Minh Mục Thảo - Chapter 01

Minh Mục Thảo - Chapter 01

 Dung Nghiêm nửa nằm trên long sàng.

Hắn có dung mạo tuấn tú vô song, đôi mắt từng sáng rực như những vì sao chói lọi nhất trên bầu trời.

Nhưng giờ đây, đôi mắt ấy được che phủ bởi một lớp vải trắng mỏng.

Nàng bưng một bát thuốc, ngồi xuống bên cạnh long sàng, múc một muỗng đưa đến bên môi hắn:

"Bệ hạ, uống thuốc đi."

Hắn hé môi, uống thuốc mà nàng đút.

Trong bát thuốc có thêm một lá tâm của Minh Mục Thảo.

Cây Minh Mục Thảo có tổng cộng mười lá tâm. Đợi sau khi hắn uống hết mười bát thuốc, đôi mắt hắn sẽ sáng lại.

Nhưng nàng – linh hồn trú ngụ trong cây thảo mộc – cũng sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

Đời trước nàng nợ hắn, đời này quay lại chỉ để trả hết món nợ ấy.

Bát thuốc rất nhanh đã cạn. Nàng đỡ hắn nằm xuống, cúi mình xin cáo lui:

"Bệ hạ hãy nghỉ ngơi sớm, thần thiếp ngày mai lại đến thăm người."

Vừa định quay đi, cổ tay nàng đã bị nắm chặt.

Hắn kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt.

Đôi tay hắn khẽ vuốt ve lưng nàng, giọng khàn đặc:

"Minh Vi, là nàng sao?"

Nàng nằm trong lòng hắn, cảm giác chua xót trào dâng:

"Bệ hạ, thần thiếp là Như Phi. Hoàng hậu... đã không còn nữa rồi."

Đôi tay Dung Nghiêm siết chặt, nàng cảm nhận rõ ràng sự run rẩy trong bàn tay hắn.

Nỗi nhớ nhung như thể đã tích tụ thành hình, dồn nén thành từng đợt sóng cuộn trào.

Hắn như không nghe thấy lời nàng, nghẹn ngào nói:

"Minh Vi, trẫm chưa từng trách nàng vì đã làm mù đôi mắt trẫm. Nhưng tại sao nàng lại tìm đến cái chết? Tại sao bỏ lại trẫm?"

-----------------

Dịch giả chú thích: Đây là một câu chuyện ngược tâm đầy bi thương giữa hoàng đế và người phi bị oan khuất. 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box