Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 51

Ảnh Đế Luôn Có Mưu Đồ Quấy Rối Tôi - Chapter 51

 Chương 51

Trong ký ức của Dung Thiển, ba cô luôn là một người đàn ông trung niên hơi mập, nụ cười hiền hậu như Phật Di Lặc, trông rất đỗi hiền lành.

Mẹ cô thì mạnh mẽ hơn, có thể nói là "vợ mạnh chồng yếu", nhưng ở bên ngoài, bà vẫn luôn tỏ ra đảm đang, khiến ba cô trông như một người đàn ông quyền uy trong gia đình.

Họ chênh lệch nhau 12 tuổi, mẹ cô là một y tá trưởng, còn ba cô và bà quen nhau trong bệnh viện.

Ba Dung Thiển thực ra đã bước vào tuổi già, dù ông đã 61 tuổi, nhưng nhờ tập luyện thường xuyên, trông ông vẫn còn khá phong độ, như một người trung niên hơn 50.

Dung Thiển luôn cảm thấy ba mình trẻ trung, khỏe mạnh, không có bệnh tật gì. Nhưng cho đến một lần, cô phát hiện ba mình phải nhuộm tóc vì tóc bạc quá nhiều, cô mới nhận ra rằng ông thực sự đã già rồi.

Vì vậy, khi nghe ba cô nói rằng ông đã từng gặp cô khi còn trẻ, phản ứng đầu tiên của Dung Thiển không phải là sự hoài nghi, mà là niềm vui mừng khi nghĩ đến việc có thể được thấy hình ảnh trẻ trung của ba mình!

Nhưng sau niềm vui ấy, cô lại càng bối rối hơn: làm thế nào mà ba cô lại quen biết Thẩm Kỳ?

Và trong ký ức của ông, liệu cô đã làm những gì khi xuyên không?

Dung Thiển rất muốn biết câu trả lời! Truyện được dịch bởi dịch giả Bơ Bụi Bặm

Tuy nhiên, chưa kịp hỏi kỹ, ba cô đã bật cười và nói: "Con không tin thật đấy chứ?"

Dung Thiển suýt nghẹn lời, cô nắm chặt tay, nghiến răng nói: "Ba, con đang nói nghiêm túc đấy."

"Sao con lại có phản ứng như vậy? Con không nên nghĩ rằng ba đang nói đùa sao? Khi ba còn trẻ, con vẫn chưa ra đời mà." Ba Dung Thiển nói với vẻ rất tự nhiên, như thể người sai là cô chứ không phải ông.

"Ba, con chỉ hỏi một câu thôi, khi ba còn trẻ, ba thực sự gặp một người trông giống hệt con, đúng không?" Dung Thiển chỉ muốn xác nhận một điều này.

Ba cô gật đầu: "Ừ, có gặp."

Không thể sai được, Dung Thiển gần như có thể chắc chắn rằng người mà ba cô gặp chính là cô.

Chỉ là có thể lúc đó cô chưa giải thích rõ ràng, nên ba cô mới không biết sự thật.

Ba Dung Thiển lúc này lại nói thêm: "Con không phải muốn biết tại sao ba quen biết Thẩm Kỳ sao? Là do người giống hệt con đó."

"Người đó chính là con." Dung Thiển không giấu giếm, nói thẳng ra.

Ba cô nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, đưa tay sờ trán cô rồi lẩm bẩm: "Không sốt mà."

"Ba, con không đùa với ba đâu." Dung Thiển nói với vẻ rất nghiêm túc.

Ba cô không để ý lắm, ngược lại, ông khéo léo chuyển chủ đề: "Về Thẩm Kỳ, ba chỉ gặp ông ta vài lần, thời gian đã quá lâu, cụ thể ra sao ba cũng quên rồi."

"Quên rồi? Ba, ba nghĩ kỹ lại đi." Dung Thiển cau mày, chuyện quan trọng như vậy mà có thể quên được sao?

Ba cô ngáp dài một cái, rồi nói với giọng rất thờ ơ: "Muộn rồi, để hôm khác nói tiếp. Còn chuyện con làm mồi nhử, hãy nghe theo chỉ đạo của cấp trên, ba không có ý kiến gì."

Nói xong, ông đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Điều này khiến Dung Thiển rất bực mình, đã nói thì phải nói rõ ràng, sao có thể nói giữa chừng rồi bỏ đi như vậy?

"Không đúng rồi!"

Dung Thiển không ngu ngốc, cô có thể cảm nhận rằng ba cô đang giấu cô điều gì đó.

Nhưng điều cô không hiểu là, tại sao ông lại giấu cô về một chuyện liên quan đến tính mạng của cô?

Trong nhà vệ sinh, ông Dung đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt già nua của mình. Ông khẽ thở dài: "Thời gian không tha cho ai..."

Trong lòng Dung Thiển lúc này có quá nhiều bí ẩn, bảo cô không làm gì thì cô không thể ngủ được.

Cô gọi điện cho Thẩm Thư Hoài, xác nhận rằng anh chưa ngủ, rồi nói với anh rằng cô sẽ đến gặp anh ngay bây giờ.

Sau khi cúp máy, Dung Thiển lấy chìa khóa xe và rời khỏi nhà.

Bác bảo vệ ở cổng khu chung cư đã rất quen thuộc với Dung Thiển. Khi thấy xe của cô từ xa, bác liền chủ động nâng cần chắn lên.

"Đồng chí cảnh sát, muộn thế này mà còn đi à?" Thấy cô ra ngoài vào giờ muộn như vậy, bác bảo vệ tươi cười chào hỏi.

Dung Thiển hạ cửa kính xe, mỉm cười đáp: "Dạ, cháu có chút việc cần ra ngoài."

"Đừng làm việc quá sức nhé. Trẻ tuổi thì phải chơi nhiều hơn, đi đi, đi cho vui!" Bác bảo vệ vẫy tay tiễn cô.

Biểu cảm của Dung Thiển hơi khó hiểu. Câu nói của bác bảo vệ có gì đó không ổn, phải không? Trên xe chỉ có một mình cô, sao lại dùng từ "đi cho vui" như thể có nhiều người cùng đi?

Dung Thiển không nghĩ ngợi nhiều, tiếp tục lái xe đi.

Bác bảo vệ vừa đi vào phòng bảo vệ vừa khoan khoái nói với đồng nghiệp: "Chàng trai trẻ này trông thật đẹp."

Đồng nghiệp đang xem màn hình camera mở nắp cốc trà, uống một ngụm rồi hỏi: "Ông Vương, ông đang nói về ai thế?"

"Bác nói về chàng trai trẻ đi cùng đồng chí Dung ấy --Truyện Nhà Bơ --, ngồi ở ghế phụ, đẹp trai hơn cả những ngôi sao nam trên TV. Cậu ta còn gật đầu mỉm cười với tôi nữa." Bác bảo vệ vui vẻ đáp lại.

Biểu cảm của người đồng nghiệp trở nên kỳ lạ, anh ta nói: "Không có ai đâu, tôi chỉ thấy mỗi đồng chí Dung thôi. Không tin thì ông nhìn màn hình camera đi."

"Đừng đùa nữa chứ?"

Bác bảo vệ nghiêng người lại gần màn hình, và phát hiện đúng là trên camera chỉ có một mình Dung Thiển.

Bác sững người, chẳng lẽ chàng trai trẻ trên xe vừa rồi… không phải là người?!

Trên xe của mình, Dung Thiển cảm thấy buồn chán khi nhìn đoàn xe chờ đèn đỏ kéo dài phía trước. Cô kết nối Bluetooth, mở một bài hát, nhẹ nhàng gõ nhịp trên vô lăng, và lẩm nhẩm theo điệu nhạc.

Bất chợt, cô cảm thấy có một ánh nhìn dõi theo mình, khiến cô quay đầu sang ghế phụ, nhưng nó trống không.

Không hiểu vì sao, Dung Thiển đột nhiên nhớ đến Thẩm Kỳ.

Dù trong thời gian xuyên không, cô không lái xe nhiều, nhưng mỗi lần cô lái, ghế phụ luôn có Thẩm Kỳ ngồi cạnh.

Anh thường rất bình tĩnh chỉ đường cho cô, nhắc nhở những chỗ cần chú ý, không bao giờ để cô lo lắng, khiến cô cảm thấy an toàn.

Nghĩ đến đây, Dung Thiển nhìn vào chiếc ghế phụ trống rỗng, bất giác thở dài và lẩm bẩm: "Có lẽ mình nên cân nhắc tìm bạn trai thôi, phải đi xem mắt mới được."

Rít…

Ngay khi Dung Thiển vừa dứt lời, loa phát ra một tiếng nhiễu tai chói tai, như thể tín hiệu bị can thiệp. Cô vội bịt tai lại và tắt nhạc ngay lập tức.

"Cậu làm gì thế? Tôi muốn tìm bạn trai, cậu tức giận cái gì?"

Dung Thiển khoanh tay, bắt đầu diễn cảnh trách móc bộ phát nhạc với vẻ hóm hỉnh.

Diễn quá nhập tâm, cô không để ý rằng dòng xe trước mặt đã di chuyển. Chỉ khi tài xế phía sau bấm còi, Dung Thiển mới giật mình phản ứng lại. --Truyện Nhà Bơ - -

Vừa qua khỏi đèn đỏ, điện thoại của Dung Thiển reo lên. Cô nhìn vào màn hình, cuộc gọi đến không hiển thị số hoặc tên người gọi.

Nhìn thấy cuộc gọi đặc biệt này, biểu cảm của Dung Thiển lập tức trở nên nghiêm túc.

Cô đeo tai nghe Bluetooth và nhấc máy, nhận ra giọng của Tạ Đông.

Dung Thiển chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy giọng nói khẩn trương của Tạ Đông: "Đồng chí Dung! Có tình huống khẩn cấp! Chúng tôi đã giám sát cô liên tục và vừa phát hiện rằng cô đang bị theo dõi! Bọn theo dõi cô chính là băng nhóm tội phạm đang trốn chạy!"

"Chúng có mang theo vũ khí và đang truy sát cô!"

"Cô nhất định không được dừng xe, cứ tiếp tục chạy, chờ chúng tôi đến hỗ trợ!"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box