"Ông chủ, con mèo này từ đâu ra thế ạ?"
Vừa bước vào, Hứa Mạc thấy Dung Thiển, Thẩm Kỳ, và Phó Bá Trọng đều đang vây quanh một chú mèo con, đôi mắt anh lập tức sáng lên và nhanh chóng gia nhập hội mê mèo.
"Nhìn thấy ở trong vườn, lúc nào có thời gian thì đi mua ít thức ăn cho mèo về," Thẩm Kỳ căn dặn.
Dung Thiển bổ sung, "Với cả mua cho nó một cái ổ nữa, từ giờ, nhiệm vụ dọn cát vệ sinh của mèo để dành cho hai người đó nha!"
"Chúng tôi? Cô Dung, cô sắp đi rồi sao?" Hứa Mạc nhanh chóng bắt được trọng điểm.
Dung Thiển gật đầu, "Đúng vậy."
"Khi nào cô đi? Đi đâu? Không thể ở lại lâu hơn chút sao? Sao lại phải đi?" Hứa Mạc còn chưa kịp nói hết nỗi tiếc nuối thì đã thốt ra một loạt câu hỏi.
Vừa dứt lời, Thẩm Kỳ vỗ nhẹ lên vai anh ta, chỉ nói hai từ, "Cảm ơn."
Cảm ơn anh vì đã giúp anh nói lên những điều mà anh muốn nói nhưng không thể thốt ra.
Hứa Mạc ngơ ngác, "Ông chủ, sao anh lại cảm ơn tôi?"
Thẩm Kỳ không trả lời, chỉ vỗ mạnh hơn vào vai anh, khiến Hứa Mạc đau nhói, lòng đầy thắc mắc.
Dung Thiển giải thích, "Có một việc rất quan trọng mà tôi cần phải quay về để xử lý, nên nhất định phải đi."
"Ồ, vậy khi cô về, đừng quên gọi cho chúng tôi nhé. Cứ giữ liên lạc thường xuyên nhé. Nếu công việc không bận, tôi và ông chủ sẽ đến tìm cô. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com Với lại, cô chắc cũng không đi lâu đâu nhỉ?" Hứa Mạc đơn thuần nghĩ cô chỉ đi đến một thành phố khác, muốn gặp thì vẫn có thể gặp được.
Phó Bá Trọng biết Dung Thiển sẽ đi đâu, lặng lẽ nhìn Thẩm Kỳ, thấy anh cúi đầu không nói, Phó Bá Trọng khẽ thở dài.
Thiếu gia của ông, lại bắt đầu chuỗi ngày chờ đợi dài đằng đẵng…
Dung Thiển không trả lời Hứa Mạc, cô chỉ vỗ nhẹ vai anh, trông có vẻ rất buồn bã.
Hứa Mạc ngẩn ngơ, hai người này đều vỗ vai anh là có ý gì? Chẳng lẽ anh nói sai gì rồi sao?
Sau bữa trưa, Dung Thiển đến phòng Thẩm Kỳ. Ban đầu định vào thẳng, nhưng rồi cô nghĩ lại và gõ cửa.
"Vào đi."
Dung Thiển đẩy cửa bước vào, Thẩm Kỳ đang nghe điện thoại. Thấy cô vào, anh nói vài câu với bên kia rồi cúp máy.
"Có làm phiền cậu không?" Dung Thiển hỏi.
Thẩm Kỳ lắc đầu, "Không."
Nói xong, anh đứng dậy bước đến chỗ cô. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Dung Thiển không vòng vo, thẳng thắn nói với anh, "Cậu có điều gì muốn nói với tôi không? Giờ tôi sắp đi rồi, cậu cứ nói đi."
"Nếu em nói, em không muốn chị đi, liệu có phải rất ích kỷ không?"
Thẩm Kỳ nghiêm túc hỏi cô. Nếu cô lắc đầu nói không, anh sẽ giữ chặt tay cô, không để cô rời xa.
"Có đấy!"
Thế nhưng, Dung Thiển lại trả lời trái ngược với mong đợi của anh. Thẩm Kỳ thấy lòng đau xót, hóa ra, ngay cả quyền ngăn cản cô rời đi anh cũng không có.
Dung Thiển cảm nhận được cảm xúc của anh, nhưng cô không thể mềm lòng.
Thẩm Kỳ không biết sự thật, nên việc anh nói ra điều này là hoàn toàn bình thường. Cô không hề thấy anh ích kỷ, đó là cảm xúc tự nhiên của con người.
Nhưng để anh không ngăn cản mình, Dung Thiển đành phải nói vậy.
"Thiển Thiển, với chị, em chỉ là một người qua đường trong hành trình vượt thời gian của chị thôi sao?"
Thẩm Kỳ nhìn sâu vào mắt cô. Lúc này, anh thật sự muốn biết vị trí của mình trong lòng cô.
Nói thật, khi nghe anh nói câu đó, Dung Thiển suýt muốn khóc. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Suốt thời gian qua, cô đã chịu nhiều áp lực, nhưng chẳng thể thổ lộ với ai.
Thẩm Kỳ, sao anh có thể chỉ là một người qua đường với em?
Cô đâu phải người vượt thời gian. Mọi việc cô làm đều là vì anh, cô đang vì anh mà nỗ lực hết mình.
Anh chẳng hề hay biết rằng, mỗi lần cô đến gặp anh, cô đều chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với cái chết…
Vậy sao anh có thể chỉ là một người qua đường được? Đồ ngốc.
Đôi mắt Dung Thiển hơi đỏ, nhưng trước khi kịp lên tiếng, giọng nói ồn ào của Hứa Mạc đã vang lên.
"Ông chủ!"
Hứa Mạc nói thẳng, "Ông chủ, đạo diễn Nghiêm nổi tiếng muốn gặp anh, chắc chắn là muốn mời anh đóng phim. Hẹn gặp ở trà lâu, chúng ta mau đi thôi!"
"Tôi biết rồi." Thẩm Kỳ còn chưa nói hết lời với cô.
Dung Thiển lại giục, "Đi nhanh đi! Đừng để người ta phải chờ lâu."
"Đúng thế! Ông chủ, đạo diễn bận rộn lắm đấy." Hứa Mạc cũng có chút sốt ruột.
Thẩm Kỳ nhìn Dung Thiển, hơi nhíu mày. Cuối cùng, anh nói với cô, "Đợi em về."
Dung Thiển chỉ mỉm cười, không đáp lại. Đến khi anh đi đến cửa, cô mới gọi, "Thẩm Kỳ!"
Anh dừng bước, quay đầu nhìn cô. Dung Thiển cười rạng rỡ, "Đi cẩn thận nhé~"
Thẩm Kỳ cảm giác được điều gì đó. Anh nhìn cô thật sâu, nắm chặt tay, cắn răng, kiên quyết quay người rời đi. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Anh sợ nếu dừng lại thêm một giây, bản thân sẽ không thể kiềm chế được mà không muốn để cô đi...
Hứa Mạc cảm thấy không khí có gì đó không đúng, chẳng phải chỉ là đi ra ngoài thôi sao? Sao lại như là cuộc chia ly sinh tử thế này?
Anh muốn hỏi Dung Thiển, nhưng Thẩm Kỳ đã gọi anh, "Hứa Mạc, đi thôi!"
"À, tôi tới đây!" Hứa Mạc không kịp hỏi, chỉ kịp quay lại nói với Dung Thiển, "Cô Dung, tối gặp nhé!"
Dung Thiển mỉm cười vẫy tay chào anh. Tối nay, có lẽ họ sẽ không còn gặp lại cô nữa.
Xe của Thẩm Kỳ đã đi xa.
Hứa Mạc lái xe, suốt chặng đường liên tục nhìn qua gương chiếu hậu để quan sát biểu cảm của Thẩm Kỳ. Thấy anh trầm tư, không nói một lời, bầu không khí ngột ngạt, Hứa Mạc cũng thấy run sợ, cẩn trọng từng chút.
Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Kỳ đột nhiên ngắt lời, "Quay xe lại."
"Hả?" Hứa Mạc vô thức đạp phanh!
Anh quay lại nhìn, thấy trên gương mặt Thẩm Kỳ lộ rõ vẻ hoảng hốt hiếm thấy, "Ngay bây giờ, lập tức quay xe!"
Hứa Mạc không dám hỏi, lập tức tăng tốc quay xe trở lại. Xe còn chưa dừng hẳn, Thẩm Kỳ đã mở cửa bước xuống, vội vã chạy vào trong. -+-Truyện Nhà Bơ -+-
Anh còn lời chưa nói với cô, Thiển Thiển, chị phải đợi em nói xong rồi hãy đi, được không?
Chỉ năm phút thôi, chỉ cần năm phút.
Xin chị đấy, Thiển Thiển, chị chắc chắn chưa đi đâu, đừng rời xa em nhanh như thế…
Nhận xét Box