Người đàn ông đó đã rời đi.
Anh ta không phải chồng của Lập Hạ, và cô ấy cũng chưa kết hôn.
Tôi mừng phát điên.
Cô ấy mãi mãi là của mình tôi.
Tôi đề nghị kết hôn, cô ấy đặt ra điều kiện, muốn tôi giải quyết xong chuyện trên mạng thì sẽ suy nghĩ về lời cầu hôn.
Được thôi, dù sao mọi chuyện cũng sắp sáng tỏ rồi. Tôi trở về công ty, nhanh chóng hoàn tất toàn bộ tài liệu, thậm chí đích thân đăng video giải thích thay cô ấy.
Tôi nhờ nhiều bạn học đại học của chúng tôi giúp chia sẻ để làm rõ. Thú thật, tôi cũng có chút ích kỷ. Trong video, tôi đã nhấn mạnh rằng tôi là bạn trai của cô ấy.
Tôi muốn cho mọi người biết rằng, Giang Lập Hạ là của tôi.
Cuối cùng, mọi chuyện cũng sáng tỏ. Tôi háo hức chạy đến nhà cô để tìm sổ hộ khẩu, nhưng cô lại muốn ngủ thêm.
Nực cười thật, tôi sao có thể để cô ấy ngủ thêm chứ? Tôi muốn trở thành người đầu tiên đeo nhẫn cho cô ấy vào hôm nay.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ghét Sở Dân chính, vì sao lại mở cửa trễ thế này?
Khi đã có giấy kết hôn trong tay, cô gái mà tôi yêu bao năm sẽ mãi mãi là của tôi.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Nhận xét Box