Nghĩ lại cuộc nói chuyện vừa rồi với Cận Yến Từ, mặt tôi không tự chủ mà đỏ ửng lên.
Thực ra, lý do tôi và Cận Yến Từ chia tay không phải vì vấn đề gì quá lớn, không có chuyện ngoại tình, hiểu lầm hay mối thù gia đình như trong tiểu thuyết.
Chúng tôi chia tay vì chênh lệch múi giờ và công việc của anh quá bận. Đôi khi, hai ngày trôi qua mà chúng tôi chẳng nói được một câu.
Giọt nước tràn ly là vào một ngày Valentine vài năm trước. Anh đã sớm hứa sẽ về gặp tôi. Vì muốn trò chuyện với anh, tối hôm trước tôi thức rất khuya, cuối cùng khi anh nhắn rằng chuẩn bị lên máy bay, tôi mới đi ngủ.
Hôm sau, tôi đến sân bay sớm đợi anh, chuyến bay lúc 10 giờ sáng mà tôi đã có mặt từ 9 giờ. Đến tận 8 giờ tối, tôi vẫn chưa thấy anh.
Tôi gửi vô số tin nhắn nhưng anh không trả lời. Cuối cùng, mệt mỏi, tôi quay về nhà ngủ.
Sáng hôm sau, tôi chỉ nhận được một tin nhắn từ anh: “Xin lỗi em, hôm qua anh có vụ án đột xuất, điện thoại hết pin nên không kịp báo em. Valentine vui vẻ nhé.”
Lúc đó, tôi thấy vô cùng tủi thân. Liệu có ai thật sự bận đến mức không có nổi một phút để trả lời tin nhắn không? Thậm chí bận đến mức ăn cơm cũng không thể nhìn vào điện thoại sao?
Vậy là tôi dứt khoát nhắn tin chia tay, sau đó xóa hết mọi cách liên lạc với anh.
Thực ra tôi không chặn anh, vẫn mong anh sẽ tìm tôi, nhưng anh chưa từng liên lạc lại. Tôi đã buồn rất lâu, đến mức tổng biên tập phải đích thân đến nhà ép tôi vực dậy tinh thần.
Cứ thế, chúng tôi cắt đứt hoàn toàn.
Vậy mà giờ đây, người không chịu cúi đầu níu kéo khi chia tay ấy lại sẵn lòng bỏ qua tự trọng để làm người tình bí mật của tôi, thật là ngoài sức tưởng tượng.
Giống như lần đầu gặp, tôi vẫn thấy rung động với anh.
Nhận xét Box