Tôi hơi ngại ngùng gửi tập tin ghi chú cho Cận Yến Từ, dung lượng phải đến mấy chục GB. Tôi nhìn thấy trong mắt anh thoáng một tia ngỡ ngàng.
“Em viết cái gì mà nhiều dữ liệu thế này?” Anh hỏi.
“Chỉ là… một vài ý tưởng thôi.” Tôi lúng túng nhìn đi chỗ khác.
Anh mở tập tin ghi chú và bất ngờ càng lộ rõ. Anh im lặng đọc suốt bốn tiếng không nói lời nào, tôi cũng ngồi cạnh xem cùng, thấy anh thay đổi đủ loại biểu cảm, trong lòng tôi không khỏi đắc ý.
“Lập Hạ, anh xin lỗi.” Anh khép lại điện thoại, nói, “Anh không biết em đã phải chịu nhiều ấm ức thế này.”
“Không sao đâu, chuyện cũ cả rồi.” Tôi vỗ nhẹ lên lưng anh.
“Với từng này bằng chứng, chúng ta có thể dễ dàng đảo ngược tình thế. Đêm nay anh sẽ xử lý ghi chú, có thể sẽ bận khá khuya. Em cứ ngủ đi nhé, mai anh sẽ mang tài liệu này đến công ty thảo luận với đồng nghiệp, xem chuyện bôi nhọ danh dự tối đa sẽ được đền bù bao nhiêu.”
“Vậy tôi ở lại cùng anh nhé?” Anh đã mở máy tính của tôi, cắm USB để sao lưu tập tin ghi chú. Nhìn anh tất bật lo liệu cho mình, lòng tôi bỗng thấy ấm áp.
“Trễ quá rồi, em cứ ngủ đi.”
“Vâng.” Tôi luyến tiếc đi vào phòng ngủ.
Về phòng, tôi không thể chợp mắt, cứ đọc đi đọc lại những bình luận chỉ trích. Có người từ cộng đồng viết lách, có người từng là fan của tôi, và cũng có cả những người ngoài cuộc chẳng hiểu đầu đuôi.
Lần đầu tiên tôi hiểu ra rằng bàn phím mạng cũng có thể trở thành vũ khí giết người.
Những kẻ tàn nhẫn ấy gõ bàn phím một cách hờ hững, chĩa mũi dùi vào người vô tội. Lời lẽ của họ hóa thành lưỡi dao vô hình đâm vào người khác, đau đớn đến không thở nổi.
Tôi nhìn thấy Vạn Lan cập nhật Weibo với một câu: “Người trong sạch không cần phải giải thích, sự thật bị che giấu cuối cùng cũng sẽ phơi bày dưới ánh sáng.”
Tôi lại thấy càng nhiều người chia sẻ bài viết tố cáo ban đầu, nhân danh chính nghĩa, mắng tôi chẳng ra gì.
Nhận xét Box