Nàng biết rõ, nếu trước mặt Dung Nghiêm nàng để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự chia ly, hắn sẽ lập tức sinh nghi.
Bỏ qua hận thù, nàng đối với Dung Nghiêm chỉ còn lại sự dịu dàng thuần khiết.
Tình cảm của họ không bắt đầu từ quyền lực, mà từ những khoảnh khắc giản đơn. Nhưng thật tiếc, không thể kéo dài đến trọn đời.
---
Hôm nay, nàng không tự mình mang thuốc mà nhờ Trình Dụng thay thế.
---
Trình Dụng đến Ngự Thư Phòng, dâng bát thuốc cuối cùng lên Dung Nghiêm.
"Thưa bệ hạ, xin người uống thuốc."
Dung Nghiêm cầm bát thuốc, nhìn sắc thuốc đậm hơn thường ngày, khẽ cau mày:
"Sao hôm nay không phải là Minh Vi mang thuốc? Nàng đâu rồi?"
Trình Dụng bình tĩnh đáp:
"Bẩm bệ hạ, nương nương có lẽ đang ngủ trưa."
Dung Nghiêm đặt bút xuống, đứng lên:
"Trẫm đi xem nàng."
Trình Dụng ngăn lại, giọng hơi nghẹn:
"Bệ hạ, xin hãy uống thuốc trước. Đây là chén thuốc cuối cùng. Uống xong, đôi mắt của người sẽ hoàn toàn hồi phục."
Dung Nghiêm khựng lại, tay cầm bát thuốc, khẽ thì thầm:
"Cuối cùng… Trẫm đã mù lòa lâu đến mức quên cả ánh sáng."
Trình Dụng cố kiềm nén cảm xúc:
"Thần dân trong thiên hạ đều mong bệ hạ hồi phục. Xin người đừng phụ lòng."
Dung Nghiêm ngẩng lên nhìn bát thuốc, ánh mắt đầy phức tạp. Cuối cùng, hắn khẽ gật đầu:
"Trẫm uống. Rồi đi gặp Minh Vi."
---
Hắn uống cạn bát thuốc. Cảm giác đắng ngắt tràn qua đầu lưỡi, không giống những lần trước. Hắn thầm nghĩ: | "Hôm nay thuốc có phần đắng hơn…" |
Trình Dụng đứng bên cạnh, cố kìm nước mắt, khẽ nói:
"Thuốc đắng dã tật, thưa bệ hạ."
Dung Nghiêm khẽ cười, đặt bát thuốc xuống:
"Trẫm muốn nhìn thấy Minh Vi đầu tiên."
---
Dung Nghiêm lập tức ra lệnh:
"Bãi giá đến cung Như Ý."
Vô Phong nhanh chóng dìu hắn lên long liễn, tiến về cung Như Ý.
---
Trên đường đi, ánh sáng mặt trời chiếu qua lớp vải trắng trên mắt hắn, khiến hắn cảm thấy nhói đau. Nhưng sau vài phút, mắt hắn bắt đầu thích nghi. Dưới lớp băng mỏng, hình ảnh dần trở nên rõ nét.
Hắn định đưa tay tháo lớp vải, nhưng lại tự dừng lại, thì thầm:
"Chỉ khi nhìn thấy Minh Vi, Trẫm mới tháo."
---
Khi đến trước cung Như Ý, Dung Nghiêm không đợi bất kỳ ai giúp, vội vã bước xuống.
Hắn đi nhanh đến mức suýt ngã, khiến các thái giám và cung nữ lo sợ.
Dung Nghiêm đi thẳng vào trong, vừa đi vừa gọi:
"Minh Vi! Minh Vi!"
Những cung nữ trong cung Như Ý vội vàng cúi người hành lễ:
"Tham kiến bệ hạ."
"Miễn lễ."
Hắn chỉ đáp một câu ngắn gọn, rồi tiếp tục chạy đến phòng của nàng.
Trong lòng Dung Nghiêm, lúc này chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: | "Minh Vi, nàng ở đâu? Đừng để Trẫm chờ lâu…" |
Nhận xét Box