Chương 15 Người mua bí ẩn đó là ai?
Dung Thiển nằm trên giường, trằn trọc không tài nào ngủ được.
Mỗi khi nhắm mắt, trong đầu cô tự nhiên hiện lên khuôn mặt của Thẩm Kỳ, đôi mắt đỏ hoe, cô độc và bất lực, khiến cô không khỏi đau lòng.
Dung Thiển đột nhiên nhớ ra, giờ này thường là lúc cậu học ngoại ngữ.
Những ngôn ngữ phức tạp và khó nhằn, Dung Thiển không thể nhớ nổi, mỗi lần Thẩm Kỳ kiểm tra cô, cô lại giở trò tinh ranh, ghi chú những đoạn cần học bằng tiếng Trung.
Mỗi lần nghe cô đọc lên, Thẩm Kỳ đều bị cô chọc cười.
Thẩm Kỳ đúng là một thiên tài, cùng đọc một quyển sách với cô, cậu có thể nói chính xác đoạn hội thoại nào nằm ở trang mấy, trí nhớ của cậu thực sự rất mạnh.
Dung Thiển càng nghĩ càng buồn, nghĩ đến cảnh cậu không có cô ở bên, lại quay về trạng thái cô độc, Dung Thiển không khỏi lo lắng cho cậu.
"Không được!" Dung Thiển bật dậy ngồi lên, "Giờ không phải lúc để ngủ! Mình phải gặp cậu ấy sớm nhất có thể, để giải thích rằng mình không cố ý bỏ rơi cậu ấy!"
Dung Thiển cũng không ngờ rằng cô có ảnh hưởng lớn đến cậu như vậy, đến mức khiến cậu bệnh hơn hai tháng, sau khi tỉnh lại còn bị di chứng. Nếu cô không cho cậu một lời giải thích, thực sự không thể chấp nhận được!
Dung Thiển mở máy tính, nhập tên Từ Chí Vĩ, hy vọng có thể tìm ra một số manh mối, nhưng tìm mãi mà không thấy gì.
Không lẽ ông ấy đã qua đời rồi?
Dung Thiển tính toán độ tuổi của Từ Chí Vĩ, vào năm 1967 ông ấy khoảng ba mươi tuổi, bây giờ hẳn đã hơn tám mươi, gần chín mươi tuổi.
Cũng không biết ông ấy có sống đến tuổi đó không nữa?
"Con đang làm gì vậy? Ra đây ăn chút đồ bổ đi."
Mẹ Dung thấy cửa không khóa, bước vào nhìn cô, thấy cô ngồi trước máy tính vò đầu bứt tai, đột nhiên cảm thấy mình không nên nấu đồ bổ cho con bé, mà đáng ra phải nấu món bổ não mới đúng.
Dung Thiển tinh thần rã rời, lơ đễnh bước đến bàn ăn, cũng chẳng để ý đang ăn cái gì, cứ múc thìa lên rồi cho vào miệng. Mẹ Dung đứng bên cạnh nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ: "Không khí có ngon không con?"
"Hả?" Dung Thiển ngẩn người, ôi trời, trong chén chẳng có gì cả.
Mẹ Dung thấy trạng thái của cô như vậy, không khỏi cằn nhằn: "Con nói xem, con như đang mất hồn vậy, đang nghĩ gì thế? Trước đây thấy con làm việc mệt mỏi quá, mẹ định giới thiệu cho con một người, kết quả là con chẳng chịu cho người ta cơ hội nào."
"Ai nói có người yêu thì công việc không còn mệt nữa?" Dung Thiển lẩm bẩm, mẹ Dung liếc một cái sắc lẻm, cô lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, tiếp tục "ăn không khí".
Ba Dung ra hiệu bằng ánh mắt, bảo mẹ Dung đừng nói thêm nữa. Mẹ Dung vốn cũng không muốn lải nhải như vậy, nhưng đối tượng hẹn hò mà bà chọn thật sự rất tốt.
"Con nói xem con muốn gả cho ai? Từ Dương là một thanh niên tài giỏi như vậy, mà con vẫn không ưng, chẳng lẽ muốn gả cho thần tiên à?" --Truyện Nhà Bơ --
Dung Thiển phản bác: "Không phải vấn đề có ưng hay không, mà là không có cảm giác, không có cách nào khác mà mẹ."
"Con trai nhà người ta đẹp trai như vậy, không phải diễn viên hay minh tinh mà cũng đẹp đến thế, đối với người bình thường đã là rất ổn rồi, con còn không chấp nhận, chẳng lẽ muốn lấy một ngôi sao lớn sao?" Mẹ Dung không vui nói.
Dung Thiển đau đầu, lại nữa rồi.
"Mẹ không nói đùa đâu nhé, Từ Dương không chỉ giỏi giang, mà gia thế của cậu ta cũng không hề đơn giản. Nhị gia của cậu ấy, Từ Chí Vĩ, là một nhân vật huyền thoại."
Mẹ Dung vốn chỉ nói bâng quơ, ai ngờ Dung Thiển đột nhiên đứng bật dậy!
"Mẹ, vừa nãy mẹ nói nhị gia của cậu ta là Từ Chí Vĩ sao? Là chữ gì vậy?" Dung Thiển vội xác nhận lại với bà. Mẹ Dung tuy có vẻ mặt khó hiểu, nhưng vẫn nói cho cô biết.
Xác nhận đúng là cùng một người, Dung Thiển vui mừng không tả nổi, ôm lấy mặt mẹ mình rồi hôn một cái!
"Mẹ! Cảm ơn mẹ nhiều lắm, con phải đi tìm Từ Dương ngay!" Dung Thiển vội vã rời đi, vừa ra đến cửa lại quay trở lại hỏi: "À đúng rồi mẹ, số điện thoại của Từ Dương là gì?"
Mẹ Dung: "..."
Con bé chết tiệt này, đối tượng hẹn hò bà chọn kỹ càng, vậy mà ngay cả số điện thoại cũng không lưu!
Dung Thiển liên lạc được với Từ Dương và muốn hẹn gặp, nhưng Từ Dương nói rằng anh đang chuẩn bị tham dự một buổi đấu giá, hỏi cô có thể gặp vào ngày khác không.
"Buổi đấu giá ở đâu? Tôi đến gặp anh!" Dung Thiển không có thời gian để chờ đợi.
Từ Dương tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng thấy cô gấp gáp như vậy nên vẫn nói cho cô biết địa điểm: "Dung tiểu thư, vào buổi đấu giá cần có thư mời, nếu cô đến trước thì chờ tôi một chút, tôi sẽ dẫn cô vào."
Dung Thiển không có ý kiến gì, thế nào cũng được.
Đến nơi tổ chức đấu giá, quả nhiên như Từ Dương nói, hiện trường được kiểm soát rất chặt chẽ, không có thư mời thì không được vào.
Dung Thiển vốn không định vào, chủ yếu cô muốn gặp Từ Dương thôi.
Một lát sau, Từ Dương đến cùng trợ lý của anh, nhưng có vẻ rất vội, anh nói nếu cô có việc gì thì vào trong đấu giá rồi nói.
Dung Thiển không còn cách nào khác, đành phải cùng anh vào trong, sau khi ngồi xuống vị trí được chỉ định, Từ Dương mới xin lỗi cô: "Thật ngại quá, tôi có một món đồ rất quan trọng phải đấu giá, sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô chứ?"
"Không sao, tôi hôm nay được nghỉ, rảnh rỗi thôi." Dung Thiển thoải mái khoát tay, đúng lúc cô cũng chưa từng tham gia đấu giá, có thể mở mang tầm mắt.
Hơn nữa, nhìn sơ qua hiện trường có thể thấy, đây không phải là buổi đấu giá thông thường, phong cách rất cao cấp, đồ đem đấu giá chắc chắn là những vật phẩm có giá trị lớn.
Từ Dương nhìn cô, khóe miệng không khỏi cong lên, anh rất thích tính cách của cô, khi tiếp xúc cảm thấy rất dễ chịu.
"Đúng rồi, cô gấp gáp tìm tôi như vậy có chuyện gì sao?" Lúc này Từ Dương mới nhớ hỏi cô.
Dung Thiển cũng không vòng vo --Truyện Nhà Bơ - -, hỏi thẳng: "Tôi nghe nói, anh có một nhị gia tên là Từ Chí Vĩ?"
Từ Dương sững người: "Đúng vậy, sao thế?"
Dung Thiển thẳng thắn: "Tôi có thể gặp ông ấy không?"
"Dung tiểu thư, cô gấp gáp tìm tôi chỉ vì muốn gặp nhị gia của tôi sao?" Vẻ mặt của Từ Dương có chút kỳ quặc, anh không ngờ lại nghe tên nhị gia từ miệng cô.
Rõ ràng hai người không hề có liên hệ gì, tại sao cô lại hỏi về ông ấy, thậm chí muốn gặp ông ấy?
Dung Thiển cũng biết việc mình nói ra như vậy có hơi đột ngột, nhưng cô luôn thẳng thắn, không thích vòng vo: "Tôi biết anh thấy rất kỳ lạ, nhưng tôi tìm nhị gia của anh thực sự là vì có chuyện muốn nói với ông ấy. Nên, anh có thể giúp tôi không? Nếu không giúp được thì cũng không sao, tôi sẽ tìm cách khác."
"Nhị gia tôi năm nay đã tám mươi chín tuổi rồi, ở độ tuổi này, số người quen biết ông ấy không nhiều. Vì vậy, tôi thật sự tò mò, cô muốn nói gì với ông ấy?" Từ Dương cũng không vòng vo.
Dung Thiển mím môi, định nói gì đó thì người dẫn chương trình trên sân khấu đã xuất hiện, tuyên bố buổi đấu giá chính thức bắt đầu!
Dung Thiển đành gác lại câu chuyện, chờ buổi đấu giá kết thúc rồi nói tiếp.
"Dung tiểu thư, tôi đã nói với cô rằng có một món đồ rất quan trọng mà tôi nhất định phải đấu giá." Từ Dương đột nhiên lên tiếng. T-r-u-y-e-n-n-h-a-b-o
Dung Thiển đang chăm chú nhìn bộ trang sức được mang lên đấu giá trên sân khấu, bị con số giá cao ngất làm ngạc nhiên, chỉ đáp lại anh một cách hờ hững: "Cái gì cơ?"
"Món đồ đó là thứ nhị gia của tôi muốn có."
Nghe vậy, Dung Thiển lập tức quay đầu nhìn anh, Từ Dương chỉ cười, nói: "Đợi chút nữa thôi, món đồ đó sẽ sớm được mang lên."
Dung Thiển đành ngồi chờ, cho đến khi một khung tranh được phủ khăn đỏ được hai nhân viên cẩn thận mang lên sân khấu, Từ Dương mới nói: "Chính là bức tranh này."
"Bức tranh?" Dung Thiển ngẩn người vài giây, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lẩm bẩm: "Không thể nào?"
Rất nhanh, khi chiếc khăn đỏ được kéo xuống, bức tranh với hình nhân vật hiện ra, xác nhận dự đoán của Dung Thiển là đúng!
Dung Thiển đưa tay che mặt, không dám nhìn thẳng.
Từ Dương nhìn thấy bức tranh cũng giật mình, rõ ràng ban đầu anh cũng không biết bức tranh vẽ gì, chỉ biết nhị gia dặn anh phải đấu giá bằng được bức tranh duy nhất trong buổi đấu giá này.
Từ Dương ngạc nhiên nhìn Dung Thiển, đây là trùng hợp sao? Thiên sứ trong bức tranh nổi tiếng này lại giống hệt cô?
Người dẫn chương trình trên sân khấu giới thiệu, nói rằng bức tranh này được sáng tác vào năm 1968, bởi một họa sĩ bí ẩn không rõ tên, tên bức tranh là "ANGEL". Bức tranh này đã nhiều lần được truyền tay giữa các nhà sưu tầm giàu có và là một tác phẩm quý hiếm độc nhất vô nhị.
Năm 1981, trong một buổi đấu giá tư nhân ở New York, Mỹ, bức tranh này đã được một người mua bí ẩn mua lại với giá sáu mươi triệu đô la.
Hai mươi năm sau, tức năm 2001, bức tranh được quyên góp cho một tổ chức từ thiện, và bây giờ, nó một lần nữa trở lại buổi đấu giá. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Nghe giới thiệu, mọi người bắt đầu thì thầm với nhau. Một họa sĩ vô danh nhưng lại có tác phẩm có giá trị cao như vậy, mua để sưu tầm liệu có thể tăng giá trị không?
Dung Thiển nghe xong thì sốc, năm 1981 có người bỏ ra sáu mươi triệu đô la để mua bức chân dung của cô sao? Không phải là người có tiền nhưng thiếu hiểu biết chứ?
À không, người ta có thể mua vì kỹ thuật hội họa, không liên quan gì đến người trong bức tranh cả!
Từ Dương tuy thắc mắc, nhưng khi người dẫn chương trình tuyên bố có thể đấu giá, anh ngay lập tức giơ bảng, phải giành lấy bức tranh này!
Nhưng thực ra Từ Dương không cần lo lắng gì nhiều, vì không có nhiều người muốn tranh giành với anh, cuối cùng anh chỉ tốn tám mươi triệu để đấu giá thành công bức tranh.
Nghe người dẫn chương trình công bố giá cuối cùng, Dung Thiển càng cảm thấy người mua bí ẩn năm 1981 chi sáu mươi triệu đô để mua bức tranh này thật đúng là ngốc!
Khoan đã! Dung Thiển đột nhiên nghĩ đến một khả năng khác.
Đó là người mua bí ẩn nhất định phải có được bức tranh này, nhưng có người cố ý tranh giành, cuối cùng giá bị đẩy lên mức đó, và người mua bí ẩn vẫn không chớp mắt mà mua nó.
Người mua bí ẩn đó, rốt cuộc là ai?
Nhận xét Box