Dung Thiển bước vào phòng của Lâm Kiệt.
Đồ đạc trong phòng rất ít, chỉ có một chiếc ba lô và vài cuốn sách đặt trên bàn. Cô tiến lại gần, liếc nhìn qua.
Ở trên cùng là một cuốn sổ vẽ, Dung Thiển tiện tay mở ra và bị bức vẽ trên trang đầu làm cho kinh ngạc.
Đó là hình một chiếc đầu lâu, được phác họa bằng bút bi đen, toàn bộ bức tranh toát lên cảm giác ngột ngạt, đen tối, như một vực thẳm không đáy.
Cô lật thêm vài trang nữa và phát hiện mỗi trang đều vẽ những chiếc đầu lâu khác nhau.
Đến đây, Dung Thiển đã có thể chắc chắn 100% rằng, người đeo mặt nạ đầu lâu chính là Lâm Kiệt!
Dung Thiển cảm thấy nhịp thở mình bị chững lại. -+-Truyện Nhà Bơ -+- Cậu nhóc này ra tay với cô thật quá tàn nhẫn!
Cô đặt cuốn sổ vẽ sang một bên, và lúc này một cuốn sổ nhỏ màu xanh lá cây rơi ra. Cô nhặt lên và nhìn qua, dựa vào những chữ tiếng Anh trên đó thì dường như đây là sổ đánh giá học kỳ của giáo viên dành cho học sinh, dành để gửi cho phụ huynh xem.
Dung Thiển mở ra xem và thấy một số từ tiếng Anh khiến cô kinh ngạc: capable of violence (có xu hướng bạo lực) và anti-social personality (nhân cách chống đối xã hội).
Dù chỉ là “nghi ngờ,” nhưng chắc chắn Lâm Kiệt từng có hành vi nào đó khiến giáo viên phải viết lời khuyên cho phụ huynh đưa cậu đi kiểm tra.
“Thiển Thiển.”
Nghe thấy có người gọi mình, Dung Thiển ngẩng lên và thấy Thẩm Kỳ đứng ở cửa. Anh chú ý đến cuốn sổ nhỏ trên tay cô.
Cô hỏi anh: “Cậu đã biết chuyện này từ trước rồi sao?”
“Không hẳn là biết sớm, nhưng cũng biết hơi muộn,” Thẩm Kỳ bước vào, cầm lấy cuốn sổ từ tay cô và lật qua một vài trang.
Dung Thiển nhìn anh, trong ánh mắt như vừa đưa ra một quyết định, cô nói với Thẩm Kỳ: “Thẩm Kỳ, cậu—”
Chưa kịp nói hết, Thẩm Kỳ đã ngắt lời cô, như thể anh đã đoán được cô định nói gì, nhưng anh không muốn nghe.
“Ngủ ngon.” Anh đặt cuốn sổ xuống, nhẹ nhàng vỗ vai cô và mỉm cười, rồi xoay người rời khỏi phòng.
Dung Thiển thở dài, cô muốn nói với anh rằng trốn tránh không giải quyết được gì, nhưng rồi nghĩ lại, quyết định sẽ để đến mai hẵng nói.
Khi Thẩm Kỳ vào phòng và đóng cửa lại, anh như bị rút cạn hết sức lực, ngồi sụp xuống dựa vào cửa, cúi đầu, những lọn tóc trước trán che khuất đôi mắt, khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt anh.
Phòng anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ mặt trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, mang lại chút ánh sáng yếu ớt cho căn phòng tối tăm.
Đôi môi mỏng của anh mím chặt, tay nắm thành quyền, như đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm đầy đau đớn, cuối cùng, anh từ từ thả lỏng tay.
Như thể anh vừa buông bỏ một thứ mà anh đã nắm giữ rất chặt, không muốn buông ra.
Người đó là người anh yêu, tên cô là Dung Thiển.
Trong khi đó, Dung Thiển cũng quay về phòng mình.
Nằm trên giường, hai tay gối sau đầu, cô nhìn lên trần nhà, để đầu óc tự do suy nghĩ. Khác với căn phòng tối đen của Thẩm Kỳ, phòng cô sáng đèn rực rỡ, tràn ngập ánh sáng.
Sự đối lập này rõ ràng, (truyennhabo.com) phản ánh tâm trạng và tình cảnh của hai người.
Cô ở nơi sáng, anh ở nơi tối.
Dung Thiển không biết những năm tháng sau này Lâm Kiệt đã trải qua những gì, tại sao cậu lại bước lên con đường không thể quay đầu của một kẻ chạy trốn. Nhưng khi nghe tin cậu hợp tác với Thomas, lòng cô dâng lên một cảm giác bất an.
Nếu cậu biết những năm qua mình luôn làm việc cho kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của anh trai mình, trong lòng cậu sẽ nghĩ thế nào?
Dù Lâm Kiệt có nghĩ thế nào, và dù cậu có biết sự thật này hay không https://www.truyennhabo.com/, Dung Thiển đã quyết định, khi gặp lại cậu, cô nhất định sẽ nói rõ cho cậu biết, để cậu hiểu rằng mình đã làm những chuyện ngốc nghếch đến nhường nào!
Đêm đó, Dung Thiển trằn trọc suy nghĩ mãi, cho đến tận nửa đêm, khi cơ thể mệt mỏi không chịu nổi nữa, cô mới dần thiếp đi.
Chỉ có Thẩm Kỳ ngồi suốt đêm, không chợp mắt.
Sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua khe rèm, Thẩm Kỳ bước đến kéo rèm lên, để ánh sáng tràn ngập căn phòng.
Ánh sáng bất ngờ chói lóa khiến Thẩm Kỳ phải giơ tay lên che mắt. Lúc này, anh nghe thấy giọng của Dung Thiển vọng lên từ dưới lầu, "Ngoan nào, đến đây với chị nào~"
Thẩm Kỳ hạ tay xuống, nhìn xuống khu vườn bên dưới. Anh thấy Dung Thiển đang nằm sát đất, một tay vươn vào dưới ghế dài, dường như đang tìm kiếm gì đó.
“Trốn ở đâu rồi nhỉ?”
Dung Thiển mò mẫm được vài viên sỏi nhỏ, cô thò đầu vào bên trong ghế, nhìn thấy một đám lông trắng nhỏ co ro trong góc. "Tìm thấy rồi!"
Cô cố đưa tay vào, nhưng do khoảng cách quá xa nên dù cố gắng thế nào cũng không với tới.
Nghe thấy tiếng anh từ phía sau, Dung Thiển quay lại, thấy là Thẩm Kỳ liền nói, “Có một chú mèo con trốn ở trong này, trông có vẻ đã đói rất lâu rồi.”
Dung Thiển dậy sớm, ra ngoài vườn để hít thở không khí trong lành, thì nghe thấy tiếng mèo kêu yếu ớt, tìm mãi mới phát hiện nó đang trốn dưới ghế dài. Nhưng ghế được cố định nên cô không di chuyển được, đành tìm cách dụ nó ra.
Thẩm Kỳ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, anh nói: “Em có một cách, đợi em một chút.”
“Được!”
Dung Thiển kiên nhẫn chờ, không lâu sau, Thẩm Kỳ mang đến một đĩa nhỏ và một chai sữa. Anh đổ sữa vào đĩa rồi đặt dưới ghế dài, nhẹ gọi một tiếng, chú mèo con liền chạy ra liếm sữa.
Chú mèo rất nhỏ, có lẽ chỉ vài tháng tuổi, bộ lông trắng muốt mềm mại, mắt màu xanh lam. Dung Thiển không rành về các loài mèo nên không biết đây là giống gì.
“Đây là giống mèo trắng mắt xanh, tổ tiên là mèo Angora và mèo Ba Tư, xuất hiện từ những năm 1880.” Thẩm Kỳ giải thích.
Dung Thiển chớp mắt, “Cậu thật là hiểu biết, cái gì cũng biết.”
“Có lẽ là do đọc quá nhiều sách, nên mỗi thứ đều biết một chút.” Thẩm Kỳ khiêm tốn đáp.
Dung Thiển nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ, hai người cùng ngồi xổm nhìn chú mèo con đáng yêu chìa lưỡi hồng nhỏ liếm sữa. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Cô nhẹ nhàng xoa đầu chú mèo, dịu dàng nói: “Bông nhỏ, cứ từ từ thôi, không ai tranh với em đâu.”
“Bông nhỏ? Chị đặt tên cho nó đấy à?” Thẩm Kỳ cười nhìn cô.
Dung Thiển chưa từng đặt tên cho động vật, sợ tên không hay nên ngại ngùng đáp: “Có phải không hay không? Chị thấy nó nhỏ nhắn, bông xù như bông gòn, nên gọi thế thôi.”
“Không đâu, rất hay. Từ nay, cứ gọi nó như vậy.” Thẩm Kỳ xoa cằm chú mèo, đôi mắt xanh lam tròn xoe nhìn anh chăm chú, rồi chú mèo lè lưỡi liếm lòng bàn tay anh và cọ cọ người vào anh đầy thân thiết.
Nhìn thấy cảnh đó, Dung Thiển cười, quyết định: “Vậy từ giờ, giao Bông nhỏ cho cậu chăm sóc nhé. Em nhớ nuôi nó tròn trịa, mập mạp nha.”
“Nuôi con một mình sẽ có ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của trẻ đấy.” Thẩm Kỳ bất ngờ nói một câu.
Dung Thiển ngơ ngác: “Hả?”
“Chú mèo con này không thể thiếu mẹ.”
Thẩm Kỳ ôm mèo trong tay, vừa lúc cả anh và chú mèo đều nhìn về phía cô --Truyện Nhà Bơ --, ánh mắt anh lại có chút buồn, khiến Dung Thiển bỗng cảm thấy như mình sắp bỏ lại gia đình mà rời đi vậy.
Dung Thiển thấy buồn cười, nhưng rồi nhận ra mình chẳng thể cười nổi.
Ánh mắt cô dần trở nên trầm lặng. Cô có thể không đi được không?
Nếu có thể, cô cũng không muốn đi. Nhưng cô biết, đó là điều không thể...
Nhận xét Box