Về đến nhà, xe vừa dừng, Dung Thiển liền tỉnh giấc. Cô vươn vai, cầm đôi giày cao gót lên và mở cửa xe định bước xuống.
Thẩm Kỳ thấy thế hỏi: “Không mang giày à?”
“Ồ, bị trẹo chân rồi, mang giày không thoải mái.” Dung Thiển thản nhiên đáp, vừa nói vừa định xuống xe.
Chỉ là lời vừa dứt, cổ tay cô đã bị giữ chặt. Sức mạnh đột ngột đó khiến cô không thể cử động.
Dung Thiển quay lại nhìn anh, dưới ánh đèn đường vàng nhạt, khuôn mặt anh ẩn hiện trong bóng tối, bất chợt cô cảm thấy mình như lại thấy Thẩm Kỳ lạnh lùng, ít nói của trước đây.
“Đừng xuống vội, đợi em một lát.” Thẩm Kỳ khẽ mỉm cười, buông tay cô rồi bước xuống xe.
Dung Thiển chớp chớp mắt, cảm thấy sự thay đổi biểu cảm của anh thật nhanh, cô thậm chí còn nghi ngờ liệu mình có nhìn nhầm không.
Nhưng, có sự so sánh này, cô chợt nhận ra rằng, khi anh không cười, khuôn mặt anh toát ra vẻ chán chường, uy nghiêm một cách tự nhiên, bảo sao Hứa Mặc lại sợ anh như vậy.
Anh không cười mà đã thế này, vậy khi anh tức giận sẽ thế nào nhỉ? Dung Thiển nghĩ mãi, nhưng lại không thể hình dung ra được.
Dù sao, hình như anh chưa từng nổi giận?
Ngay khi Dung Thiển còn đang mơ màng suy nghĩ, Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm Thẩm Kỳ đã quay lại, không nói thêm lời nào, vòng tay qua eo cô, bế cô lên.
Cảm giác mất trọng lượng đột ngột khiến cô theo bản năng nắm lấy vai anh, Dung Thiển ngạc nhiên nói: “Cậu... anh làm gì vậy?”
“Chị bị trẹo chân, em sẽ bế chị vào trong.” Giọng nói của Thẩm Kỳ vừa dịu dàng vừa kiên quyết.
Dung Thiển hoàn toàn không ngờ rằng anh lại bế cô lên dễ dàng như vậy, trông có vẻ rất nhẹ nhàng. Cô cao tận một mét bảy, trọng lượng không hề nhẹ, đủ thấy sức mạnh cánh tay anh đáng nể.
Bị anh ôm kiểu bế công chúa thế này, Dung Thiển cúi đầu suốt, không dám ngẩng lên nhìn anh.
Dung Thiển không biết gọi cảm giác này là gì, như thể cậu em trai cô từng chăm sóc giờ đã trưởng thành, có thể ngược lại chăm sóc cô. Có chút gì đó tự hào? Có chút gì đó cảm động?
Cô không diễn tả được, nhưng điều duy nhất rõ ràng là cô không dám nhìn vào mắt anh.
Hứa Mặc và Trương Cận đi theo sau thấy cảnh này, liếc nhau một cái, cả hai đều nở nụ cười hàm ý, rồi để lại không gian riêng cho hai người, ai làm việc nấy.
“Chị ngồi đây, em đi lấy thuốc.”
Đặt Dung Thiển xuống ghế sofa, Thẩm Kỳ đi lục tủ tìm hộp thuốc.
Dung Thiển nhìn đôi giày cao gót trong tay, rồi nhìn Thẩm Kỳ đang quỳ một chân, lưng quay về phía cô khi tìm thuốc, cô đặt giày xuống và im lặng ngồi đó.
“Chân này bị trẹo phải không?”
Thẩm Kỳ xách hộp thuốc đến, Dung Thiển thấy anh xắn tay áo lên, để lộ cánh tay thon dài, cơ bắp gọn gàng, những ngón tay thon và rõ khớp.
Anh nhẹ nhàng kiểm tra mắt cá chân của cô, phát hiện có chút sưng, lông mày anh khẽ nhíu lại, ngước lên nói với cô: “Chân chị hơi sưng rồi, cần lấy khăn bọc đá chườm lên vùng mô mềm bị tổn thương khoảng mười mấy phút.”
“Cậu cũng biết nhiều đấy nhỉ.” Dung Thiển dù cũng biết sơ, nhưng không tỉ mỉ như anh. Cô thường bị thương vặt, chỉ cần không chảy máu thì cô chịu đựng là qua.
Chưa từng có ai cẩn thận chăm sóc cô như anh. Truyện được dịch bởi Truyện_Nhà_Bơ.com
Thẩm Kỳ khẽ nhếch môi, nhìn cô, cười nói: “Em biết có thể còn nhiều hơn chị nghĩ đấy, muốn biết không?”
Dung Thiển nhướng mày, cô nghi ngờ anh đang nói bóng gió, nhưng không có bằng chứng.
Quả nhiên, cái vẻ tri thức nghiêm chỉnh ấy chỉ là bề ngoài, thực chất anh là một con sói gian xảo!
“Nói mới nhớ, Thomas trông như thế nào nhỉ?”
Dung Thiển vừa cầm khăn bọc đá chườm lên mắt cá chân, vừa tiện hỏi anh một câu.
“Em có ảnh, chị muốn xem không?” Thẩm Kỳ lấy các thứ cần dùng ra từ hộp thuốc, đặt lên bàn, rồi đứng dậy lên phòng lấy ảnh cho cô.
Vừa mới cầm tấm ảnh trên tay, chưa kịp nói muốn xem hay không, Thẩm Kỳ đã đưa thẳng tới trước mặt Dung Thiển.
Bức ảnh là do chụp lén, và ngay khi nhìn thấy khuôn mặt của Thomas, Dung Thiển lập tức biến sắc. Đó chẳng phải là người đàn ông đã va vào cô ở sòng bạc sao?
Cô vội hỏi Thẩm Kỳ: “Anh ta chính là Thomas sao?”
“Ừ, có chuyện gì à?” Thẩm Kỳ đáp lại, tỏ ra điềm tĩnh.
Dung Thiển kinh ngạc nói: “Chị đã gặp anh ta ở sòng bạc!”
“Sòng bạc?” Đôi mắt Thẩm Kỳ khẽ trầm xuống. Thomas xuất hiện ở sòng bạc của Diêu Chính Hưng sao?
Dung Thiển kể chi tiết về việc gặp Thomas ở sòng bạc. Thẩm Kỳ nghe xong, suy tư một lúc rồi nói: “Vậy là chị bị trẹo chân cũng là do anh ta gây ra.”
“Đúng thế, nhưng đó có phải là điểm quan trọng không?” Dung Thiển ngạc nhiên hỏi.
Thẩm Kỳ gật đầu: “Ừ, đúng là quan trọng.”
“Chị đang nghĩ, nếu Thomas cũng ở sòng bạc, liệu anh ta có nhìn thấy tôi không?” Dung Thiển cảm thấy lo lắng sâu sắc, nhưng Thẩm Kỳ lại không để ý. Đối với anh, việc giúp cô xử lý chỗ chân bị trẹo vẫn là quan trọng nhất lúc này.
Sau khi cẩn thận bôi thuốc cho cô, Thẩm Kỳ mới nói: “Em sẽ quay lại sòng bạc một chuyến nữa, chị nên nghỉ ngơi sớm đi.”
“Khoan đã! Cậu định đi ngay bây giờ sao?” Dung Thiển bất giác nắm lấy góc áo của anh trong lúc nói.
Thẩm Kỳ quay lại nhìn bàn tay cô đang giữ góc áo mình, sau đó từ từ ngẩng lên, ánh mắt dịu dàng hướng về phía cô. Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm Nhìn gương mặt lo lắng của cô, Thẩm Kỳ không kiềm được mà đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô, an ủi: “Đừng lo lắng, em sẽ không đi một mình đâu. Nếu Thomas đã xuất hiện, thì trước khi anh ta kịp theo dõi em, em sẽ tìm hiểu kỹ hành tung của anh ta trước.”
Dung Thiển hiểu ý của anh, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm. Nếu cô có thể đi cùng thì đỡ lo hơn...
Như đoán được suy nghĩ của cô, Thẩm Kỳ mỉm cười nói: “Vừa hay chị bị trẹo chân, nếu không em cũng khó yên tâm khi để chị theo cùng.”
Biết không thể thuyết phục anh, Dung Thiển chỉ đành căn dặn thêm lần nữa, yêu cầu anh nhất định phải cẩn trọng.
Trước khi đi, Thẩm Kỳ còn không quên bế cô lên phòng, khuyên cô nghỉ ngơi sớm.
Nhưng làm sao Dung Thiển có thể ngủ được? Cả đêm cô đều lo lắng chờ tin tức từ Thẩm Kỳ. Đến khoảng 2 giờ sáng, trời lại bắt đầu mưa.
Dung Thiển đứng trước cửa sổ, nhìn mưa rơi ngoài trời, lòng đầy lo âu, lẩm bẩm: “Nếu có điện thoại thì tốt rồi, có thể gọi hỏi xem tình hình thế nào. Trời mưa lớn thế này, không biết cậu ấy còn ở sòng bạc hay đã trên đường về rồi.”
Cô cứ thế chờ đợi, cho đến 6 giờ sáng, khi trời vừa hửng sáng mà Thẩm Kỳ vẫn chưa trở về, cũng không có một cuộc gọi nào.
“Dung tiểu thư, cô dậy sớm thế?”
Phó quản gia Phó Bá Trọng vốn ngủ sớm dậy sớm, thấy Dung Thiển ngồi ở phòng khách từ sáng sớm, liền chào cô với nụ cười.
Dung Thiển miễn cưỡng nở một nụ cười, nhưng vẫn không thể vui lên nổi.
Sau khi kể với Phó quản gia về việc Thẩm Kỳ quay lại sòng bạc, ông cũng bắt đầu lo lắng, vội vàng nói với Dung Thiển: “Dung tiểu thư, cô đừng lo, tôi sẽ phái người đến sòng bạc xem thử.”
“Phó quản gia, ông đừng lo, tôi đã bảo Hứa Mặc đi rồi.”
Thẩm Kỳ khi đi đã không dẫn Hứa Mặc theo, cậu ấy cũng lo lắng cả đêm, đến 5 giờ sáng liền lái xe đi ngay.
“Cơn mưa này kéo dài cả đêm, đến giờ vẫn chưa tạnh, thiếu gia liệu có gặp chuyện gì không?” Phó quản gia càng nghĩ càng lo lắng. Truyện được dịch bởi T_r_u_y_ệ_n_N_h_à_B_ơ_._com
Cơn mưa này đến quá bất ngờ, cả đêm sấm chớp không ngừng, làm cho người ta bất an, khiến Dung Thiển vốn đang lo lắng lại càng thêm phần bồn chồn.
Cô tự hỏi, bài báo từng đăng về việc Thẩm Kỳ gặp nguy hiểm, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, rốt cuộc là sẽ xảy ra vào ngày nào?
Có khi nào... chính là lần này không?
Nhận xét Box