Thái tử chết vào ngày mười bốn, còn ta, là ngày mười lăm.
A Chiêu như người mất hồn, mời tất cả thái y trong kinh thành, phát điên lên muốn chữa trị cho ta.
Nhưng rồi, chàng dần kiệt quệ, ánh sáng trong mắt tắt lịm, chỉ còn im lặng nhìn ta.
Ta nhìn chàng từ cuồng loạn, đau khổ, cho đến khi trở thành một pho tượng gỗ vô hồn.
Ta nằm trên giường, nhìn chàng. Giống như vô số lần tỉnh dậy sau cơn bệnh, mỗi lần nhìn chàng một cái, ta biết mình lại mất đi thêm một lần nữa.
Ta nắm tay chàng, giọng yếu ớt như sợi chỉ:
"Phải vì những người không đáng chết, mà giết những kẻ đáng chết…"
"Ngôi vị Hoàng đế không dễ mà có, phải biết quý trọng. Hãy xứng đáng với Minh nương nương, xứng đáng với ngoại tổ của huynh, và… xứng đáng với ta."
A Chiêu lặng lẽ gật đầu. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Văn Trác không để ta yên, thuốc độc hắn hạ là loại cực độc, đau đến ruột gan ta như đứt đoạn.
Khi độc phát tác, ta ôm chặt lấy A Chiêu, hôn lên môi chàng, hôn lên vết sẹo trên chân mày chàng.
Trong cái nhìn cuối cùng, ta thấy chàng lấy ra từ tay áo một chiếc trâm ngọc đã cũ.
Chính trong ánh mắt ấy, ta mới bật khóc.
Cả cuộc đời này như một cuốn đèn kéo quân, trong đầu ta tua đi tua lại từng hình ảnh.
Cuối cùng, dừng lại ở ngày lễ cập kê, bóng lưng chàng rời đi trên lưng ngựa.
Phố dài xuân đẹp, thiếu niên vẫn như năm nào.
Ta nghĩ, cứ dừng lại ở đây thôi.
Không tiến về phía trước nữa.
Nhận xét Box