quay lại. Khi ánh mắt chạm phải Doãn Bích Giới, đôi mắt anh thoáng cứng lại.
Hai người nhìn nhau.
Đôi mắt cô tĩnh lặng, không chút cảm xúc. Ánh mắt anh cũng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày.
"Kha tiên sinh, tôi đưa Tiểu Ẩm ra ngoài, chúng tôi sẽ chờ ngay bên ngoài." Trịnh Đình nhanh chóng dẫn Trịnh Ẩm ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Trong phòng lại yên tĩnh, bầu không khí dường như nặng nề, khiến người ta khó thở.
“Đã lâu không gặp.” Cô nhìn anh, khóe môi khẽ cong lên, nhưng trong ánh mắt lại không có lấy một chút vui vẻ, “Có lẽ đây là điều nên nói lúc này chăng?”
Anh không trả lời, chỉ đứng dậy, đưa tay mở cửa sổ phòng.
Tiếng rì rầm của đoàn tàu khi ma sát với đường ray lọt vào phòng qua khung cửa sổ mở, anh buông tay khỏi khung cửa, giọng trầm thấp, “Dạo này em sống tốt chứ?”
“Rất tốt, ngoại trừ việc thỉnh thoảng bị ám ảnh, còn lại mọi thứ đều hoàn hảo.” Cô vẫn giữ khoảng cách, nhìn anh, “Tôi tin rằng chỉ cần thêm vài năm nữa, những ám ảnh đó cũng sẽ biến mất.”
Anh khẽ gật đầu, nhấp một ngụm rượu từ ly.
Doãn Bích Giới nhìn anh, bất chợt tiến lại gần.
Âm thanh của đoàn tàu vang rõ hơn trong tai cô, cô đứng trước mặt anh, giơ tay lên và gõ nhẹ vào ly rượu trong tay anh, “Bức tranh Bữa Tối Cuối Cùng của Da Vinci ở tu viện Santa Maria delle Grazie, chúng ta từng cùng đi xem qua, anh còn nhớ không?”
“Chúa Jesus và mười hai tông đồ của Người cùng tụ họp, và Người nói với các tông đồ, 'Các ngươi ăn bánh, ấy là thân thể của Ta, và các ngươi uống rượu… ấy là máu của Ta.'” Tay cô dần nắm chặt lấy ly rượu trong tay anh. Đến khi anh buông ra, cô đưa ly rượu lên uống.
Cũng giống như hai năm trước, cô lại cố tình trêu chọc anh như thế.
“... Thật ngon, cảm ơn.” Sau một lúc, cô đưa chiếc ly rỗng lại cho anh, nở một nụ cười lạnh lùng.
Trong mắt cô, hiện lên những cảm xúc phức tạp, và... một chút hận thù như ánh lửa bùng lên.
Kha Khinh Đằng chăm chú nhìn vào đôi môi đỏ của cô sau khi uống rượu, ánh mắt dần chạm vào ánh mắt cô, “Tại sao lại lên chuyến tàu này?”
“Xin lỗi, nếu biết anh ở đây, tôi tuyệt đối sẽ không bước lên tàu.” Cô đáp với ánh mắt đầy thách thức.
Anh nhìn cô thêm vài giây, rồi bất ngờ tiến sát vào.
Động tác đột ngột khiến cô không kịp tránh, và đôi môi anh đã gần như chạm vào tai cô.
Hơi thở lạnh lẽo của anh vương trên tai cô, mang theo mùi hương quen thuộc, khiến ngón tay cô khẽ run, cô cười nói, “Chứng ghét phụ nữ của anh khỏi rồi sao?”
“Đừng để tên đó, kẻ đã đi cùng em, ở gần em quá.” Anh nói.
“Sao vậy? Ghen à?” Cô nhìn thẳng vào mắt anh ở khoảng cách gần, “Dù anh ta là người đàn ông của tôi… thì liên quan gì đến anh.”
Cô vừa dứt lời, cảm nhận rõ tia nhìn lạnh lẽo trong mắt anh.
“Kha Khinh Đằng.” Cô thu lại nụ cười, lùi một bước, giữ một khoảng cách an toàn với anh, nhẹ nhàng xoa tay sau lưng.
Anh quan sát động tác của cô, ánh mắt như ngọn lửa âm ỉ trong bóng tối.
“Anh còn nhớ không? Tôi đã phải trả bằng thứ quý giá nhất của mình để được rời đi.” Cô thu tay lại sau một hồi, “Cho nên, dù tôi có quan hệ với ai, tôi tin rằng tên tôi và anh sẽ không còn liên quan đến nhau nữa.”
“Đây là lần cuối, sẽ không bao giờ còn lần nào nữa.”
Nói xong, cô quay người không chút do dự, nhanh chóng bước về phía cửa phòng.
“Bây giờ đã có người biết em có mặt trên chuyến tàu này và nghĩ rằng em đang đi cùng tôi.” Anh cất giọng, ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng lưng cô, “Một khi em bước ra khỏi phòng này, em sẽ lại rơi vào nguy hiểm, mà không còn ai bảo vệ.
“Bảo vệ tôi? Tôi cần anh bảo vệ à?”
Cô đặt tay lên nắm cửa, quay đầu nhìn anh, “Đừng đùa. Trên thế giới này chẳng nơi nào nguy hiểm hơn là ở cạnh anh.”
Anh cúi mắt, đặt chiếc ly rỗng trên bàn.
Khi bóng cô biến mất sau cánh cửa, anh giơ tay chạm vào đôi môi mỏng của mình, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mơ hồ.
Nhận xét Box