Minh Mục Thảo - Chapter 17

Minh Mục Thảo - Chapter 17

 ---

Các cung nữ trong cung Như Ý không ai dám nói ra sự thật.  

Một người khẽ đáp, giọng run rẩy:  

"Bẩm bệ hạ, nương nương không có trong phòng."  

---

Dung Nghiêm bước tới bên giường, đưa tay lần tìm, nhưng chỉ chạm vào khoảng trống lạnh lẽo.  

Gương mặt hắn thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng nhanh chóng được che giấu.  

Vô Phong khẽ khàng nói:  

"Bệ hạ, nương nương không có trong cung."  

Dung Nghiêm tháo lớp băng trắng trên mắt.(truyennhabo.com) Cơn đau nhói lên trong chốc lát, nhưng dần dần, thế giới trước mắt trở nên rõ ràng hơn.  

Trước mắt hắn, chiếc giường trống không.  

Góc mắt hắn liếc qua cửa sổ, nhìn thấy một chậu cây Minh Mục Thảo.  

Những chiếc lá tâm của cây đã bị ngắt hết, chỉ còn lại cành khô héo.

Dung Nghiêm khẽ thì thầm:  

"Trẫm đã nhìn thấy ánh sáng… Minh Vi, nếu nàng biết, nhất định sẽ rất vui."  

---

Hắn quay sang Vô Phong, ra lệnh:  

"Đi gọi cung nữ thân cận của Như Phi đến đây."  

Chỉ chốc lát sau, nàng ta được đưa đến, cúi đầu quỳ trước mặt hắn.  

Dung Nghiêm trầm giọng hỏi:  

"Nương nương đã đi đâu?"  

Cung nữ cúi đầu đáp, giọng lắp bắp:  

"Bẩm bệ hạ… nương nương… nương nương sáng nay rời cung từ sớm, đến giờ chưa về…"  

Dung Nghiêm nhíu mày:  

"Nàng không nói cho ngươi biết mình đi đâu sao?"  

Cung nữ run rẩy:  

"Nương nương không nói… chỉ bảo muốn ra ngoài đi dạo… có thể đã đến Ngự Hoa Viên…"  

Dung Nghiêm lập tức sải bước nhanh về phía Ngự Hoa Viên, đồng thời ra lệnh cho thị vệ chia nhau đi tìm.  

---

Hắn lục soát khắp Ngự Hoa Viên nhưng không tìm thấy nàng.  

Dung Nghiêm gọi Trình Dụng đến, lạnh giọng hỏi:  

"Trình Dụng, Minh Vi đâu? Nàng đã đi đâu?"  

Trình Dụng cắn răng, hạ thấp đầu, khẽ đáp:  

"Bẩm bệ hạ… vi thần không biết."  

Dung Nghiêm nghi hoặc:  

"Đêm qua ngươi bắt mạch cho nàng, có gì bất thường không? Nàng có nói điều gì kỳ lạ không?"  

Trình Dụng cố gắng giữ bình tĩnh, đáp:  

"Đêm qua vi thần không thấy gì bất thường. Nương nương không nói gì đặc biệt."  

Dung Nghiêm lắc đầu, tự nhủ:  

"Không thể nào. Nàng sẽ không ra đi mà không nói lời từ biệt. Nàng luôn thích đùa giỡn với trẫm…"  

Trình Dụng nhìn thấy sự lo lắng trên gương mặt Dung Nghiêm, trong lòng tràn đầy áy náy nhưng vẫn nuốt lời định nói vào bụng.  

---

Nửa ngày sau, một thị vệ từ Ngự Hoa Viên vội vàng chạy đến, báo tin:  

"Bệ hạ! Chúng thần tìm thấy… thi thể của Như Phi ở dưới hồ."  

---

Thi thể nàng được đưa lên bờ, thân thể đã lạnh ngắt.  

Như Phi, người từng giả chết, giờ đây thực sự ra đi, mãi mãi nằm lại nơi hồ nước này.  

Dung Nghiêm đứng lặng bên thi thể nàng, ánh mắt tràn đầy nỗi đau đớn.  

Cái chết của nàng, đối với hắn, như ánh sáng vừa chiếu rọi đã lập tức bị dập tắt, để lại một bóng tối không lối thoát.  

Danh Sách Chương

Nhận xét Box