Việc xem trộm bản đồ phòng thủ ven sông không khó, bởi ta vốn không có ý định lấy cắp nó.
A Chiêu không đề phòng ta. Chàng biết, mọi người đều có thể phản bội chàng, ngoại trừ ta.
Chính vì sự không phòng bị của chàng, lòng ta lại ngày đêm bất an, ăn không ngon, ngủ không yên.
A Chiêu nghĩ rằng ta lại bệnh. Chàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ mang đến hương hoa hải đường giúp an thần và những loại quả lạ giúp khai vị.
Ta nói với chàng rằng ta muốn ăn bánh sơn tra ở thành Bắc.
A Chiêu nhíu mày, mặt tối sầm lại, khoác thêm áo, đi ra ngoài.
Ngoài cửa vang lên tiếng ngựa hí dồn dập, chàng cưỡi ngựa lao đi trong đêm, đến gõ cửa một xưởng làm bánh, mang về một phần bánh sơn tra. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm
Nhờ có bánh sơn tra, ta ăn thêm được một bát cháo. Nghe chàng nói:
"Ngày mai ta phải ra ngoài vài ngày, tốt nhất ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại trong phủ. Nếu có chuyện gì, đừng để ta phải hầu hạ ngươi."
Ta khẽ đáp lại, bẻ một miếng bánh sơn tra, đưa tới tay chàng.
Chàng khựng lại, ánh mắt dường như mềm đi, cuối cùng cũng nhận lấy miếng bánh, ăn hết trong một miếng.
Đêm yên tĩnh, ánh trăng lặng lẽ, khi đèn đã tắt, ta nói:
"Huynh phải sống mà trở về."
Chàng quay lưng về phía ta, nằm ở mép giường, thấp giọng đáp một tiếng.
Sáng hôm sau, khi ta dậy, A Chiêu đã không còn trong phủ. Trên bàn vẫn còn bánh sơn tra vừa làm xong, vẫn còn hơi ấm. Truyện được dịch bởi TruyệnNhàBơ.com
Chàng hẳn là vừa rời đi không lâu.
Ta vội bước đến trước cửa phủ, thấy chàng đứng nghiêng người, căn dặn phó úy điều gì đó.
Chàng mặc áo mỏng mùa hè, tóc đen buộc cao, dáng vẻ vẫn oai phong như một ngôi sao băng, nhưng lại thêm vài phần sát khí lạnh lẽo.
Chàng định lên ngựa, ta gọi với theo:
"Văn Chiêu, huynh phải sống mà trở về."
Ánh mắt chàng thoáng vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu. Chàng thúc ngựa đi được vài bước, lại quay đầu nhìn ta.
Suy nghĩ hồi lâu, chàng mới nở một nụ cười quen thuộc nhưng nhàn nhạt.
Sau đó, bóng chàng khuất dần nơi cuối đường.
Nhận xét Box