Trong bữa tối, tôi kể cho Cận Yến Từ về chuyện họp lớp, anh xin địa chỉ nhà hàng và nói: “Anh sẽ chờ em dưới lầu.”
Nghĩ một chút, tôi thấy cũng không vấn đề gì, dù sao anh chỉ đứng dưới lầu, tôi có thể rời buổi tiệc sớm mà không ai nhận ra. Thế là tôi đồng ý.
“Em sợ chồng em biết đến thế sao?” Rõ ràng Cận Yến Từ đã hiểu lầm, anh nắm chặt đũa đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Không phải, bạn bè nhiều chuyện lắm. Nếu biết em và anh – người vốn là tâm điểm chú ý – đang bên nhau, chắc chắn họ sẽ hỏi đông hỏi tây cho mà xem.” Tôi giải thích.
Cận Yến Từ không nói gì thêm. Ăn xong, anh dắt tay tôi đi dạo quanh khu chung cư. Chúng tôi trò chuyện linh tinh, nhưng đa phần là tôi nói còn anh nghe. Trông chúng tôi thật giống một đôi tình nhân bình thường, cùng nhau tản bộ, trò chuyện, không khí thật hài hòa.
Anh đưa tôi đến dưới lầu. Khi chào tạm biệt, anh nói: “Dù bao lâu, anh cũng sẽ đợi.”
Tôi bước lên lầu trong trạng thái lâng lâng, theo thói quen mở điện thoại, ghi lại mọi khoảnh khắc hôm nay của hai đứa vào ghi chú.
Khoảng nửa tiếng sau, tin nhắn của Cận Yến Từ lại đến đúng giờ: “Anh về đến nhà rồi, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Tôi vui vẻ trả lời.
Chúng tôi đã xa nhau năm năm, dường như mọi thứ đã thay đổi, nhưng cũng có cảm giác chẳng gì thay đổi. Tôi cảm nhận được sự quan tâm của anh. Dù anh ít nói, nhưng tôi biết anh thực sự trân trọng tôi.
Có lẽ là vì giờ đây cả anh và tôi đều trưởng thành rồi.
Sau khi viết thêm được một chương nữa, tôi rửa mặt rồi quay về giường. Chỉ nghĩ lại từng chút kỷ niệm giữa tôi và Cận Yến Từ đã khiến tôi thấy vui vẻ. Có lẽ một thời gian nữa, tôi sẽ nói cho anh biết mình chưa hề kết hôn, để anh bất ngờ một phen.
Nhận xét Box