Dẫu rằng những năm qua ta được chăm sóc cẩn thận, nhưng vẫn không chịu nổi mưa gió.
Hôm đó ta dầm mưa, nhiễm lạnh, đến giờ mới bộc phát.
Trong cơn mê man, ta nghe thái y nói:
"Phải dưỡng cho tốt, nhất định không được để nhiễm lạnh thêm."
A Chiêu hiển nhiên cũng rất bực mình, ngồi lặng trước giường ta hồi lâu, rồi bất chợt đứng dậy rời đi.
Ta giả như không hay biết.
Lát sau, chàng vén rèm bước vào, trên tay là một bát thuốc, vừa đặt xuống vừa lầm bầm:
"Đúng là người Đông Cung nuôi dưỡng có khác, vừa vào phủ của ta đã đổ bệnh. Hay là tương tư? Cũng phải thôi, ngươi gả cho hắn ba năm, chắc cũng có chút tình cảm."
Lời chàng khiến ngực ta nhói đau.
Chàng đưa tay đỡ ta dậy, động tác quen thuộc đến mức khiến cả hai đều sững lại.
Tay chàng chợt buông lỏng, làm đầu ta đập xuống giường đau điếng.
Còn chưa kịp phản ứng, chàng đã vội vàng nâng ta lên, lại bất giác đứng ngây ra.
Cuối cùng, như thể nhận mệnh, chàng ngồi xuống phía sau ta, vòng tay ôm lấy ta, rồi từng chút từng chút đút thuốc cho ta uống.
Vị thuốc đắng ngắt, nhưng nhiệt độ vừa phải, không quá nóng cũng không quá lạnh.
Chàng giễu cợt:
"Đừng giả vờ nữa. Ngươi còn mong ta hầu hạ ngươi như trước kia sao? Cũng may thân thể ngươi yếu, nếu không sinh cho Thái tử một đứa con, -+-Truyện Nhà Bơ -+- ta cũng không biết nên để nó gọi ta là cha hay là thúc."
Câu nói của chàng khiến thuốc nghẹn lại trong cổ họng, vị đắng càng thêm khó chịu.
A Chiêu đã thay đổi.
Ta rơi hai giọt nước mắt, lặng lẽ uống xong bát thuốc, vừa định nằm xuống giả vờ ngủ, thì một bàn tay thô ráp lại nhẹ nhàng mở môi ta, nhét vào một viên đường mía.
Ta mở mắt, lặng lẽ nhìn chàng.
Chàng đen đi nhiều, nét mặt không còn tinh tế như xưa, nhưng lại thêm phần rắn rỏi và tuấn tú hơn.
Thấy ta nhìn, chàng cũng sững lại, do dự hồi lâu, không nói ra được lời cay độc nào, rồi bực bội bỏ đi.
A Chiêu dường như… lại chẳng hề thay đổi.
Nhận xét Box